Bùi Hổ Là Nữ Nhi!

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bùi Hổ Là Nữ Nhi!

Chương 14

14

Bùi Hổ xách theo một chiếc l.ồ.ng chim, thong dong rảo bước đi vào.

Bên trong l.ồ.ng là một chú vẹt với bộ lông ngũ sắc sặc sỡ, đôi mắt đen láy như hạt đỗ đang tinh nghịch ngó nghiêng nhìn sang phía ta.

"Thích thích! Đẹp đẹp! Đẹp đẹp!"

Cái mỏ nhọn hoắt của nó vậy mà lại có thể thốt ra tiếng người, khiến ta không khỏi cảm thấy kinh ngạc và thích thú vô cùng.

Bùi Hổ đưa tay mở cửa l.ồ.ng chim ra. 

Ta còn đang thầm lo lắng nhỡ đâu con chim này bay mất, không biết cô ấy có nổi trận lôi đình hay không, thì đã thấy chú vẹt kia thuận theo ngón tay của cô ấy mà leo thẳng lên vai.

"Thích thích! Thích thích!" Nó cứ ríu rít, líu lo mở miệng nói chuyện suốt.

Ta lại càng thêm phần kinh ngạc. 

Trước đây khi còn đi theo bên người Bùi Hổ, ngày nào cũng chỉ toàn là đao quang kiếm ảnh, múa võ luyện quyền, ta chưa từng thấy cô ấy có một món đồ chơi nhỏ nhắn nào vừa đáng yêu lại vừa mới lạ đến như thế này.

Ngón tay của Bùi Hổ khẽ đưa lại gần phía ta, chú vẹt liền hiểu ý mà bám theo, bò sang bên này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Tặng ngươi chơi đấy, để giải khuây cho đỡ buồn."

"Chuyện này... e là không tốt lắm đâu." 

Ta vốn đã nghe người ta đồn đại từ lâu rằng có một vài giống vẹt có thể học theo tiếng người, chỉ là chưa từng được tận mắt chứng kiến bao giờ. 

Món quà này chắc chắn là đáng giá không ít tiền bạc đâu.

"Có cái gì mà không tốt chứ, ngươi thích thì cứ giữ lại mà chơi." Bùi Hổ vô cùng hào sảng, xua xua tay tỏ vẻ chẳng mấy bận tâm.

Ta bèn tự coi như đây là phần thưởng mà chủ t.ử ban phát cho mình, thế nên cũng không khách khí thêm làm gì nữa. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Sau khi Bùi Hổ ra về, ta đã ngồi trêu đùa với con vật nhỏ này suốt cả một buổi tối. 

Điều kỳ lạ và hiếm thấy chính là, cái sinh vật nhỏ bé này vậy mà lại biết cả tên của ta nữa cơ đấy.

Cả đêm hôm đó, nó cứ lặp đi lặp lại, đảo qua đảo lại rồi ra sức ríu rít kêu to: TruyenLau.com

"Thích! Tư Lương! Thích! Tư Lương!"

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu