"A... Không cần, anh là ai..."
Giống như có vật nặng ngàn cân đang đè ở trên người mình, nước mắt đau
khổ chậm rãi trượt xuống khóe miệng. Hàn Mộ nỗ lực giãy dụa, muốn thoát
khỏi sự trói buộc của người nằm ở trên.
"Anh là... Là ai? Không cần... Van cầu anh, không cần..." Hàn Mộ lên tiếng khẩn cầu.
Tuy rằng cô là người mù, tuy rằng cô không rành thế sự, tuy rằng từ nhỏ cô
đã giữ mình trong sạch, ngoại trừ ba cô, cô chưa bao giờ tiếp xúc với
người đàn ông khác. Nhưng mà không phải cô không biết quần áo trên người mình đang giảm bớt đi, giữa bắp đùi có một v*t c*ng rắn dữ tợn đang nhô lên.
Hàn Mộ nâng đầu gối lên, hướng về phía v*t c*ng rắn kia đá một cái.
"A..." Tiếng người con trai đau kêu thảm thiết vang lên ở bên tai.
Ngay sau đó, Hàn Mộ bị một cái bạt tai.
"Con mù thối tha, không hiền lành." Lúc này âm thanh nổi giận của người con
trai lạnh đi vài phần, "Mẹ mày đã đem đêm đầu tiên của mày bán cho tao
rồi. Thật sự quá tiện nghi cho bà ta rồi, một đêm ngủ với con mù mà mười lăm vạn. Tao nói cho mày biết, nếu bây giờ không ngoan ngoãn, chờ chút
nữa tao xem mày có chịu đựng được không!"
Mười lăm vạn? Bán đêm đầu tiên của cô? Mẹ cô lấy sự trong sạch của cô để buôn bán?
"Ha ha..." Trên mặt toàn nước mắt, Hàn Mộ lộ ra nụ cười tuyệt vọng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Từ khi cô lên tám, mẹ cô đã bỏ cô mà đi, không rõ bà đi nơi nào, sống chết ra sao. Sau đó, ba cô cưới vợ hai - Hướng Ngôn Vũ.
Hướng
Ngôn Vũ ham bài bạc, đã thành thói quen rồi, gần như tài sản trong nhà
đều bị bà ta chơi hết sạch. Ba Hàn cũng bị liên lụy, phải vào lao ngục.
Ai mà biết, việc đã đến nước này, chẳng những Hướng Ngôn Vũ không có hối cải mà bà ta đánh bài còn hung hơn... Chỉ cần ở sòng bạc không chơi
được như ý muốn, về nhà sẽ trút giận lên người cô và đứa em trai. Lúc
trước khi ba Hàn còn chưa bị bỏ tù, Hướng Ngôn Vũ sẽ không dám có biểu Nguồn copy từ TruyenLau.com
hiện gì quá đáng. Nhưng mà bây giờ ba Hàn không có ở đây, trên người hai chị em bọn họ đã sớm có những vết thương chồng chất.
"Bà ấy không phải mẹ tôi!" Hàn Mộ hung hăng đẩy người con trai kia ra, đem thân thể bại lộ của mình cuộn ở trong chăn.
Nước mắt rớt đầy gương mặt tinh xảo. Cô chưa bao giờ hận bản thân như lúc này!
Vì sao mình lại là người mù? Một người mù mặc người ta ức h**p. TruyenLau.com
"Hừ, tao cũng không quan tâm bà ta là ai!" Người con trai thô lỗ túm tóc Hàn Mộ, rồi hung hăng tát cô một cái, "Hôm nay tao sẽ huấn luyện con mù như mày thật tốt!"
Máu tanh tràn ra từ khoé miệng, Hàn Mộ bị tát, đầu óc choáng váng.
Người con trai mạnh mẽ đẩy Hàn Mộ ngã xuống giường, không hề thương tiếc hôn môi Hàn Mộ.
Nói là hôn môi nhưng chẳng khác gì chó cắn. Sau đó, tay của người con trai
hung hăng nắm lấy b* ng*c tròn trịa của Hàn Mộ, dùng sức v**t v*.
Cảm giác bị vũ nhục từ đáy lòng nhảy thẳng lên đầu.
Hận, thù hận mãnh liệt ăn mòn Hàn Mộ, trong khoảng thời gian ngắn hai mắt cô đỏ hoe.
Sự trong sạch duy nhất cô cố gắng giữ đã không còn, không thể nào...
Không biết suy nghĩ từ đâu tới, Hàn Mộ s* s**ng phía dưới giường.
Chìa khóa?
Hàn Mộ cảm thấy vui vẻ, không hề nghĩ nhiều lấy chiếc chìa khoá bén nhọn đâm về phía người con trai đang nằm ở trên mình.
Người con trai không hề phòng bị, đau đớn ngã xuống giường.
Đều nói người mù lỗ tai rất bén nhạy, Hàn Mộ chỉ nghe thấy tiếng hét thảm của người con trai, không còn cái khác.
Hàn Mộ cân nhắc, có lẽ người con trai vì quá đau đớn đã hôn mê. Cô lấy quần áo bọc thân thể mình lại, nghiêng ngả chao đảo xuống giường, chọn
phương hướng tuỳ tiện, hận không thể rời khỏi chỗ này ngay lập tức.
- Chương 1: Hoá ra đây là món quà dành tặng tôi (1)
- Chương 2: Hoá ra đây là món quà dành tặng tôi (2)
- Chương 3: Bị đánh cắp lần đầu tiên
- Chương 4: Hoá ra đây chính là hận
- Chương 5: Cô gái đáng chết này...
- Chương 6: Bàn tay quỹ dữ hắc ám
- Chương 7: Thanh mai trúc mã 1
- Chương 8: Thanh mai trúc mã 2
- Chương 9: Tạm biệt, ký ức tốt đẹp của tôi
- Chương 10: Công tử nhà họ Ninh Ninh Doãn Ngân
- Chương 11: Hàn Khuynh Thược
- Chương 12: Gặp nhau
- Chương 13: Thiên sứ cùng ác ma
- Chương 14: Nguy hiểm
- Chương 15
- Chương 16: Đây là khẩu vị của ông
- Chương 17: Hồ ly thối tha, tôi không đi
- Chương 18: Liệp Ưng
- Chương 19: Anh ta tên gọi là Ninh Doãn Tích
- Chương 20: Hồ ly thối tha, ông nhìn cái gì vậy
- Chương 21
- Chương 22: Hàn Mộ
- Chương 23: Văn kiện bí ẩn
- Chương 24: Chìa khóa vàng
- Chương 25: Hồi ức
- Chương 26: Nơi hẹn
- Chương 27: Cao thủ so chiêu 1
- Chương 28: Cao thủ so chiêu 2
- Chương 29: Cao thủ so chiêu 3
- Chương 30: Anh đã muốn, vậy thì tặng cho anh
- Chương 31: Nhiệm vụ mới
- Chương 32: Dám trêu tôi
- Chương 33: Ninh Thiếu nhân từ
- Chương 34: Lại không tìm được
- Chương 35: Mình nhớ ra rồi
- Chương 36: Có lẽ, mình có thể tìm được chút gì
- Chương 37: Sự thật về cái chìa khóa vàng
- Chương 38: Mẹ
- Chương 39: Tạm thời bí mật
- Chương 40: Tổng giám đốc HM
- Chương 41: Gợi lên cho anh sự hứng thú
- Chương 42: Là em bội ước, cũng là anh thất tín
- Chương 43: Ảnh cưới
- Chương 44: Ba, chúng ta về nhà
- Chương 45: Là em sao, Tiểu Mộ
- Chương 46: Gặp lại Châu Tiểu Bằng
- Chương 47: Cô dâu của anh
- Chương 48: Xin lỗi, quên em đi
- Chương 49: Cười nói gặp lại
- Chương 50: Cô gái, đừng uống
- Chương 51: Gặp gở
- Chương 52
- Chương 53: Anh không cảm thấy rất buồn cười sao
- Chương 54: Cũng bình thường
- Chương 55
- Chương 56: Bị sắp xếp vào bẫy
- Chương 57: Đồ giả
- Chương 58: Nó cũng cảm thấy hứng thú
- Chương 59: Tôi muốn gặp lão hồ ly
- Chương 60: Hứa Tâm Lam oán hận
- Chương 61: Ba đứa nhỏ là ai
- Chương 62: Lựa chọn đối mặt
- Chương 63: Xoay người, gặp lại sau
- Chương 64: Bọn họ là mẹ con
- Chương 65
- Chương 66: Nhà chính là nơi ấm áp
- Chương 67: Tự gây nghiệt, không thể sống
- Chương 68
- Chương 69: Bí mật kinh thiên
- Chương 70
- Chương 71: Lại là bà ta
- Chương 72: Bàn tay đen thần bí
- Chương 73: Phải là nói, tôi không có ba
- Chương 74: Tôi là nói nếu như
- Chương 75: Tìm chính chủ
- Chương 76: Quan hệ, âm mưu
- Chương 77: Yến hội
- Chương 78: Yến hội 2
- Chương 79: Huyết mặc trúc
- Chương 80: Thưởng thức
- Chương 81: Ninh Trúc Mặc nhớ lại
- Chương 82
- Chương 83: Thương pháp rất tốt
- Chương 84: Thuốc
- Chương 85: Chân tướng
- Chương 86: Mềm lòng
- Chương 87: Tình thân tận xương cốt
- Chương 88: Chọc vào món nợ này thật tốt
- Chương 89: Hiệp ước
- Chương 90: Cảm thấy tim đập thình thịch
- Chương 91: Đúng là nhiều tiền hơn
- Chương 92: Thất bại hoàn toàn
- Chương 93: Ninh thiếu nhặt được ở nhà vệ sinh
- Chương 94: Ông cũng thích con
- Chương 95: Thiến ông ta
- Chương 96: Không có hứng thú với đàn bà
- Chương 97: Ninh thiếu lằng nhằng
- Chương 98: Bám rể chắc chân
- Chương 99: Trong lòng mơ hồ không muốn
- Chương 100: Nửa đêm tới chơi
- Chương 101: Cho tôi năm phút
- Chương 102: Để lại lý do
- Chương 103: Anh nói thật
- Chương 104: Bây giờ đã bại bởi em
- Chương 105: Ninh thiếu thất tình
- Chương 106: Trong lòng so sánh thiên sứ với ma quỷ
- Chương 107: Cảm giác sợ hãi
- Chương 108: Tại sao phải cứu tôi, anh ấy nhất sẽ không có chuyện gì
- Chương 109: Nếu anh dám bất tỉnh, em gả cho người khác
- Chương 110: Đàn ông của tôi cô có gan đến cướp
- Chương 111: Gia tộc La Tư Sài Nhĩ Đức
- Chương 112: Thanh Lưu
- Chương 113: Chỉ là giống nhau mà thôi
- Chương 114: Đầu óc bị lừa đá, tiện thể bị cửa kẹp
- Chương 115: Tiểu Tam xoay người coi như nữ chủ nhân
- Chương 116: Cô cảm thấy sẽ có ngày đó
- Chương 117: Người phụ nữ của anh
- Chương 118: Ninh thiếu là hai hàng
- Chương 119: Thấy việc nghĩa hăng hái làm
- Chương 120: Phụ nữ cùng cô gái
- Chương 121: Tình yêu của cô quá rẻ
- Chương 122: Người đàn ông này là của tôi
- Chương 123: Ninh thiếu rất thích ăn đậu hũ
- Chương 124: Lời tỏ tình của Ninh thiếu
- Chương 125: Anh muốn ăn em
- Chương 126: Một nhà ba người nói chuyện phiếm
- Chương 127: Đường á sâm
- Chương 128: Thay đổi chủ ý
- Chương 129: Đêm trước hôn lễ
- Chương 130: Hôn lễ
- Chương 131: Càng thêm hỗn loạn trong hôn lễ, cảm ơn cậu nhỏ
- Chương 132: Bên kia đã xảy ra chuyện
- Chương 133: Y Sâm và Tiểu Thất
- Chương 134: Cha tôi đấy!
- Chương 135: Cha con các cậu thật khổ
- Chương 136: Tới Milan
- Chương 137: Nhiệm vụ ám sát
- Chương 138: Tự biên tự diễn một tuồng kịch
- Chương 139: Tiểu Thất mất tích
- Chương 140: Chỗ này rất đau
- Chương 141: Ra tay trước thì chiếm được lợi thế
- Chương 142: Chẳng lẽ lại có biến xuất hiện
- Chương 143
- Chương 144: Dùng tính mạng của mình đi yêu cô
- Chương 145: Người này còn là Tiểu Thất sao?
- Chương 146: Hành động
- Chương 147
- Chương 148: Y Sâm rất đỏm dáng!
- Chương 149: Là chỗ này?
- Chương 150: Là tiểu thất
- Chương 151: Bảo bối
- Chương 152: Tiểu Thất sẽ không chết
- Chương 153: Phòng ngủ của Lộ Á Sâm
- Chương 154: Bên cạnh tôi không cần người vô dụng
- Chương 155: Phải đi thì cùng đi
- Chương 156: Thuận lợi chạy trốn
- Chương 157: Tiểu Thất, tôi xin em!
- Chương 158: Phẫu thuật cho Tiểu Thất
- Chương 159: Đổi máu của tôi đi
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200: Đại kết cục
Cha Tổng Giám Đốc Quá Càn Rỡ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Cha Tổng Giám Đốc Quá Càn Rỡ
Tác giả :
Tuyền Thương Tư Phàm