Minh Nguyệt Đao
Thể loại
Mô tả
Gió bấc từ phương bắc rít qua mặt thành Trấn Bắc, mang theo mùi sắt rỉ của kho vũ khí và hương mồ hôi lạnh của quân sĩ. Trời chưa kịp sáng hẳn mà sương đã quện như vải thô, bám lên những lá cờ đen, nặng trĩu đến mức không buồn bay. Trên bức tường thành cổ, những vệt rêu xanh sẫm kéo dài như những ngón tay ai đó đang lần mò tìm lấy vết nứt.
Trong phủ Trấn Bắc Hầu, trống canh cuối vừa dứt, Tạ Minh Nguyệt mở mắt. Trên xà nhà, bóng đèn lồng rũ xuống một quầng vàng lặng. Nàng nghe thấy tiếng vó ngựa xa xa, trước khi tiếng tù và chát chúa xé toang buổi sớm: một hồi, lại một hồi, như ai đó đang đập thẳng vào tim phủ.
Tiểu Trúc bật dậy, quờ tay tìm áo cho nàng, giọng run:
— Tiểu thư, hình như… có biến.
Xếp hạng & Đánh giá
Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên đánh giá truyện này!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!