Dương Hoài Ngọc và phụ thân Dương Văn Quảng của y không giống nhau, tuy rằng từ bé y đã theo cha tòng quân, hơn nữa cũng đã lập được một ít công lao, nhưng những điều này cũng vì ngày sau tích lũy thêm một ít kinh nghiệm lãnh binh đánh giặc, muốn trở thành một tướng lãnh đủ tư cách nhất định phải là người có kinh nghiệm và đã từng dẫn dắt quân đội tác chiến, nếu không y vĩnh viễn chỉ là một viên tướng lĩnh bình thường, không thể trở thành một tướng quân chân chính.
Dương Hoài Ngọc tuy rằng đã tích lũy vô số kinh nghiệm, bản thân y cũng có tính cách vô cùng thích hợp để làm tướng quân, về điểm này ngay cả phụ thân y Dương Văn Quảng cũng hết sức xem trọng, cho là mai sau tương lai y ắt vượt qua mình, tuy nhiên thật không may Dương Hoài Ngọc vốn là con cháu đời thứ tư của Dương gia, do đó dù y nay đã trưởng thành vẫn bị triều đình chèn ép, khiến y cơ bản không có cơ hội lãnh binh, càng không thể trở thành một vị tướng lĩnh, nói chi đến trở thành một vị tướng quân.
Càng đáng sợ hơn chính là qua nhiều năm nhuệ khí được bồi dưỡng từ ngày thơ ấu không được trọng dụng, tính cảnh giác của y đang dần biến mất, Dương Hoài Ngọc cũng tự mình phát hiện ra điều này, y hiểu chẳng sớm thì muộn mình cũng sẽ biến thành một người bình thường, dù sau này có cơ hội lãnh binh ra trận cũng đã biến thành một người sợ trước sau, tài trí thô kệch, nhưng y cũng chẳng có biện pháp nào, trừ phi có thể rèn luyện bản thân trong khí thế hào hùng trên chiến trường kháng địch, mới có thể trở lại như xưa, bằng không chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân ngày càng sa đọa hơn.
Vốn đối với đạo lý này tướng này, Triệu Nhan thật không hiểu, nhưng hắn từ Dương Hoài Ngọc hiểu được sự tình, liền đem về nói cho Tào Dĩnh, kết quả Tào Dĩnh cũng thở dài một tiếng, sau đó nói đạo lý nhà tướng này giảng giải cho Triệu Nhan nghe, kỳ thực đối với việc gặp Dương Hoài Ngọc, Tào Dĩnh đã mơ hồ đoán được một ít. Nhưng cũng không nghĩ đám quan văn trong triều lại làm như vậy, lại đem một danh tướng với hi vọng lớn lao mà b*p ch*t trong trứng nước.
Nghĩ đến chuyện Dương Hoài Ngọc gặp phải, Triệu Nhan cảm giác trong lòng nặng nề, mấy ngày tiếp theo hắn đều tự nhốt mình trong thư phòng, hi vọng có thể nghĩ ra một biện pháp xử lý khả thi để giúp Dương Hoài Ngọc thoát ly khốn cảnh hiện tại, cũng không hoàn toàn là giúp Dương Hoài Ngọc mà là giúp cho Đại Tống, gần đây Đại Tống thật sự thiếu danh tướng rồi, toàn bộ bên trong gia tướng chỉ còn lại mỗi Dương Vân Quảng là xứng danh lão tướng. Nếu chằng may ngày nào đó ông ấy ngã xuống, danh tướng Đại Tống có thể thật chẳng còn ai, lại trở thành trò cười cho thiên hạ.
Bất quá đối với hai phương diện quân sự và chính trị, Triệu Nhan thực sự không am hiểu, không phải thế mạnh của hắn, thậm chí hắn còn chưa quen thuộc với tình hình quân sự, chính trị của Đại Tống, có khi còn phải tìm Tào Dĩnh xin chỉ giáo, cho nên tuy rằng hao tốn mấy ngày nhưng Triệu Nhan lại không thể tìm ra một phương pháp xử lý thật khả thi, lại có một chút ý tưởng mới về việc cải tiến vũ khí. Bởi vậy mới thấy là con người điều có sở trường sở đoản, mà trên phương diên chính trị, quân sự chính là sở đoản của Triệu Nhan hắn vậy.
Không nghĩ ra được một phương án nào khả thi, Triệu Nhan cũng tạm thời phải gác chuyện này qua một bên. Bất quá đối với Dương Hoài Ngọc hắn lại chẳng quên, còn thường xuyên phái người đưa một ít quần áo, thức ăn, khi rảnh rỗi sẽ tìm Dương Hoài Ngọc tán gẫu mấy câu, đặc biệt đối với việc giao chiến với Tây Hạ năm ấy hắn lại vô cùng hứng thú, bởi vì theo Triệu Nhan, mặc dù Bắc Liêu vốn là địch nhân vốn có của Đại Tống, nhưng Tây Hạ cũng là một khối u ác tính bên cạnh Đại Tống vậy, Đại Tống cần phải mạnh mẽ hơn lên, nhất định phải nhổ bỏ khối u ác tính Tây hạ này, đạp lên thi thể người Tây Hạ mà đứng lên, có thể nói Tây Hạ không bị diệt, Đại Tống cũng không có tư cách hô hào Liêu Quốc, cho nên thừa cơ hội này, Triệu Nhan cũng nghe từ Dương Hoài Ngọc rất nhiều chuyện của Tây Hạ.
Mắt thấy ngay lập tức sẽ bước sang năm mới, toàn thành đô Đông Kinh chuẩn bị cho lễ mừng năm mới, những người tiểu thương, bán hàng rong tự mình mang hàng hóa đi xung quanh chào hàng, các đại thương gia thì bắt đầu trái phải treo đèn trước cửa, chuẩn bị vì hội đèn lồng Tết Nguyên Tiêu năm sau mà chuẩn bị, dù sao muốn chế tác một chiếc đèn hoa đăng hấp dẫn người nhìn cũng phải tiêu phí không ít thời gian, giống như Ngao Sơn Đăng đặt trên đường lớn do hoàng gia chế tác, là cái đèn lớn nhất Đông Kinh, đến tháng mười một bắt đầu đẩy nhanh tốc độ, thẳng đến ngay trước tết Nguyên Tiêu mới có thể thực sự hoàn thành.
Ở trong thành trước của quận vương phủ, Triệu Nhan cũng bắt đầu chế tác đèn hoa đăng lớn, bởi vì đến lễ mừng năm mới, hắn và Tào Dĩnh đều chuẩn bị về trong thành định cư một thời gian ngắn, dù sao lễ mừng năm mới ở Đông Kinh là thời điểm náo nhiệt nhất, tuyệt đối không thể bỏ qua, mặt khác bọn họ cũng muốn gần gũi chúc tết bề trên, ở lại trong thành đi lại cũng tiện.
Tuy nhiên trước thời điểm Triệu Nhan chuẩn bị lễ mừng năm mới lại có một việc vui đến, đó là vị bá phụ của hắn Triệu Tông Thịnh rốt cuộc lại đến nữa, lại nói tiếp từ khi Triệu Tông Thịnh đem con gái Triệu Anh Ninh ném đến chỗ Triệu Nhan, vẫn không có quay lại, đây cũng không phải là ông vô tâm, kỳ thật hoàn toàn nguợc lại, Triệu Tông Thịnh cũng vô cùng nhớ nữ nhi, đặc biệt nghĩ đến việc nàng vì giảm béo mà nếm trải không ít đau khổ, ông lại cảm giác trong lòng giống như bị người ta lóc đi miếng thịt, tuy nhiên vì nữ nhi có thể gả ra ngoài, ông chỉ có thể quyết tâm không đến thăm, miễn cho nhìn thấy Triệu Anh Ninh lại mềm lòng.
- Bá phụ, mời mau ngồi, Đường tỷ nàng ở phía sau, chốc nữa sẽ ra ngay!
Triệu Nhan cười ha hả, mời Triệu Tông Thịnh ngồi xuống nói chuyện, mấy tháng không đến, Triệu Tông Thịnh thoạt nhìn già nua hơn vài phần, xem ra lần này ông làm phụ thân đúng là đau lòng vì nữ nhi.
- Tam ca nhi, trong khoảng thời gian này ta quyết tâm không đến thăm đường tỷ của cháu, thậm chí cấm cả tôi tớ thông báo tin tức về nàng cho ta biết, Đường Tỷ của cháu hiện giờ ra sao, có giảm trọng lượng được chút nào không?
Triệu Tông Thịnh vừa mới ngồi xuống lập tức vô cùng lo lăng hỏi thăm nữ nhi, ông sở dĩ không muốn nghe tiin tức, chỉ sợ mình càng lo lắng hơn làm ông mềm lòng lại đón nàng về.
- Chương 1: Quả cầu tia chớp trong tân phòng
- Chương 2: Đồ Vật xuyên việt
- Chương 3: Khoai lang và ngô
- Chương 4: Ba bữa của quận vương (thượng)
- Chương 5: Ba bữa của quận vương (hạ)
- Chương 6: Thịt thăn chua ngọt
- Chương 7: Tiểu Đậu Nha đơn thuần
- Chương 8: Tranh đấu trong vườn
- Chương 9: Rửa ruột
- Chương 10: Nghi hoặc của Tào Dĩnh
- Chương 11: Triệu Nhan kích động
- Chương 12: Phác thảo chân dung
- Chương 13: Ván bài tất thắng
- Chương 14: Hóa ra là chó nhà
- Chương 15: Hô Diên Bình đứng hình
- Chương 16: Triệu Nhan, Vương Sân, Bảo An công chúa
- Chương 17: Triệu Húc mang bệnh lúc làm nhiệm vụ
- Chương 18: Sốt cao không hạ
- Chương 19: Nguyên lý hạ nhiệt độ
- Chương 20: Cao hoàng hậu thiên vị
- Chương 21: Tiêm
- Chương 22: Nhi thần đã gặp được thần tiên
- Chương 23: Giấc mộng hoàn lương
- Chương 24: Tào Dĩnh giảo hoạt
- Chương 25: Bức họa kinh thế (Thượng)
- Chương 26: Bức họa kinh thế (Hạ)
- Chương 27: Nước ngập Quận Vương phủ
- Chương 28: Quận Vương cũng muốn chạy nạn
- Chương 29: Quận vương đẩy xe
- Chương 30: Đánh tới rồi
- Chương 31: Thu nhận và giúp đỡ nạn dân
- Chương 32: Biện pháp kiếm tiền
- Chương 33: Tìm thợ mộc
- Chương 34: Đại dịch sau thiên tai
- Chương 35: Triệu Húc tới thăm
- Chương 36: Từ cổ chí kim coi tiền như cỏ rác
- Chương 37: Triệu Húc hồi cung
- Chương 38: Hoài nghi và thuyết phục
- Chương 39: Âu dương tu
- Chương 40: Công trạng nóng phỏng tay
- Chương 41: Bí phương của lão Tô Mã
- Chương 42: Tình huống của Thượng Thủy trang
- Chương 43: Quận vương không phải là người sao?
- Chương 44: Kết hôn muộn sinh con muộn
- Chương 45: Cha vợ xưng huynh gọi đệ
- Chương 46: Mẹ con nói chuyện riêng
- Chương 47: Thua người không thua trận
- Chương 48: Tranh giành than đá giữa hai nhà Tào - Cao
- Chương 49: Thuốc lá thêm nguyên liệu
- Chương 50: Bảo bối của Tào Dụ
- Chương 51: Thương trường không có cha con
- Chương 52: Nỏ sàn và hỏa dược
- Chương 53: Công thức điều chế hỏa dược
- Chương 54: Thọ Khang công chúa thích mặc nam trang
- Chương 55: Nam nhân đều không đáng tin cậy
- Chương 56: Như vậy mới gọi là cảm tạ
- Chương 57: Hỏa dược sắp lộ diện
- Chương 58: Biểu diễn trong cung
- Chương 59: Chưởng quản Quân khí giám?
- Chương 60: Kéo dài thời gian
- Chương 61: Rau cải trắng
- Chương 62: Chơi Tiến lên
- Chương 63: Quyền thế ép người
- Chương 64: Hai loại hạt giống rau không rõ
- Chương 65: Dùng lợn rừng làm mánh lới
- Chương 66: Chuyện nhà khó khăn
- Chương 67: Thơ từ không hay như vậy chứ
- Chương 68: Giết heo làm cơm
- Chương 69: Trách nhiệm bất ngờ
- Chương 70: Chuẩn bị yến hội mệt chết người
- Chương 71: Tin tức về Tây Viên Nhã Tập
- Chương 72: Cổ vũ sử dụng xà phòng thơm
- Chương 73: Cổ nhân thật bảo thủ
- Chương 74: Than tổ ong
- Chương 75: Nhà tướng suy tàn
- Chương 76: Đệ nhị hành thủ
- Chương 77: Hủy đi sự trong sạch của người ta
- Chương 78: Thơ qua cầu
- Chương 79: Gặp mặt không vui
- Chương 80: Dùng uy thế nho nhã làm các ngươi chấn động chết luôn
- Chương 81: Lý Công Lân hồn bay phách lạc
- Chương 82: Đệ nhất họa tác
- Chương 83: Nhục nhã
- Chương 84: Bạc tình bạc nghĩa
- Chương 85: Hành hung Vương Sân
- Chương 86: Thể diện lớn hơn mạng người
- Chương 87: Cố vấn Quân khí giám
- Chương 88: Bảo An Công chúa
- Chương 89: Vương lão phu nhân
- Chương 90: Sự cảnh cáo của Tào Tung
- Chương 91: Dương Văn Quảng càng già cảng dẻo dai
- Chương 92: Lần đầu gặp mặt Trương Nhân Tiên
- Chương 93: Hỏa hoạn rồi
- Chương 94-1: Người bình thường mang một tấm lòng vĩ đại
- Chương 94-2: Người bình thường mang một tấm lòng vĩ đại
- Chương 95: Giết người cách xa cả ngàn dặm
- Chương 96: Tào Dĩnh là thần tiên tỷ tỷ
- Chương 97: Không ngờ là hắn ta
- Chương 98: Yến hội và rượu mạnh
- Chương 99: Dung dịch thần bí
- Chương 100: Trương Nhân Tiên đổ bệnh
- Chương 101: Chết vì tham ăn
- Chương 102: Lý Công Lân đeo bám
- Chương 103: Câu hỏi khó trả lời
- Chương 104: Liêu Quốc thần y Trực Lỗ Cổ
- Chương 105: Đồn điền và cắt giảm binh lính
- Chương 106: Quân khí giám thẩm quát
- Chương 107: Đối thủ một mất một còn
- Chương 108: Không giống “xe nỏ” bình thường
- Chương 109: Lò xo lực xoắn
- Chương 110: Hỏa pháo mưu lợi
- Chương 111: Bảo An công chúa muốn về nhà
- Chương 112: Do dự
- Chương 113: Khinh người quá đáng
- Chương 114: Hành động kiên quyết
- Chương 115: Hóa ra không phải mẹ ruột
- Chương 116: Người bên cạnh biết chuyện
- Chương 117: Người đó chính là ta
- Chương 118: Thu hoạch cải trắng
- Chương 119: Đáng thương tấm lòng của cha mẹ
- Chương 120: Tào Tung sắp thành thân
- Chương 121: Nam nhân Đại Tống đều thích ngực nhỏ
- Chương 122: Tam thốn kim liên
- Chương 123: Giảng giải về phẫu thuật
- Chương 124: Hương Tích yến trong chùa Hương Tích
- Chương 125: Hành thủ và hòa thượng
- Chương 126: Món ngon không tầm thường
- Chương 127: Hóa ra là tảo tía
- Chương 128: Không phụ Như Lai không phụ khanh
- Chương 129: Giao dịch của Liễu Không
- Chương 130: Quận chúa nặng ký
- Chương 131: Hái tảo tía
- Chương 132: Bán tảo tía
- Chương 133: Triệu Anh Ninh giảm béo
- Chương 134: Nỏ pháo thử bắn thành công
- Chương 135: Bí văn trong cung
- Chương 136: Lễ vật mừng sinh nhật Trương Quý Nghi (thượng)
- Chương 137: Lễ vật mừng sinh nhật Trương Quý Nghi (hạ)
- Chương 138: Ăn bánh kem
- Chương 139: Hồ Quản sự và Hứa đồ Tể
- Chương 140: Đáng tiếc cho một mối nhân duyên
- Chương 141: Âu dương uyển linh
- Chương 142: Nồi lẩu ngày tuyết
- Chương 143: Hai khách nhân
- Chương 144: Liễu Không không ăn chay
- Chương 145: Bảo An công chúa bệnh tình nguy cấp
- Chương 146: Trực Lỗ Cổ đến rồi
- Chương 147: Tào Dật và Trực Lỗ Cổ
- Chương 148: Vị tinh
- Chương 149: Yoga
- Chương 150: Vẽ chân dung Tiết Ninh Nhi
- Chương 151: Tiết Ninh Nhi và Tào Dĩnh gặp nhau..
- Chương 152: Thiếu niên có tên là Lang
- Chương 153: Đường lớn khai thông
- Chương 154: Có trộm
- Chương 155: Nhà giam đã đầy
- Chương 156: Lấy máu kiểm tra huyết thống
- Chương 157: Làm thí nghiệm
- Chương 158: Thí nghiệm ngẫu nhiên
- Chương 159: Vụ án kết thúc
- Chương 160: Đây là Hồ Diên Khánh?
- Chương 161: Mới gặp Tào Dật và Trực Lỗ Cổ
- Chương 162: Học thuyết nguyên nhân sinh bệnh
- Chương 163: Sự chấn động của kính hiển vi
- Chương 164: Tào quốc cữu cố chấp
- Chương 165: Hoài nghi và buông bỏ
- Chương 166: Tuyệt cảnh của Tiết Lang
- Chương 167: Mang Tiết Lang đi
- Chương 168: Hoàng Thành Ti bán tình báo
- Chương 169-1: Phá băng bắt cá (1)
- Chương 169-2: Phá băng bắt cá (2)
- Chương 170: Dương Hoài Ngọc vẫn chưa rời đi
- Chương 172: Triệu Tông Thịnh tới
- Chương 173: Hoa đăng tiễn biệt
- Chương 174: Đàn ghi-ta
- Chương 175: Câu lạc bộ người béo
- Chương 176: Triệu Quân mập
- Chương 177: Mưu kế lừa người vào quân giáo
- Chương 178: Sa bàn
- Chương 179: Miếu tôn tẫn
- Chương 180: Tầm mắt của Tào Dĩnh
- Chương 181: Tiệc đoàn viên
- Chương 182: Chuẩn hóa quân sự
- Chương 183-1: Thăm dò Triệu Thự (1)
- Chương 183-2: Thăm dò Triệu Thự (2)
- Chương 184: Đàn ghi-ta năm mới (1)
- Chương 185: Đàn ghi-ta năm mới (2)
- Chương 186: Đi liêu quốc
- Chương 187: Gây sức ép đối với Gia Luật Trọng Nguyên
- Chương 188: Hội đèn lồng Nguyên Tiêu
- Chương 189: Gặp chuyện?
- Chương 190: Đàn ông làm xiếc
- Chương 191: Sư phụ của Nhạc Phi
- Chương 192: Làm hay không làm?
- Chương 193: Thanh Ngọc án, Nguyên Tịch
- Chương 194: Lòng tốt làm chuyện xấu
- Chương 195: Sự ra đi của Tiết Ninh Nhi
- Chương 196: Vì mình chuộc thân
- Chương 197: Ninh Nhi chờ đã lâu rồi
- Chương 198: “ăn” tiết ninh nhi
- Chương 199: Các vị muốn thành tiên không?
- Chương 200: Xin thơ
- Chương 201: Hô Diên Khánh ở trường quân đội
- Chương 202: Dương Hoài Ngọc vs Chu Đồng
- Chương 203: Ta sắp làm cha rồi!
- Chương 204: Sứ đoàn khởi hành
- Chương 205: Huyện lệnh Giao Hà Trương Tái
- Chương 206: Giao Hà tiêu diệt thổ phỉ
- Chương 207: Đậu phụ nhự
- Chương 208: Trương Tái và trường quân đội
- Chương 209: Thái tử nước Liêu
- Chương 210: Khiêu khích
- Chương 211: Chu Đồng phát uy
- Chương 212: Gia luật nhân tiên
- Chương 213: Đại hôn của Trương Nhân Tiên
- Chương 214: Hiểu lầm trong hôn lễ
- Chương 215: Hành sự không thành, bại sự có thừa
- Chương 216: Tàn sát dưới Trường Bạch Sơn
- Chương 217: Mở tiệc chiêu đãi
- Chương 218: Điều Gia Luật Nhân Tiên đi
- Chương 219: Quanh co
- Chương 220: Thăm trương nhân tiên
- Chương 221: Trương Nhân Tiên nói được rồi
- Chương 222: Lấy thân phạm hiểm
- Chương 223: Cơ hội thoát thân
- Chương 224: Mời Gia Luật Tư ăn cá
- Chương 225: Nợ ta nửa con cá
- Chương 226: Bộ hoàn nhan nữ chân
- Chương 227: Vật thoát mệnh
- Chương 228: Ngày thọ yến cuối cùng
- Chương 229: Nổi loạn bắt đầu rồi
- Chương 230: Mang theo Gia Luật Tư
- Chương 231: Tô Thức và Tiêu Quan Âm
- Chương 232: Không thể hạ cánh
- Chương 233: Cưỡng ép hạ cánh
- Chương 234: Thế cục Liêu quốc sau bạo loạn
- Chương 235: Cuối cùng cũng an toàn
- Chương 236: Sinh tồn nơi dã ngoại (thượng)
- Chương 237: Sinh tồn nơi dã ngoại (trung)
- Chương 238: Sinh tồn nơi dã ngoại (hạ)
- Chương 239: Người Nữ Chân đến rồi
- Chương 240: Ngươi dám gạt ta
- Chương 241: Tự bộc lộ thân phận
- Chương 242: Lừa người Nữ Chân
- Chương 243: Trao đổi không tiếng động
- Chương 244: Đến bộ Hoàn Nhan
- Chương 245: Bộ Hoàn Nhan là một cái chuồng heo lớn
- Chương 246: Thị tẩm và quần hôn
- Chương 247: Yến hội của bộ Hoàn Nhan
- Chương 248: Thị tẩm và quần hôn
- Chương 249: Yến hội của bộ Hoàn Nhan
Bắc Tống Nhàn Vương
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.