Bị Hủy Hôn, Ta Ngao Du Giang Hồ Làm Uyên Ương Hiệp Lữ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bị Hủy Hôn, Ta Ngao Du Giang Hồ Làm Uyên Ương Hiệp Lữ

Tác giả : Khuyết Danh

Chương 16

Cười đùa cả đêm, sáng hôm sau Thiết Hoa đã khóc lóc sướt mướt.

 

"Tuyết bảo, chơi chán rồi thì quay về tìm ta, ta nuôi ngươi."

 

Nàng ấy rưng rưng nước mắt.

 

Ta mỉm cười vỗ vai nàng ấy:

 

"Vậy thì ngươi phải kiếm nhiều tiền một chút đấy. Ngươi biết đấy, ta chưa bao giờ sống trong nhung lụa, đến lúc đó ta muốn ngày nào cũng được ăn hải sâm vi cá, mặc gấm vóc lụa là, ở nhà cao cửa rộng…"

 

Nàng ấy bật cười:

 

"Được, ta sẽ cố gắng."

 

"Tuyết Nương, cái này cho muội."

 

Lúc ta và Thiết Hoa còn đang bịn rịn chia tay, Dạ Trần Uyên đã nhanh chóng tìm được cơ hội chen vào.

 

Hắn đưa cho ta một thanh kiếm mềm có hình dáng kỳ lạ. TruyenLau

 

"Muội ấn vào nút bấm ở đây…"

 
TruyenLau.com
Hắn cầm tay ta, chỉ cho ta cách sử dụng,

 

"Nó sẽ tách ra thành một sợi roi dài có thể quăng đi rất xa. Ấn vào đây nữa, là có thể thu hồi lại." Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

"Muội giỏi dùng độc, nhưng không giỏi cận chiến. Sau này chỉ cần bôi thuốc độc lên đầu kiếm, sau đó biến thành roi sắt để sử dụng, nhất định sẽ tạo được hiệu quả bất ngờ."

 

Quả là một món vũ khí được thiết kế tinh xảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); 

Độc nhất vô nhị trên đời.

 

"Đa tạ huynh."

 

Ta chân thành nói.

 

"Ta đặt tên cho nó là "Tuyết Trần". Bởi vì nó có màu trắng bạc, vừa sáng bóng vừa thanh thoát…" Dạ Trần Uyên ấp úng giải thích, "Nếu muội không thích, thì tự mình đổi tên khác đi."

 

"Ta rất thích."

 

Ta nhìn hắn, khẳng định.

 

Dái tai Dạ Trần Uyên đỏ ửng.

 

Trước đó, lúc ta đề cập đến việc muốn rời khỏi Thục Châu, ta đã cường điệu hóa quyết tâm muốn chu du thiên hạ của mình.

 

Phần lớn là nói cho Dạ Trần Uyên nghe.

 

Tấm lòng của hắn bao nhiêu năm qua, xứng đáng nhận được một câu trả lời.

 

"Tiền đồ khác biệt, mỗi người một con đường" chính là câu trả lời của ta.

 

Hắn cũng hiểu.

 

Cho nên mới tặng ta một món vũ khí như vậy, chúc ta bình an vô sự.

 

"Ta sẽ cố gắng luyện tập thành thạo cách sử dụng Tuyết Trần, để sau này nó có thể chiếm một vị trí trên bảng xếp hạng thần binh."

 

Ta mỉm cười nói.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu