Lâm Tiểu Trúc ngước mắt nhìn thẳng Viên Thiên Dã” đây chẳng qua chỉ là một khối ngọc bài, dù do lão gia tử cấp cũng chẳng qua là hắn muốn thể hiện sự yêu thương quan tâm. Ta cần gì đem ra khoe khoang ? Thẩm Tử Dực biết chỉ do cơ duyên xảo hợp, không phải ta cố ý nói với hắn ?”
“Chẳng qua chỉ là một khối ngọc bài ?” mắt Viên Thiên Dã trầm xuống” khi đó, phụ hoàng và mẫu hậu ta chê ngươi địa vị hèn mọn, buộc ta cưới nữ nhân khác, ngươi biết rõ tâm ý của ta đối với ngươi, biết rõ ta khó xử. Sao không chịu đưa ngọc bài ra ? sao không cho bọn họ biết rõ thân phận ? ngươi có biết khi bọn họ nói ngươi là tiện tỳ, ta khó chịu thế nào không ? ngươi không cho người ta biết khối ngọc bài này, có phải vẫn không tin tưởng ta ? sợ ta biết thân phận của ngươi mới nguyện ý cưới ngươi ?”
“Ngươi khó chịu?” nói tới đây, Lâm Tiểu Trúc tức giận vô cùng” nếu ngươi không lôi kéo ta không buông, còn bắt ta bỏ ra năm ngàn lượng mới cho ta chuộc thân,ta sẽ bị người ta gọi là tiện tỳ sao ?”
Viên Thiên Dã có chút ngượng ngùng” ta không cho ngươi chuộc thân chẳng phải là luyến tiếc ngươi sao ? nếu ngươi sớm hiểu được tâm ý của ta, nguyện ý ở cùng một chỗ với ta, vĩnh viễn không ly khai thì ta đã sớm cho ngươi được tự do rồi”
“Hừ.” Lâm Tiểu Trúc tà nghễ liếc hắn” nói như vậy, ngươi sẽ không quý trọng tình cảm này ?”
“Làm sao có thể?” Viên Thiên Dã phản bác.
Dù hắn không thừa nhận nhưng trong lòng hiểu rõ, Đường Viễn Ninh nói cảm tình của hắn với nàng là cầu mà không thể cũng có chút đạo lý. Nhớ ngày đó, hắn đối với nàng là thích thật tâm thật lòng, nhưng thích này chỉ như tình cảm sơ khai của thiếu niên. Nếu Lâm Tiểu Trúc dễ dàng chấp nhận hắn, có lẽ hắn sẽ không khắc sâu nàng vào tâm khảm như bây giờ. Thứ gì khó có được mới là quý trọng nhất.
Lâm Tiểu Trúc lại nói” hơn nữa, ngươi cảm thấy khi đó ta đưa ngọc bài ra là lựa chọn tốt nhất sao ?” . Khi đó hắn hi vọng phụ mẫu đồng ý cho hắn cười nàng, nhưng vợ chồng Viên Tri Bách và Viên Thác nếu biết nàng có ngọc bài sẽ càng kiên quyết phản đối. Quyền thế của hắn đã ngập trời, bọn họ chèn ép còn không kịp, sao có thể để hắn như hổ thêm cánh.
Viên Thiên Dã cứng họng, oán hận trừng Lâm Tiểu Trúc, sau đó kéo nàng vào lòng, đặt cằm lên đầu nàng, rầu rĩ nói” ngươi giấu ta nhiều năm như vậy, không tin ta, trong lòng ta rất không thoải mái. Ngươi không thể nói vài câu dễ nghe để dỗ ta sao ? còn muốn sát muối lên vết thương của ta”
Lâm Tiểu Trúc cười cười” muốn dễ nghe sao ? vậy ta nói cho ngươi nghe : lão gia tử khi gặp ta ở Yên kinh, từng nói trong số thanh niên tài tuấn của Hiên Viên triều, ngươi là số một. Hắn hi vọng ta có thể gả cho ngươi nhưng lão nhân gia cũng nói tốt nhất đừng để ngươi thấy khối ngọc bài này. Cho dù ta là thân phận nô tỳ hèn mọn mà ngươi cũng nguyện ý cưới ta thì đó mới là chân tình. Cũng vì thế, khi ngươi nói muốn cưới ta, ta mới cảm động, mới động tâm với ngươi. Nếu không, ta sao biết được ngươi thích ta hay là thích khối ngọc bài này ? Cái này chẳng phải giống như ngươi giả tàn phế để thử ta sao ?”
“Xem ra, khi đó lão gia tử đang quan sát ta” Viên Thiên Dã suy nghĩ sâu xa” may mắn không khiến lão nhân gia thất vọng. Nếu hôm nay ta không phát hiện ra khối ngọc bài, ngươi tính khi nào nói cho ta biết ?”
Lâm Tiểu Trúc lườm hắn một cái” không phải ngươi đã sớm biết quan hệ của ta và lão gia tử sao ? có biết ngọc bài hay không có quan hệ gì ?” Nàng đẩy hắn ra” được rồi, đừng nhiều lời, không phải nói Thẩm Tử Dực đang đợi chúng ta ăn cơm sao ? ta phải nhanh chải đầu, không thể để hắn đợi lâu” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Được rồi, ta ra ngoài trước” . Viên Thiên Dã chẳng qua chỉ thấy chuyện ngọc bài lớn như vậy mà Lâm Tiểu Trúc không nói với hắn, có chút bất mãn mà thôi. Lúc này đã thẳng thắn với nhau nên không để ý nữa, buông Lâm Tiểu Trúc ra rồi đi ra ngoài. Lâm Tiểu Trúc gọi nha hoàn đến chải tóc rồi cùng Viên Thiên Dã đi gặp Thẩm Tử Dực.
Thẩm Tử Dực đi cùng đại ca hắn là Thẩm Tử Thức. Thẩm Tử Dực là thái tử Nam Hải quốc, lần này làm giám khảo đại tái cũng muốn nhân cơ hội này giao lưu với hoàng tử các nước khác. Mấy ngày nay vẫn bận rộn, hôm nay mới có thời gian hẹn Lâm Tiểu Trúc và Viên Thiên Dã cùng ăn cơm.
Thẩm Tử Dực vốn không phải người nhạy bén về chính trị, không hay biết gì chuyện Viên Thiên Dã gặp phải ở Bắc Yến. Vì thế khi gặp mặt, hắn liền hỏi Lâm Tiểu Trúc thế nào. Lâm Tiểu Trúc cảm động vì hắn quan tâm mình, nghĩ chuyện mình mở tửu lâu cũng không gạt được hắn, lại được Viên Thiên Dã đồng ý nên kể hết với hắn những chuyện trong nửa năm qua.
“Ngươi dám làm cho Tiểu Trúc chịu khổ sao ?” Thẩm Tử Dực trừng mắt với Viên Thiên Dã, như muốn ăn tươi nuốt sống hắn, rồi quay đầu nói với Lâm Tiểu Trúc” ngươi biết ta ở Nam Hải, sao không đến Nam Hải quốc ?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Bằng bản lĩnh của mình mà đánh hạ giang sơn vẫn luôn là giấc mộng của ta, đến Nam Hải quốc thì còn ý nghĩa gì nữa chứ ?” Lâm Tiểu Trúc cười nói.
“Cái gì mà đánh hạ giang sơn ? đừng nói bậy” Viên Thiên Dã khiển trách.
Lúc này Lâm Tiểu Trúc mới nhớ mình đang ở xã hộ phong kiến, nói như thế chính làm phạm húy, lập tức ngậm miệng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thẩm Tử Dực thấy Viên Thiên Dã tuy khiển trách nhưng vẻ mặt lại rất sủng nịch, mà Lâm Tiểu Trúc lại ôn nhu nghe theo, không khí giữa hai người rất hài hoà mà ăn ý. Hắn vội cúi mắt, che giấu sự ảm đạm. Về nước lâu nay, mẫu hậu đã an bài hắn gặp gỡ rất nhiều khuê tú nhưng không có ai trí tuệ mà giảo hoạt như Lâm Tiểu Trúc. Hắn nghĩ có lẽ trên đời này không có cô nương nào làm hắn động tâm, ngoại trừ nàng.
Loading...
Từ lúc cùng đi Nam Hải, Thẩm Tử Dực đã nhận rõ tình hình, sau khi nghe những chuyện bọn họ đã trải qua, biết bọn họ lúc này tâm ý tương thông, tình ý càng đậm, ảm đạm trong lòng hắn chỉ lóe lên rồi chợt tắt, bình tĩnh hỏi” các ngươi tính khi nào thì thành thân ?”
Viên Thiên Dã nhìn Lâm Tiểu Trúc” đợi kết thúc trận đấu, còn ngày cụ thể thì cần phải thương lượng với Thánh Thượng”
Thẩm Tử Dực biết chuyện ngọc bài, đương nhiên hiểu được ý của Viên Thiên Dã. Hắn gật đầu, nói với Lâm Tiểu Trúc 'tửu lâu của ngươi ở Nam Hải nếu có chuyện gì, nhất định phải tới tìm ta, đừng khác khí”
“Tốt, nhất định.” Lâm Tiểu Trúc cười nói.
Ba người hàn huyên hồi lâu mới chia tay nhau.
Hôm sau là trận đấu cuối cùng. Lâm Tiểu Trúc đến trường thi, nhìn thấy phòng bếp tạm thời đã bị dở bỏ, liền đưa mắt nhìn lên đài cao. Cuối cùng chỉ còn có mười hai người, vì sự công bằng mà chuyển bếp lên trên đài, biểu diễn trước mặt mọi người cũng là nên. Quả nhiên trên đài đã chuẩn bị mười hai cái bếp đơn giản, khách quý thì dời sang nơi khác.
“Mời hai đầu bếp thi trận chung kết tiến lên trên đài kia” trung niên nam tử chủ trì cuộc thi lớn tiếng gọi
Lâm Tiểu Trúc đợi một lát, thấy có bốn, năm người đi lên đài, Hạ Sơn cũng theo sau bọn họ thì mới đi lên.
Mười hai người vừa lên, dù là khách quý hay những người dự thi bị loại đều bàn tán xôn xao, có giám khảo cũng kinh ngạc nhìn trên đài, nhịn không được cũng nhỏ giọng nghị luận.
Thì ra trận đấu vẫn giấu kín tin tức, hơn nữa trên giấy chỉ ghi số thứ tự và tên món ăn nên ngay cả giám khảo cũng không biết bọn họ đang thưởng thức món ăn của đầu bếp nào, mãi cho đến khi mười hai đầu bếp lên đài,tiến vào trận đấu cuối cùng, bọn họ mới thấy có hai người rất trẻ, tuổi không quá hai mươi, một người trong số đó còn là nữ.
Ở cổ đại, một đầu bếp muốn học thành tài phải trải qua mấy năm làm học đồ. Nếu sư phụ bận nấu nướng, không có nhiều thời gian để chỉ dạy, bọn họ sẽ chỉ làm những việc lặt vặt. Các học đồ này chỉ có thể làm tạm đế kiếm sống cũng kiếm cơ hội học tập với sư phụ. Cho nên một đấu bếp nếu muốn xuất sư đứng bên thì ít nhất phải trải qua năm, sáu năm là tạp vụ. Mà đứng bếp rồi, cũng cần phải cố gắng mấy năm nữa mới có thể làm đầu bếp tửu lâu. Cứ như vậy, tính ra một đầu bếp có chút tên tuổi cũng phải từ ba mươi tuổi trở lên.
Nữ đầu bếp tuy cũng có vì nhiều nhà giàu đều cần nữ đầu bếp nhưng người nào cũng to béo,ai như Lâm Tiểu Trúc kiều kiều nhược nhược, sợ là cầm muôi cũng không cầm nổi, càng không thể vung đao chứ đừng nói tới nấu cơm. Cho nên sự hiện diện của nàng trên đài đã làm mọi người kinh ngạc không thôi.
Các đầu bếp bị loại thấy mình thua bởi hai tiểu oa nhi, trong đó còn là một nữ tử nhu nhược, cảm giác rất khó chịu, bàn tán càng hăng.
Trung niên nam tử chủ trì cũng không nhiều lời” được rồi, ta tuyên bố, đề mục trận đấu lần này là. . .”
Người dưới đài ngưng thần nín thở lắng nghe.
“Không biết mọi người có biết hay không, Hiên Viên Thánh Thượng của chúng ta trong khoảng thời gian nặng bệnh rất nặng, không có khẩu vị gì. Thái Thượng tìm rát nhiều đầu bếp nhưng không ai khiến lão nhân gia người ăn nhiều thêm mấy miếng. Cho nên đề mục trận đấu lần này là muốn các đầu bếp làm ra món ăn khiến Thánh Thượng hài lòng. Bây giờ, mời mười hai đầu bếp rút thăm, lát nữa dựa theo số thự tự mà đi vào phòng ngủ của Thánh Thượng, mỗi người chỉ có thể hỏi ba vấn đề”
Nói xong, hắn lấy ra mấy cái thăm giấy đặt trước mặt mười hai đầu bếp. Đợi mọi người xem xong số thứ tự của mình, hắn mới nói” mọi người, mời theo ta”
Đề mục cổ quái như thế khiến mọi người quên đi chuyện của Lâm Tiểu Trúc và Hạ Sơn, lại tiếp tục bàn tán.
- Chương 1: Thâm sơn
- Chương 2: Ốc nước ngọt
- Chương 3: Bắt thỏ hoang
- Chương 4: Người ngoài đến
- Chương 5: Thiếu niên
- Chương 6: Cho ngươi chút tiện nghi
- Chương 7: Cháo thần tiên
- Chương 8: Trướng giới
- Chương 9: Khế ước bán mình
- Chương 10: Rời đi
- Chương 11: Hội hợp
- Chương 12: Chia bánh
- Chương 13: Cháo gà rừng
- Chương 14: Giá bát giác
- Chương 15: Một đồng tiền
- Chương 16: Nấu cháo
- Chương 17: Giao dịch
- Chương 18: Thân thiết
- Chương 19: Sơn trang
- Chương 20: Giành chỗ nằm
- Chương 21: Tưởng niệm
- Chương 22: Nhiệm vụ đặc thù
- Chương 23: Công tử gọi ngươi
- Chương 24: Họa thủy viên thiên dã
- Chương 25: Bạt tiêm
- Chương 26: Đấu pháp
- Chương 27: Nguyên nhân
- Chương 28: Vào phòng bếp
- Chương 29: Gọt bí đao
- Chương 30: Cử báo
- Chương 31: Kiểm tra liền biết
- Chương 32: Thì ra là thế
- Chương 33: Ngoạn điểm ám chiêu
- Chương 34: Ra chiêu
- Chương 35: Nhắc nhở
- Chương 36: Kết quả
- Chương 37: Phát hiện ngoài ý muốn
- Chương 38: Xuất khẩu
- Chương 39: Lão đầu nhi
- Chương 40: Tám mươi hai lượng
- Chương 41: Dặn dò
- Chương 42: Không lục ngư
- Chương 43: Đầu sư tử
- Chương 44: Viên thiên dã trở lại
- Chương 45: Mọi việc cứ theo lẽ thường
- Chương 46: Muốn diễn gì đây?
- Chương 47: Nếm thử hương vị
- Chương 48: Nếm thử hương vị (2)
- Chương 49: Rống đến rống đi
- Chương 50: Bán thực đơn
- Chương 51: Cho nàng bộc lộ tài năng
- Chương 52: Lưu can tiêm
- Chương 53: Phật nhảy tường
- Chương 54: Ba trăm lượng
- Chương 55: Công phu
- Chương 56: Ghi danh trù nghệ ban (1)
- Chương 57: Ghi danh trù nghệ ban (2)
- Chương 58: Ghi danh trù nghệ ban (3)
- Chương 59: Ghi danh trù nghệ ban (4)
- Chương 60: Ghi danh trù nghệ ban (5)
- Chương 61: Trúng tuyển
- Chương 62: Ta thực có thể ăn
- Chương 63: Phân tổ
- Chương 64: Trấn đấu
- Chương 65: Ta thật cao hứng
- Chương 66: Ta còn có thể
- Chương 67: An ủi
- Chương 68: Cùng công tử ăn chung
- Chương 69: Ai đến trước
- Chương 70: Lời bình
- Chương 71: Lập uy
- Chương 72: Xin lỗi
- Chương 73: Nghi hoặc
- Chương 74: Thân phận viên thiên dã
- Chương 75: Yêu cầu của lâm tiểu trúc
- Chương 76: Ước hẹn ba năm
- Chương 77: Rối rắm
- Chương 78: Bảo nàng đến múc nước
- Chương 79: Ngươi lại đây
- Chương 80: Đau
- Chương 81: Công hiệu thần kỳ
- Chương 82: Cứ ra tay
- Chương 83: Thắng bại khó liệu
- Chương 84: Khiếp sợ
- Chương 85: Giúp việc bếp núc
- Chương 86: Canh suông tổ yến
- Chương 87: Tai họa
- Chương 88: Phương pháp ứng đối
- Chương 89: Kết quả
- Chương 90: Làm sư phụ ngươi thực vinh hạnh
- Chương 91: Dạ đàm
- Chương 92: Tình cảm
- Chương 93: Mưu đồ
- Chương 94: Công sự phòng ngự
- Chương 95: Tiếp chiêu
- Chương 96: Không thú vị
- Chương 97: Ban thưởng
- Chương 98: Điên chước
- Chương 99: Thùng rác
- Chương 100: Đạp tuyết thưởng mai
- Chương 101: Tiểu bố túi tiền
- Chương 102: Ta giữ tiền giùm ngươi
- Chương 103: Hoài nghi
- Chương 104: Thịt nai nướng
- Chương 105: Phẩm trà
- Chương 106: Niêm hoa tiếu
- Chương 107: Khắc khẩu (thượng)
- Chương 108: Khắc khẩu (hạ)
- Chương 109: Không được ăn cơm
- Chương 110: Ta là người có lòng tham
- Chương 111: Hai năm sau
- Chương 112: Bí phương
- Chương 113: Mặt lạnh
- Chương 114: Sử kế tướng tham
- Chương 115: Kết quả
- Chương 116: Thay đổi quy tắc
- Chương 117: Cướp đoạt
- Chương 118: Rút thăm
- Chương 119: Tái trung
- Chương 120: Huynh muội trở mặt
- Chương 121: Xử phạt
- Chương 122: Nhân vật thần bí
- Chương 123: Nói rõ ràng
- Chương 124: Chuyện hôn sự của viên thiên dã
- Chương 125: Vị cô nương thế nào
- Chương 126: Nan đề
- Chương 127: Trong cơn giận dữ
- Chương 128: Công tử anh minh
- Chương 129: Ghen
- Chương 130: Hồng khúc mễ
- Chương 131: Chất vấn
- Chương 132: Cảnh tỉnh
- Chương 133: Đem nha đầu kia cho ta đi
- Chương 134: Rời khỏi sơn trang
- Chương 135: Trên đường
- Chương 136: Ái muội
- Chương 137: Chỗ ở
- Chương 138: Chiếu ứng
- Chương 139: Bữa sáng
- Chương 140: Viên thiên dã nổi giận
- Chương 141: Trách phạt
- Chương 142: Nói chuyện với nhau
- Chương 143: Thỉnh cầu
- Chương 144: Làm nhiệm vụ
- Chương 145: Gặp lại cố nhân
- Chương 146: Xảo ngộ
- Chương 147: Mắc câu
- Chương 148
- Chương 149: Sự tình có biến
- Chương 150: Duệ vương phi đến
- Chương 151: Thương tâm
- Chương 152: Rau sam và hoa chuối tây
- Chương 153: Đường viễn ninh đến
- Chương 154: Bạt ti chuối tây
- Chương 155: Viên thiên dã ghen
- Chương 156: Kích tướng
- Chương 157: Ôm nơi phố xá sầm uất
- Chương 158: Viên thiên dã đại ngốc
- Chương 159: Gặp lại sư phụ
- Chương 160: Yêu cầu
- Chương 161: Xướng thế nào?
- Chương 162: Tương kế tựu kế
- Chương 163: Hồi phủ
- Chương 164: Cò kè mặc cả
- Chương 165: Canh cá chua cay
- Chương 166: Khảo đề
- Chương 167: Nam việt hoàng tử dực công tử
- Chương 168: Thẩm viên
- Chương 169: Khiêu khích
- Chương 170: Chuẩn bị
- Chương 171: Nghị luận
- Chương 172: Trận đấu điểm tâm
- Chương 173: Phát hiện ngọc bài
- Chương 174: Tơ vàng thiêu mạch
- Chương 175: Thỉnh tiểu trúc cô nương đi dạo
- Chương 176: Làm một bài thơ đi
- Chương 177: Chờ mong
- Chương 178: Khiếp sợ
- Chương 179: Gặp mặt
- Chương 180: Cảm động
- Chương 181: Du côn lưu manh
- Chương 182: Khai trương
- Chương 183: Gây sự
- Chương 184: Lẩu uyên ương
- Chương 185: Rời kinh
- Chương 186: Tới chơi
- Chương 187: Phong hàn
- Chương 188: Bệnh nguy cấp
- Chương 189: Vào phủ
- Chương 190: Rất giống một người
- Chương 191: Nhận thức
- Chương 192: Sữa và rau chân vịt
- Chương 193: Sữa gừng
- Chương 194: Đoan vương phi
- Chương 195: Phương pháp
- Chương 196: Tranh chấp
- Chương 197: Đêm khuya gặp lại
- Chương 198: Thẩm tử dực đến cửa đòi người
- Chương 199: Hợp thành thạch tín
- Chương 200: Xuất phủ
- Chương 201: Thẩm viên
- Chương 202: Học chơi cờ
- Chương 203: Phong vân
- Chương 204: Theo ta về nhà
- Chương 205: Mượn tiền
- Chương 206: Hồi phủ
- Chương 207: Cháo gạo tẻ phục linh củ từ
- Chương 208: Xung đột
- Chương 209: Hối hận
- Chương 210: Tuyên tiến cung
- Chương 211: Trong cung
- Chương 212: Việc vui
- Chương 213: Xung đột
- Chương 214: Cưỡng hôn
- Chương 215: Chuộc thân
- Chương 216: Rời đi
- Chương 217: Ra đi
- Chương 218: Không phải hương vị của nàng
- Chương 219: Thẩm tử dực cầu thân
- Chương 220: Đuổi theo
- Chương 221: Thỉnh nhường một chút
- Chương 222: Sử trá
- Chương 223: Gặp nhau
- Chương 224: Các đi các
- Chương 225: Được rồi
- Chương 226: Đưa ngươi về kinh thành
- Chương 227: Quần áo
- Chương 228: Canh gà
- Chương 229: Xem bệnh
- Chương 230: Chia lìa
- Chương 231: Thay đổi
- Chương 232: Mưa sa gió giật
- Chương 233: Ái muội giữa sông
- Chương 234: Khảo y
- Chương 235: Trái cây dại
- Chương 236: Canh rắn
- Chương 237: Gian nan
- Chương 238: Bán thực đơn
- Chương 239: Cấu tứ đậu hủ
- Chương 240: Vịt nướng
- Chương 241: Linh y viên thiên dã
- Chương 242: Gà tre và bán hạ
- Chương 243: Kích thích
- Chương 244: Bán họa
- Chương 245: Ngài là dực công tử
- Chương 246: Đối phó chu đại phu
- Chương 247: Mười văn tiền ảo diệu
- Chương 248: Hẹn hò dưới ánh trăng
- Chương 249: Vịt nướng
- Chương 250: Xử lý
- Chương 251: Hoàn nhi
- Chương 252: Kiếm nàng dâu
- Chương 253: Hắn đến đây
- Chương 254: Cảm giác ấm áp
- Chương 255: Thể chất thay đổi
- Chương 256: Giải thích
- Chương 257: Rời đi
- Chương 258: Phi long
- Chương 259: Tây lăng
- Chương 260: Vị hôn thê
- Chương 261: Trứng kiến
- Chương 262: Giằng co
- Chương 263: Vị ngon khó cưỡng
- Chương 264: Khuyên giải
- Chương 265: Tới nam việt quốc
- Chương 266: Hải bát trân
- Chương 267: Canh cá hoa vàng và thịt om tôm lớn
- Chương 268: Hạ sơn và tô tiểu thư
- Chương 269: Tin tức
- Chương 270: Biến cố
- Chương 271: Phản kích
- Chương 272: Yết kiến
- Chương 273: Rời đi
- Chương 274: Mới tới đông việt
- Chương 275: Cửa hàng
- Chương 276: Điều tra
- Chương 277: Đặt mua
- Chương 278: Hạ nhân
- Chương 279: Gian xảo
- Chương 280: Đối phó
- Chương 281: Đàm phán
- Chương 282: Hợp tác
- Chương 283: La gia
- Chương 284: Mời ngươi tới vương phủ
- Chương 285: Dĩnh vương phi
- Chương 286: Cố nhân
- Chương 287: Ra khỏi vương phủ
- Chương 288: Tính
- Chương 289: Không phải người bình thường
- Chương 290: Tin tức
- Chương 291: Dĩnh vương phi tiêu tiêu
- Chương 292: Dĩnh vương phi tiêu tiêu
- Chương 293: Hai nữ nhân
- Chương 294: Thuyết phục giáo dục
- Chương 295: Bách vị lâu và lưu phu nhân
- Chương 296: Tin tức bắc yến
- Chương 297: Hợp tác
- Chương 298: Nghĩa muội
- Chương 299: Gặp lại viên thiên dã
- Chương 300: Tức chết ta
- Chương 301: Giới thiệu cho ngươi làm quen
- Chương 302: Quan toà
- Chương 303: Nàng là vị hôn thê của ta
- Chương 304: Lão gia tử ước định
- Chương 305: Trù nghệ đại tài
- Chương 306: Hai món thức ăn
- Chương 307: Gặp lại ngô bình cường
- Chương 308: Đầu bếp hay lão bản
- Chương 309: Nàng là chủ mẫu tương lai của ngươi
- Chương 310: Hiên viên thành
- Chương 311: Ít tiền nhất, ngon nhất
- Chương 312: Thuận tiện mang theo
- Chương 313: Sự kiện ngọc bài
- Chương 314
- Chương 315: Ý nghĩa khảo đề
- Chương 316: Một hồi yêu say đắm
- Chương 317: Đã trở lại
- Chương 318: Đệ nhất danh
- Chương 319: Công chúa hiên viên triều
- Chương 320: An bài hôn lễ
- Chương 321: Phản ứng của vợ chồng viên tri bách
- Chương 322: Cậu và mợ
- Chương 323: Hưu thê
- Chương 324: Vương gia
- Chương 325: Thu xếp ổn thỏa
- Chương 326: Thêm trang
- Chương 327: Xuất giá
- Chương 328: Đêm tân hôn
- Chương 329: Tư vị đẹp nhất
- Chương 330: Đại kết cục
Biết Vị Ký
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.