Tô Chấn trông như đang mộng du, vừa mới trải qua phẫu thuật, sức khỏe của ông vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.
Nhưng ánh mắt của ông lại phức tạp khi nhìn về phía Lâm Nhiễm Nguyệt và chồng bà đang ngồi đó. Không tự chủ được, ánh mắt ông lướt xuống bụng của Lâm Nhiễm Nguyệt, vẫn còn phẳng lì.
Ngay sau đó, Cố Lôi, chồng của Lâm Nhiễm Nguyệt, bỗng nhiên nghiêng người qua, dùng thân thể che chắn tầm nhìn của Tô Chấn.
Tô Chấn: "..."
Dù Tô Mạn có xuất hiện nổi bật đến mức thu hút ánh nhìn của mọi người, may mắn là sau đó cô ta không làm ra chuyện gì gây rối.
Cô chỉ ngồi ở bàn bên cạnh, lướt qua màn hình quang não, không rõ đang xem gì.
Còn Tô Chấn, có lẽ do những sự việc trước đó đã đả kích quá mạnh, hoặc là do chưa hồi phục hoàn toàn sau phẫu thuật, nên ông gần như không nói gì trong suốt bữa tiệc.
Tô Vãn cũng không để quá nhiều sự chú ý đến hai người họ. Cô vừa ăn uống, vừa nghĩ về việc gặp Rosina sau này.
Dù biết Alex sẽ không làm hại mình, nhưng với tình trạng hiện tại của cô, không thích hợp để một mình đến khách sạn bên ngoài. Có lẽ sau khi khách khứa về hết, cô sẽ để Alex và Rosina đến dinh thự Tô gia thì tốt hơn. Ở đây có rất nhiều phòng trống, cô sẽ nói với ông nội một tiếng.
Trong lúc Tô Vãn còn đang suy nghĩ, cô đột nhiên nhận thấy bà Meila dường như có vẻ lơ đễnh, thỉnh thoảng bà nhìn về phía bàn của Tô Mạn và Tô Chấn với vẻ nghi ngờ.
Tô Vãn tò mò hỏi: "Bà Meila, bà sao vậy ạ?"
"Ồ, không có gì đâu”, bà Meila trả lời, nhưng rõ ràng thần sắc của bà không được tốt.
Giữa tiệc, Tô Vãn đi cùng mẹ, Lâm Nhiễm Nguyệt, vào phòng vệ sinh. Vừa rửa tay xong, cô ngẩng đầu thì thấy bà Meila cũng đi vào.
Sau vài giây do dự, bà Meila nói: "Tiểu Vãn, người mặc váy đỏ vừa nói chuyện với các cháu, có phải chị em của cháu không?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ồ, đó là con gái nuôi của Tô Chấn, là con của người vợ hiện tại của ông ấy, không liên quan gì đến cháu”, Tô Vãn đáp. Cô đã cắt đứt quan hệ cha con với Tô Chấn, nên con gái nuôi của ông ấy có liên quan gì đến cô đâu?
Nghe thấy sự lạnh lùng trong lời nói của Tô Vãn, bà Meila nhận ra mối quan hệ giữa họ không tốt, liền yên tâm nói: "Ông chồng cũ của ta đã tái hôn, vợ hiện tại của ông ta trông rất giống cô gái Tô Mạn đó."
Tô Vãn sững sờ. TruyenLau
"Người đàn ông mà Tô Mạn lấy hình như tên là Nick, một đạo diễn, cũng mở một công ty giải trí."
Bà Meila đột nhiên cười: "Vậy thì chính là cô ta rồi. Chồng cũ của ta chính là Nick. Thật không ngờ, cô diễn viên nhỏ mà Nick mới cưới lại là cháu gái của ông Tô."
TruyenLau
Tô Vãn chỉnh lại lời bà: "Mặc dù Tô Mạn gọi ông cháu là ông nội, nhưng cô ta chỉ là con gái nuôi của Tô Chấn, không phải cháu ruột của ông cháu. Ông nội coi cô ta như bề dưới vì cô ta sống trong Tô gia vài năm, nhưng ông rất rõ ràng và lý trí. Những việc đáng xấu hổ mà Tô Mạn đã làm, ông nội đều thấy hết."
Nghe vậy, bà Meila thở phào nhẹ nhõm. Thế giới đúng là nhỏ bé. Khi bà mới quen ông Tô, không ngờ rằng con gái nuôi của con trai ông ấy lại kết hôn với chồng cũ của mình.
Thấy ông Tô không cưng chiều Tô Mạn, bà Meila cũng không nói thêm gì nữa, chỉ gật đầu rồi đi vào nhà vệ sinh.
Đúng lúc đó, Lâm Nhiễm Nguyệt từ nhà vệ sinh bước ra, bà ngạc nhiên hỏi: "Tiểu Vãn, sao con có vẻ mặt này?"
Tô Vãn trả lời: "Mẹ, lát nữa con sẽ kể cho mẹ nghe một chuyện... rất kỳ lạ."
Cô nghĩ không biết Tô Mạn có biết hay không, rằng để tránh bị hệ thống chính chọn một người đàn ông cho mình, cô ta đã chọn một người mà lại chính là... chồng cũ của vợ hiện tại của ông nội.
Mối quan hệ phức tạp đến mức thật khó diễn tả.
Ngay khi cô còn đang nghĩ vậy, Tô Vãn và mẹ quay trở lại sảnh tiệc, thì bỗng thấy một chiếc váy đỏ xuất hiện trước mắt.
"Chị à, đã lâu không gặp, tối nay chị không đi chứ? Chúng ta phải nói chuyện với nhau kỹ càng đấy”, Tô Mạn nở một nụ cười nhẹ.
Cô ta đã luyện tập nhiều lần nụ cười hoàn hảo từ góc độ này.
Tô Vãn nhìn khuôn mặt quá lạm dụng phẫu thuật thẩm mỹ của cô ta, nghiêm túc nói: "Tô Mạn, tôi vẫn nghĩ khuôn mặt ban đầu của cô trông đẹp hơn."
Tô Mạn cười nhạt: "Chị đang đùa gì thế?"
Tô Vãn: "Tôi nói thật đấy, cô không tin thì tôi cũng không biết làm sao. Hơn nữa, rõ ràng cô ghét tôi như vậy, đột nhiên lại tỏ ra thân thiết, thật là khó hiểu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chị à, chuyện trước đây là em không hiểu chuyện, em xin lỗi chị rồi, chị tha thứ cho em được không?"
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Không được."
Tô Vãn híp mắt nhìn Tô Mạn, rồi bỗng hiểu ra.
"Không phải cô đang mượn danh tôi là em gái của phu nhân chỉ huy để leo lên trong làng giải trí đấy chứ?"
Tô Mạn: "!!!!!!"
Tô Vãn thấy vẻ lúng túng hiện lên trên khuôn mặt đã được chỉnh sửa kia, và cô càng chắc chắn hơn về suy đoán của mình.
Cô lạnh lùng nói: "Tô Mạn, tôi cảnh cáo cô, việc cô sống sót trong làng giải trí là chuyện của cô, chúng ta khác giới, tôi sẽ không quản cô. Nhưng nếu cô dám mượn danh tôi... cô tin không, tôi sẽ khiến cô không thể tồn tại trong làng giải trí này nữa. Đừng chọc vào tôi, nếu không, ngay cả chồng cô là Nick cũng không thể bảo vệ cô được đâu!"
Sắc mặt Tô Mạn thay đổi hoàn toàn: "Chị, em không..."
Tô Vãn: "Đừng gọi tôi là chị nữa, nghe chướng tai lắm. Gọi thẳng tên tôi, hoặc im đi."
Tô Mạn tức đến mức toàn thân run rẩy, móng tay sắc nhọn cào rách cả lòng bàn tay. Nhưng cô ta không dám nói thêm lời nào.
Khi Tô Vãn và Lâm Nhiễm Nguyệt rời đi, Tô Mạn vẫn còn nhìn theo họ đầy oán hận.
Dường như Tô Vãn có mắt sau lưng, cô đi vài bước rồi bỗng quay lại mỉm cười với Tô Mạn.
"À, lần sau nếu cô có kịch bản, nhớ thêm chút biểu cảm vào khi diễn nhé. Nếu không khuôn mặt cô không có chút thay đổi, người khác sẽ nghĩ nữ chính này là nhân vật 2D đấy."
Tô Mạn: "..."
Khi hai mẹ con quay lại sảnh tiệc, Lâm Nhiễm Nguyệt giơ ngón cái lên khen ngợi con gái.
Bà nói: "Cuối cùng mẹ cũng tin rằng con sẽ không để ai bắt nạt mình."
Tô Vãn cười: "Con đâu phải người thích đối đầu với ai, chỉ là Tô Mạn quá khiến người ta khó chịu thôi. À, lát nữa con phải kiểm tra xem cô ta có thật sự đang mượn danh con để làm chuyện gì không!"
Dù chỉ là đoán, nhưng với sự hiểu biết của Tô Vãn về Tô Mạn, cô ta chắc chắn đã làm gì đó rồi.
Tô Vãn bảo Chu Tước tìm kiếm thông tin về Tô Mạn trên mạng, xem có tin tức nào liên quan đến việc cô ta mượn danh nghĩa phu nhân chỉ huy hay không.
Tô Vãn thật sự không còn lời nào để nói về Tô Mạn.
Nhiều lần như thế rồi, nếu cô ta cứ ngoan ngoãn thì đã không có chuyện gì.
Sống tốt, chẳng phải là điều tốt sao?
✨ Theo dõi Mèo Kam Mập tại fanpage: 'Mèo Kam Mập '
✨ Mèo Kam Mập đã chuyển qua nhà riêng "meokammap.com"
Nhưng cô ta cứ thích gây chuyện.
Chẳng hạn như bây giờ, làm một "cô vợ nhỏ" của một Ông già không tốt sao?
Buổi tiệc sinh nhật sắp kết thúc, Tô Vãn gọi Alex đến.
Cô hạ giọng nói: "Tôi không tiện ra ngoài, cậu đưa Rosina đến Tô gia đi, đợi khi khách đã về gần hết. Đừng lo, nếu nhà họ La thật sự tìm đến, họ chắc chắn sẽ nể mặt tôi."
Alex nhìn Tô Vãn, áy náy nói: "Xin lỗi, tôi suýt quên rằng cậu đang mang thai. Được rồi, tôi sẽ đi tìm Rosina ngay bây giờ, chúng tôi sẽ đến gặp cậu sau, tôi sẽ nhắn tin cho cậu."
"Được."
Cảnh này đã lọt vào mắt của một nhân viên phục vụ gần đó.
Người đó chụp lại bức ảnh và gửi toàn bộ cho Tô Mạn.
-------------------
Helu mấy bồ, tui Mèo Kam Mập đây. Mèo Kam Mập không còn ở trọ MonkeyD nữa mà đã có nhà riêng ở >. Tui đã chuyển nhà xong, hiện tui đã up từ chương 223 trở đi ở web của tui. Nếu mấy bồ hóng bộ này thì ghé qua nhà tui chơi nhé. Chủ yếu nhà tui vẫn là truyện ngắn, chỉ tầm 5-6 bộ là truyện dài, tui đang ưu tiên up bộ "Ban ngày....." và bộ "Mang siêu thị xuyên không...." trước.
Cảm ơn mấy bồ đã ủng hộ tui thời gian qua.
Ban Ngày Bị Hủy Hôn, Buổi Tối Bị Chỉ Huy Vừa Đáng Yêu Vừa Hung Dữ Đòi Ôm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.