Mạc Phàm không kìm lòng được, năm lấy bả vai Thiệu Quyên, khó nén kích động nói:
"Tôi chưa từng thấy thể chất như cô, nhưng tin tôi đi, cô nhất định là một thiên tài có một không hai!"
Lấy kinh nghiệm chiến đấu của Mạc Phàm mà đánh giá, khả năng hấp thụ năng lượng liên tục của Thiệu Quyên sẽ mang lại cho cô ấy một ưu thế cực lớn khi đối chiến!
Đây hai chữ là điều mà Mạc Phàm - người hiện tại đang bị thương ghen tị nhất: kéo dài!
"Thật sao?" Thiệu Quyên cũng rất kích động, trong mắt lóe.
lên một tia lấp lánh.
Một con đường hoàn toàn mới đã được trải ra dưới chân cô!
"Thật!" Mạc Phàm nói: "Tôi sẽ lập kế hoạch huấn luyện cho cô, nếu cô tuân thủ nghiêm ngặt, nhất định có thể khiến mọi người kinh ngạc trong thời gian ngắn."
"Cảm ơn!" Thiệu Quyên nhìn thẳng vào mắt Mạc Phàm, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở:
“Cậu giúp tôi nhiều như vậy, tôi cũng không biết nên cảm ơn như thế nào...”
“Không có gì” Mạc Phàm cười nói: “Đều là chuyện vặt không đáng nhắc tới.”
Lúc này Thiệu Quyên cũng không ý thức được câu nói "lập kế hoạch huấn luyện cho cô vừa rồi của Mạc Phàm quan trọng đến mức nào.
Ở trên lục địa nào đó, rất nhiều người sẽ cảm thấy tự hào khi được anh hướng dẫn!
Thiệu Quyên nhìn bộ quần áo đẫm mồ hôi, cùng với một ít phong cảnh trong suốt trên ngừoi, khuôn mặt xinh đẹp lại đỏ lên, cô nhẹ giọng hỏi: "Bây giờ tôi có thể đi tăm rửa không?”
Lúc hỏi câu này, cô có chút không dám nhìn Mạc Phàm.
"Đương nhiên có thể, khảo hạch hôm nay đã kết thúc rồi." Mạc Phàm cười nói.
“Được, vậy tôi đi tắm đây." Thiệu Quyên vừa mới đi được hai bước, lại vội vàng xoay người:
"Đúng rồi, cậu đừng đi vội.
Lát nữa tôi nấu cơm đãi cậu
Mạc Phàm xua tay hông cần đâu. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tôi tùy tiện ăn bát mì là được rồi.”
Trong khi Mạc Phàm đang ở nhà Thiệu Quyên, thì Bạch Gia ở Ninh Châu đang ở trong cơn thịnh nộ.
Bạch Chấn Dương bị phế đi một cánh tay, chân Bạch Tam Diệp cũng bị chặt đứt, hành động của Mạc Phàm chẳng khác.
nào giãm nhà họ Bạch xuống đất, hung hăng nghiền nát đến mặt mũi không còn.
Nhưng khi các thành viên của Bạch gia từ trong miệng Bạch Thủ Ninh biết được có một thanh kiếm của Trình Tự Tuyệt Mật đang cắm trên sàn phòng khách Trình gia, cả đám lại ngậm miệng lại.
Sợ rằng tại Bạch gia cũng có một kiếm giáng xuống giống vậy. Website TruyenLau.com
Những năm gần đây, sau khi Thượng Quan Tinh Nguyệt dựa vào thiên phú siêu cấp của mình trở thành đại tướng trẻ tuổi nhất, quân bộ ngày càng hùng mạnh.
Ai lại chán sống.
muốn gây sự với đội siêu cấp tinh nhuệ này của quân bộ chứ? Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hiện tại gia chủ của Bạch gia là Bạch Thủ Nghiệp.
Hắn ngồi ở phía trước phòng họp, khuôn mặt trầm tĩnh, im lặng hồi lâu mới nhìn về phía Bạch Thủ Ninh, nói:
“Thủ Ninh, Chấn Dương mất một cánh tay, chuyện này không thể cứ như vậy quên đi, cho dù bên kia có quân bộ làm chỗ dựa, chúng ta cũng không thể nén giận, nếu không Bạch gia Ninh Châu sẽ trở thành trò cười."
Dừng lại một chút, Bạch Thủ Nghiệp tiếp tục nói:
"Huống chỉ, thủ phạm của sự tình lần này cũng tên là Mạc.
Phàm, nếu hắn đúng là thiếu niên lúc trước phế bỏ Thủ Lâm, thì chúng ta càng không thể nhịn.
Bạch gia im lặng chịu tổn thất, loại chuyện này không thể lặp lại nữa!”.
- Chương 1: 1: Truy Phong Quân Hàm
- Chương 2: 2: Phá Đám Cưới
- Chương 3: 3: Không Ai Có Thể Ép Buộc
- Chương 4: 4: Một Đấu Mười
- Chương 5: 5: Một Cước Đá Văng
- Chương 6: 6: Chê Mình Sống Quá Lâu
- Chương 7: 7: Mùi Vị Của Cái Chết
- Chương 8: 8: Đến Muộn Rồi
- Chương 9: 9: Tự Mình Áp Giải
- Chương 10: 10: Anh Trai
- Chương 11: 11: Xin Lỗi Hắn
- Chương 12: 12: Anh Rể
- Chương 13: 13: Quỳ Xuống Xin Lỗi 1
- Chương 14: 14: Quỳ Xuống Xin Lỗi 2
- Chương 15: 15: Bán Con Gái
- Chương 16: 16: Một Đao Hai Đoạn
- Chương 17: Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 20: 20: Trình Tự Tuyệt Mật
- Chương 21: 21: Ngươi Ngươi Dám
- Chương 22: 22: Một Cái Hai Cái Ba Cái
- Chương 23: Chương 23
- Chương 24: 24: Đúng là Đang Khen
- Chương 25: 25: Cám Ơn Anh
- Chương 26: 26: Tống Gia
- Chương 27: 27: Đi Ninh Châu
- Chương 28: 28: Chúc Mừng Anh!”
- Chương 29: 29: Câm Miệng!
- Chương 30: 30: Bản Thân Thiệu Quyên Cũng Sửng Sốt!
- Chương 31: 31: Hạ Hiểu Y Rớt Đại Học
- Chương 32: 32: Báo Cáo
- Chương 33: 33: Một Tiếng Sau
- Chương 34: Chương 34
- Chương 35: 35: Thật Không Biết Bố Chấn Dương Nghĩ Gì
- Chương 36: 36: Các Ngươi Đụng Trúng Họng Súng Rồi!
- Chương 37: 37: Năm Võ Giả Cấp E Và Hai Cấp D
- Chương 38: 38: Cường Thế Đến Cực Điểm!
- Chương 39: Chương 39
- Chương 40: 40: Giúp Cậu Cái Gì
- Chương 41: 41: Trình Thiếu Gia Cũng Muốn Tới
- Chương 42: 42: Nếu Ai Muốn Kết
- Chương 43: 43: Chạy!
- Chương 44: 44: Cô Yên Tâm
- Chương 45: 45: Đến Cứu Tôi Với!
- Chương 46: 46: Tốt Cho Chúng Ta
- Chương 47: 47: Ha Ha Ngươi Sợ Rồi”
- Chương 48: 48: Đây Rõ Ràng Là Cố Ý!
- Chương 49: 49: Cỗ Áp Lực Này Cực Kỳ Khủng Khiếp!
- Chương 50: 50: Đây Là Hương Hoa Violet
- Chương 51: 51: Không Thể Công Kích Lâu
- Chương 52: Chương 52
- Chương 53: 53: Một Kiếm Hoàn Toàn Phi Lý!
- Chương 54: 54: Máu Bắn Tung Tóe!
- Chương 55: 55: Bạch Thủ Lâm Là Do Ngươi Phế Bỏ
- Chương 56: 56: Giới Quý Tộc Phía Bắc!
- Chương 57: 57: Trục Xuất Khỏi Gia Tộc!
- Chương 58: 58: Không Có Nếu!
- Chương 59: 59: Phanh!
- Chương 60: 60: Nếu Cô Gặp Khó Khăn Có Thể Gọi Cho Tôi Bất Cứ Lúc Nào
- Chương 61: 61: Thiệu Quyên Là Muốn Từ Chức!
- Chương 62: 62: Có Phải Gương Mặt Cực Kỳ Khủng Khiếp
- Chương 63: 63: Chẳng Lẽ Là Giả
- Chương 64: 64: Kế Tiếp Tôi Nên Làm Cái Gì
- Chương 65: 65: Liệu Có Bí Mật Gì Trong Việc Này
- Chương 66: 66: Còn Sống Không
- Chương 67: 67: A Nói Lộ Hàm
- Chương 68: 68: Mau Mở Cửa Xe Ral
- Chương 69: 69: Hồ Vệ Bưu Đã Tỉnh Lại
- Chương 70: 70: Tự Mình Chém
- Chương 71: 71: Hắn Rốt Cuộc Là Ai
- Chương 72: 72: Có Người Ở Trên Đó!”
- Chương 73: 73: Phanh!
- Chương 74: 74: Qua Một Thời Gian Ta Sẽ Tới Lấy!
- Chương 75: 75: Đáp Án Rất Rõ Ràng
- Chương 76: 76: Điều Này Không Thể!
- Chương 77: 77: Mạc Phàm Này Khẩu Vị Thật Đủ Lớn!
- Chương 78: Chương 78
- Chương 79: 79: Căng Tin
- Chương 80: 80: Quyền Hiệu Trưởng
- Chương 81: 81: Là Giọng Nói Của Mạc Phàm!
- Chương 82: 82: Quyền Khôn Sơn Là Một Võ Giả!
- Chương 83: 83: Rác!
- Chương 84: 84: Rầm!
- Chương 85: 85: Nói Chuyện Một Chút
- Chương 86: 86: Người Đó Rốt Cuộc Là Ai
- Chương 87: 87: Tên Khác
- Chương 88: 88: Ít Nhất Cũng Là A Cấp Đỉnh Phong!
- Chương 89: 89: Tin Tức Về Tử Viện
- Chương 90: Chương 90
- Chương 91: 91: Làm Sao Vậy Những Thứ Này Có Gì Không Đúng Sao
- Chương 92: 92: Vậy Là Tốt Rồi
- Chương 93: 93: Đương Nhiên Có Thể
- Chương 94: 94: Đương Nhiên Có Thể
- Chương 95: 95: Nếu Là Như Vậy
- Chương 96: 96: Nhanh Như Vậy Liền Đi Sao
- Chương 97: Chương 97
- Chương 98: 98: Tôi Muốn Giết Cô
- Chương 99: 99: Và Eric Đột Nhiên Dừng Lại!
- Chương 100: 100: Thiệu Quyên Đã Sớm Đứng Ở Lối Vào Nhà Ga Chờ
- Chương 101: 101: Sắp Phải Chia Tay Rồi
- Chương 102: 102: Cô Gái Nóng Bỏng Này Chính Là Mộ Mộc!
- Chương 103: 103: Biến Phức Tạp Thành Đơn Giản
- Chương 104: 104: A Cấp Đỉnh Phong
- Chương 105: 105: Bây Giờ Cậu Phải Tranh Thủ Thời Gian”
- Chương 106: “Không cho tân sinh cơ hội nghỉ hè gì cả.”
- Chương 107: “Con nhóc này...”
- Chương 108: “Xin chào Hiểu Y, chào anh Mạc Phàm”
- Chương 109: 109: Hạ Hiểu Y Hứng Thú H Vậy”
- Chương 110: 110: Cô Ta Đến Bắc An Làm Gì
- Chương 111: 111: Lâm Tiên Sinh Đến Gặp Rồi Sẽ Biết”
- Chương 112: 112: Nếu Tôi Nhất Quyết Muốn Từ Chối
- Chương 113: 113: Chính Là Mộ Mộc!
- Chương 114: 114: Họ Không Sợ Bị Trả Thù Sao
- Chương 115: 115: Như Thế Nào Không Đáp Ứng Sao”
- Chương 116: 116: Lại Còn Ngoan Ngoãn Nghe Theo
- Chương 117: 117: Tô Khuynh Thành!
- Chương 118: 118: Thế Nào Đẹp Không”
- Chương 119: 119: Chị Tiểu Vũ
- Chương 120: 120: Hai Năm Qua Bụng Dưới Còn Đau Không
- Chương 121: 121: Đầu Là Người Quen Cũ
- Chương 122: 122: Ta Có Thể Ôm Ngươi Một Chút Không”
- Chương 123: Chương 123
- Chương 124: 124: Tự Mình Đi Mộ Gia
- Chương 125: 125: Mất Thứ Gì
- Chương 126: Chương 126
- Chương 127: 127: Mạc Phàm Đang Nói Cái Gì Vậy
- Chương 128: Chương 128
- Chương 129: 129: Đương Nhiên
- Chương 130: 130: Không Ai Muốn Đi Theo Vết Chân Của Tây Lương!
- Chương 131: 131: Hắn Muốn Trả Thù Mạc Gia Ta Sao”
- Chương 132: 132: Cám Ơn Bố Đã Dạy Dỗ!
- Chương 133: 133: Thật Sự Là Họa Vô Đơn Chí!
- Chương 134: 134: Vậy Còn Là Đàn Ông Sao
- Chương 135: 135: Sao Ngươi Còn Không Động Thủ
- Chương 136: 136: Bẻ Gấy Hai Tay
- Chương 137: 137: Chuyện Này Nói Lên Điều Gì
- Chương 138: 138: Sao Ngươi Có Thể Mạnh Như Vậy
- Chương 139: 139: Còn Không Đi”
- Chương 140: 140: Cởi Qu@n Áo Ra Đi
- Chương 141: 141: Thả Lỏng
- Chương 142: 142: Cảm Giác Này Thật Kỳ Quái
- Chương 143: 143: Thật Là Nhẹ Nhõm!
- Chương 144: 144: Dậy Mặc Quần Áo Đi”
- Chương 145: Chương 145
- Chương 146: 146: Ngươi Không Cần Suy Nghĩ Nhiều”
- Chương 147: 147: Thay Thế
- Chương 148: Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 151: 151: Ngươi Hiểu Mà”
- Chương 152: 152: Chúng †a Đang Vội!
- Chương 153: 153: Chuyện Gì Đang Xảy Ra Vậy
- Chương 154: 154: Quản Giáo Nào
- Chương 155: Chương 155
- Chương 156: Chương 156
- Chương 157: 157: Bốn Đóa Hoa Phòng 606
- Chương 158: 158: Cậu Phải Tin Tưởng Trực Giác Của Tớ
Binh Vương Trở Về
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.