Edit: Miêu
Đường gia tất nhiên không thiếu những thứ tốt, bất quá con trai có lòng tặng ông như vậy người làm cha tất nhiên cũng cảm thấy vui mừng.
Đường lão gia gật gật đầu “Ừ, khó có được con trai có lòng như vậy!”
Bùi Vân Kinh cười đi đến, đem bạch ngọc hình trái hồ đào đưa đến cái bàn cạnh ông, “Ở thời xa xưa, trái hồ đào tượng trưng cho may mắn, nhà nào có được mọi việc đều được như mong muốn, chú nhỏ hy vọng Đường gia vĩnh viễn hòa thuận từ trên xuống dưới.”
Đổng Tử Xuyên cùng Đường Tử Sương vừa mới xung đột, cô nói một câu kia giống như là người hiểu chuyện.
Đường lão gia quả nhiên cảm thấy cao hứng, cười ha ha “Nha đầu đúng thật là cái gì ngươi cũng dám nói!”
“Còn không phải là gia gia dạy dỗ tốt sao?” Đem hộp gấm bỏ lên trên bàn, Bùi Vân Kinh bước đến đỡ bả vai gia gia, nói: “Ghế ngồi cứng như thế mà ngồi xem diễn lâu như vậy chỉ sợ thắt lưng của gia gia đã cứng lại rồi, để con giúp người xoa bóp bả vai.”
Tạ vườn này là sản nghiệp của Đổng Tử Xuyên, diễn tuồng này khẳng định là hắn ta an bài. Bùi Vân Khinh nói một câu không lộ mảy may cũng là đang chỉ trích Đổng Tử Xuyên an bài không chu đáo.
Đường Mặc Trầm luôn không cần nịnh bợ nên cũng lười để ý, nhưng cô sẽ không để người khác ăn chặn của chú nhỏ nhà mình đâu.
Đổng Tử Xuyên cũng nghe được nhưng không tiện phản bác lại, dù sao người ta cũng không nói rõ chính hắn chủ động nhảy ra cùng người cháu này phân cao thấp, ngược lại bây giờ lại mất mặt mũi như thế này.
Đường lão gia cảm nhận được tất cả nhưng trên mặt chỉ cười nhẹ.
Đổng Tử Xuyên liếc xéo Bùi Vân Kinh, âm thầm cắn răng “Lại nói, tôi cũng tặng quà cha nuôi để mừng thọ, Liễu Nhân còn không cho người đem đồ lại đây.”
“Đúng, đúng vậy… Đem đồ vật tặng cha nuôi lại đây, để ông nhìn thử xem!” Liễu Nhân lập tức lấy lại tinh thần tỉnh táo “Cha nuôi, cha không biết chứ, vì thứ này là Tử Xuyên đã đi đến Tây Bắc vài chuyến để tìm về đấy, bỏ ra nhiều tiền không nói còn cùng chủ nhân của vật này thuyết phục lắm người ta mới bán cho.”
Bùi Vân Kinh âm thầm bĩu môi.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
cô vừa mới đưa một đôi bạch ngọc trái hồ đào thì đối phương liền mang lễ vật mấy triệu lỗi thời ra đây không phải là cố ý đem lễ vật của chú nhỏ kinh thường sao?
cô ngược lại muốn nhìn thử một chút xem đối phương chuẩn bị lễ vật gì mà ghê gớm như vậy.
Thời gian trôi qua không lâu, vài người bồi bàn đem một cái lại đây.
Bùi Vân Kinh mắt lạnh nhìn sang trong lòng liền giật mình.
Cái ghế kia tính chất âm thầm, mặt trên có hoa văn màu đen huyền, lưng ghế cùng tay vịn đều khắc hoa văn với đường vân tinh xảo, rõ ràng là vật quý giá là ghế tựa tiểu diệp bằng cây tử đàn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Cha nuôi, người nhìn thử đi!” Đổng Tử Xuyên đi tới trước nhẹ nhàng đỡ lấy lưng ghế tựa “Đây là ghế tựa bằng cây tiểu diệp tử đàn ở thời Minh triều, vừa vặn cùng cái bàn bằng cây tiểu diệp tử đàn là một bộ!”
“A!” Bên cạnh có một vị bằng hữu của Đường lão gia kích động đứng lên “Ghế tựa thời Minh triều được bảo tồn tốt như vậy, đây là vật quý hiếm có!”
Đổng Tử Xuyên trong lòng đắc ý, cười đến vẻ mặt sáng rỡ “Bởi vì cha nuôi thích.”
TruyenLau.com
“Đúng vậy, Tử Xuyên nhà chúng ta chính là như vậy, người ta không chịu bán, anh ấy không chỉ đi một lần cầu người ta bán. Mà anh ấy dùng nhiều cách như từ thuyết phục đến cứng rắn để người ta bán cho, đúng là thật vất vả mới mua về được!”
Hai vợ chồng kẻ tung người hứng a dua với nhau, Đường Tử Sương đứng một bên cũng bĩu môi lại không nói một lời nào dù sao người ta cũng đang đứng kia.
cô biết lão tử kia luôn thích mấy thứ này, Đổng Tử Xuyên nhất định lấy được khiến cho gia gia vui vẻ, ông đã hung hăng liếc trừng một cái với hai đứa con trai mình – tặng lễ được rồi làm gì phải tốn kém tiền như vậy.
Minh triều gỗ tiểu diệp tử đàn? Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bùi Vân Kinh đi tới trước, nhìn kỹ một chút cái ghế kia, đứng lên rồi cười lạnh mộttiếng.
“Chú Đổng cái ghế giả mà làm như thật vậy mà chú không coi kĩ sao? Đúng là hết chỗ nói!"
- Chương 1
- Chương 2: Sống lại, chủ động dây dưa
- Chương 3: Hôn - Cuồng vọng mà làm càn
- Chương 4: Màu đỏ vs trắng như tuyết
- Chương 5: Mềm nhũn, nhu thuận mà làm nũng
- Chương 6: Ôm chặt lấy anh
- Chương 7: Thanh xuân là khoảng thời gian tốt đẹp nhất của đời người
- Chương 8: Sao lại không thể giúp người đàn ông của mình tắm rửa!
- Chương 9: Bối rối giống cô gái nhỏ chưa trải đời
- Chương 10: Cô gái này, tâm tư thật ghê gớm
- Chương 11: Còn nói cô lề mề, vậy cách ăn của anh còn chậm chạp đến đâu?
- Chương 12: Trong lòng có chút buồn bực
- Chương 13: Hoa khôi bảy con “0” của ngành
- Chương 14: Hoa khôi của ngành – đá xanh và bùn
- Chương 15: Bạch liên hoa ngậm máu phun người
- Chương 16: Vẻ mặt khí phách của bùi vân khinh
- Chương 17: Đại cát đại lợi, hôm nay được ăn gà
- Chương 18: “CHỊ gái HIỂU CHUYỆN” TRÀ XANH BIỂU
- Chương 19: CHƠI TRÒ PHÚC HẮC VỚI cô, VẬY XEM THỬ AI PHÚC HẮC HƠI?
- Chương 20: Chuyện lúng túng trong cuộc sống cùng lắm như này thôi
- Chương 21: Nữ thần học bá trong chớp mắt thành nữ thần kinh
- Chương 22: Thiếu nữ xinh đẹp uống rượu ngon trêu ghẹo chú nhỏ
- Chương 23: Váy chỉ dài miễn cưỡng đến bắp đùi
- Chương 24:
- Chương 25: "Thẩm vấn và phán quyết "
- Chương 26: Cục cưng chỉ biết là chú nhỏ hiểu rõ người ta nhất thôi!
- Chương 27: Làm sao chợp mắt được đây!
- Chương 28: Bảo bối vàng ngọc nhà cậu
- Chương 29: Quần áo túi xách giầy tùy cháu chọn
- Chương 30: Làm cho cô kìm lòng không đặng nghĩ đến một từ - - Khí phách!
- Chương 31: Tại sao nói mẹ lớn là heo?
- Chương 32: Dạy dỗ bùi vân khinh
- Chương 33: Con cừa nhỏ tội nghiệp
- Chương 34: Hưởng thụ sủng ái của anh
- Chương 35: Bên trong xe băng hỏa lưỡng trọng thiên
- Chương 36: Sư tử đang giận dữ cũng không khó dỗ như đại gia này
- Chương 37: Không hổ công anh dạy dỗ
- Chương 38: Giống như bảo bảo cũng không phản kháng
- Chương 39: Thua trong tay con bé này?
- Chương 40: Giống như vườn địa đàng, dụ dỗ anh đi thử một lần
- Chương 41: Đem cả khu mua sắm chuyển về nhà
- Chương 42: Giúp bùi vân khinh mê hoặc bộ trưởng
- Chương 43: Bạn gái xinh như vậy, như thế nào không cho mọi người làm quen một chút?
- Chương 44: Con nhỏ ngốc ở nông thôn??
- Chương 45: Cũng đừng trách bùi vân khinh ra tay
- Chương 46: Chưa từng thấy người con gái nào điêu ngoa và không có lý lẽ như vậy
- Chương 47: Nữ nhân đã uổng rượu như thế nào, làm sao tư cách đứng trước mặt đường mặc trầm
- Chương 48: Đối với đối thủ luôn đuổi cùng giết tận
- Chương 49: Chú nhỏ cởi áo, một màn kia thật sự là đẹp mắt!
- Chương 50: Đàn ông tại sao mặc cỡ với con nhóc chứ?
- Chương 51: Bất quá chỉ đùa thôi mà?
- Chương 52: Ý chí sắt đá thể nào cũng bị đứa bé này biến thành dòng nước ấm
- Chương 53: Cái gọi là cười khuynh thành, cũng không có gì hơn cái này!
- Chương 54: Vị này so với cô đen hơn
- Chương 55: Tiểu thiếu gia ninh gia
- Chương 56: Cuộc đời chỉ có một, không nên phụ chính mình
- Chương 57: Giống như sói nhìn thịt tươi
- Chương 58: Chẳng may tay em trơn thì nửa đời sau của thầy làm thái giám
- Chương 59: Tùy tiện động đồ của người khác, đây là trộm!
- Chương 60: Tôi cũng nhìn xem các người hâm mộ
- Chương 61: Có cởi hết Đường Trầm Mặc cũng không thèm chạm vào ngươi
- Chương 62: Cô… cô thế nhưng cường hôn chú nhỏ?
- Chương 63: Bị nhấc bổng lên đến đùi
- Chương 64: Tay bé nhỏ theo bản năng nắm chặt áo sơ mi của anh
- Chương 65: Cô nhóc kia thế nhưng lại chụp hình anh?
- Chương 66: Thế nào là cô gái không yêu?
- Chương 67: Trên môi có mùi rượu
- Chương 68: Xinh đẹp là một trong vũ khí của đàn bà
- Chương 69: Đuổi người không đến phiên người
- Chương 70: Tay bé nhỏ tát bốp bốp
- Chương 71: Không khí tỏa mùi thuốc súng
- Chương 72: Cô ấy không phải là con gái mà là đàn bà!
- Chương 73: Hai người đồng thời ngã trên giường
- Chương 74: Giống như nơi nào đó có rượu ngon, chờ hắn uống
- Chương 75: Trên da tựa hồ còn giữ xúc cảm cùng độ ấm của anh
- Chương 76: Hơi thở khoan thai, tươi đẹp mà không yêu
- Chương 77: Đã nghĩ đường đi nước bước nhanh như vậy?
- Chương 78: Tiết lộ thương tích, tàn nhẫn chặn lại
- Chương 79: Cô kỳ thật rất hoan nghênh anh đến đây ngủ?
- Chương 80: Ngay cả khi đặt ngón tay trên đầu gối cũng không nhúc nhích một cái
- Chương 81: Đang mở đến cúc áo thứ hai rồi
- Chương 82: Như dã thú cắn xé con mồi của mình
- Chương 83: Anh tin không, em… chính em tự cởi!
- Chương 84: Chinh phục anh, em chính là ‘dưới một người trên vạn người’
- Chương 85: Điểm yếu đang ở trong tay cô, còn muốn bùng nổ nữa!
- Chương 86: Làm người dù cường đại đến đâu, cũng có người làm tôi bày ra vẻ mặt ôn hòa!
- Chương 87: Chờ hắn ta trở lại, thân thể của cô đã lạnh
- Chương 88: Trách không được ngay cả bộ trưởng đều cưng chiều cô như vậy
- Chương 89: Máu như thủy triều làm sạch các mạch máu
- Chương 90: Tôi nói bất cứ chuyện gì, nhưng không bao gồm bùi vân khinh
- Chương 91: Tôi muốn chặt gân cốt, lột da của cô
- Chương 92: Trái tim giống như bị người cố gắng xé rách
- Chương 93: Chú nhỏ, cứu em!
- Chương 94: Lửa nóng trên môi anh
- Chương 95: Từ hôm nay trở đi, em chính là vân khinh của anh
- Chương 96: Thì ra là có tình cảm
- Chương 97: Chú nhỏ nhà ta cưng chiều
- Chương 98: Cho nên… anh muốn đem em hôn tỉnh?
- Chương 99: Chỉ liếc mắt thôi mà lòng cô đã nhảy điên cuồng
- Chương 100: Giống như con cọp con, ở dưới chăn uốn tới ẹo lui
- Chương 101: Khi người đàn ông ghen
- Chương 102: Đường trầm mặc uy hiếp!
- Chương 103: Cô có thể tùy tiện hôn, tùy tiện ôm
- Chương 104: Sao không nhìn trong gương, xem bản thân mình có mấy ký thịt?
- Chương 105: Thật sự là hình mẫu của chị tốt!
- Chương 106: Bữa cơm này, thức ăn kêu thật vô cùng ngon!
- Chương 107: Má ơi, nhất thời đắc ý vênh váo
- Chương 108: Hôn môi tính là cái gì, cô còn hôn hơn miệng nữa đó!
- Chương 109: Quả nhiên, chú nhỏ vẫn thương cô!
- Chương 110: Tôi nhìn xem ai mẹ nó trâu như vậy x
- Chương 111: Trở thành miss queen
- Chương 112: Quay về gặp phải hạng người không biết chuyện như vậy
- Chương 113: Đừng nương tay, tôi sẽ trả tiền thuốc men!
- Chương 114: Cảm thấy sốt ruột, lo lắng cái quy tắc gì chứ?
- Chương 115: Hiện tại cô đã đau muốn chết rồi, anh ta còn không buông ta cô?
- Chương 116: Chú nhỏ là người sạch sẽ, làm sao lấy miệng mình…
- Chương 117: Nằm trong ngực anh, giống như một con mèo lười
- Chương 118: Loại trừ giải phẫu nam khoa, thì khoa nào cũng được
- Chương 119: Cô gần với thần chết hơn một bước
- Chương 120: Chẳng lẽ, thất bại thật sự?
- Chương 121: Vị nhâm đại nhân tìm ra có chút chậm!
- Chương 122: Nhất định là tàn binh của chiến tranh
- Chương 123: Áo ngủ tơ tằm màu đen?
- Chương 124: Trừ bỏ em ra, không có người con gái khác bước vào phòng này!
- Chương 125: Anh đúng là người đàn ông thu hút ong bướm
- Chương 126: “không bằng anh đến mát xa toàn thân cho em?”
- Chương 127: Cô làm cái gì mà anh không thể quên được cô
- Chương 128: Tay anh đặt lên tim cô
- Chương 129: Đường mặc trầm, anh ngủ cùng người con gái mình là còn lén lút sao?
- Chương 130: Mỗi ngày trêu chọc như vậy, eo nhỏ ăn không tiêu
- Chương 131: Quả nhiên vẫn đến!
- Chương 132:
- Chương 133: Đừng đem chính mình chơi chết, buổi tối tôi còn muốn chơi cô đấy
- Chương 134: Có biết nhân vật ác trong phim phần lớn sẽ chết như thế nào không?
- Chương 135: Về sau đừng làm phiền tôi nữa
- Chương 136: Thật là xui xẻo tột cùng!
- Chương 137: Kẻ thất bại không có tư cách uy hiếp tôi!
- Chương 138: “chú nhỏ nhớ em sao?”
- Chương 139: Chú nhỏ cao lãnh cũng là nam nhân, không phải sao?
- Chương 140: Tình chiếm hữu
- Chương 141: Đẹp trai nhất khoa ngoại
- Chương 142: Thật là giống bỉ ổi
- Chương 143: Bằng không…. em cùng chú nhỏ cùng nhau tắm
- Chương 144: Ngoan ngoan giơ tay lên, hướng em đầu hàng
- Chương 145: “nói, nhớ anh không?”
- Chương 146: Vợ tương lai
- Chương 147: Quả nhiên mỗi người đàn ông trong thân thể đều là kẻ lưu manh!
- Chương 148: Tên thân mật mới, tiểu yêu tinh!
- Chương 149: Tâm tư không bằng anh, vậy hôn thôi!
- Chương 150: Thật sự muốn chia công không muốn gặp chuyện!
- Chương 151: Xảy ra chuyện, tôi chịu trách nhiệm!
- Chương 152: Mất mặt?
- Chương 153: Không thể thiếu một điều kiện bên trong
- Chương 154: Ngược lại cô bị kéo qua, đặt lên ván cửa
- Chương 155: Đừng nói nhảm, lăn xuống mau!
- Chương 156: Coi như hôm nay là ngày may mắn của cô!
- Chương 157: Lực đạo cùng độ sâu đều là vô cùng chính xác
- Chương 158: Không làm cầu tài, không làm cầu sắc
- Chương 159: Cô nhóc kia, ngủ cũng không thành thực được!
- Chương 160: Về sau, đôi môi này chỉ thuộc về mình!
- Chương 161:
- Chương 162: Một viên đạn
- Chương 163: Thật là đẹp trai!
- Chương 164: Tôi dùng dao!
- Chương 165: Sinh hoạt cá nhân của tôi, không cần người khác đụng vào
- Chương 166: Người hèn hạ lúc nào cũng có, nhưng năm nay đặc biệt nhiều
- Chương 167: Trị số thông minh của người này là heo sao?
- Chương 168: Diễn viên nổi tiếng annie
- Chương 169: Thế nhưng… ôm một người đẹp?
- Chương 170: Phẫn nộ nhanh hơn phá
- Chương 171: Tôi ghét anh ta!
- Chương 172: Người cuối cùng tên là bùi vân khinh!
- Chương 173: Thích khoe khoang, tôi sẽ khiến cho cô một kích!
- Chương 174: Trong cơ thể khó chịu mông muội
- Chương 175: Ánh mắt của người đó giống như chính mình nợ cô hai triệu?
- Chương 176: Ai làm chuyện cười?
- Chương 177: Bùi vân khinh kể chuyện với trẻ con
- Chương 178: So với những c u truyện không thật thì c u chuyện của cô càng làm cho mọi người xúc động hơn
- Chương 179:
- Chương 180: Chiến thắng thuyết phục
- Chương 181: Như một đóa hoa nở rộ
- Chương 182: Đừng xem thường người đàn bà của tôi
- Chương 183: Anh quá càn rỡ rồi
- Chương 184: Đêm nay sẽ thưởng lớn cho em
- Chương 185: Đứng xé…
- Chương 186: Mật mã sáu chữ số 0
- Chương 187: Dây thần kinh có chỗ nào sai rồi chứ?
- Chương 188: Trở tay không kịp
- Chương 189: Mướn phòng
- Chương 190: Đi bắt kẻ thông dâm
- Chương 191: Thế nào lại có một người xấu xí ở đây?
Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ yêu Tận Trời
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ yêu Tận Trời
Tác giả :
Công Tử Như Tuyết