*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Tiểu Vũ - Beta: Vĩnh Nhi
Đến giờ ngọ thiện, Kỳ Ngọc liếc mắt nhìn hộp cơm của Lễ Khanh, món ăn tuy tinh xảo, nhưng toàn bộ đều là đồ ăn thanh đạm, ngay cả một miếng thịt cũng không có, trong hộp cơm của Kỳ Ngọc cũng chỉ có phần thức ăn cho một người, vậy phải làm sao bây giờ?
Đầu óc hắn xoay chuyển một chút liền có biện pháp.
Đứng dậy đi đến trước mặt nhóc cao, đá đá góc bàn.
"A!"
Nhóc cao bị ám ảnh*, khẩn trương nói: "Ngươi định làm gì? Hôm nay ta đâu có cướp cơm của hắn!"
*nguyên văn là 一朝被蛇咬: nhất triêu bị xà giảo, lấy ý từ thành ngữ nhất triêu bị xà giảo, thập niên phạ tỉnh thằng《 一朝被蛇咬, 十年怕井绳 》: một khi bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng
"Đưa chén yêm đốc tiên* kia của ngươi cho ta."
*yêm đốc tiên-腌笃鲜: là món ăn truyền thống nổi tiếng của tỉnh An Huy, thuộc ẩm thực An Huy; món này có vị mặn và tươi, nước canh trắng đặc, chất thịt béo xốp, măng thơm giòn mềm, hương vị đậm đà. Tùy theo văn hóa và khẩu vị địa phương mà có cách làm khác nhau, nguyên liệu nấu ăn có tăng có giảm, nhưng về cơ bản bao gồm xuân duẩn (măng mùa xuân), thịt lợn (gồm các bộ phận), thịt muối (thịt ướp muối đem đi phơi khô/sấy khô), chân giò hun khói, đậu phụ lá thắt nút, măng tây và các thành phần khác.
Chủ yếu vẫn là canh nấu măng và một miếng thịt ba chỉ ướp mặn. "Yêm" chính là chỉ thịt đã ướp qua muối. "Tiên" chỉ các loại thịt tươi (thịt gà, móng giò, sườn non, v.v...). "Đốc" nghĩa là đun trên lửa nhỏ.
Nhóc cao không ngờ rằng có ngày mình bị ăn cướp.
"Quân Kỳ Ngọc! Ngươi ức h**p người quá đáng! Có chết ta cũng không đưa cho ngươi!"
Sau khi nhóc cao được trả tiền bằng một nắm đấm, yêm đốc tiên vẫn bị Quân Kỳ Ngọc bê đi, đặt trước mặt Lễ Khanh.
"Tiểu mít ướt, mau ăn đi!"
Vẻ mặt tự hào giống như vừa đi săn về.
"Ta...có thể...không ăn không?" Lễ Khanh dè dặt dò hỏi.
"Không thể." Nhìn bộ dạng vô cùng ủy khuất của cậu, Kỳ Ngọc lại mềm giọng nói, "Ngươi gầy như vậy, gió thổi một cái cũng có thể bị bay mất."
TruyenLau.com
"Nhưng ta không thích ăn thịt."
Đồ ăn của Lễ Khanh nhà ta sao lại có thể kém được? Chẳng qua là cậu thích thức ăn thanh đạm, đồ ăn mặn khó mà vừa miệng.
"Vậy không được, ngươi không ăn thịt làm sao có thể lớn được? Ngươi nhìn lại ngươi xem, lớn hơn ta hai tuổi, vóc dáng lại không lớn hơn ta bao nhiêu, khí lực còn yếu hơn ta. Ăn gì bổ nấy, cha nhỏ của ta nói rồi." Website TruyenLau.com
Lễ Khanh khó xử, cậu gắp miếng thịt lên chần chừ nửa ngày vẫn chưa cho vào miệng.
Kỳ Ngọc nóng nảy: "Ăn nhanh!"
TruyenLau
Lễ Khanh chịu đựng khó chịu, ngay cả nhai cũng không nhai, trực tiếp nuốt xuống, lúc này mặt mày Kỳ Ngọc mới tươi cười rạng rỡ.
Hôm sau, trong đồ ăn của Lễ Khanh có một chồng gà hầm hồ đào, cẩn thận đưa đến bàn Kỳ Ngọc.
"Ấy? Ngươi mời ta ăn hả? Tiểu mít ướt nhà ta tốt ghê."
Không hổ là tiểu mít ướt hắn nhìn trúng, còn biết đáp lễ cho hắn.
Ăn gì bổ nấy. (Giải thích 1 chút, quả hồ đào còn được gọi một cách dân dã là quả óc chó. Tiểu Lễ Khanh biết khịa ghê =]]])
"Ngươi ăn nhiều một chút."
Kỳ Ngọc nâng cằm, nhìn dáng vẻ Lễ Khanh nghiêm túc nghe lão phu tử giảng bài, nhịn không được muốn quấy rối.
"Này này! Tiểu mít ướt!"
"?" Lễ Khanh nghiêng đầu.
"Ngươi nói xem sao ta thấy người khác khóc thì phiền như vậy, còn thấy ngươi khóc thì lại không phiền chứ?"
Miệng nhỏ Kỳ Ngọc ríu ra ríu rít.
"??" Lễ Khanh không muốn nói chuyện.
"Lúc ngươi không khóc." Kỳ Ngọc lộ ra nụ cười giống như tiểu ác ma, "Ta còn rất muốn làm cho ngươi khóc."
Lễ Khanh lẩm bẩm một câu: "Vậy ngươi ăn hồ đào nhiều một chút đi." =)))))
"Cái gì?"
Kỳ Ngọc mơ hồ, nghe không hiểu.
"Không có gì..."
Lễ Khanh không dám nói lần thứ hai, nhưng trong lòng không nhịn được bị dáng vẻ ngốc nghếch của hắn làm cho buồn cười, nhếch miệng áp chế ý cười.
"Ấy? Ngươi cười rồi, cười lên cũng rất đẹp."
Kỳ Ngọc đưa ngón tay chọc chọc má lúm đồng tiền của cậu, nghiêm túc suy nghĩ một lúc.
"Ta quyết định rồi, sau này ngươi vẫn nên cười nhiều hơn đi, đừng khóc nữa." Kỳ Ngọc tự đưa ra lý luận của mình, "Trước kia nhất định là ngươi bị bọn họ khi dễ, mới thích khóc, ngươi ngốc thật, sao không chửi lại? Đánh lại chứ?"
"Ta đánh không lại." Lễ Khanh trả lời.
"Cũng phải, do ngươi ăn quá ít thịt đấy." Kỳ Ngọc lại đưa ra chủ ý, "Vậy ngươi làm giống bọn họ, cáo trạng với người lớn."
Lễ Khanh không nói gì, cậu chỉ không muốn gây chuyện thôi.
Trước kia cha nhỏ Hồng Liên biết cậu bị đồng môn ức h**p, một mình đánh vào quý phủ đối phương, mắng bọn họ xối xả té tát, một võ tướng bị hắn mắng đến hốc mắt đỏ bừng, giận đến bất tỉnh phải đi mời thái y.
Cha nhỏ nói với cậu, hễ có người ức h**p cậu, cứ nói với hắn.
Tuy cậu không bị bắt nạt nữa, nhưng cha nhỏ lại bị người ta nói ra nói vào sau lưng càng tồi tệ hơn, nói hắn không có giáo dưỡng, là người đanh đá chanh chua ở trong lầu xanh, còn có lời khó nghe hơn nữa.
Lễ Khanh không muốn cha nhỏ bị bọn họ chỉ trích, cho nên có người lại khi dễ cậu nữa, cậu thà rằng chịu đựng, cũng không muốn cha nhỏ ra mặt vì cậu.
Cậu biết cậu ăn cơm trăm nhà mà lớn, không dễ gì mới có hai người cha yêu thương mình, cậu phải hiểu chuyện, không thể gây họa.
Tuy lúc đó còn quá nhỏ không nhớ chuyện gì, nhưng "hiểu chuyện" đã khắc sâu vào cốt tủy Lễ Khanh rồi.
(Ôi tiểu Lễ Khanh đáng thương:
- Chương 1: Thay người gả
- Chương 2: Mỹ nhân mê hoặc lòng người
- Chương 3: Rượu giao bôi, một đêm đẹp
- Chương 4: Tỉnh dậy
- Chương 5: Vương phi
- Chương 6: Người câm
- Chương 7: Hàng đêm
- Chương 8: Yến tiệc
- Chương 9: Lan Lăng Khúc
- Chương 10: Phạt roi
- Chương 11: Ban thưởng
- Chương 12: Tiện nhân
- Chương 13: Phạt quỳ kim hình 1
- Chương 14: Phạt quỳ kim hình 2
- Chương 15: Gắng gượng chống đỡ hầu hạ
- Chương 16: Mạnh mẽ đòi hỏi
- Chương 17: Lại hành hạ chết một người
- Chương 18: Biển Thập Tứ
- Chương 19: Bón thuốc, làm ấm người
- Chương 20: Thật là đẹp mắt
- Chương 21: Họa là từ miệng mà ra
- Chương 22: Thủy lao
- Chương 23: Lăng trì 1
- Chương 24: Lăng trì 2
- Chương 25: Ngọc Nhi
- Chương 26: Muốn? 1
- Chương 27: Muốn? 2
- Chương 28: Linh lung đầu tử an hồng đậu*
- Chương 29: Tượng ngọc thạch
- Chương 30: Giả bệnh
- Chương 31: Uy hiếp
- Chương 32: Chắp tay nhường nhịn
- Chương 33: Đau lòng
- Chương 34: Hồ Ly tinh
- Chương 35: Nhượng bộ
- Chương 36: Chết cũng phải đem hồn ở lại Vương phủ
- Chương 37: Quân gia
- Chương 38: Lột y phục nàng xuống cho ta!
- Chương 39: Vạch trần Họa Bì*
- Chương 40: Ngươi cho rằng Bổn vương là một người mù, còn là một người ngu sao?
- Chương 41: Sinh cùng khâm, chết cùng huyệt
- Chương 42: Như hổ như cọp che chở
- Chương 43: Thích Bổn vương chạm vào người ngươi sao?
- Chương 44: Đương nhiên là tại thời điểm này liền muốn ngươi
- Chương 45: Dây dưa triền miên
- Chương 46: Công tử như ngọc
- Chương 47: Phạt ngươi tối nay lại tiếp tục hầu hạ Bổn vương
- Chương 48: Diệp Đế
- Chương 49: Kim ốc tàng kiều*
- Chương 50: Trẫm muốn gặp Ẩn phi
- Chương 51: Quân Huyền Kiêu
- Chương 52: Tuyết yêu dưới ánh trăng 1
- Chương 53: Tuyết yêu dưới ánh trăng 2
- Chương 54: Ngươi cùng với người nam nhân nào lôi lôi kéo kéo, hả?
- Chương 55: Đa tạ ngươi hôm qua đã cho trẫm vào phòng để tránh gió
- Chương 56: Phiền toái
- Chương 57: Làm nhục
- Chương 58: Ta muốn học cưỡi ngựa
- Chương 59: Liếc mắt đưa tình
- Chương 60: Mất mặt xấu hổ
- Chương 61: Thích khách Hung Nô 1
- Chương 62: Thích khách Hung Nô 2
- Chương 63: Tại sao các người đều che chở y?
- Chương 64: Nhiệt độ cơ thể
- Chương 65: Không cầm nổi lòng
- Chương 66: Được hoàng đế ôm ngủ một đêm cảm giác như thế nào?
- Chương 67: Thâu hoan thâu đến bị bệnh đi?
- Chương 68: Ngọc Nhi hầu hạ có còn được thư thái thoải mái?
- Chương 69: Đánh rơi
- Chương 70: Thân thể vốn dơ bẩn, làm sao lau sạch?
- Chương 71: Điên cuồng
- Chương 72: Người Vân Mộng
- Chương 73: Chép sách
- Chương 74: Hồng Liên 1
- Chương 75: Hồng Liên 2
- Chương 76: Trang điểm kiều diễm
- Chương 77: Chẳng lẽ ngươi muốn mưu cầu Vương gia động chân tâm sao?
- Chương 78: Tâm ý
- Chương 79: Tối bất tiết nhất cố thị tương tư* 1
- Chương 80: Tối bất tiết nhất cố thị tương tư 2
- Chương 81: Tối bất tiết nhất cố thị tương tư 3
- Chương 82: Bám lấy không buông - Tử triền lạn đả*
- Chương 83: Hạ nhân
- Chương 84: Ân khách
- Chương 85: Triệu kiến
- Chương 86: Chạy trốn, bắt gian
- Chương 87: Gian tình
- Chương 88: Ai cũng có thể làm phu quân
- Chương 89: Chào từ biệt
- Chương 90: Vương gia có từng thích Ngọc Nhi?
- Chương 91: Làm ca ca thoải mái
- Chương 92: Đùa bỡn trong lòng bàn tay
- Chương 93: Ám các Tần Hoài Lâu
- Chương 94: Từng người từng người thay phiên hầu hạ 1
- Chương 95: Từng người từng người thay phiên hầu hạ 2
- Chương 96: Ác mộng
- Chương 97: Vân Mộng Sở thị
- Chương 98: Sủng ái
- Chương 99: Yêu mị tái thế
- Chương 100: Tiếp nhận
- Chương 101: Hận hắn, cũng yêu hắn
- Chương 102: Khinh bạc cưỡng hôn
- Chương 103: Trở lại bên người Bổn vương
- Chương 104: Đồ Ăn ngươi còn dư lại, Bổn vương cũng thích
- Chương 105: Cường nhục
- Chương 106: Đè lại
- Chương 107: Nhục nhã?
- Chương 108: Quân Huyền Kiêu đáng để ngươi nhớ mãi không quên sao?!
- Chương 109: Yêu tinh
- Chương 110: Yêu nghiệt quấy phá
- Chương 111: Đèn lời nói
- Chương 112: Thất bảo Phật tháp
- Chương 113: Quyết định ỷ lại vào ngươi
- Chương 114: Không từ bất kì thủ đoạn nào
- Chương 115: Hận thấu xương
- Chương 116: Mẹ
- Chương 117: Cảm giác bị người khác hiểu lầm
- Chương 118: Ngươi còn yêu ta đúng không?
- Chương 119: Ngươi thật buồn nôn
- Chương 120: Điều kiện
- Chương 121: Cún con* xù lông
- Chương 122: Nam nhân phụ tình đáng giết ngàn đao
- Chương 123: Làm lại nghề cũ*
- Chương 124: Móc tim móc phổi
- Chương 125: Làm thế nào vãn hồi tâm một người?
- Chương 126: Người mới thay người cũ
- Chương 127: Chúc mừng
- Chương 128: Bổn vương không muốn trông thấy ngươi nữa!
- Chương 129: Dược
- Chương 130: Thích khách
- Chương 131: Nữ nhi hồng
- Chương 132: Mùi vị bị ruồng bỏ
- Chương 133: Chốn trở về
- Chương 134: Dốc hết tất cả
- Chương 135: Sinh thần
- Chương 136: Bóp tím
- Chương 137: Bản tính khó dời
- Chương 138: Tỉnh lại
- Chương 139: Cánh cửa trái tim
- Chương 140: Hôn môi
- Chương 141: Hổ và thỏ
- Chương 142: Ôm y vào lòng
- Chương 143: Thả y tự do?
- Chương 144: Hắn sẽ vì ngươi từ bỏ hậu tự* sao?
- Chương 145: Cắt đứt
- Chương 146: Ác bá
- Chương 147: Tắm rửa
- Chương 148: Kỳ nhân Cao Ly
- Chương 149: Độc chiếm
- Chương 150: Muốn
- Chương 151: Nghe lén
- Chương 152: Bổn vương yêu y!
- Chương 153: Cam kết
- Chương 154: Nam hậu
- Chương 155: Bổn cung
- Chương 156: Ngươi đi đi
- Chương 157: Bạch nguyệt quang, chu sa chí
- Chương 158: Thuốc bột
- Chương 159: Thập bát mô
- Chương 160: Mật thư
- Chương 161: Nhân quả báo ứng
- Chương 162: Đến chết không đổi
- Chương 163: Hoàng hậu Cảnh quốc?
- Chương 164: Hầu hạ lão tử cho thật tốt
- Chương 165: Người muốn mạng của ngươi
- Chương 166: Nụ hôn ấm áp
- Chương 167: Ngươi cũng không nói được?
- Chương 168: Vậy để ta dạy cho ngươi là được rồi
- Chương 169: Nhẹ chút
- Chương 170: Nhìn ai cũng giống như hắn
- Chương 171: Cưỡi ngựa
- Chương 172: Hàn Nhi? Ngọc Nhi?
- Chương 173: Ngươi rất thích bế người nha
- Chương 174: Ghẹo người
- Chương 175: Sở Dực
- Chương 176: Chè băng tuyết*
- Chương 177: Say rượu làm càn
- Chương 178: Thỉnh cầu con một việc
- Chương 179: Hai nam nhân làm sao sinh hài tử?
- Chương 180: Văn Đế và Hiền Hậu
- Chương 181: Thân thiết
- Chương 182: Dở khóc dở cười*
- Chương 183: Cảm tình
- Chương 184: Đôi môi mê hoặc
- Chương 185: Ngươi đã thành thân chưa?
- Chương 186: Nhất định là hắn rất yêu nương tử của mình
- Chương 187: Gặp nạn
- Chương 188: Người điên
- Chương 189: Ngươi có thích ta không?
- Chương 190: Thói quen yêu y
- Chương 191: Hồi quang phản chiếu*
- Chương 192: Nhớ nhung
- Chương 193: Ảo giác
- Chương 194: Nghi ngờ
- Chương 195: Ta muốn thành thân
- Chương 196: Kịch giả thành thật
- Chương 197: Hắn yêu huynh như vậy
- Chương 198: Giờ lành đã đến
- Chương 199: Hôn lễ gián đoạn
- Chương 200: Mặt nạ ác quỷ
- Chương 201: Ta chỉ bảo vệ ngươi
- Chương 202: Ta muốn linh đan mang thai
- Chương 203: Hai người câm
- Chương 204: Cam kết
- Chương 205: Cấu kết
- Chương 206: Tình cảm dịu dàng
- Chương 207: Ngươi sẽ không chết
- Chương 208: Người thân
- Chương 209: Ngươi tha thứ cho ta sao?
- Chương 210: Ngươi... Còn hận ta không?
- Chương 211: Để cho ta hôn một cái nữa
- Chương 212: Còn có thể làm gì?
- Chương 213: Tắm cùng nhau
- Chương 214: Chính sự
- Chương 215: Ngươi là người của ta
- Chương 216: Tên xấu xa phúc hắc
- Chương 217: Vỏ quýt dày có móng tay nhọn
- Chương 218: Nụ hôn bất ngờ
- Chương 219: Được ăn cả ngã về không
- Chương 220: Ngươi muốn phản công ai cơ?
- Chương 221: Chỉ một lần thôi được không?
- Chương 222: Đại phu quân, tiểu phu quân
- Chương 223: Của hồi môn
- Chương 224: Ghen tuông
- Chương 225: Huynh đệ ruột
- Chương 226: Cả đời?
- Chương 227: Ai chết trước?
- Chương 228: Làm việc cả đêm
- Chương 229: Ta không tốt lắm
- Chương 230: Ngươi vội vàng như vậy làm gì?
- Chương 231: Tứ hôn
- Chương 232: Thanh Liên quán
- Chương 233: Về nhà cùng ta
- Chương 234: Sỉ nhục
- Chương 235: Phỉ thúy san hô
- Chương 236: Tống phu nhân
- Chương 237: Mời về
- Chương 238: Ta cưới ngươi
- Chương 239: Đơn phương tình nguyện
- Chương 240: Hồng*
- Chương 241: Bái đường
- Chương 242: Phiên ngoại 1: Sinh mệnh
- Chương 243: Phiên ngoại 2: Mang thai
- Chương 244: Phiên ngoại 3: Ngủ cùng nhau
- Chương 245: Phiên ngoại 4: Cắn sao?
- Chương 246: Phiên ngoại 5: Tình nồng ý mật
- Chương 247: Kết
- Chương 248: Phiên ngoại 7: Một tháng (1)
- Chương 249: Phiên ngoại 8: Một tháng (2)
- Chương 250: Phiên ngoại 9: Một tuổi (1)
- Chương 251: Phiên ngoại 10: Một tuổi (2)
- Chương 252: Phiên ngoại 11: Một tuổi (3)
- Chương 253: Phiên ngoại 12: Năm tuổi (1)
- Chương 254: Phiên ngoại 13: Năm tuổi (2)
- Chương 255: Phiên ngoại 14: Năm tuổi (3)
- Chương 256: Phiên ngoại 15: Năm tuổi (4)
- Chương 257: Phiên ngoại 16: Năm tuổi (5)
- Chương 258: Phiên ngoại 17: Năm tuổi (6)
- Chương 259: Phiên ngoại 18: Năm tuổi (7)
- Chương 260: Phiên ngoại 19: Năm tuổi (8)
- Chương 261: Phiên ngoại 20: Năm tuổi (9)
- Chương 262: Phiên ngoại 21: Năm tuổi (10)
Á Nô
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.