Tỳ nữ A Lam mười sáu mười bảy tuổi, chính là thời điểm như hoa nở rộ, diện mạo nàng xinh đẹp, quần áo tinh xảo, xem ra còn đẹp hơn mấy cô tử nhà
bình thường.
Khinh miệt liếc Trương Khởi một cái, nàng nghễnh đầu nói: "Đi theo ta."
Dứt lời, hất tay đi về phía trước.
Trương Khởi dắt tay A Lục, an tĩnh đi theo phía sau nàng.
A Lục vẫn hơi khẩn trương, nàng nhìn trước sau một chút, không nhịn được
tiến tới trước mặt của Trương Khởi, nhỏ giọng mà nói ra: "A Khởi, có sao không?"
Quen biết Trương Khởi tới nay, vì Trương Khởi bình tĩnh
đối lập mình, nên A Lục vẫn có chút lệ thuộc vào. Mặc dù bản tính nàng
thẳng thắn trượng nghĩa, thích thay người ra mặt.
Trương Khởi lắc đầu một cái, nhỏ giọng nói: "Không cần gấp gáp."
"Nhưng, ngươi phải gặp mẫu thân của ngươi đấy. Chân của ta cũng rung rồi. . . ."
Trương Khởi trấn an vỗ vỗ mu tay nàng, nhỏ giọng mà nói ra: "Thật không sao."
Nàng nói lời này thì cực kỳ trầm tĩnh, A Lục không tự chủ được bình tĩnh lại theo. Nàng nhỏ giọng cười khanh khách, vui sướng nói: "A Khởi nói không sao, chính là không cần gấp gáp." Nàng liếc mắt nhìn A Lam trước mặt,
thấy nàng ta cách hai người xa mấy chục bước, bộ dáng không để ý tới hai người, liền lại ríu ra ríu rít nói tới nói lui, "A Khởi, sao ta cảm
thấy Tiêu Lang vẫn luôn nhìn ngươi. Không phải hắn thích ngươi chứ?"
Trương Khởi cũng cười một tiếng, nàng nói nhỏ: "Bây giờ, ta cần nhân vật lớn thích làm gì? Để tự đưa lên làm thị thiếp sao?"
A Lục vừa nghe, nhất thời không có hơi sức. Nàng thì thào nói ra: "Ta
cũng không thích làm thị thiếp cho người ta." Bởi vì thời đại này, kết
thân vô cùng coi trọng huyết mạch gia tộc, đặc biệt duy trì môn đăng hộ
đối. Chỉ coi trọng đích thứ, không liên quan quan chức. Tựa như đương
kim hoàng tộc, mặc dù bọn họ sửa đổi tộc phổ, tự xưng là con cháu Trần
Thực nhà Hán. Nhưng tất cả quyền quý đều biết, Cao Tổ chính là xuất thân từ Trần tộc Trường Hưng. Mà Trần tộc Trường Hưng, chỉ có một người
trong tộc làm hoàng đế, xuất thân nghèo khó! Mà các đại thế gia đối với
việc kết thân với Hoàng thất, từ trong lòng chẳng thích ấy —— cũng chỉ
là tử đệ nhà nghèo, sao xứng với huyết mạch cao quý của bọn họ?
Dưới tình hình này, người như họ, dù là làm thị thiệp được yêu thương, thì Website TruyenLau.com
cả đời này cũng không có cơ hội ra mặt —— địa vị của chủ mẫu nhất định
là cao quý, bối cảnh cũng hùng hậu, làm thị thiếp vô tâm vô phế thì cũng thôi đi, nếu động lòng, đ*ng t*nh, thì chủ mẫu có chứa mình hay không,
vẫn là một vấn đề!
Hai người bàn luận xôn xao, rốt cuộc lại khiến A Lam trước mặt bất mãn, đầu nàng cũng không xoay lạ, có vẻ bên ngoài
thì cười nhưng trong lòng không cười nói: "Đến chỗ phu nhân, an tĩnh tốt hơn."
Vừa dứt tiếng, hai người Trương Khởi đồng thời an tĩnh lại.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lại đi một khắc đồng hồ, A Lam dừng bước lại, "Đến."
Bỏ lại chữ này xong, trên mặt nàng lộ ra nụ cười, xông về phía trước hai
bước, vén rèm ra, cúi chào đại tỳ nữ đang đứng ở trên bậc thang nhìn
xuống phía dưới, giọng nói trong trẻo: "Hương tỷ tỷ, đây là lang chủ bảo hầu gái mang tới, nói là huyết mạch của lang chủ, đến từ nông thôn."
Âm thanh vừa ra, mấy tỳ nữ lân cận, đồng loạt nhìn tới Trương Khởi.
Lúc này Trương Khởi đã buông tay A Lục ra rồi. Nàng và A Lục dù giao hảo Website TruyenLau.com
thế nào, A Lục cũng chỉ là một tỳ nữ, mà nàng là chủ tử. Chủ tử và tỳ nữ nắm tay, không có tôn ti như vậy, bị người trên thấy, nàng cũng chỉ
chịu một trận mắng, A Lục lại không tránh được bị đói bị đánh. Loại
chuyện không có cần thiết này, nàng không làm.
Đại tỳ nữ A Hương
đứng ở trên bậc thang, nhìn chằm chằm Trương Khởi đánh giá một chút,
nói: "Chờ một chút." Dứt lời, nàng vén rèm vào bên trong.
Chỉ chốc lát, âm thanh của A Hương truyền đến, "Gọi nàng đi vào."
"Vâng"
"Kêu ngươi đó, vào đi thôi."
Trương Khởi cúi đầu, lặng yên bước vào trong phòng.
Đi vào bên trong phòng, nàng cũng không hết nhìn đông tới nhìn tây, chỉ
ngoan ngoãn mà quỳ xuống, kêu: "A Khởi gặp qua chủ mẫu." Trước khi chủ
nhân trong phòng cho phép, nàng không có kêu mẫu thân.
Ngồi ở
trên giường, là một phụ nhân sắp ba mươi tuổi, trắng noãn lại hơi có vẻ
đẫy đà - Trương Tiêu thị, diện mạo của Tiêu thị chỉ là đoan trang, mặt
mày tao nhã, cả người có vẻ không thích nói cười. Theo bề ngoài mà nói,
nàng còn có vẻ già hơn phu quân mấy tuổi.
Tiêu thị cúi đầu xuống, không chút để ý nhìn sang Trương Khởi quỳ trên mặt đất, nói: "Đứng lên đi."
"Vâng"
Cầm nước trà trong tay đưa cho tỳ nữ, Tiêu thị lạnh nhạt nói: "Đi tìm Văn
ma ma, bảo bà ấy an bài cho ngươi." Dứt lời, nàng phất phất tay, ý bảo
Trương Khởi đi ra ngoài —— cả Trương Khởi trông như thế nào, nàng cũng
không có hứng thú.
Đây cũng là chỗ tốt của cấp bậc rõ ràng.
Trương Khởi âm thầm suy nghĩ: dù phu quân nàng kêu mình đi đến thì thế
nào? Mình là một con gái riêng, căn bản không thể khiến nàng ta chú ý.
Dĩ nhiên, quan trọng nhất là, Trương Khởi ở dưới mí mắt của nàng ba
tháng, đến hiện tại, phụ nhân còn chưa có tìm được chỗ đáng cho mình chú ý tiểu cô tử này.
Đây cũng chính là điều Trương Khởi muốn. Lúc lui ra thì nàng run rẩy nói: "Ta có một tỳ nữ giao hảo, tên A Lục. . . . . ."
Tiêu thị không đợi nàng nói hết lời, phất tay nói: "Biết, đi theo bên cạnh
ngươi là được." Lại còn nói một tỳ nữ giao hảo với mình, nông thôn đến
đúng là nông thôn đến, không hề biết mình là chủ tử.
Tiêu thị cũng không có tâm tình giáo dục con gái riêng, chỉ khinh miệt ý bảo nàng đi nhanh.
Trương Khởi vừa chạy đi ra, A Lục liền vội vàng tiến lên nắm tay của nàng, hạ thấp giọng hỏi: "Như thế nào?"
Trước sau đều là người của chủ mẫu, A Lục tự sẽ không nhiều lời với nàng.
Nàng cười cười, cũng không có mở miệng, mang theo A Lục liền đi tìm Văn
ma ma.
Văn ma ma được tin tức, lập tức an bài một chỗ ở cho
Trương Khởi. Ở giữa nơi của các cô tử và người hầu, địa phương hơi
chếch, cỏ dại trong sân cao cỡ đầu gối. Chỉ là, so với chỗ ở cũ của
Trương Khởi, chỗ ở này chẳng những có ba gian phòng, còn là phòng ốc bền chắc, nóc phòng xây kín kẽ, dù màn cửa sổ bằng lụa mỏng, cũng bền chắc
hơn phòng cũ.
Chạy về chỗ cũ hai chuyến, dọn hết đồ qua, Trương Khởi và A Lục mới chính thức vào ở.
Như Trương Khởi đoán, một ngày qua rồi, Trương thập nhị lang chưa từng phái người tới kêu nàng.
- Chương 1: Dâng tặng
- Chương 2
- Chương 3: Trên đường đi
- Chương 4: Chuyện ăn ở
- Chương 5: Quý nhân
- Chương 6: Vào phủ
- Chương 7: Trấn áp
- Chương 8: Tiêu lang
- Chương 9: Nhận cha
- Chương 10: Trương cẩm
- Chương 11: Chủ mẫu
- Chương 12: Mượn danh tiếng dùng một chút
- Chương 13: Con gầy quá
- Chương 14: Địa vị
- Chương 15: Phong độ
- Chương 16: An nhàn
- Chương 17: Kỹ thuật thêu
- Chương 18: Lan lăng vương
- Chương 19: Cửa
- Chương 20: Có nhà rồi
- Chương 21: Đền tội
- Chương 22: Ai cũng không dễ
- Chương 23: Thất vọng
- Chương 24: Ấn tượng
- Chương 25: Tiêu phủ có tiệc
- Chương 26: Tiêu phủ
- Chương 27: Bức bách
- Chương 28: Có một tuyệt sắc
- Chương 29: Quay về
- Chương 30: Bệ hạ
- Chương 31: Tiếng nhạc
- Chương 32
- Chương 33: Tản đi
- Chương 34: Vu khống ngược
- Chương 35: Huynh trưởng
- Chương 36: Trách cứ
- Chương 37: Ngươi đúng
- Chương 38: Thân thiết
- Chương 39: Dã ngoại
- Chương 40: Chí hướng
- Chương 41: Quảng Lăng vương
- Chương 42: Thu thập một chút
- Chương 43: Bán đất
- Chương 44: Va chạm
- Chương 45: Ma xui quỷ khiến
- Chương 46: Được vàng
- Chương 47: Bị trật
- Chương 48: Tiêu Mạc tới
- Chương 49: Khăn tay
- Chương 50: Mẫu thân
- Chương 51: Thánh chỉ
- Chương 52: Trang điểm
- Chương 53: Quảng Lăng vương cũng có đến
- Chương 54: Tình ý
- Chương 55: Chọn người
- Chương 56: Lựa chọn
- Chương 57: Ngươi đừng hối hận
- Chương 58: Đãi ngộ
- Chương 59: Tài nữ
- Chương 60: Nói ra
- Chương 61: Vui mừng
- Chương 62: Thủ đoạn
- Chương 63: Mục đích
- Chương 64: Giấc mộng
- Chương 65: Biện luận
- Chương 66: Bệ hạ
- Chương 67: Mất mặt
- Chương 68: Hỏi
- Chương 69: Lý do
- Chương 70: Buông hay không buông
- Chương 71: Cầu hôn
- Chương 72: Tâm ý khúc chiết
- Chương 73: Đại phu nhân
- Chương 74: Bị giam
- Chương 75: Quyết định hung ác
- Chương 76: Tiếng sáo
- Chương 77: Con cháu nhà quan
- Chương 78: Tin tức
- Chương 79: Suy tính của bệ hạ
- Chương 80: Thánh chỉ
- Chương 81: Tiêu Mạc đau lòng
- Chương 82: Lên đường
- Chương 83: Cao Trường Cung phách lối
- Chương 84: Ở chung
- Chương 85: Gặp mặt
- Chương 86: Tâm ý
- Chương 87: Có nàng là đủ rồi
- Chương 88: Lá chắn của Lan Lăng vương
- Chương 89: Hứa hẹn
- Chương 90: Đến ngồi lên đùi ta
- Chương 91: Tối nay sẽ muốn nàng!
- Chương 92: Tiệc vui
- Chương 93: Tiệc vui (2)
- Chương 94: Không nhìn thấu nàng
- Chương 95: Gặp lại Tiêu Mạc
- Chương 96: Lời tỏ tình của Trương Khởi
- Chương 97: Tham muốn giữ lấy
- Chương 98: Hắn và nàng
- Chương 99: Trương Khởi tuyệt mỹ
- Chương 100
- Chương 101: Trương Khởi phản kích
- Chương 102: Gặp mặt
- Chương 103: Thân thế của Tiêu Mạc
- Chương 104: Chưa từng có hôn ước
- Chương 105: Ta sẽ lấy nàng làm vợ
- Chương 106: Tránh thai
- Chương 107: Trương Khởi vô tình
- Chương 108: Lan Lăng vương mộng du
- Chương 109: Quyết định
- Chương 110: Rời đi
- Chương 111
- Chương 112: Múa vì chàng
- Chương 113: Chỉ bảo vệ nàng
- Chương 114: Trương Khởi phản kích
- Chương 115: Tỏ tình
- Chương 116: Thú vui ở khuê phòng
- Chương 117: Bốn tháng sau
- Chương 118: Tuyên bố của Trương Khởi
- Chương 119: Ngả bài
- Chương 120
- Chương 121: Kết quả
- Chương 122: Nỗi đau của Trịnh thị
- Chương 123: Mỹ nhân sắc bén
- Chương 124: Mỹ nhân sắc bén [2]
- Chương 125: Hắn nói, không thể phụ
- Chương 126: Không thể sao?
- Chương 127: Gan lớn
- Chương 128: Làm sao có thể
- Chương 129: Uy phong
- Chương 130: Thanh danh
- Chương 131: Hôn sự
- Chương 132: Ai?
- Chương 133
- Chương 134: Trở lại
- Chương 135: Xin rời đi
- Chương 136: Mang thai
- Chương 137: Giữ người
- Chương 138
- Chương 139: Chất vấn
- Chương 140: Nghĩ thông suốt
- Chương 141: Sanh non
- Chương 142: Không cần hắn nữa
- Chương 143: Ngả bài
- Chương 144: Vui sướng
- Chương 145: Thái độ
- Chương 146: Tàn nhẫn
- Chương 147: Tàn nhẫn 2
- Chương 148: Tôn nghiêm
- Chương 149: Kim ốc
- Chương 150: Đại hỏa hoạn
- Chương 151: Tin tức truyền đến
- Chương 152: Đau lòng
- Chương 153: Thoát khỏi Tấn Dương
- Chương 154: Cố nhân
- Chương 155: Âm gian dương thế
- Chương 156: Tung tích bị bại lộ
- Chương 157: Nàng ấy còn sống
- Chương 158: Chúng ta Hòa ly
- Chương 159: Nghi ngờ
- Chương 160: Vinh sủng
- Chương 161: Từng quen biết
- Chương 162: Chấp
- Chương 163: Cho ta ỷ sủng mà kiêu
- Chương 164: Trường an
- Chương 165: Gặp nhau
- Chương 166: Lại nhắc đến hòa ly
- Chương 167: Mặc lại trang phục cũ
- Chương 168: Tình huống
- Chương 169: Quyết định
- Chương 170: Ra oai
- Chương 171: Biến hóa
- Chương 172: Chặt đứt
- Chương 173: Võ uy
- Chương 174: Cơ hội
- Chương 175: Chờ đợi Cao Trường Cung
- Chương 176: Không hẹn mà gặp
- Chương 177
- Chương 178: Gặp lại
- Chương 179: Yêu và hận
- Chương 180: Cùng nhau trở về Trần
- Chương 181: Từ đây uy danh hiển hách
- Chương 182: Nương tựa mà đi
- Chương 183: "Sói hú nửa đêm"
- Chương 184: Hơi mất ngủ
- Chương 185: Gặp lại người quen
- Chương 186: Gặp lại người quen(hai)
- Chương 187: "Quỷ nháo nóc nhà"
- Chương 188: Kinh động!
- Chương 189: Có phụ trách không?
- Chương 190: Khen ngợi ta đi
- Chương 191: Lật ngược thế cờ
- Chương 192: Thì ra là hắn đang tính kế
- Chương 193: Dương danh vì khanh
- Chương 194: A Du, hòa ly đi
- Chương 195: A Du, Hòa Ly đi (hai)
- Chương 196: Trịnh Du bị nhục nhã
- Chương 197: Trở về Kiến Khang
- Chương 198: Trở về Kiến Khang (hai)
- Chương 199: Thân phận cao quý
- Chương 200: Khí phái phi phàm
- Chương 201: Khí phái phi phàm (hai)
- Chương 202: Người quen
- Chương 203: Người quen (2)
- Chương 204: Hoan ái
- Chương 205: Người quen (3)
- Chương 206: Ghen!
- Chương 207: Trịnh Du khổ
- Chương 208: Quyết tuyệt
- Chương 209: "Bị ám sát"
- Chương 210: A Khởi, ta muốn lấy nàng!
- Chương 211: Gặp lại Trịnh Du
- Chương 212: Không chịu hòa ly vậy thì hưu thê
- Chương 213: Tiếng lòng Trịnh Du
- Chương 214: Không hiểu
- Chương 215: Đồng ý hòa ly
- Chương 216: Ngươi thắng!
- Chương 217: Tại sao có thể như vậy?
- Chương 218: Ngọc bội
- Chương 219: Mật báo
- Chương 220: Nhất lao vĩnh dật! (Một lần vất vả, cả đời nhàn nhã!)
- Chương 221: Ý trời!
- Chương 222: Trịnh Du thất thân (Thượng)
- Chương 223: Trịnh Du thất thân (hạ)
- Chương 224: Áp giải Trịnh thị đến!
- Chương 225: Bại sự
- Chương 226: Rốt cuộc Hòa ly
- Chương 227: Trở về cùng cự tuyệt!
- Chương 228: Đại hôn!
- Chương 229: Trịnh Du mang thai!
- Chương 230: Trương Khởi có thai!
- Chương 231: Quý phụ!
- Chương 232: Danh tiếng!
- Chương 233: Bình tĩnh!
- Chương 234: Bạn xưa trông về
- Chương 235: Trở mặt!
- Chương 236: Vạch trần gian tình
- Chương 237: Xử lý Trịnh Du, cứu viện tới
- Chương 238: Hắn đến đây!
- Chương 239: Trịnh Du chết!
- Chương 240: Rời đi
- Chương 241: Yên ổn
- Chương 242: Kết cục (thượng)
- Chương 243: Kết cục (hạ)
- Chương 244: Ngoại truyện 1: Gặp lại trong thành Hàng Châu
- Chương 245: Ngoại truyện 2: Người phải có đôi
- Chương 246: Ngoại truyện 3: Nhi tử của họ
- Chương 247: Ngoạin tryện 4: Bạn cũ và nhi tử
- Chương 248: Ngoại truyện 5: Chạm mặt
- Chương 249: Ngoại truyện 6: Bạn cũ Kiến Khang
- Chương 250: Ngoại truyện 7
Cảnh Xuân Nam Triều
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.