Trước đây không phải là chưa từng hoài nghi cô, nhưng hắn nghĩ, chỉ cần cô không bị bại lộ thân phận ở trước mặt người khác, thì nhiệm vụ này cứ thế vẫn tiếp tục thi hành cũng không có gì xấu.
Thậm chí là như thế cả đời, chỉ cần hắn không nói, cho dù chỉ là một cuộc âm mưu lợi dụng lẫn nhau, nhưng nếu như có thể lừa nhau cả đời, vậy thì so với sự thật có gì khác nhau?
Chỉ tiếc, bọn họ bên này đấu tranh quyết liệt, nhưng gián điệp nước X cũng đang ẩn núp ở nơi này lại không chịu nổi tra hỏi khắc nghiệt đã tiết lộ thân phận của Vệ Lai ở trước mặt lãnh đạo cấp trên của hắn.
Đêm hôm đó, ban lãnh đạo gọi khẩn cấp Higor về cục thì hắn đã biết, tất cả tới đây nên kết thúc rồi.
“Tôi nói rồi!” Hắn nhắm hai mắt lại, không muốn nhìn thấy gương mặt xinh đẹp thê lương đó, “Khai ra người tiếp theo, chúng tôi có thể sắp xếp đưa em trở về nước.”
Người trên ghế điện rất lâu không lên tiếng, khi hắn nhìn lại cô, khuôn mặt Vệ Lai đang trở nên trắng bệch, lông mày nhíu chặt để chống chọi với luồng điện giật mới ở trên ghế.
Higor nhanh chóng nhấn nút dừng lại, nhìn chằm chằm khuôn mặt quật cường của cô, tức giận nói: “Quả nhiên là Đoạt Mệnh, bị điện giật như thế mà cũng không hề thốt lên một tiếng.”
Khi vừa trở lại bình thường được một chút, lúc này Vệ Lai mới có hơi sức để ngẩng đầu lên lần nữa
“Dù anh có cầm dao róc thịt tôi, tôi cũng sẽ không hề thốt ra một tiếng, tin không?”
“Hừ!” Hắn không thèm để ý tiếp tục nhắc lại, “Khai ra người tiếp theo, tôi sẽ đưa em về nước!”
“Về nước ư?” Vệ Lai đột nhiên cười ha hả, giống như người này đang nói một câu chuyện buồn cười nhất trên đời: “Higor, anh cho rằng đặc công là đồ vô dụng sao? Chẳng lẽ đất nước của các người có thể dễ dàng tha chết cho một tên gián điệp đã khai ra tin tức sao?”
Higor nhíu mày nói, “Nhưng theo tôi được biết, khai ra tên kia ít nhất em cũng không phải chết!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vệ Lai chậm rãi lắc đầu.
“Hôm nay không chết, cũng không có nghĩa ngày mai còn có thể tiếp tục sống: Higor...” Cô ngẩng đầu hơi cao làm động tới vết thương bị điện giật trên người, đau đến đầu đổ đầy mồ hôi, “Nói dễ nghe, chúng ta là đặc công được đất nước coi trọng! Nói khó nghe, chúng ta chính là vật hy sinh chết tiệt! Tôi đây bán mạng hơn 20 năm qua thật sự đã đủ rồi! Thật sự quá đủ rồi!”
Tiếng nói vừa dứt, khóe miệng Vệ Lai bất chợt xuất hiện một vết máu: Đậm đặc, từ đỏ rồi đến đen, rất nhanh đã nhuộm hết vạt áo.
Higor quay đầu đi chỗ khác, không đành lòng trơ mắt nhìn người con gái xinh đẹp đến mức hoa anh túc cũng cảm thấy xấu hổ này
Hắn đã sớm biết, ở bên trong răng cô vẫn luôn cất giấu độc dược. TruyenLau.com
Cũng đã sớm biết, khi bước chân vào phòng thẩm vấn này, rất có khả năng cô cũng không có cách nào còn sống để ra ngoài.
Hắn muốn giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng cho cô, người con gái xinh đẹp nhưng kiêu ngạo này từ nay về sau sẽ biến mất trong cuộc đời hắn.
Nhưng sẽ không hoàn toàn như thế, vĩnh viễn cũng không thể...
Vệ Lai cứ như vậy gượng cười đau khổ mặc cho hơi thở tính mạng mình từng chút một biến mất trong cơ thể.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Một khắc cuối cùng trước khi thần trí tan rã, ở trong đầu lại thoáng qua hình ảnh đồng đội “Tia Chớp” vào hai năm trước đã bị tổ chức từ bỏ.
Vệ Lai nghĩ, thời điểm ‘Tia Chớp’ chết chắc hẳn là cũng nghĩ giống như mình, đây chính là một sự giải thoát sao?
Rốt cuộc nhắm hai mắt lại, hoàn toàn đoạn tuyệt với cái thế giới này.
Nếu như có kiếp sau, cô thực sự chỉ muốn làm con của một gia đình bình thường thôi: Thỉnh thoảng sẽ nghịch ngợm gây sự, thỉnh thoảng sẽ làm nũng ăn vạ: Chỉ cần không còn bị người khác khống chế nữa, cô không ngại chịu khổ cả đời...
- Chương 1: Tra hỏi
- Chương 2: Vệ Lai chết
- Chương 3: Cả đêm tận tình
- Chương 4: Nước Thiên Sở có chuyện vui
- Chương 5: Yêu cùng một người với Hoàng đế
- Chương 6: Triều đình đột biến
- Chương 7: Hoắc Thiên Trạm cầu hôn
- Chương 8: Vì sao họ đều mặc đồ Cổ trang
- Chương 9: Thế giới này thật quá ảo tưởng
- Chương 10: Hóa ra chỉ vì một tên đàn ông mà muốn thiêu chết ‘lão tử’
- Chương 11: Kiểu chết hoàn toàn mới
- Chương 12: Mê cục
- Chương 13: Đây là thứ quái quỉ gì
- Chương 14: Chạy trốn
- Chương 15: Có người đến
- Chương 16: Ngươi là ai
- Chương 17: Chúc mừng ngươi đã triệt phá được vòng vây đuổi theo ‘lão tử’
- Chương 18: Lam Ánh Nhi, nàng đứng lại cho ta
- Chương 19: Mũi tên đột kích
- Chương 20: Bỏ chạy
- Chương 21: Tự mình rút mũi tên
- Chương 22: Không đuổi theo
- Chương 23: Tiếng tiêu dễ nghe
- Chương 24: Được người cứu mạng
- Chương 25: Nhà của bạch y soái ca
- Chương 26: Lúc nhàm chán cũng đồng nghĩa có thể đùa giỡn một tí
- Chương 27: Đùa giỡn em gái thật vui vẻ
- Chương 28: Ngươi từ thanh lâu trốn ra sao
- Chương 29: Tên của nhóm nàng
- Chương 30: Quý Mạc Trần
- Chương 31: Ngươi sợ ta cưỡng gian ngươi hay sao
- Chương 32: Anh chàng đẹp trai lại xuất hiện
- Chương 33: Nam tử thanh nhã không ai bằng cũng có sở thích rình coi trộm
- Chương 34: Giới thiệu về bản thân
- Chương 35: Đãi cơm đều là cá
- Chương 36: Cảm giác được người khác quan tâm
- Chương 37: Sợ hãi
- Chương 38: Được rồi, mình sửa
- Chương 39: Thích thầm chủ tử
- Chương 40: Diện mạo của Lam Ánh Nhi
- Chương 41: Huynh xem, hai chúng ta ăn mặc thế này nhìn có giống đôi tình nhân hay không
- Chương 42: Rơi xuống nước
- Chương 43: Sơn Linh khóc
- Chương 44: Ta đã dự định ở lại nơi này
- Chương 45: Tắm rửa
- Chương 46: Ban đêm có người lẻn vào phòng
- Chương 47: Người bịt mặt
- Chương 48: Anh chàng đẹp trai thắt dây áo cho cô
- Chương 49: Sợ hãi
- Chương 50: Mình phải đi
- Chương 51: Trải qua ly biệt
- Chương 52: Ngươi không mệt sao
- Chương 53: Quý Mạc Trần đuổi theo
- Chương 54: Quý Mạc Trần đuổi theo
- Chương 55: Quá mờ ám, lão tử không chịu nổi
- Chương 56: Ta có thể chịu trách nhiệm với ngươi
- Chương 57: Vậy lão tử sẽ bám huynh cả đời
- Chương 58: Cùng cưỡi một con ngựa quay trở về
- Chương 59: Huynh có thể làm ta vui thật là tốt
- Chương 60: Ăn mì đi
- Chương 61: Vệ Lai rốt cuộc là ai
- Chương 62: Quý Mạc Trần — Vương gia
- Chương 63: Lần này đến lượt ta phải đi trước
- Chương 64: Nam trang
- Chương 65: Quý Mạc Trần đi rồi
- Chương 66: Sơn Linh trở lại
- Chương 67: Có quan binh
- Chương 68: Ra ngoài bị chặn
- Chương 69: Thống lĩnh cấm quân Thiên Sở vừa nhậm chức
- Chương 70: Lấy nhà mẹ ta để uy hiếp lão tử
- Chương 71: Thả Sơn Linh đi (1)
- Chương 72: Thả Sơn Linh đi (2)
- Chương 73: Trông cậy vào Vệ Lai
- Chương 74: Trông cậy vào Vệ Lai
- Chương 75: Sao đây, các ngươi còn muốn cướp sắc ư...
- Chương 76: Lão tử sẽ bảo với hoàng thượng biến ngươi thành thái giám
- Chương 77: Khắp thiên hạ đều là Vương thổ
- Chương 78: Trẫm đợi nàng đã lâu rồi
- Chương 79: Chỉ có gả cho ta, nàng mới có thể có được hạnh phúc thật sự
- Chương 80: Cung Ánh Tuyền
- Chương 81: Chân thật và hư ảo
- Chương 82: Ban suối nước nóng cho Lam Ánh Nhi
- Chương 83: Một ngày nào đó sẽ ra ngoài
- Chương 84: Hoàng hậu tới
- Chương 85: Nơi “kiêu ngạo” của nữ nhân
- Chương 86: Lão tử đâu phải là vợ
- Chương 87: Cứ coi như ta nổi giận đi, thì có thể thay đổi được gì
- Chương 88: Chuyện lúc trước
- Chương 89: Đi dạo trong cung đi
- Chương 90: Từ Đường thờ Tiên Đế
- Chương 91: Phản ứng của Lam Ánh Nhi
- Chương 92: Hoắc Thiên Lăng
- Chương 93: Có yêu mới là chân thật
- Chương 94: Hồi Nhan Lộ
- Chương 95: Ta sẽ không ép nàng, ta không nỡ
- Chương 96: Thái giám thần bí
- Chương 97: Tần đại ca
- Chương 98: Thư nhà
- Chương 99: Ta sẽ nghĩ cách để Hoàng thượng rút quân, bảo vệ người trong tộc
- Chương 100: Có người xông vào phòng tắm
- Chương 101: Đạp Quý phi xuống suối nước nóng
- Chương 102: Vu cáo hoa lệ
- Chương 103: Thiên Trạm
- Chương 104: Bao che khuyết điểm cho lão tử
- Chương 105: Rời trọng tâm đề tài
- Chương 106: Đi săn
- Chương 107: Hay là để thần thiếp đi so tài một phen
- Chương 108: Để yêu nữ kia so tài với nàng cũng tốt
- Chương 109: Giấy sinh tử
- Chương 110: Lão tử không muốn giết động vật
- Chương 111: Chúng ta trực tiếp bắn người đi
- Chương 112: Hôm nay nhất định phải xử tử ả
- Chương 113: Cho vào lãnh cung đi
- Chương 114: Đệ nhất thiên hạ, nhưng lại không thích hợp với ta
- Chương 115: Vào lãnh cung
- Chương 116: Hoàng hậu chăm sóc
- Chương 117: Quá khứ hay hiện tại đều không yêu ngươi
- Chương 118: Lấy cái chết ra uy hiếp là có thể đi
- Chương 119: Lam Ánh Nhi ngày trước, và ta hiện tại
- Chương 120: Sinh nhật
- Chương 121: Quý Mạc Trần, tốt như vậy
- Chương 122: Nói cho ta biết chuyện ngày trước đi
- Chương 123: Chuyện về năm đó
- Chương 124: Cẩu huyết và chân thật
- Chương 125: Rõ ràng là ta tới trước
- Chương 126: Yêu sâu đậm nhất, chính là buông tay và thành toàn
- Chương 127: Liêu Hán
- Chương 128: Nguyên nhân Tiên Đế chết
- Chương 129: Bệnh tim
- Chương 130: Ngôi vị Hoàng đế Liêu Hán
- Chương 131: Tựa như Quý Mạc Trần
- Chương 132: Không gian dối không phải con buôn
- Chương 133: Chiếm tiện nghi của lão tử
- Chương 134: Quý Mạc Trần, rốt cuộc ta cũng tìm được huynh
- Chương 135: Tộc Trưởng đưa đồ đến
- Chương 136: Không đơn thuần chỉ là tình thân
- Chương 137: Hoàng hậu đến thăm
- Chương 138: Gian tế
- Chương 139: Thỉnh cầu của Thuần Vu Yến
- Chương 140: Cô độc vĩnh viễn
- Chương 141: Chọn năm nữ nhân thị tẩm
- Chương 142: Một trò chơi
- Chương 143: Buổi tối đi điều tra Điện Thanh Tâm
- Chương 144: Buổi tối đi điều tra Điện Thanh Tâm (2)
- Chương 145: Buổi tối đi điều tra Điện Thanh Tâm (3)
- Chương 146: Âm mưu
- Chương 147: Bị phát hiện
- Chương 148: Đừng hợp mưu cùng thái tử kia
- Chương 149: Nhân tính đạo nghĩa
- Chương 150: Ta đi đoạt lại thành cho ngươi
- Chương 151: Ta đi đoạt lại thành cho ngươi
- Chương 152: Không cần thành trì chỉ muốn nàng
- Chương 153: Quan tâm sẽ bị loạn
- Chương 154: Tính toán
- Chương 155: Dò đường
- Chương 156: Trưởng thành (1)
- Chương 157: Trưởng thành (2)
- Chương 158: Dạ hành
- Chương 159: Nàng nhìn thấy cái gì vậy
- Chương 160: Quý Mạc Phù rơi lệ
- Chương 161: Nữ tử thị tẩm đều nguyên vẹn
- Chương 162: Là ai tới
- Chương 163: Sơn Linh, Sơn Linh, lão tử rất nhớ ngươi
- Chương 164: Mấy ngày đó
- Chương 165: Chủ nhân các ngươi thích ta
- Chương 166: Tính toán của Quý Mạc Trần
- Chương 167: Xin lựa chọn
- Chương 168: Nàng gây rối
- Chương 169: Thái tử là người tốt
- Chương 170: Ta là quân cờ sao
- Chương 171: Dù có bắt cóc, cũng phải bắt ngươi ra ngoài
- Chương 172: Đánh bạc
- Chương 173: Ta phải đi rồi
- Chương 174: Giải thoát cho hai người
- Chương 175: Lão tử lên được chiến trường, nâng được đao thương
- Chương 176: Kim ốc tàng kiều
- Chương 177: Muốn đi thăm Tiên Đế
- Chương 178: Thái Hậu nương nương ở bên trong
- Chương 179: Vương triều gấm hoa của hôm nay
- Chương 180: Xem như bị Lam Ánh Nhi hại
- Chương 181: Vở kịch tàn nhẫn nhất
- Chương 182: Hỏi khóa vàng
- Chương 183: Quan hệ
- Chương 184: Chân tướng (1)
- Chương 185: Chân tướng (2)
- Chương 186: Yêu
- Chương 187: Bí mật
- Chương 188: Nói mớ
- Chương 189: Ngàn dặm tìm chồng
- Chương 190: Không thể để nàng ra chiến trường
- Chương 191: Tên
- Chương 192: Ca ca, muội ở lại
- Chương 193: Được Thái Hoàng Thái Hậu chấp nhận
- Chương 194: Nỗi lo của Vệ Lai
- Chương 195: Quý Mạc Trần chết trận
- Chương 196: Đúng nửa năm
- Chương 197: Tâm bệnh
- Chương 198: Sự xuất hiện của hắn
- Chương 199: Lên đường
- Chương 200: Ta nguyện theo chàng suốt đời, chân trời góc bể (Kết thúc...)
Ái Phi Trẫm Là Đặc Công
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.