Biển Cả Và Những Ký Ức

Tác giả : Mẫn Mẫn

Chương 16: Sát cánh bên nhau

Minh Quân ngồi trong hang động, ánh mắt dõi theo những tia sáng yếu ớt chiếu qua các khe hở. Bên cạnh, Ngọc Hà đang lặng lẽ tạo ra những dòng nước nhỏ, tạo thành những hình ảnh lung linh trên vách đá. Cả nhóm đều cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cũng là một cảm giác hồi hộp khi họ chuẩn bị cho kế hoạch sắp tới.

“Chúng ta phải hành động ngay,” Quân nói, giọng trầm nhưng đầy quyết tâm. “Nếu không, Tống Hải sẽ không cho chúng ta thời gian để chuẩn bị.”

Hà gật đầu, ánh mắt của cô đầy lo âu. “Anh nghĩ hắn sẽ tìm ra chúng ta nhanh thôi.”

“Chúng ta cần phải khiến hắn bị phân tâm,” Quân tiếp tục. “Nếu có thể khiến hắn nghĩ rằng chúng ta đã rời khỏi khu vực này, có thể chúng ta sẽ có thêm thời gian.”

“Em có thể tạo ra những ảo ảnh,” Liên Hoa, một trong những tay sai của Tống Hải, đã nói. “Điều đó sẽ giúp chúng ta gây rối và tạo cơ hội cho mọi người.”

“Đúng vậy,” Trang thêm vào, “chúng ta cần phải làm cho hắn bối rối, khiến hắn không thể đoán được hành động tiếp theo của chúng ta.”

“Vậy thì, mỗi người sẽ đảm nhận một nhiệm vụ,” Quân quyết định. “Hà, em có thể tạo ra dòng chảy giúp chúng ta di chuyển nhanh hơn. Trang và Dũng sẽ đi tìm hiểu về đội quân của hắn. Còn tôi, tôi sẽ theo dõi động thái của hắn từ xa.”

Mọi người đều đồng ý với kế hoạch. Quân cảm nhận được sức mạnh của tình bạn đang tràn ngập trong không gian. Họ không chỉ là những người bạn đồng hành, mà còn là những chiến binh đang chiến đấu vì ký ức và tương lai của biển cả.

“Chúng ta phải hành động ngay bây giờ,” Quân thúc giục. “Thời gian không chờ đợi ai.”

Hà gật đầu, đôi mắt sáng lên một cách quyết tâm. “Em sẽ làm hết sức mình.”

Nhóm bạn đứng dậy, chuẩn bị cho những thử thách phía trước. Khi ra khỏi hang, Quân hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mát lạnh của không khí biển. Họ phải hành động nhanh chóng để không bị Tống Hải phát hiện.

Khi đi qua những bụi cây rậm rạp, Quân cảm thấy nhịp tim mình đập mạnh hơn. Hắn đang ở đâu đó gần đây, và họ không được phép để lộ vị trí. Hà đi bên cạnh anh, sự hiện diện của cô như một nguồn động lực, giúp anh vững vàng hơn.

“Mọi người hãy cẩn thận,” Quân nhắc nhở. “Chúng ta không thể để bị phát hiện.”

Dũng và Trang gật đầu, ánh mắt họ sắc bén, sẵn sàng cho mọi tình huống có thể xảy ra. Họ di chuyển một cách khéo léo, lẩn khuất giữa các tán cây, từng bước từng bước tiến gần hơn đến nơi Tống Hải có thể đang đợi.Trong lúc đó, Liên Hoa bắt đầu sử dụng khả năng của mình. Cô tạo ra những ảo ảnh mờ ảo, khiến cho quân lính của Tống Hải nhầm lẫn, không biết rõ hướng đi của nhóm bạn. Quân cảm thấy hài lòng khi thấy kế hoạch bắt đầu phát huy tác dụng.

“Đi nào,” anh thì thầm, dẫn đầu nhóm, nhắm thẳng đến nơi mà họ nghĩ Tống Hải đang tập trung.

Khi đến gần bờ biển, Quân thấy Tống Hải đang chỉ huy một nhóm lính. Hắn cao lớn và lạnh lùng, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người. “Tìm kiếm cho tôi!” Hắn quát lớn, tạo ra một bầu không khí căng thẳng.

“Chúng ta phải tìm cách làm cho hắn rối loạn,” Trang thì thầm. “Nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội.”

Quân gật đầu, trong lòng cảm thấy căng thẳng. Hắn không chỉ là một kẻ tham vọng, mà còn là một kẻ nguy hiểm, sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được mục đích. “Hà, em có thể tạo ra một dòng nước lớn để khiến chúng ta dễ dàng thoát khỏi đây không?” Quân hỏi.

“Em sẽ thử,” Hà đáp, đôi mắt lấp lánh với quyết tâm.

Quân đưa mắt nhìn về phía Tống Hải, đang ra lệnh cho đám lính. “Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa,” anh nhắc nhở. “Hãy chuẩn bị.”

Hà tập trung, đôi tay cô bắt đầu di chuyển, tạo ra những vòng nước xung quanh. Quân cảm nhận được sức mạnh từ dòng nước, như thể nó đang sống động trong tay cô. Khi dòng nước mạnh mẽ bùng lên, Quân ra hiệu cho mọi người sẵn sàng.

“Bây giờ!” anh hét lên.

Dòng nước chảy mạnh, cuốn theo mọi thứ trên đường đi. Quân và các bạn nhanh chóng nhảy vào, cảm nhận sự mát lạnh và sức mạnh của biển cả. Họ lao về phía trước, thoát khỏi tầm nhìn của Tống Hải.

Khi ra khỏi tầm kiểm soát, Quân cảm thấy một sự giải tỏa trong lòng. Họ đã thành công trong việc thoát khỏi nguy hiểm, nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Tống Hải vẫn còn đó, và họ vẫn cần phải đối mặt với hắn.

“Chúng ta phải quay lại,” Quân nói. “Chúng ta cần tìm cách đánh bại hắn một lần và mãi mãi.” TruyenLau

Hà gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. “Em sẽ không để hắn làm hại đến biển cả nữa.”

Cả nhóm đồng lòng, quyết tâm không chỉ bảo vệ những ký ức của biển mà còn đấu tranh cho tương lai của chính họ. Khi mặt trời lặn, ánh sáng vàng cam chiếu rọi lên mặt nước, họ biết rằng cuộc chiến vẫn còn ở phía trước, và họ sẽ sát cánh bên nhau cho đến cùng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu