Đã tự bởi đội ngũ DocTruyen.Org
"Đi thôi, cô dẫn con đi tìm mẹ. " Quý Nghiên dắt bé trai, khom người che chở cậu bé đi đến chỗ an toàn.
Cảm giác của trẻ con là nhạy cảm nhất, cậu bé không cảm thấy nguy hiểm trên người Quý Nghiên, ngược lại còn có cảm giác tốt đẹp làm người ta yên tâm, tiếng khóc cũng dần dần nhỏ lại, thuận theo đi bên cạnh cô.
"Bill."
Còn chưa đi được bao xa liền nghe thấy một tiếng gọi lo lắng từ phía trước truyền đến, một bóng dáng phụ nữ thật nhanh xẹt qua tầm mắt, chốc lát đã chạy đến trước mặt Quý Nghiên và bé trai.
"Bill, ôi trời ơi! Con chạy đi đâu vậy hả ? Thiếu chút nữa hù chết mẹ."
Người phụ nữ ôm cổ bé trai, ôm cậu bé vào trong ngực thật chặt, cứ như rất sợ sẽ mất đi lần nữa, nước mắt còn chưa khô, giọng nói run rẩy mà kích động.
Bé trai thật vất vả ngừng nước mắt xông ra lần nữa, khóc lớn nói: "Con không tìm được mẹ, mẹ ơi, có rất nhiều đạn, con sợ lắm. . . . . . Hu hu. . . . . ."
"A, không sao, bảo bối, không sao nữa rồi."
Người phụ nữ cực kỳ đau lòng, vừa lau nước mắt trên mặt Bill vừa dịu dàng an ủi cậu bé.
Bill nói: "Mẹ, mới vừa rồi là cô này đã cứu con, cô ấy còn dẫn con tới tìm mẹ đó."
Người phụ nữ lúc này mới chú ý tới Quý Nghiên đang đứng bên cạnh Bill. Cô ta đứng lên, nắm tay Quý Nghiên, hết sức cảm kích nói: "Cô gái tốt bụng, vô cùng cảm ơn cô đã cứu con tôi, thật là cảm ơn cô."
Quý Nghiên lắc đầu: "Không sao là tốt rồi, Bill bị dọa sợ, trẻ con sợ nhất là gặp phải loại trường hợp này, cô vẫn nên tranh thủ thời gian dẫn cậu bé đến bệnh viện xem một chút."
TruyenLau.com
Người phụ nữ đó gật đầu, lại liên tục nói mấy tiếng cám ơn mới dẫn cậu bé rời đi.
Bill vừa đi vừa quay đầu lại vẫy tay với Quý Nghiên, Quý Nghiên mỉm cười, cũng dùng vẫy tay đáp lại. Cho đến khi hai người đi xa, trên mặt Quý Nghiên mới hiện ra vẻ khổ sở, cô cắn chặt cánh môi, sắc mặt tái nhợt khác thường, trên lưng đau đớn, gần như khiến cô không chịu nổi. Lúc tòa nhà rơi xuống, cô xông lên che chở Bill thì phần lưng bị một v*t c*ng văng ra đập trúng, phần đỉnh bén nhọn trực tiếp xé rách da thịt cô, đau đớn dữ dội. Quý Nghiên thử đi mấy bước về phía trước, đột nhiên trọng tâm không vững, thân thể nghiêng một cái, ngã xuống.
Thật may là trước khi té xuống đất, có một đôi tay kịp thời vươn ra đỡ lấy cô. Quý Nghiên ngước mắt lên, dưới ánh trăng mờ chỉ thấy một khuôn mặt trắng muốt như ngọc, đôi mắt sâu thẳm thoáng qua một tia lo lắng. Đau đớn khiến cho ý thức trở nên mơ hồ, cô nhìn không rõ, chỉ biết là, một giây kế tiếp, thân thể chợt nhẹ hẫng, liền bị người bế lên.
Chạm vào một v*m ng*c dày rộng, mang theo ấm áp, Quý Nghiên có chút không khống chế nổi, nhích đến gần, dán vào nơi có tiếng tim đập hữu lực này, nhắm mắt lại.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lần nữa tỉnh lại là ở trên một chiếc xe, cô lặng lẽ mở mắt, thấy cửa sổ thủy tinh trước mặt thì sợ hết hồn. Trí nhớ trước khi bất tỉnh còn không có ổn định, theo bản năng ngồi thẳng người, ai ngờ trong lúc vô tình lại khẽ động đến vết thương trên lưng, đau đớn càng thêm rõ ràng, Quý Nghiên không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh.
"Đừng động đậy."
Bên cạnh truyền đến giọng nói mát lạnh dễ nghe của đàn ông, mặc dù ngắn gọn nhưng lại cực kỳ có sức nặng.
Quý Nghiên chỉ cảm thấy giọng nói này có chút quen thuộc, quay đầu nhìn lại, trên khuôn mặt tái nhợt không khỏi thoáng qua một tia kinh ngạc."Anh. . . . . ." Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Trên lưng em có thương tích, trước tiên cứ ngoan ngoãn ngồi yên đó, đừng nói chuyện."
Bạch Thắng thanh nhã nói, giọng nói của anh hết sức dễ nghe, như mùi trà xanh thơm ngát tràn vào tim, hết sức thoải mái.
Quý Nghiên mặc dù có nghi vấn nhưng bây giờ quả thật cô không có bao nhiêu hơi sức mà mở miệng, trên lưng vừa động là đau, giống như da thịt bị đánh vỡ ra, xem ra là nghiêm trọng hơn cô nghĩ nhiều.
Xe dừng lại trước một khu nhà trọ, Bạch Thắng xuống xe, đi vòng qua bên kia, vừa đúng lúc Quý Nghiên đẩy cửa xe ra, định đặt một chân xuống xe thì đuôi lông mày của Bạch Thắng nhếch lên, ôm ngực nói: "Em nhất định phải tự mình đi?"
"Hả?"
Quý Nghiên không hiểu nhìn anh. Không tự mình đi, chẳng lẽ còn chờ anh tới ẵm sao?
Bạch Thắng tựa như nhìn thấu tâm tư cô, chậm rãi nhếch môi, gằn từng chữ một: "Đã ôm một lần rồi."
Ý là có ôm thêm một hai lần nữa cũng không có sao.
Quý Nghiên còn chưa kịp phản ứng, Bạch Thắng đã cúi người, trực tiếp ôm lấy eo cô, chân dài bước ra, đi tới chỗ căn hộ.
- Chương 1: Bị vứt bỏ
- Chương 2: Chỗ nào mà không có cỏ thơm
- Chương 3: Ba Quý tuyệt thế
- Chương 4: Bạch thiếu gia hào hoa phong nhã
- Chương 5: Tên đàn ông vô hạn cặn bã
- Chương 6: Bạch thiếu gia ra tay, nháy mắt hạ gục toàn trường
- Chương 7: Lời nói phúc hắc của Bạch thiếu gia
- Chương 8: Đưa cô về nhà
- Chương 9: Bạch thiếu gia và Mẫn lão đại
- Chương 10: Nhiếp ảnh gia tạp chí du lịch
- Chương 11: Thật may là còn có Mộc Tây
- Chương 12: Đến Washington
- Chương 13: Gặp phải cuộc chiến hỗn loạn
- Chương 14: Gặp lại Bạch Thắng
- Chương 15: Nghỉ ngơi ở đây đi
- Chương 16: Tôi muốn kết hôn
- Chương 17: Sẽ không nhịn nữa
- Chương 18: Anh trốn việc
- Chương 19: Tập kích
- Chương 20: Giây phút nguy hiểm
- Chương 21: Em làm rất tốt
- Chương 22: Không thấy nữa
- Chương 23: Người mỹ thật là biến thái
- Chương 24: Mục đích thực sự
- Chương 25: Không còn lựa chọn nào khác
- Chương 26: Được cứu
- Chương 27: Sự trả thù của nhà họ Bạch
- Chương 28: Anh sẽ bảo vệ em
- Chương 29: Bác sĩ Massachusetts
- Chương 30: Tình địch gặp nhau
- Chương 31: Chiến tranh giữa hai người đàn ông
- Chương 32: Ôm nhau ngủ
- Chương 33: Ôm nhau ngủ (hạ)
- Chương 34: Trở về nước
- Chương 35: Kiếp trước đã tạo nghiệt gì
- Chương 36: Tìm tới cửa
- Chương 37: Nghiên Nghiên bùng nổ
- Chương 38: Phỉ báng và phản kích
- Chương 39: Bạch thiếu gia dọa người
- Chương 40: Vấn đề nghiêm trọng
- Chương 41: Nhà họ Dương tụ họp
- Chương 42: Tình thương của mẹ mất ổn định
- Chương 43: Quá khứ của Nghiên Nghiên
- Chương 44: Anh còn có thể đối xử tốt với em hơn nữa
- Chương 45: Rời đi?
- Chương 46: Một đám cực phẩm
- Chương 47: Chuyện ở sân huấn luyện
- Chương 48: Nên bảo anh phải làm sao bây giờ?
- Chương 49: Thích thì phải nắm chặt lấy
- Chương 50: Người phụ nữ của tôi cũng dám động
- Chương 51: Lời tâm tình đẹp nhất
- Chương 52: Đối với ông, tôi chính là vương pháp
- Chương 53: Gặp người lớn
- Chương 54: Gạo nấu thành cơm
- Chương 55: Luôn luôn có người bi thảm hơn
- Chương 56: Người đàn ông mê hoặc chúng sinh
- Chương 57: Ba thế lực lớn kinh khủng nhất trên toàn thế giới
- Chương 58: Mẹ chồng con dâu chung đụng
- Chương 59: Bạch thiếu gia bị giáo huấn
- Chương 60: Vui mừng
- Chương 61: Người thứ ba
- Chương 62: Bạn gái trước xinh đẹp
- Chương 63: Bữa tiệc đặc biệt
- Chương 64: Anh rất nhớ em
- Chương 65: Thiên đố hồng nhan, hương tiêu ngọc vẫn(*)
- Chương 66-1: Vì yêu mà dũng cảm (1)
- Chương 66-2: Vì yêu mà dũng cảm (2)
- Chương 66-3: Vì yêu mà dũng cảm (3)
- Chương 66-4: Vì yêu mà dũng cảm (4)
- Chương 66-5: Vì yêu mà dũng cảm (5)
- Chương 67: Bạch thiếu gia và Vân Song Chỉ
- Chương 68: Người đàn ông này là của tôi (1-2)
- Chương 69: Ứng San gây khó dễ
- Chương 70: Ứng San gây khó dễ 2
- Chương 71: Tương lai của Tiểu Bạch là tôi
- Chương 72-1: Thật hạnh phúc khi được gặp em (1)
- Chương 72-2: Thật hạnh phúc khi được gặp em (2)
- Chương 72-3: Thật hạnh phúc khi được gặp em (3)
- Chương 73-1: Nam thần nữ thần (1)
- Chương 73-2: Nam thần nữ thần (2)
- Chương 74-1: Hứng thú tệ hại của Y Nhân
- Chương 74-2: Hứng thú tệ hại của Y Nhân (2)
- Chương 75: Làm chút chuyện có ý nghĩa (1)
- Chương 76: Làm chút chuyện có ý nghĩa (2)
- Chương 77-1: Bị cắt ngang
- Chương 77-2: Bị cắt ngang (2)
- Chương 78-1: Tìm được rồi, nhà thiết kế vũ khí của anh
- Chương 78-2: Tìm được rồi, nhà thiết kế vũ khí của anh (2)
- Chương 79-1: Tôi sẽ giết anh (1)
- Chương 79-2: Tôi sẽ giết anh (2)
- Chương 79-3: Tôi sẽ giết anh (3)
- Chương 80-1: Trụ sở NSA
- Chương 80-2: Trụ sở NSA (2)
- Chương 81: Là ai?
- Chương 82: Người phụ nữ kì lạ
- Chương 83: Đội đặc nhiệm chống khủng bố
- Chương 84: Bạch thiếu gia được cầu hôn
- Chương 84-2: Bạch thiếu gia được cầu hôn. 2
- Chương 85: Âm hồn không tiêu tan
- Chương 86: Kịch chiến trên biển
- Chương 86-2: Kịch chiến trên biển (2)
- Chương 87: Lần đầu tiên (thượng)
- Chương 88: Lần đầu tiên (hạ)
- Chương 89: Súng bắn tỉa
- Chương 89-2: Súng bắn tỉa 2
- Chương 90: Chạy trốn
- Chương 90-2: Chạy trốn (2)
- Chương 91: Gây gổ
- Chương 91-2: Gây gổ (2)
- Chương 92: Bước chân tử vong
- Chương 92-2: Bước chân tử vong (2)
- Chương 93: Sức nặng toàn thế giới
- Chương 93-2: Sức nặng toàn thế giới (2)
- Chương 93-3: Sức nặng toàn thế giới (3)
- Chương 93-4: Sức nặng toàn thế giới (4)
- Chương 94-1: Mộc Tây và Mẫn lão đại (1)
- Chương 94-2: Mộc Tây và Mẫn lão đại (2)
- Chương 94-3: Mộc Tây và Mẫn lão đại (3)
- Chương 94-4: Mộc Tây và Mẫn lão đại (4)
- Chương 95-1: Nghiên Nghiên, Đến Em (1)
- Chương 95-2: Nghiên Nghiên, Đến Em (2)
- Chương 96-1: Bắt được môn chủ phía sau màn (1)
- Chương 96-2: Bắt được môn chủ phía sau màn (2)
- Chương 97-1: Đến nhà giam (1)
- Chương 97-2: Đến nhà giam (2)
- Chương 98-1: Tình thương của mẹ (1)
- Chương 98-2: Tình thương của mẹ (2)
- Chương 98-3: Tình thương của mẹ (3)
- Chương 99: Bà ấy yêu cô, nhưng tôi thì không
- Chương 99-2: Bà ấy yêu cô, nhưng tôi thì không (2)
- Chương 99-3: Bà ấy yêu cô, nhưng tôi thì không (3)
- Chương 100: Bạch Tinh
- Chương 100-2: Bạch Tinh (2)
- Chương 100-3: Bạch Tinh (3)
- Chương 101: Dạy dỗ Quý Nhu
- Chương 101-2: Dạy dỗ Quý Nhu (2)
- Chương 101-3: Dạy dỗ Quý Nhu (3)
- Chương 102: Sinh nhật
- Chương 102-2: Sinh nhật (2)
- Chương 102-3: Sinh nhật (3)
- Chương 103-1: Người khác không thích em, anh càng yêu em hơn (1)
- Chương 103-2: Người khác không thích em, anh càng yêu em hơn (2)
- Chương 104: Anh chỉ yêu cô ấy
- Chương 105-1: Tiết lộ tin tức (1)
- Chương 105-2: Tiết lộ tin tức (2)
- Chương 106: Thanh lý môn hộ
- Chương 106-2: Thanh lý môn hộ (2)
- Chương 106-3: Thanh lý môn hộ (3)
- Chương 107: Không muốn để mọi người bảo vệ nữa
- Chương 107-2: Không muốn để mọi người bảo vệ nữa (2)
- Chương 108: Nhìn màn kịch vui
- Chương 108-1: Nhìn màn kịch vui (1)
- Chương 108-2: Nhìn màn kịch vui (2)
- Chương 109: Quý Nhu kích động nói chân tướng
- Chương 109-1: Quý Nhu kích động nói chân tướng (1)
- Chương 110: Phải tin tưởng anh
- Chương 110-1
- Chương 111: Anh tới đón em về nhà
- Chương 111-2: Anh tới đón em về nhà (2)
- Chương 112: Xảy ra tranh chấp
- Chương 112-2: Xảy ra tranh chấp (2)
- Chương 112-3: Xảy ra tranh chấp (3)
- Chương 113: Ôn Ninh Lạc
- Chương 113-2: Ôn Ninh Lạc (2)
- Chương 113-3: Ôn Ninh Lạc (3)
- Chương 114: Tôi cưng chiều người đàn ông của tôi, anh có ý kiến?
- Chương 114-2: Tôi cưng chiều người đàn ông của tôi, anh có ý kiến? (2)
- Chương 114-3: Tôi cưng chiều người đàn ông của tôi, anh có ý kiến? (3)
- Chương 115: Mùa yêu
- Chương 115-2: Mùa yêu (2)
- Chương 116: Em rất nhàm chán phải không?
- Chương 116-2: Em rất nhàm chán phải không? (2)
- Chương 116-3: Em rất nhàm chán phải không? (3)
- Chương 117-1: Anh nhất định nói được thì phải làm được (1)
- Chương 117-2: Anh nhất định nói được thì phải làm được (2)
- Chương 118-1: Bước ngoặt cuộc sống (1)
- Chương 118-2: Bước ngoặt cuộc sống (2)
- Chương 119-1: Muốn cho cô ta phải tận mắt nhìn thấy (1)
- Chương 119-2: Muốn cho cô ta phải tận mắt nhìn thấy (2)
- Chương 120-1: Đi tìm cô (1)
- Chương 120-2: Đi tìm cô (2)
- Chương 121: Trả thù
- Chương 122: Nói cho tôi biết, Nghiên Nghiên ở đâu?
- Chương 123: Chỉ có cậu ấy có thể xoa dịu nỗi đau của cô ấy
- Chương 124: Em không có cách nào ở cùng với anh
- Chương 125: Kết thúc hoàn toàn đi
- Chương 126-1: Đi, chúng ta về nhà (1)
- Chương 126-2: Đi, chúng ta về nhà (2)
- Chương 126-3: Đi, chúng ta về nhà (3)
- Chương 126-4: Đi, chúng ta về nhà (4)
- Chương 127-1: Thân thế (1)
- Chương 127-2: Thân thế (2)
- Chương 127-3: Thân thế (3)
- Chương 127-4: Thân thế (4)
- Chương 128-1: Đại kết cục (thượng) (1)
- Chương 128-2: Đại kết cục (thượng) (2)
- Chương 129-1: Đại kết cục (hạ) (1)
- Chương 129-2: Đại kết cục (hạ) (2)
Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.