Cố Hiểu Mộng kể:
“Vương Kiến là người đầu tiên nói sẽ lấy tôi.”
“Còn cậu, là người đầu tiên bảo tôi phải sống cho tốt, còn dám ra mặt bảo vệ tôi… một cô gái.”
“Các cậu đều nói muốn giúp tôi, nhưng tôi không cách nào phân biệt được ai đúng ai sai, tôi đã không còn sức để trả giá cho lựa chọn nữa.”
“Vì đứa bé, cũng vì phải sống, tôi mới chọn Vương Kiến.”
“Sau khi kết hôn, tôi mới hiểu, Vương Kiến có mục đích khác.”
“Hắn luôn giục tôi viết thư cho cha mẹ.”
“Nhưng đã bị đưa đi cải tạo bao nhiêu năm, tôi đâu biết cha mẹ ruột còn ở đâu? Thế là hắn bắt đầu đánh tôi, cả bà già nhà hắn cũng đánh tôi…”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“ Tôi bắt chước cậu, bắt đầu xé toạc với bọn họ, cãi vã với bọn họ…”
“Lúc ấy, chỉ cách nhau một bức tường, chị dâu cậu đánh anh trai cậu, thì tôi đối mặt bà già kia mà đánh tay đôi với Vương Kiến.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Cuối cùng, Vương Kiến cũng không dám thật sự quá đáng, dù sao hắn vẫn còn muốn tôi dẫn hắn đến Yến Kinh.”
Vương Kiến biết việc nhà họ Cố được minh oan còn phải mất mấy năm nữa.
Nhưng hắn một lòng một dạ muốn lập nên sự nghiệp, nào chịu chờ đợi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hắn thật sự đã chạy đến nhà vị lão cán bộ kia, cầu xin một biên chế ở thành phố.
Phải biết rằng, ở kiếp trước, người thanh niên trí thức cứu mạng ấy cũng chính vì có nền tảng học vấn và nhân phẩm tốt nên lão cán bộ mới chịu ra tay giúp đỡ.
Người thanh niên kia cũng biết cảm ơn, luôn giữ thái độ khiêm nhường, dần dà trở thành tri kỷ khác thế hệ với lão cán bộ, từng bước từng bước tiến xa trên con đường công tác.
Nhưng Vương Kiến thì hiểu được gì chứ?
Trong mắt hắn, đã là ân nhân cứu mạng, thì lão cán bộ phải chịu trách nhiệm nuôi hắn cả đời, lo cho hắn ăn uống, việc làm, chẳng phải chuyện đơn giản hay sao?
Không bao lâu, Vương Kiến đã chọc giận lão cán bộ.
Còn bị người ta tố cáo đến tận đại đội.
Khiến đại đội trưởng phải đích thân tiến hành “giáo dục tư tưởng” cho hắn.
Một màn chẳng khác nào mụ vợ ngư phủ và con cá vàng.
23
Sau đó, hy vọng duy nhất để Vương Kiến có thể vươn lên trong xã hội đều đặt lên người Cố Hiểu Mộng.
Tôi hỏi: "Vương Kiến không biết đứa trẻ không phải là của hắn sao?"
Cố Hiểu Mộng cười nhẹ:
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
"Hắn biết. Trước hôn nhân, tôi chưa một lần để hắn được toại nguyện. Lý do hắn đồng ý là vì đánh cược tương lai của chính mình vào thân thể tôi."
"Tôi không ép hắn cưới tôi, lúc đó tôi chỉ muốn chết. Nhưng sau khi kéo tôi trở về, hắn lại không ngừng tùy tiện đánh mắng hoặc là làm nhục tôi."
"Khi tôi sắp phát điên, tôi lại nhớ đến những lời cậu đã nói, tôi thực sự chịu hết nổi rồi."
"Bản thân tôi cũng không ngờ, mình lại có thể cầm d.a.o lên và liều mạng với người khác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi đang ở phòng khách nhà họ Cố.
Vừa nghe Cố Hiểu Mộng kể chuyện của mình, vừa liên tưởng đến kiếp trước của bản thân.
Tôi cũng được giáo dục đàng hoàng, cũng muốn sống một cuộc sống êm ấm và tử tế.
Không cần nói đến việc cuộc hôn nhân giữa tôi và Vương Kiến không có nền tảng tình cảm, chỉ xuất phát từ sự trói buộc của danh dự và trinh tiết.
Chỉ riêng thái độ của hai bà cháu hắn đối với tôi, không khác gì một người chủ đối xử với nô lệ trong nhà.
Bà của Vương Kiến còn từng vô liêm sỉ nói: "Nhà tôi cưới cô, chỉ muốn cô cải tạo nòi giống nhà tôi, sau này con cháu họ Vương cũng có thể vươn lên."
Lúc đó tôi không biết, hóa ra tôi đã thi đậu đại học.
Cả đời tôi đã trở thành vùng đất cho nhà họ Vương, giúp Vương Kiến sinh cành nảy lộc, khiến cuộc đời của tên ti tiện Vương Kiến tràn đầy sức sống.
Tôi vốn định sau khi tốt nghiệp đại học, tích lũy đủ sức mạnh rồi mới tìm cơ hội quay về xử lý bà cháu Vương Kiến.
Không ngờ…
Chính bà cháu nhà hắn lại tự tay ép Cố Hiểu Mộng — một cô gái yếu mềm dễ bị bắt nạt — trở thành một người đàn bà có thể cầm d.a.o bếp liều mạng.
Trong lòng tôi thấy vô cùng cảm khái, liền hỏi:
“Cậu và Vương Kiến ly hôn rồi, mang theo con đi, vậy bà cháu nhà họ Vương giờ thế nào rồi?”
Ánh mắt Cố Hiểu Mộng bỗng trở nên sắc lạnh:
“Bà già kia không biết cháu mình chẳng mang họ Vương, còn muốn cướp con tôi, tôi lén nói hết cho bà ta biết.”
“Trời sụp xuống ngay trong mắt bà, chỉ sau một giấc ngủ, bà ta liền liệt giường.”
“Vương Kiến ban đầu c.h.ế.t sống không chịu ly hôn, nhưng tôi nắm được bằng chứng hắn tụ tập cờ b.ạ.c lén lút, liền tố cáo lên đại đội.”
“Hắn phải đi tù mấy năm, coi như đã lời cho hắn rồi.”
“Còn những kẻ trước đây hại tôi, chỉ cần tôi nhớ được, đều bị thanh toán cả.”
Vương Kiến vốn có tật ham mê cờ bạc.
Bao lần bị truy quét, hắn vẫn may mắn thoát thân.
Đời này, có lẽ hắn quên mất thập niên 80 từng xử phạt rất nặng, cuối cùng lại sập bẫy trong tay Cố Hiểu Mộng.
Kẻ ác đều sẽ gặp báo ứng.
Tôi hỏi Cố Hiểu Mộng:
“Về sau cậu định thế nào?”
Gương mặt xinh đẹp của cô lộ ra vẻ thanh thản hiếm thấy:
“Gia đình ủng hộ tôi ra nước ngoài du học, đổi một môi trường mới.”
“Câu mà cậu từng nói, ‘Tất cả những quy tắc khắt khe với người khác mà dễ dãi với bản thân, đều là thứ cặn bã!’ Tôi vẫn luôn nhớ mãi. Thật ra chỉ cần tháo bỏ chiếc gông cùm đó, có lẽ trời đã sáng rồi.”
Tôi thở dài:
“Cố Hiểu Mộng, không phải trời mới sáng, mà là ánh dương thuộc về cậu và tôi, cuối cùng đã chiếu rọi xuống rồi.”
(Hết)
Ánh Dương Của Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Ánh Dương Của Tôi
Chương 15
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn