Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố

Tác giả : Liệt Hỏa

Chương 330

Chương 330

Tần Cao Văn liếc nhìn ông ta, nói tiếp: “Ông nghĩ tôi sẽ nghe lời ông sao?”.

“Cậu Tần, sao cậu cứ khăng khăng làm theo ý mình như vậy?”.

Tần Cao Văn thờ ơ đáp: “Chuyện của tôi không cần ông lo. Thượng Quan Thiên Long, tôi biết ông sợ tôi sẽ xảy ra chuyện, nhưng tôi cũng hi vọng ông hiểu, không ai có thể nhúng tay vào chuyện của Tần Cao Văn tôi”.

Nói xong, anh xoay người rời đi. Thượng Quan Thiên Long nhìn theo bóng lưng anh xa dần, lòng cảm thấy nặng nề. Ông ta biết cuộc đời truyền kỳ thuộc về Tần Cao Văn sắp phải kết thúc, lần này ông Hai sẽ giành thắng lợi to lớn.

Ông ta thở dài, chán nản nói: “Cậu Tần, tôi đã tận lực rồi”.

Ở tòa nhà bác học.

Tòa nhà bác học nằm ở vùng hoang dã hẻo lánh, đã bị bỏ hoang nhiều năm, xung quanh cây cỏ mọc um tùm, mặt đất chất đầy lá cây.

Lúc này, trước tòa nhà bác học, một ông già tóc bạc phơ ngồi bắt chéo hai chân, gương mặt đầy nếp nhăn hiện lên ý cười.

Người đó chính là ông Hai, ông ta đang đợi Tần Cao Văn.

Vốn dĩ hai người hẹn vào giữa trưa, nhưng bây giờ đã hơn một giờ chiều mà vẫn không thấy bóng dáng anh đâu.

Ông Hai ho khan hai tiếng.

Sao cậu ta còn chưa tới?

Lẽ nào cậu ta lâm trận chạy trốn?

Ông Hai thầm nhủ: “Tần Cao Văn, người có thể khiến tôi coi trọng không nhiều, cậu đừng trở thành kẻ khiến tôi xem thường”.

Hơn mười phút sau, một người đàn ông vóc dáng cao to, thân thể cường tráng xuất hiện trong tầm mắt ông ta, ánh mặt trời chiếu xuống người đó.

Cuối cùng Tần Cao Văn cũng đã đến.

Ông Hai đứng dậy khỏi ghế, cười nói: “Người anh em, tôi còn tưởng rằng cậu không dám đến”.

Tần Cao Văn không biểu lộ cảm xúc gì, trả lời: “Ông Hai, ông nói gì thế, chuyện tôi đã đồng ý với ông sao có thể không đến được?”.

Ông Hai ho khan hai tiếng, nói: “Lá gan của cậu đúng là không nhỏ, lẽ nào cậu không sợ tôi đặt bẫy ở đây sao?”.

“Không cần nghĩ, ông Hai chắc chắn đã bày thiên la địa võng ở đây đúng không?”.

Ông Hai nheo mắt lại, nói: “Nếu đã biết thì sao cậu còn dám đến đây?”.

“Tôi phải đến đây lấy thuốc giải”.

Bộp bộp! Nguồn copy từ TruyenLau.com

Ông Hai không khỏi vỗ tay, tiếng động vang vọng khắp khu rừng.

“Cậu nhóc, cậu có biết tại sao tôi lại vỗ tay cho cậu không?”

Tần Cao Văn không nói gì.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu