“Lan Nhược, vừa rồi tớ trông thấy Ninh Chiết và Tô Thanh Y đi với nhau, hai người trông rất thân mật, tớ đoán Ninh Chiết không dụ được cậu nên bắt đầu nhắm vào Thanh Y! Rất có thể Thanh Y bị Ninh Chiết dỗ ngon dỗ ngọt lừa gạt rồi.."
Khi Trần Hân Di đang gọi cho Tô Lan Nhược thì Ninh Chiết và Tô Thanh Y đã đi tới phòng rồi ngồi xuống.
Tô Thanh Y bảo Ninh Chiết gọi món, Ninh Chiết lại kêu cô tùy tiện chọn là được rồi.
Tô Thanh Y bất đắc dĩ nên đành gọi mấy món ăn nổi tiếng ở nơi này.
Lúc chờ đợi thức ăn lên bàn, Tô Lan Nhược gọi điện thoại cho Ninh Chiết.
"Có phải anh đang đi cùng Thanh Y hay không?”
Vừa bắt điện thoại thì bên trong đã truyền đến giọng nói chất vấn của Tô Lan Nhược.
"Đúng vậy!" Ninh Chiết dứt khoát thừa nhận: “Cô ta nhất quyết mời tôi ăn cơm, có vấn đề gì sao?"
Được Ninh Chiết xác định, Tô Lan Nhược lập tức tức giận nói: "Nó mời anh ăn cơm có mục đích gì chẳng lẽ anh đoán không ra? Hơn phân nửa là phát giác không thích hợp, muốn gài anh để hỏi có phải chúng ta ly hôn không!"
Cô không để những lời nói của Trần Hân Di ở trong lòng.
Đứa em họ này của cô có lòng dạ còn thâm sâu hơn mình, sao lại bị Ninh Chiết dỗ ngon dỗ ngọt lừa gạt chứ?
Hơn nữa dù Tô Thanh Y bị lừa thì Ninh Chiết cũng phải biết dỗ ngon dỗ ngọt mới được! TruyenLau.com
Cô và Ninh Chiết ở chung đến giờ cũng chưa từng nghe Ninh Chiết nói một câu ngon ngợt!
"Yên tâm đi, tôi sẽ không quên chuyện mình đã hứa!" Ninh Chiết bĩu môi nói.
"Vậy thì tốt” Tô Lan Nhược yên lòng rồi lập tức cúp điện thoại
TruyenLau
Ninh Chiết lắc đầu cười một tiếng, cũng cất điện thoại vào.
Cô thật cả nghĩ!
Sao chuyện gì vào đầu cô cũng bị biến đối hết vậy?
TruyenLau
“Làm sao vậy?" Tô Thanh Y hiếu kì hỏi.
“Không có gì” Ninh Chiết nhún nhún vai, thuận hị cô bảo tôi đừng quên chuyện mình
“Chuyện gì?” Tô Thanh Y vội hỏi.
"Bảo tôi đừng gây chuyện. Ninh Chiết lại nói bừa.
Tô Thanh Y nghe vậy thì lập tức hiểu ra: "Nhất định là Trần Hân Di gọi điện thoại cho chị nói bậy bại”
“Không có gì, tuỳ cô ta đi!” Ninh Chiết hững hờ trả lời.
Thấy Ninh Chiết không thèm để ý, Tô Thanh Y cũng không nói thêm lời nào.
Rất nhanh đồ ăn đã được mang lên bàn.
Ăn được một nửa thì Tô Thanh Y lại hiếu kỳ mà hỏi: "Anh rể, công phu của anh lợi hại như vậy, cũng có mối quan hệ rộng rãi mà sao lại đi làm bảo vệt
"Cái này." Ninh Chiết hơi cứng lại, lắc đầu cười khổ nói: "Tôi không cách nào giải thích với cô, cô coi như tôi là người không có tham vọng gì đi!"
Giải thích thế nào?
Nói với cô là sức mạnh của anh mới bắt đầu khôi phục à?
Nói với cô là bọn người Diệp Khinh Hầu đều hiểu lầm mình là nhân vật lớn?
Dù mình nói thì cô cũng không tin!
“Tô Thanh Y lắc đầu, nghiêm mặt nói: "Em cảm thấy anh đang khiêm tốn!”
Ninh Chiết nghe vậy thì lập tức câm nín.
Tôi biết ngay cô sẽ không tin!
Tôi khiêm tốn?
Khiêm tốn cái rằm gì!
Tôi còn không rõ thân phận của mình là gì thì làm sao khoe khoang đây?
Trong lúc Ninh Chiết thầm lầu bầu thì điện thoại lại reo lên.
Ninh Chiết cúp điện thoại rồi đột nhiên đứng dậy. có việc gấp phải đi trước!"
Nói xong, Ninh Chiết vội vàng đi ra ngoài.
"Chờ một chút!" Tô Thanh Y gọi anh lại: “Em đưa anh đi, giờ này ở đây không dễ đón xe!”
- Chương 1: C1: Anh không xứng với tôi
- Chương 2: C2: Cố nhân
- Chương 3: C3: Đều là cáo già
- Chương 4: C4: Đây là rượu giả
- Chương 5: C5: Quỳ xuống
- Chương 6: C6: Không chịu nổi một đòn túi trữ vật
- Chương 7: C7: Giết thì sao nào
- Chương 8: C8: Ngậm miệng
- Chương 9: C9: Người đâu
- Chương 10: C10: Vương đằng
- Chương 11: C11: Tuân lệnh
- Chương 12: C12: Ngưng chân cảnh sơ kỳ tầng một
- Chương 13: C13: Đây là kinh nghiệm
- Chương 14: C14: Do đó
- Chương 15: C15: Đương nhiên
- Chương 16: C16: Đi thật xa
- Chương 17: C17: Thổ huyết
- Chương 18: C18: Trăng sao
- Chương 19: C19: Ăn nói lỗ mãng
- Chương 20: C20: Buồn bực
- Chương 21: C21: Lạnh lùng
- Chương 22: C22: Nước mắt không ngừng rơi
- Chương 23: C23: Bi thảm
- Chương 24: C24: Ép buộc
- Chương 25: C25: Đấm ngực dậm chân
- Chương 26: C26: Kết cục tốt
- Chương 27: C27: Từ xa đến gần
- Chương 28: C28: Tê dại
- Chương 29: C29: Ngơ ngác
- Chương 30: C30: Bình tĩnh và tự tin
- Chương 31: C31: Ưu ái
- Chương 32: C32: Trái tim lương thiện
- Chương 33: C33: Hồi sinh
- Chương 34: C34: Xua đuổi
- Chương 35: C35: Vô duyên vô cớ gán tội
- Chương 36: C36: Kết giao với thiếu chủ
- Chương 37: C37: Hợp tác
- Chương 38: C38: Chậm trễ
- Chương 39: C39: Cung kính hành lễ
- Chương 40: C40: Tiếc nuối không thôi
- Chương 41: C41: Dậy sớm
- Chương 42: C42: Quá mức
- Chương 43: C43: Chó canh gác
- Chương 44: C44: Ra lệnh
- Chương 45: C45: Lắc đầu thở dài
- Chương 46: C46: Bệnh thần kinh
- Chương 47: C47: Tại sao không thể là tôi
- Chương 48: C48: Tại sao họ lại muốn bắt cô
- Chương 49: C49: Cùng có chung đáp án
- Chương 50: C50: Làm giàu trong im lặng
- Chương 51: C51: Đừng quá đáng quá
- Chương 52: C52: Nợ ân tình
- Chương 53: C53: Có nghiêm trọng không
- Chương 54: C54: Anh cứ giả vờ tiếp đi
- Chương 55: C55: Xưng hô lạ nhỉ
- Chương 56: C56: Còn là ân nhân
- Chương 57: C57: Cô em vợ
- Chương 58: C58: Em họ cướp chồng chị họ
- Chương 59: C59: Tìm tôi có việc gì
- Chương 60: C60: Cô ta đáng bị đánh
- Chương 61: C61: Giải thích thế nào
- Chương 62: C62: Cứu lấy hầu gia
- Chương 63: C63: Chương 63
- Chương 64: C64: Tôi đã có suy đoán
- Chương 65: C65: Không phải mới là lạ
- Chương 66: C66: Tất cả đều là xe sang
- Chương 67: C67: Cô đến tận nhà để hỏi tội sao
- Chương 68: C68: Tôi thua ở chỗ nào
- Chương 69: C69: Tập kích đêm khuya
- Chương 70: C70: Bạch thủ sáo
- Chương 71: C71: Ác giả ác báo
- Chương 72: C72: Tống thanh diên kích động
- Chương 73: C73: Lời mời dự tiệc rượu
- Chương 74: C74: Không thành vấn đề
- Chương 75: C75: Em không có bản lĩnh đến vậy đâu
- Chương 76: C76: Sao anh lại hỏi em nữa
- Chương 77: C77: Hồ ly tinh
- Chương 78: C78: Bớt cầm đồ giả ở đây ra oai đi
- Chương 79: C79: Anh ta là muốn trả thù em
- Chương 80: C80: Ăn no rửng mỡ
- Chương 81: C81: Mọi người ngừng một chút nào
- Chương 82: C82: Trả lại danh thiếp cho tôi
- Chương 83: C83: Uống nhầm thuốc à
- Chương 84: C84: Muốn tìm ra vị cao nhân kia
- Chương 85: C85: Ngọa hổ tàng long
- Chương 86: C86: Sao lại đê tiện như vậy chứ
- Chương 87: C87: Tự trọng
- Chương 88: C88: Tuyên chiến
- Chương 89: C89: Rút cổ phiếu
- Chương 90: C90: Chỉ cần một đôi vớ chân
- Chương 91: C91: Giúp người chữa bệnh
- Chương 92: C92: Gương mặt cực kỳ khủ|\|g bố
- Chương 93: C93: Lừa đảo
- Chương 94: C94: Ông giỏi thì ông đừng có lải nhải mãi
- Chương 95: C95: Không nghe khuyên bảo
- Chương 96: C96: Mười triệu không quá đáng đúng không
- Chương 97: C97: Sỉ nhục
- Chương 98: C98: Ông ta là thứ vô sỉ
- Chương 99: C99: Đương nhiên không phải
- Chương 100: C100: Còn báo cáo
- Chương 101: C101: Còn chưa đi được bao xa
- Chương 102: C102: Than ôi
- Chương 103: C103: Thanh y đâu
- Chương 104: C104: Muốn chết
- Chương 105: C105: Ai cho cậu giả mạo vân thạch
- Chương 106: C106: Em có lịch sự không vậy
- Chương 107: C107: Ván đã đóng thuyền
- Chương 108: C108: Thiếu gia nói đúng
- Chương 109: C109: Mày chính là tôn vân thạch
- Chương 110: C110: Đã xảy ra chuyện gì
- Chương 111: C111: Họ chưa xứng đáng
- Chương 112: C112: Đều là khoác lác
- Chương 113: C113: Trả thủ
- Chương 114: C114: Muốn làm gì thì nói thẳng đi
- Chương 115: C115: Chôn sống
- Chương 116: C116: Là cháu ruột của tân long chinh
- Chương 117: C117: Vậy mới đúng chứ
- Chương 118: C118: Làm sao có thể
- Chương 119: C119: Không đi diễn kịch đúng là uổng phí tài năng
- Chương 120: C120: Đuổi thì đuổi đi
- Chương 121: C121: Mù quáng
- Chương 122: C122: Giải quyết
- Chương 123: C123: Cạn kiệt ngôn ngữ
- Chương 124: C124: Sống không bằng chết
- Chương 125: C125: Hưng phấn lạ thường
- Chương 126: C126: Tha cho tôi đi
- Chương 127: C127: Mày sợ hả
- Chương 128: C128: Tôi đánh chết tên súc sinh này
- Chương 129: C129: Nhạo báng
- Chương 130: C130: Vô cùng khinh thường
- Chương 131: C131: Tại sao con phải hối hận
- Chương 132: C132: Em đừng có đùa như vậy
- Chương 133: C133: Nào dám đắc tội tần gia chứ
- Chương 134: C134: Có người đến thu phí bảo hộ
- Chương 135: C135: Tiền của tôi đúng là nhiều thật
- Chương 136: C136: Chương 136
- Chương 137: C137: Em không cố ý
- Chương 138: C138: Chúng em thật sự không có tiền
- Chương 139: C139: Sa thải
- Chương 140: C140: Thân thiết
- Chương 141: C141: Chuyện thú vị
- Chương 142: C142: Gió thoảng qua tai
- Chương 143: C143: Con số lớn đến 300 triệu
- Chương 144: C144: Say khướt
- Chương 145: C145: Không uy tín
- Chương 146: C146: Nũng nịu
- Chương 147: C147: Châm biếm
- Chương 148: C148: Sinh vật lạ
- Chương 149: C149: Bỏ cuộc
- Chương 150: C150: Kích động
- Chương 151: C151: Vô liêm sỉ
- Chương 152: C152: Bản chất
- Chương 153: C153: Nghi hoặc
- Chương 154: C154: Một mất một còn
- Chương 155: C155: Kiếm tiền
- Chương 156: C156: Ông đây nhận thua
- Chương 157: C157: Hấp dẫn
- Chương 158: C158: Vậy mà còn ăn vạ
- Chương 159: C159: Muốn tiền đúng không
- Chương 160: C160: Vô giá
Ẩn Môn Thiếu Chủ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.