Bốn giọt mồ hôi hoa hoa lệ lệ trên trán Vũ Văn Vĩ Thần còn chưa kịp chảy xuống, Đào Du Du đã dẫn Tiểu Nho quay trở lại bàn ăn.
Tiểu Nho hào hứng tiếp tục công cuộc càn quét những món ăn mà mình yêu thích. Đào Dục Huyên thấy vậy không nhịn được liếc mắt nhìn cô bé hỏi một câu: "Em đã rửa tay chưa?"
"Rồi ạ, mẹ đã rửa tay rất sạch cho Tiểu Nho rồi nha. . . . . ."
Tiểu Nho miệng đầy sốt dâu tây rất nghiêm túc gật đầu, sau đó còn đem bàn tay dính đầy sốt hoa quả lên vẫy vẫy trước mặt Đào Dục Huyên. Đào Dục Huyên chỉ sợ bàn tay bẩn của cô bé đụng phải mình, không ngừng nghiêng người ra phía sau tránh né.
Thời gian sau đó, tất cả mọi người đều không nói gì. Vũ Văn Vĩ Thần chỉ ngồi yên lặng trước bàn ăn nhìn ba người trước mắt, dường như muốn tìm ra manh mối gì đó trên người bọn họ.
Sau khi dùng bữa xong, Đào Du Du lập tức muốn đưa hai cục cưng về nhà. Tiểu Nho vô cùng lưu luyến các món ăn ngon của phủ Tổng thống. Trước khi đi còn lôi kéo vạt áo của Vũ Văn Vĩ Thần hỏi nhỏ:
"Chú à, sau này Tiểu Nho cùng anh trai có thể tới đây dùng bữa với chú nữa không?"
"Hả. . . . . . à, dĩ nhiên là có thể. . . . . ." Do dự một chút, Vũ Văn Vĩ Thần chắc chắn nói.
"Tuyệt quá đi!" Tiểu Nho hết sức vui mừng vỗ tay một cái, sau đó ngoan ngoãn đi theo Đào Du Du rời khỏi phủ Tổng thống.
Sau khi ba người rời đi, Vũ Văn Vĩ Thần nhanh chóng quay lại phòng làm việc. Anh thuần thục bấm một mã số điện thoại, tới khi nhận được tín hiệu bắt máy của đầu dây bên kia, anh mới trầm giọng nói: "Đã điều tra được những gì rồi?"
"Báo cáo ngài Tổng thống, căn cứ theo lời dặn của ngài, chúng tôi đã điều tra tất cả các bạn học năm đó cùng học với Đào Du Du. Theo thông tin mà bọn họ cung cấp thì buổi tối trước ngày Đào Du Du rời khỏi Thương quốc đã cùng bạn học tham gia liên hoan. Chỉ là sau đó mỗi người một ngả đi về nhà, nhưng Đào Du Du không về đến nhà, bởi vì đáng lẽ tính theo thời gian lúc đó cô đã phải có mặt ở nhà rồi thì cha của cô lại bị người ta ám sát trong biệt thự. Nếu Đào Du Du mà có mặt ở nhà khi đó thì khẳng định cũng khó thoát khỏi cái chết. Còn về chuyện trong khoảng thời gian kia Đào Du Du đi nơi nào, chúng tôi không có cách nào điều tra ra được. Những điều này rất gần với suy nghĩ của ngài, tôi nghĩ có lẽ cô ấy đúng là người mà ngài muốn tìm rồi."
Giọng nói truyền tới ở đầu dây bên kia là của trợ lý Hồ Ứng, anh ta tỉ mỉ báo cáo, phân tích kết quả điều tra, cuối cùng còn đưa ra kết luận cụ thể.
"Anh điều tra luôn hai đứa trẻ của cô ấy đi, tôi muốn biết cha của bọn chúng là ai. Nếu không điều tra ra được thì tiến hành xét nghiệm DNA." Vũ Văn Vĩ Thần nói xong liền cúp điện thoại.
Ý nghĩ của Vũ Văn Vĩ Thần hiện giờ thì “thà giết nhầm còn hơn bỏ sót”.
Nếu Đào Du Du thật sự là cô gái mà anh muốn tìm thì cặp sinh đôi khả ái kia nhất định là con của anh. Anh tuyệt đối sẽ không cho phép con của mình giống như con ngoài giá thú mà lưu lạc ở bên ngoài như vậy.
Hoàng hôn dần buông xuống, màn đêm bắt đầu bao phủ khắp nơi, Vũ Văn Vĩ Thần âm thầm thở dài một tiếng, ánh mắt hướng về phía xa xăm ngoài cửa sổ.
Trong lòng anh lúc này không nhịn được suy nghĩ, nếu Đào Du Du thật sự là cô gái mà anh không cẩn thận tổn thương năm xưa, vậy tiếp theo anh nên làm như thế nào?
Còn có hai đứa nhỏ nữa, Đào Du Du có thể để cho bọn chúng ở cùng với anh không? TruyenLau.com
Trong đầu đột nhiên nhớ lại buổi tối năm năm trước, anh đã không nhớ nổi mặt của người thiếu nữ kia rồi, nhưng lại không thể nào quên được tiếng kêu khổ sở của cô, cùng với cái bớt hình quạt màu hồng ở bắp đùi nữa. . . . . .
Đúng rồi, cái bớt đó, nếu Đào Du Du đúng là cô gái năm ấy thì trên người cô nhất định sẽ có cái bớt này.
Trong lòng Vũ Văn Vĩ Thần nhất thời run nhẹ!
- Chương 1: Yến tiệc sắp bắt đầu
- Chương 2: Hai Đứa Trẻ Song Sinh Đáng Yêu
- Chương 3: Lễ Vật Trân Quý
- Chương 4: Bị Bắt Cóc rồi?
- Chương 5: Hành Hạ Muốn Chết
- Chương 6: Bị Gì Vậy
- Chương 7: Dự Cảm Chẳng Lành
- Chương 8: Tin Dữ
- Chương 9: Đừng Gọi Tôi Là Quả Táo
- Chương 10: Tổng Thống Đến
- Chương 11: Quả đào mật
- Chương 12: Cô gái vừa ý
- Chương 13: Ngài muốn làm gì?
- Chương 14: Đứng ở ngoài cửa chờ tôi
- Chương 15: Giúp anh gạt người
- Chương 16: Tò Mò Hại Chết Mèo
- Chương 17: Lựa Chọn Khó Khăn
- Chương 18: Quyết Định
- Chương 19: Lại Bị Uy Hiếp
- Chương 20: Mới Đến Phủ Tổng Thống
- Chương 21: Ông Ấy Muốn Cảm Ơn Cô Sao
- Chương 22: Ngài Tổng Thống Mời Đến
- Chương 23: Là Cô Sao?
- Chương 24: Thay Quần Áo Rồi Theo Anh Tham Gia Yến Tiệc
- Chương 25: Yến Tiệc Tư Nhân Loại Nhỏ
- Chương 26: Phiền toái
- Chương 27: Không giải thích nổi
- Chương 28: Cô là người thần giữ cửa
- Chương 29: Hải Dương Chi Tâm
- Chương 30: Cuộc sống hoa lệ ở phủ Tổng thống bắt đầu
- Chương 31: Gọi Ngài Tổng Thống Rời Giường (thượng)
- Chương 32: Gọi Ngài Tổng Thống Rời Giường (hạ)
- Chương 33: Tổng Thống Ngủ Nướng
- Chương 34: Cút Ra Ngoài
- Chương 35: Điều Tra
- Chương 36: Điện Thoại Cho Con
- Chương 37: Đào Quản Gia
- Chương 38: Hoa Bách Hợp
- Chương 39: Ngài Tổng Thống Không Được Tốt
- Chương 40: Con Trai Cực Phẩm Của Cô
- Chương 41: Đứa trẻ nhà ai vậy?
- Chương 42: Đó là con gái của cô
- Chương 43: Sinh ra từ tảng đá
- Chương 44: Hoàng đế
- Chương 45: Bữa cơm gia đình
- Chương 46: Cha của cục cưng
- Chương 47: Đứa nhỏ trưởng thành sớm
- Chương 48: Vết bớt
- Chương 49: Ân Tình
- Chương 50: Rời Giường Rồi, Tổng Thống
- Chương 51: Chảy Máu Mũi
- Chương 52: Hầu Hạ Tổng Thống Thay Quần Áo
- Chương 53: Được Sủng Ái
- Chương 54: Khách Đến Thăm
- Chương 55: Cậu Bé Xinh Đẹp Trong Trí Nhớ
- Chương 56: Một Đôi Bảo Bối Nhà Tiêu Tổng Thống
- Chương 57: Trốn Đi
- Chương 58: Xác Định Quan Hệ Cha Con
- Chương 59: Tiểu Nho Bị Dọa Khóc
- Chương 60
- Chương 61: Phụ Nữ Kiêu Kỳ
- Chương 62: Bạn Tốt
- Chương 63: Không Định Nói Một Chút Gì Sao?
- Chương 64: Can Đảm Suy Đoán
- Chương 65: Cô Ấy Là Người Vô Tội
- Chương 66: Đào Du Du Có Đối Tượng Thầm Mến
- Chương 67: Thật Sự Là Con Chỉ Có Bốn Tuổi?
- Chương 68
- Chương 69: Vui Mừng Hay Là Hoảng Sợ?
- Chương 70: Con Muốn Làm Con Gái Của Tổng Thống
- Chương 71: Thác Ngọc Công Tử Vạn Người Mê
- Chương 72: Một Chút Hiền Lành Của Ngài Tổng Thống
- Chương 73: Gặp Được Bạn Cũ
- Chương 74: Thật xin lỗi đã đụng phải anh
- Chương 75: Nhìn anh chằm chằm
- Chương 76: Phát Hiện Âm Mưu
- Chương 77: Mùi Hương Trí Mạng
- Chương 78: Ám Chỉ
- Chương 79
- Chương 80: Âm Mưu Giết Người
- Chương 81: Tuyệt Đối Không Cho Anh Chôn Cùng
- Chương 82: Anh muốn tự sát?
- Chương 83: Mẹ, anh trai không mời con khiêu vũ
- Chương 84: Ngài Tổng Thống đáng đánh đòn
- Chương 85: Nhiệm vụ phiền toái
- Chương 86: Người không nên xuất hiện
- Chương 87: Bí Mật Của Đào Dục Huyên
- Chương 88: Con trai giống cha ?
- Chương 89: Nhà Giàu Có Ân Oán
- Chương 90: Ông Xã Của Vi Tiếu
- Chương 91: Bị Xua Đuổi
- Chương 92: Mẹ Chồng Độc Ác Trong Truyền Thuyết
- Chương 93: Nữa Đường Ném Cô Xuống
- Chương 94: Đùa Giỡn Với Cô
- Chương 95: Hôn cô
- Chương 96: Hậu quả của việc đắc tội anh
- Chương 97: Chết chìm
- Chương 98: Ghen đó hả?
- Chương 99: Quỷ kế
- Chương 100: Người Đẹp Thức Tỉnh
- Chương 101: Đỏ mặt cái gì?
- Chương 102: Nhân Vật Lớn Tôn Quý Đến
- Chương 103: Công Chúa Daisy
- Chương 104: Phá Hư Cuộc Hẹn Của Tổng Thống
- Chương 105: Trò Chơi Ngây Thơ
- Chương 106: Ăn No, Ăn No
- Chương 107: Bữa Tối Hai Người
- Chương 108: Cầu Xin Anh
- Chương 109: Ngài Tổng Thống Thật Hung Dữ Nha
- Chương 110: Gọi Điện Thoại
- Chương 111: Tập Đoàn Tài Chính Thác Ngọc
- Chương 112: Xa Hoa Và Đơn Giản
- Chương 113: Hiệp Ước không Bình Đẳng Làm Cho Người Ta Giận Sôi
- Chương 114: Cô Có Thật Là Mẹ Của Hai Đứa Nhỏ Không?
- Chương 115: Ông Trời Cũng Không Dám Cản Trở cô
- Chương 116: Dùng Tốt Thân Phận
- Chương 117: Người Thương Lượng
- Chương 118: Vi Tiếu Cầu Xin
- Chương 119: Đụng xe
- Chương 120: Không Làm Tròn Bổn Phận Quản Gia Bị Lạnh Nhạt
- Chương 121: Tổng Thống Trở Về
- Chương 122: Hình Phạt Mới
- Chương 123: Vừa Hôn Vừa Véo
- Chương 124: Nghe Trộm
- Chương 125: Tiểu Yêu Tinh
- Chương 126: Người Phụ Nữ Xấu Xa Kiêu Ngạo
- Chương 127: Khiêu Vũ, Khiêu Vũ
- Chương 128: Dựa Vào, Anh Muốn Làm Cái Gì?
- Chương 129: Đào Du Du Không Biết Đánh Đàn
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145: Đôi giầy xăng đan trong suốt
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182: Quà tặng sinh nhật
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228: Tình yêu ngọt ngào
Cha Tổng Thống Của Cục Cưng Sinh Đôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.