Bảo Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bảo Gia

Chương 6

Ta dùng Thẩm Vân Gián để chặn họng Sở phi, không phải là không suy nghĩ thấu đáo.

Hồi ấy chư hầu hỗn chiến, phụ hoàng vẫn canh giữ mỏ của mình.

Ông đã cứu Thẩm Vương bằng một bữa cơm.

Thẩm Vương có tham vọng lớn, đã mời phụ hoàng cùng mình cùng nhau mưu đồ bá nghiệp.

Cha ta nhát gan, nói rằng mình chỉ bỏ tiền, không bỏ mạng.

Sau khi đất nước thống nhất, Thẩm Vương không muốn kế vị, ông ấy nói rằng người vợ đã mất của mình được chôn cất tại đây, ông ấy muốn trấn thủ biên cương để an ủi vong linh của bà.

Tính ra, ta và Thẩm Vân Gián cũng có thể coi là thanh mai trúc mã.

Năm đó ở cửa ải chia tay, Thẩm Vân Gián chỉ là một thiếu niên.

Cát bụi vàng bay mù mịt, chàng vẫy tay với ta trên lưng ngựa:

"Trần Bảo Gia, sau này nếu không ai cưới người, tiểu gia ta liền tự hạ thấp địa vị cưới ngươi"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});


Mà lúc ấy, ta đã đáp lại chàng như thế nào?

"Trần Bảo Gia ta tuyệt đối không gả cho một tên võ phu thô lỗ"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Kiếp trước, ta cho rằng nhiều năm như vậy trôi qua, chút tâm ý mà Thẩm Vân Gián dành cho ta hẳn đã tan thành mây khói.

Nhưng khi ta bị nhốt vào ngục ta, khắp nơi chỉ chực g.i.ế.c ta, thì Thẩm Vân Gián ở biên cương đã nổi dậy phản loạn.

Chỉ trong bảy ngày, đã hạ liên tiếp thành trì.

Chàng ấy dâng thư nói rằng có thể đầu hàng, chỉ có một điều kiện, phải là Hoa An trưởng công chúa Trần Bảo Gia.

Đáng tiếc thay, Trần Chân Ninh lại sợ để ta sống hơn bất kỳ ai. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Nàng ta đã vội vàng tuyên bố tử hình ta trước mặt mọi người.

Ta và Thẩm Vân Gián, cuối cùng vẫn chậm một bước.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu