placeholder

Người Ta Cầu, Người Ta Mất

Tác giả:
14 Chương
114
Full

Mô tả

Tạ Trường Lăng trúng độc, mạng sống chỉ còn tính từng khắc.

Ta quỳ nơi điện Phật, khẩn cầu chỉ một điều: hắn được bình an.
Từng cái dập đầu rơi xuống, máu chảy loang cả nền gạch lạnh. Đổi lại, là một miếng ngọc bội đã được khai quang — vật mang theo hy vọng duy nhất của ta.

Hôm sau, cơn sốt của hắn kỳ lạ mà lui đi.

Sau đó, hắn theo phụ thân xuất chinh, trên đường khải hoàn trở về, lại cứu được công chúa.

Người ta đồn rằng công chúa vừa gặp đã si mê hắn.
Bạn bè trêu chọc: “Không sợ cô nương nhà họ Thư ghen lồng lộn à?”

Tạ Trường Lăng chỉ hờ hững cười, ném miếng ngọc bội ta liều mạng cầu được vào hồ nước sau cửa sổ, thản nhiên đáp:
“Ca ca ta sẽ thay ta đối phó với nàng.”

Hắn ước vậy — và được như ý. Ta được gả cho ca ca của hắn.

Trong ngày đại hôn, hắn chen vào đám đông, nắm chặt tay ta, giọng run rẩy:
“A Lăng, ngọc bội… ta đã tìm lại được rồi.”

Nhưng ta chỉ khẽ nghiêng đầu, rút tay về.
Thứ mất rồi, nhặt lại được cũng vô nghĩa. Còn lòng người — một khi đã bỏ rơi, xin đừng quay lại tìm.

Đọc truyện

Xếp hạng & Đánh giá

N/A
0 đánh giá

Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên đánh giá truyện này!

Bình luận (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu