Hai ngày sau Tư Đồ Viêm trở về nhà , tuy rằng không muốn thừa nhận nhưng mấy ngày đi công tác anh luôn mong được về nhà nên anh làm nhanh công việc , thậm chí không đợi thêm ngày nào nữa liền mua vé ban đêm để về đây .
Đứng trước cửa , Tư Đồ Viêm ấn chuông cửa . "Ding Dong. . . . . ."
"Ai đó?" Trong nhà truyền đến giọng nói của Lâm Khả Tâm làm cho anh có chút hoảng hốt , anh đi mới có hai ngày mà sao cảm thấy như rất lâu rồi?
Ý thức được anh bắt đầu ỷ lại vào Lâm Khả Tâm nên bật người điều chỉnh tâm tình , đem cảm xúc giấu vào bên trong.
"Anh về rồi ,mở cửa." Tư Đồ Viêm lạnh lùng nói
Nhưng điều làm cho anh ngoài ý muốn là Lâm Khả Tâm không có mở cửa liền mà một lúc sau cô mới mở ra .
"Tại sao mở cửa lâu vậy? Em ở trong làm gì?" Cửa vừa mở , Tư Đồ Viêm lạnh lùng nói , ngữ khí còn tệ hơn lúc nãy.
"Không , không có gì . . . . ."
Như là đang làm chuyện áy náy , Lâm Khả Tâm cúi đầu không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của anh , Tư Đồ Viêm đóng cửa lại , ngữ khí lạnh như băng chất vấn hỏi: " Không có làm cái gì? Vậy tại sao em chột dạ? Nếu thật sự không làm gì thì nhìn thẳng vào mắt anh mà trả lời"
"Em thật sự không có làm gì hết , Tư Đồ Viêm anh tại sao không bao giờ tin em?" Tuy rằng ngoài miệng hỏi vậy nhưng Lâm Khả Tâm vẫn không ngẩng đầu.
Thấy bộ dáng áy náy của Lâm Khả Tâm , anh vốn là người đa nghi , như thế nào lại không nghi ngờ , anh liền nắm chặt vai của cô , dồn ép hỏi.
"Tại sao không dám nhìn anh? Hay là em đang làm chuyện mờ ám không thể để cho người khác biết? Em không phải là ra ngoài rồi dắt đàn ông về đây chứ? Mau nói ra." Sự nghi ngờ của Tư Đồ Viêm làm cho Lâm Khả Tâm vô cùng uỷ khuất ,
rốt cuộc nhịn không được cô ngẩng đầu hai mắt đầy lệở " Tư Đồ Viêm , anh nói
đủ chưa?"
"Em. . . . . ." Sỡ dĩ anh nghẹn lời không phải vì Lâm Khả Tâm bỗng nhiên phản kháng mà là vì trên trán của cô , theo gốc độ mà nhìn mặc dù trên trán được phủ rất nhiều lớp phấn nhưng vẫn thấy được vết thương nhỏ.
"Trán của em làm sao vậy?" Nhìn thấy vết thương trên trán của Lâm Khả Tâm , Tư Đồ Viêm một chút lạnh lùng cũng biến mất tiêu không thấy đâu.
- Chương 1: Thoát khỏi miệng sói , lại đi vào hang hổ
- Chương 2: Thương giới ác ma
- Chương 3: Cô có mục đích gì?!
- Chương 4: Cô cư nhiên dám kêu tên người khác ?!?
- Chương 5: Bốn trọng đã kích
- Chương 6: Người đàn ông đáng khinh
- Chương 7: Anh hùng cứu mỹ nhân?
- Chương 8: Ác có ác báo
- Chương 9: Nóng quá
- Chương 10: Không biết xấu hổ
- Chương 11: Kế hoạch tà ác
- Chương 12: Cho tôi xem tôi cũng không hứng thú
- Chương 13: Thật đúng là người quái dị
- Chương 14: 600 vạn ?!
- Chương 15: Một năm phải trả hết nợ cho tôi
- Chương 16: Mắc câu
- Chương 17: Hai cái tôi điều không chọn
- Chương 18: Tôi không ngại làm tiểu nhân
- Chương 19: Hết thảy đều là kế hoạch của anh
- Chương 20: Hay là anh không được?
- Chương 21: Cô không thể đem tôn nghiêm của mình bại dưới tay anh
- Chương 22: Hợp đồng cái gì !?
- Chương 23: Cô chính là người thứ 2
- Chương 24: Ăn không khí lớn lên
- Chương 25: Song đao “lý quỳ”
- Chương 26: “Nhà “Tổng Tài các người”
- Chương 27: Anh không phải có chứng vọng tưởng bị hại đi
- Chương 28: Này còn chưa đủ
- Chương 29: Từ từ , tôi là phụ nữ !
- Chương 30: Anh không phải thích đàn ông sao?
- Chương 31: Cô biến mất?!?
- Chương 32: Xí nghiệp tần thị
- Chương 33: Chạy đi nơi đâu?!
- Chương 34: Người vợ của Ác ma
- Chương 35: Cô mặc kệ
- Chương 36: Cố ca ca
- Chương 37: Cô nhận thua
- Chương 38: Nơi duy nhất để đi
- Chương 39: Anh quan tâm chính mình?
- Chương 40: Nhà của chúng ta không giống nhau
- Chương 41: Khổ trung mua vui
- Chương 42: Anh đã trở lại
- Chương 43: Cô nhìn cái gì?!
- Chương 44: Tôi thế nào lại cam lòng hại chết em đâu ?
- Chương 45: Vậy ý em là gì?
- Chương 46: Anh muốn làm gì?!
- Chương 47: Anh cởi quần áo làm chi?!
- Chương 48: Tiểu cánh
- Chương 49: Không thể
- Chương 50: Bí hiểm
- Chương 51: Hai người chúng ta không phải rất giống sao
- Chương 52: Tôi cho em hảo hảo 「nhớ lại 」 một chút
- Chương 53: 「Bạn tốt 」 của tôi đang đến
- Chương 54: Cởi. . . . .
- Chương 55: Như vậy ôm sẽ thoải mái hơn
- Chương 56: Anh muốn làm cái gì?!
- Chương 57: Kinh hỉ
- Chương 58: Lão Hổ PP không thể sờ
- Chương 59: Chân chính 「thẹn thùng 」
- Chương 60: Không thể
- Chương 61: Không cần ở trong này
- Chương 62: Cẩu ba ba , cẩu mụ mụ
- Chương 63: Khách không mời mà đến
- Chương 64: Không biết xấu hổ
- Chương 65: Ác nhân cáo trạng trước
- Chương 66: Cô ấy là vợ của tôi
- Chương 67: Bồi thường
- Chương 68: Câm miệng !
- Chương 69: Hôn thú giá rẻ
- Chương 70: Anh muốn em
- Chương 71: Cô có khả năng mong chờ cái gì đâu?
- Chương 72: Anh nói đủ chưa?!
- Chương 73: Là ai làm?!
- Chương 74: Còn đau phải không?
- Chương 75: Ai sợ ai?!
- Chương 76: Tiểu bảo ~ tiểu bối ~
- Chương 77: Đứa nhỏ?
- Chương 78: Chúng ta có cục cưng đi?
- Chương 79: Chính là người quen?
- Chương 80: Tình nhân hoà thiêm?
- Chương 81: Thì ra là thế
- Chương 82: Chống đối
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107: Anh chính là ác ma
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161: Chương 161 (hoàn)
Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.