Bật mí là nó có võ nha các bạn. Còn hắn thì là con nhà giàu không biết võ chỉ biết võ mồm với bản năng đấm đá của 1 thằng con trai thôi nha.
-------
Buổi chiều cuối mùa thu nắng nhẹ, từng cơn gió hiu hiu của đồng quê thật êm đềm và bình yên. Trái ngược với điều đó thi ở 1ngôi nhà nhỏ, tại đó lại có 1 giọng nói bực tức như chửi mắng ai đó:
- Tiên sư con đ* m, mày làm gì cả chiều mà không được bữa cơm? Đú đởn bạn bè rồi dẫn trai về nhà hả? Tao sai lầm khi cho mày đi học mà. Lớn rồi mà lười như ch* thế ak?. Mày đi ra đường xe cán chết mẹ mày đi con đ* kia..............
Nhưng lời nói vô cùng th* t*c và cay nghiến đc nói ra từ 1 người phụ nữ chân vẫn cỏn vương chút bùn đất. Còn người nghe chửi vô cùng ấm ức khi đi học thêm về là cắm đầu vào công việc, trên bàn tay thon dài kia vẫn còn rỉ máu vì vô ý bị đứt tay. Nhưng lời đay nghiến đó mãi k dừng cho đến khi người von gái kia mở lời trong ấm ức và tủi thân:
- mẹ nói gì vậy? Con đ* sao? Con là con mẹ đó! Là Con mẹ đó, mẹ biết không? Con đã làm hết việc rồi. Mẹ có biết con làm gì đâu chứ? Đã bao giờ mẹ nghĩ cho con chưa?. Lúc nào cũng chửi, chửi con là con đ* ngoài đường. Me không nghĩ con là con mẹ sao?
Ns xong nó đi một mạch vào bếp với hàng nước mắt lăn dài. Người mẹ cũng không vì vậy mà ngừng chửi mắng. Bà còn nói thêm:
- À con này giỏi cho mày đi học để mày về cãi trả à bố con đ* kia....
bla bla.....
Đang mắng chửi đứa con gái của mình thì có tiếng người con trai vang lên:
- mama yêu dấu đi làm về hả? Mama rửa chân tay vô nhà đi.
Người mẹ nghe con trai mình nói vậy liền thôi không nói nữa mà đi vào nhà tìm đồ đi thay.
Ng con trai kia đi vô bếp,nơi đứa em gái bé bỏng của mình đang co chân ngồi khóc mà ôm vào lòng an ủi.
- Thôi bé Linh ngoan đừng giận mẹ. Mẹ làm mệt, bực quá nên nói vậy thôi, em đừng buồn mẹ.
Người con gái thút thít trả lời:
- Sao mẹ luôn mang em ra chút giận? Em làm gì sai chứ? Mẹ còn coi e không bằng người ngoài mà.
Người con trai kia không nói được gì, chỉ biết ôm e mình an ủi. Ng ườimẹ bên ngoài nghe cả nhưng không nói chỉ quay mặt đi với hàng nước mắt.
Bà biết bà quá đáng nhứng do công việc năng nhọc khiến bà quá mết mỏi mà mang nó ra chút giận. Thực ra bà rất thương nó, từ nhỏ đã không cho nó làm mấy việc nặng nhọc hay việc đồng áng. Cả đời bà chịu ấm ức và những đòn roi đau đớn, bà không muốn sau này đứa con gái của mình lại cũng giống mình.
Vâng đó là cuộc sống của nó trong 17 năm qua. May tháy trong những tháng ngày khó sống ấy nó còn có anh trai luôn ở bên bảo vệ, chở che. Một người anh trai luôn hết lòng yêu thương em gái. Cho dù cuộc sống của nó có khó khăn hơn nữa thì có anh trai ở cạnh nó cũng bớt đi mấy phần tủi thân. Website TruyenLau.com
Và cũng từ hoàn cảnh sông của nó đã khiến nó trở nên băng lãnh với mọi người.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
Bớt Lạnh Nhạt Đi Và Lấy Anh Nha!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.