Là một người đàn ông trung niên, tầm bốn mươi tuổi, tóc húi cua, nhìn có vẻ hung dữ, sành sỏi già đời, tên ông ta là Hoa Tự Cường.
Hoa Tự Cường xuống xe xong thì liền đi tới bên cửa sau xe, mở cửa xe ra xong thì nói với Hạ Mạt Hàn: “Tiểu thư Hạ, mời lên xe.”
Hạ Mạt Hàn không hề do dự, cúi người, ngồi vào trong xe.
Hoa Tự Cường đóng cửa xe lại rồi quay về ghế lái khởi động xe, xe chầm chậm rời đi.
Nửa tiếng sau, xe dừng bên ngoài một quán cà phê yên tĩnh.
Xuống xe, Hoa Tự Cường dẫn Hạ Mạt Hàn lên một phòng riêng trên tầng hai của quán cà phê. Đứng bên ngoài phòng riêng, Hoa Tự Cường nói với Hạ Mạt Hàn: “Khánh Gia đang đợi cô ở bên trong, vào đi.”
Hạ Mạt Hàn nhìn cánh cửa của căn phòng riêng này, ánh mắt hiện lên vẻ kích động, tim cô đang dậy sóng cuộn trào, cô hít một hơi thật sâu rồi mới đẩy cửa ra đi vào.
Vừa vào trong, Hạ Mạt Hàn đã thấy một người đàn ông trung niên tầm năm mươi tuổi ngồi trên sofa bên cửa sổ. Người đàn ông này trông có vẻ oai hùng, ngũ quan rất đều đặn, dường như thời gian chẳng để lại bao nhiêu dấu vết trên mặt người này, ông ta trông còn khá trẻ, nhìn kĩ thì thấy ông ta và Hạ Mạt Hàn có vài điểm giống nhau. Hạ Mạt Hàn nhìn thấy ông ta thì tim đập nhanh hơn, cô vô cùng quen thuộc với gương mặt của người đàn ông này, vì nhà cô vẫn luôn giữ gìn di ảnh của ông ta.
Người đàn ông trung niên này chính là bố ruột của Hạ Mạt Hàn, Hạ Khánh Chi.
Năm xưa ở nhà họ Hạ, Hạ Khánh Chi là ngôi sao sáng chói nhất, hoặc có thể nói ông ta là người xuất chúng nhất của nhà họ Hạ, luôn được Hạ lão gia và Hạ lão phu nhân thiên vị và xem trọng, những con cháu khác của nhà họ Hạ luôn ngưỡng mộ và ao ước được như ông ta. Ông ta hoàn toàn xứng đáng là người thừa kế của nhà họ Hạ, nếu có ông ta, nhà họ Hạ nhất định sẽ phát triển lớn mạnh, bộc phát hết tài năng. Chỉ là đáng tiếc, Hạ Khánh Chi đã gặp phải tai nạn, tất cả đều cho rằng ông ta chết rồi.
Lúc đó, Hạ Mạt Hàn còn rất nhỏ, thậm chí cô còn không hiểu ‘chết’ là gì. Cô chỉ biết, bố đã rời xa mình mãi mãi rồi, kí ức của Hạ Mạt Hàn về bố cũng không sâu sắc, cô chỉ mơ hồ biết rằng bố là một người rất tài giỏi, lòng cô luôn kính phục người bố đã mất.
Mà giờ phút này đây, bố của cô lại sống sờ sờ đứng trước mặt cô, tâm tình của Hạ Mạt Hàn kích động chưa từng có, mắt cô đã ngấn nước rồi, giọng cô như lạc đi, gọi: “Bố.”
So với Hạ Mạt Hàn thì Hạ Khánh Chi rất bình tĩnh, ông ta nhìn Hạ Mạt Hàn đứng trước cửa rồi khẽ nói: “Ngồi đi.!”
Hạ Mạt Hàn lập tức nhấc chân bước tới ghế sofa đối diện Hạ Khánh Chi rồi ngồi xuống, hai người cách nhau một chiếc bàn, trên bàn có hai cốc cà phê còn bốc khói. Hạ Mạt Hàn không uống cà phê, vừa ngồi xuống cô đã nói với Hạ Khánh Chi: “Bố, thật sự là bố, bố chưa chết sao? Rốt cuộc chuyện là thế nào vậy ạ?”
Hạ Mạt Hàn sớm đã nghe người nhà kể năm xưa Hạ Khánh Chi mất là do một tai nạn máy bay, máy bay Hạ Khánh Chi ngồi xảy ra vấn đề, những người ngồi trên máy bay không một ai sống sót. Năm xưa chuyện này đã gây ra một cơn sốc rất mạnh, chắc chắn không phải là giả.
Hạ Khánh Chi chậm rãi nói: “Trước nay bố không hề bị tai nạn, chỉ là bố đã tham gia vào một tổ chức bí mật, vì tính đặc thù của tổ chức này nên bố không thể liên lạc với mọi người được. Nhiều năm nay, hai mẹ con đã vất vả rồi.”
Hạ Mạt Hàn khó tin nói: “Chuyến bay đó còn có rất nhiều người cũng đã gặp nạn, vậy bọn họ thì sao?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hạ Khánh Chi nặng nề nói: “Chuyện này con không nên biết.”
Đến lúc này, đương nhiên Hạ Mạt Hàn cũng hiểu rõ công việc của Hạ Khánh Chi vô cùng đặc thù, nếu không trong cuộc gặp mặt sau bao ngày xa cách của hai cha con họ, ông ta cũng sẽ không thần thần bí bí thế này, thậm chí nhiều năm trôi qua như vậy, ông ta đều hoàn toàn không trở về thăm mình và mẹ.
Hạ Mạt Hàn khựng lại một chút rồi hỏi: “Bố đã chịu gặp con, sao lại không gặp mẹ chứ? Mẹ rất nhớ bố.” TruyenLau
Lần gặp mặt này, Hạ Khánh Chi chỉ hẹn một mình Hạ Mạt Hàn, đồng thời đặc biệt dặn dò cô không được nói chuyện này với Hoàng Quý Lan, Hạ Mạt Hàn luôn cảm thấy kì lạ.
Hạ Khánh Chi nghiêm mặt nói: “Bà ấy không biết giữ miệng, không giữ được bí mật. Bây giờ con phải tuyệt đối giữ bí mật thân phận của bố, chuyện bố chưa chết, bây giờ cũng không thể để lộ ra ngoài. Vì vậy, chuyện hôm nay bố con mình gặp nhau, con không được nói với bất kì ai, đặc biệt là mẹ con đấy.”
Hạ Mạt Hàn biết tính cách của Hoàng Quý Lan, đúng là mẹ mình không kín mồm kín miệng thật. Thế nên Hạ Mạt Hàn cũng không đắn đo gì nữa, cô gật đầu ngay: “Vâng ạ, con sẽ không nói với ai đâu.”
Nói xong thì Hạ Mạt Hàn lại hỏi Hạ Khánh Chi: “Bố, nhiều năm nay bố luôn bặt vô âm tín, sao lần này lại đột nhiên xuất hiện thế ạ?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hạ Khánh Chi giải thích: “Mấy hôm nay bố vừa hay có nhiệm vụ ở Giang Đông, nghe nói vì Ngô Bách Tuế mà con bị bắt cóc thế nên bố mới nhanh chóng móc nối quan hệ để cứu con và mẹ con ra. Đúng rồi, con với Ngô Bách Tuế li hôn rồi chứ?”
Hạ Mạt Hàn nghe câu hỏi này thì vẻ mặt sa sầm xuống, cô hơi cúi đầu khẽ trả lời: “Vâng, bọn con li hôn rồi ạ.”
Hạ Khánh Chi nhìn thấy biểu cảm của Hạ Mạt Hàn khác lạ nên hỏi ngay: “Thế nào? Con không nỡ xa cậu ta à?”
Hạ Mạt Hàn yên lặng một hồi rồi nói: “Dù sao cũng là vợ chồng ba năm rồi.”
Hạ Khánh Chi lạnh giọng nói: “Con với cậu ta mà vợ chồng gì? Ngô Bách Tuế không phải là một người tốt, cậu ta là phường liều mạng trong thế giới ngầm, trời sinh tàn bạo, đã giết không ít người, cậu ta có rất nhiều kẻ thù. Lần này con với mẹ con may mắn, vừa hay gặp lúc bố có nhiệm vụ tới Giang Đông mới cứu được hai người. Nếu con tiếp tục ở bên cạnh cậu ta, khó tránh khỏi lần sau lại xảy ra chuyện, li hôn là sự lựa chọn sáng suốt nhất dành cho con.”
Hạ Mạt Hàn không hề hiểu con người thật của Ngô Bách Tuế, cô không biết gì về quá khứ của anh. Sau này ở Giang Châu, sống mấy ngày ngắn ngủi với anh, đúng là Hạ Mạt Hàn đã phát hiện Ngô Bách Tuế đánh đấm rất giỏi, đồng thời cũng rất bạo lực, trông giống một tên liều mạng thật. Lại thêm việc Ngô Bách Tuế có kẻ thù, đúng là cô và mẹ đã bị liên lụy, bị bắt cóc. Hạ Mạt Hàn li hôn với Ngô Bách Tuế không chỉ vì những chuyện này, mà cô nhận thức ra rằng mình và Ngô Bách Tuế thật sự không hợp nhau, bọn họ không phải người trong cùng một thế giới.
Sau một hồi trầm ngâm, Hạ Mạt Hàn trả lời Hạ Khánh Chi: “Con biết rồi ạ.”
Tuy ngoài miệng nói vậy nhưng tâm trạng của Hạ Mạt Hàn vẫn không mấy vui vẻ.
Hạ Khánh Chi thấy Hạ Mạt Hàn vẫn buồn bã không vui thì tiếp tục nói: “Mạt Hàn, người làm bố như bố không nuôi dưỡng con, vốn dĩ đúng là bố không có tư cách can thiệp tự do hôn nhân của con. Sau này con ở bên ai bố không can dự vào, nhưng Ngô Bách Tuế tuyệt đối không được.”
Hạ Mạt Hàn hiểu ý của Hạ Khánh Chi, cô gật đầu trả lời: “Vâng.”
Hạ Khánh Chi rút một tấm thẻ ngân hàng trong túi ra đưa cho Hạ Mạt Hàn, đồng thời nói: “Nghe nói bây giờ con thất nghiệp, gia tộc lại còn đuổi con đi, trong thẻ này có năm trăm nghìn, mật mã là sinh nhật con.”
Hạ Mạt Hàn từ chối không một chút do dự: “Con không cần tiền của bố.”
Hạ Khánh Chi khó hiểu hỏi: “Sao thế, bố cho tiền con gái là chuyện hiển nhiên mà?”
Hạ Mạt Hàn nghiêm túc nói: “Con không cần. Bây giờ con chỉ muốn biết bao giờ bố mới kết thúc công việc thần bí này, bao giờ bố mới có thể trở về bên cạnh con và mẹ?”
Đàn ông là trụ cột trong gia đình, trước khi bị bắt cóc, Hạ Mạt Hàn quyết tâm dựa vào Ngô Bách Tuế, xem anh là chỗ dựa. Nhưng bây giờ, cô đã li hôn với Ngô Bách Tuế rồi, ngày tháng sau này chỉ có hai mẹ con cô nương tựa vào nhau mà sống, cô không sợ mình không tìm được việc làm, không sợ không nuôi nổi mẹ, chỉ là cảm thấy trong nhà không có đàn ông thì trong lòng lúc nào cũng thấp thỏm. Nếu bố không chết thì đương nhiên Hạ Mạt Hàn hi vọng ông ta có thể về nhà để cả gia đình đoàn tụ.
Hạ Khánh Chi trịnh trọng trả lời: “Lần này bố tới Giang Đông có nhiệm vụ, sau khi bố hoàn thành nhiệm vụ lần này thì đã có thể công khai xuất hiện rồi.”
Nghe xong lời này, Hạ Mạt Hàn chợt cảm thấy có hi vọng, nếu bố có thể thoát khỏi ràng buộc của công việc, chính thức trở về nhà thì đương nhiên Hạ Mạt Hàn rất vui.
Sau đó, Hạ Mạt Hàn dần dần mở lòng tâm sự với bố, hai người nói chuyện với nhau tầm gần một tiếng đồng hồ, sau cùng Hạ Khánh Chi nói: “Được rồi, không còn sớm nữa, con về trước đi chứ không mẹ con lại lo lắng.”
Hạ Mạt Hàn biết bố có chuyện bận, cô cũng không quấy rầy ông ta nữa, lập tức đứng dậy nói: “Vâng, bố! Nếu bố hoàn thành xong nhiệm vụ thì nhất định định phải về nhà với mẹ con con nhé!”
Hạ Khánh Chi liền nói: “Sẽ có ngày đó.”
Nhận được câu trả lời khẳng định của Hạ Khánh Chi, Hạ Mạt Hàn chào ông ta rồi quay người rời khỏi phòng riêng.
Một lát sau, Hoa Tự Cường vào phòng rồi đóng cửa lại, ông ta tới trước mặt Hạ Khánh Chi báo cáo: “Khánh Gia, đã điều tra rõ rồi, Ngô Bách Tuế vẫn còn ở Tây Nguyên, bây giờ cậu ta đang ở trong biệt thự ở quận Cảnh Thành Danh, đây là ảnh của cậu ta.”
Nói xong, Hoa Tự Cường liền đưa hình ảnh Ngô Bách Tuế trên điện thoại của mình cho Hạ Khánh Chi xem.
Nhìn ảnh của Ngô Bách Tuế, sắc mặt của Hạ Khánh Chi hơi thay đổi, ngờ vực hỏi: “Trẻ vậy à?”
Hoa Tự Cường gật đầu đáp: “Đúng vậy, thật khó mà tưởng tượng được một chàng thanh niên mới hơn hai mươi tuổi lại có thể nhẹ nhàng giết Ám Ảnh, tư chất của người này quá mạnh.”
Hạ Khánh Chi thong thả trả lời: “Ông đừng xem thường cậu ta, Ngô Bách Tuế này không phải là người bình thường đâu.”
Hoa Tự Cường nghiêm giọng nói: “Vâng, tôi có thể nhìn ra được, Khánh Gia định lúc nào thì giết cậu ta?”
Ánh mắt Hạ Khánh Chi lay động, con ngươi lóe lên tia sắc bén, ông ta đội mũ lưỡi trai trên bàn lên đầu rồi đứng lên khỏi sofa, trầm giọng nói: “Ngay bây giờ! Để tránh đêm dài lắm mộng.”
Nói xong thì ông ta ra khỏi phòng riêng.
Hai người ra khỏi quán cà phê thì lập tức đi tới biệt thự lớn ở quận Cảnh Thành Danh…
———————–
- Chương 1: Vậy mà tôi đã kết hôn rồi
- Chương 2: Cháu có phúc rồi
- Chương 3: Ba giờ rưỡi sáng
- Chương 4: Bốn giờ rưỡi sáng
- Chương 5: Một triệu
- Chương 6: Chúng ta ly hôn đi
- Chương 7: Trái tim ngô bách tuế
- Chương 8: Vương thế hào nham hiểm
- Chương 9: Ngô bách tuế tức giận
- Chương 10: Viễn cảnh tươi đẹp
- Chương 11: Hi vọng cuối cùng
- Chương 12: Xin chào cô hạ
- Chương 13: Bà cụ đã kinh ngạc rồi
- Chương 14: Anh có thể cho em tất cả
- Chương 15: Người nhà họ hà sợ hãi
- Chương 16: Cô ta, quỳ xuống
- Chương 17: Cút ra đây cho ông
- Chương 18: Tranh của ngô bách tuế
- Chương 19: Nhân vật chính thật sự
- Chương 20: Chuyện đại sự của nhà họ hạ
- Chương 21: Cảnh tượng rầm rộ nay chưa từng có
- Chương 22: Ngô bách tuế xuất hiện đầy huy hoàng
- Chương 23: Người đàn ông hoàn hảo không khuyết điểm
- Chương 24: Hoàng quý lan ngang ngược
- Chương 25: Tài sản của ngô bách tuế
- Chương 26: Thanh lọc gia tộc
- Chương 27: Gào thét giận dữ
- Chương 28: Bệnh viện tâm thần Khang Thái
- Chương 29: Cảnh tượng kinh ngạc
- Chương 30: Hà mạt hàn tự tử
- Chương 31: Ngô Bách Tuế tức giận
- Chương 32: Chiếc thẻ VIP đen
- Chương 33: Ếch ngồi đáy giếng
- Chương 34: Thể hiện bản lĩnh
- Chương 35: Báo thù Trương Cảnh Minh
- Chương 36: Ngô Bách Tuế ngang ngược
- Chương 37: Kẻ khiến trời đất phải rung chuyển
- Chương 38: Hạ Mạt Hàn say mê
- Chương 39: Một trăm triệu
- Chương 40: Ánh nhìn của vô số người
- Chương 41: Xin lỗi cậu Ngô
- Chương 42: Sếp có lời mời
- Chương 43: Bạn của Ngô Bách Tuế
- Chương 44: Hoàng Quý Lan thê thảm
- Chương 45: Làm loạn nhà họ Hoàng
- Chương 46: Hạ Mạt Hàn bùng nổ
- Chương 47: Cao thủ chân chính
- Chương 48: Ngô Bách Tuế thật sự không đơn giản
- Chương 49: Kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ
- Chương 50: Món quà lớn
- Chương 51: Hoàng Quý Lan chết rồi
- Chương 52: Tự gây tội, không thể sống
- Chương 53: Trở về Giang Châu
- Chương 54: Tát Hạ Tử Hiên
- Chương 55: Căn biệt thự độc nhất vô nhị
- Chương 56: Ngô Bách Tuế phát điên rồi
- Chương 57: Thành phố Tây Nguyên phải rung chuyển rồi
- Chương 58: Nỗi đau khổ của Ngô Bách Tuế
- Chương 59: Toàn quân bị hạ gục
- Chương 60: Huy động toàn bộ lực lượng
- Chương 61: Cùng chung mối thù
- Chương 62: Tung tích của Hạ Mạt Hàn
- Chương 63: Bán đấu giá Hạ Mạt Hàn
- Chương 64: Xác nhận tài sản của Ngô Bách Tuế
- Chương 65: Uy lực của một một nắm đấm
- Chương 66: Vào hang cọp
- Chương 67: Ngô Bách Tuế ra oai
- Chương 68: Ngục Huyết lớn mạnh
- Chương 69: Một dao của Hoàng Quý Lan
- Chương 70: Ngô Bách Tuế hấp hối
- Chương 71: Một đao chí mạng
- Chương 72: Thủ lĩnh Ngục Huyết, Ám Ảnh
- Chương 73: Tình cảnh chưa từng xảy ra
- Chương 74: Hắn chết rồi
- Chương 75: Ám Ảnh thách thức
- Chương 76: Đường Duệ trong đêm đen
- Chương 77: Ngô Bách Tuế bị bắt
- Chương 78: Ám Ảnh điên cuồng
- Chương 79: Ám Ảnh, xin chào
- Chương 80: Bí mật của Đường Duệ
- Chương 81: Trận chiến bắt đầu
- Chương 82: Ngang ngược xuất hiện
- Chương 83: Trận chiến sống chết
- Chương 84: Ám Ảnh không ai địch nổi
- Chương 85: Xin lỗi, tôi đã hại ông
- Chương 86: Cao thủ thật sự
- Chương 87: Trận chiến trên đỉnh núi
- Chương 88: Ngô Bách Tuế, đón nhận ánh mắt của mọi người
- Chương 89: Tự sát
- Chương 90: Gương mặt thật của Ám Ảnh
- Chương 91: Ngô Bách Tuế ra tay
- Chương 92: Tất cả cùng sục sôi
- Chương 93: Quyết đấu
- Chương 94: Thực lực của Ngô Bách Tuế
- Chương 95: Người chói sáng nhất
- Chương 96: Cái chết của Ám Ảnh
- Chương 97: Gặp lại Hạ Mạt Hàn
- Chương 98: Ngô Bách Tuế với Hạ Mạt Hàn li hôn
- Chương 99: Bố của Hạ Mạt Hàn
- Chương 100: Nhất Bạch Sơn Tịch đến rồi
- Chương 101: Mở rộng tầm mắt
- Chương 102: Ngô Bách Tuế xuất hiện
- Chương 103: Cuộc thi đấu giữa Nhất Bạch Sơn Tịch thật và giả
- Chương 104: Một bức tranh, kinh thiên động địa
- Chương 105: Ngô Bách Tuế rực rỡ chói lọi
- Chương 106: Bất ngờ vui vẻ
- Chương 107: Cầu hôn Hạ Mạt Hàn
- Chương 108: Các cậu đều không xứng với cô ấy
- Chương 109: Sự tồn tại nghịch thiên
- Chương 110: Tam thiếu gia có lời mời
- Chương 111: Hạ Mạt Hàn kích động
- Chương 112: Thân phận của Tam thiếu gia
- Chương 113: Quỷ gian ác
- Chương 114: Giết Kha Tôn Hà trong nháy mắt
- Chương 115: Hôn lễ long trọng của Hạ Mạt Hàn
- Chương 116: Chú rể tàn bạo
- Chương 117: Một đòn chí mạng
- Chương 118: Đại khai sát giới
- Chương 119: Địa ngục chốn trần gian
- Chương 120: Nhất Bạch Sơn Tịch tỏa sáng
- Chương 121: Tự tìm đường chết
- Chương 122: Nhất Bạch Sơn Tịch chịu đòn
- Chương 123: Chúc Nguyên Bá đấu với Nhất Bạch Sơn Tịch
- Chương 124: Sức mạnh Tông sư
- Chương 125: Chúc Vĩnh Tôn ra tay
- Chương 126: Nhất Bạch Sơn Tịch nghịch thiên
- Chương 127: Nhất Bạch Sơn Tịch tức giận
- Chương 128: Cái chết của một Tông sư
- Chương 129: Thảm cảnh tàn sát ở nhà họ Hạ
- Chương 130: Hạ Mạt Hàn tuyệt vọng
- Chương 131: Nhất Bạch Sơn Tịch xuất hiện đầy ngạo nghễ
- Chương 132: Giết hết đám đông chỉ trong chớp mắt
- Chương 133: Trận chiến kinh thiên động địa
- Chương 134: Tình yêu của Hạ Mạt Hàn
- Chương 135: Uy nghiêm của Đại tông sư
- Chương 136: Thực lực nghịch thiên của Chúc Vĩnh Thọ
- Chương 137: Nhất Bạch Sơn Tịch ngã xuống rồi
- Chương 138: Át chủ bài của Chúc Vĩnh Thọ
- Chương 139: Nhất Bạch Sơn Tịch đáng sợ
- Chương 140: Thân phận thật của Nhất Bạch Sơn Tịch
- Chương 141: Hạ Mạt Hàn nguy hiểm trong gang tấc
- Chương 142: Ngô Bách Tuế trở về nhà họ Ngô
- Chương 143: Thanh mai trúc mã của Ngô Bách Tuế
- Chương 144: Tâm nguyện của Ngô Thiên
- Chương 145: Lão tổ nhà họ Ngô, Ngô Càn Khôn
- Chương 146: Ngô Bách Tuế đối đầu Ngô Thiên
- Chương 147: Mày thua rồi
- Chương 148: Ngô Bách Tuế bộc phát sức mạnh kinh người
- Chương 149: Đám đông quỳ lạy
- Chương 150: Ngô Bách Tuế tiêu rồi
- Chương 151: Ông ấy, chết không nhắm mắt
- Chương 152: Kết cục của Ngô Bách Tuế
- Chương 153: Hạ Mạt Hàn và Nhất Bạch Sơn Tịch kết hôn
- Chương 154: Nhất bạch sơn tịch và Ngô bách tuế
- Chương 155: Anh mới là Nhất Bạch Sơn Tịch
- Chương 156: Lý Xương Thịnh làm chứng
- Chương 157: Ngô Bách Tuế đấu với Nhất Bạch Sơn Tịch
- Chương 158: Nhất Bạch Sơn Tịch bị đánh gục rồi
- Chương 159: Tất cả mọi người chấn động
- Chương 160: Chắc chắn phải chết
- Chương 161: Nhất Bạch Sơn Tịch đã chết
- Chương 162: Nhất Bạch Sơn Tịch thực sự
- Chương 163: Hạ Mạt Hàn tự sát
- Chương 164: Người đàn ông từ trên trời cao giáng xuống
- Chương 165: Hạ Khánh Chi chết rồi
- Chương 166: Rồng trong loài người
- Chương 167: Lò mổ nhân gian
- Chương 168: Ngô Bách Tuế hoảng sợ
- Chương 169: Đại Tông sư chết thảm
- Chương 170: Minh Vương tới rồi
- Chương 171: Trận chiến của cao thủ đỉnh cao
- Chương 172: Minh Vương nghịch thiên
- Chương 173: Cùng hủy diệt
- Chương 174: Đêm không ngủ
- Chương 175: Nỗi tuyệt vọng tột độ
- Chương 176: Cái chết thảm khốc
- Chương 177: Nhà họ Ngô đấu với Học viện U Minh
- Chương 178: Minh Vương và Ngô Thiên
- Chương 179: Cuộc quyết đấu giữa những vị vua
- Chương 180: Uy lực của Huyết Long Đao
- Chương 181: Cảnh tượng chấn động lòng người
- Chương 182: Chém giết Minh Vương
- Chương 183: Không chết không thôi
- Chương 184: Sự lựa chọn của Ngô Bách Tuế
- Chương 185: Ngô Bách Tuế phát điên
- Chương 186: Tứ Đại Thiên Vương
- Chương 187: Tình trạng bi thảm của nhà họ Ngô
- Chương 188: Lửa giận của Ngô Thanh Đế
- Chương 189: Chấn động
- Chương 190: Tứ Đại Thiên Vương liên thủ
- Chương 191: Ngô Thanh Đế ngã xuống rồi
- Chương 192: Huyết Long Đao quay về chỗ cũ
- Chương 193: Thần khí thật sự
- Chương 194: Dẫn Ngô Bách Tuế đến đây
- Chương 195: Sự kiện chấn động cả nước
- Chương 196: Đấng cứu thế
- Chương 197: Gia Cát Hùng bị đánh gục rồi
- Chương 198: Kết cục bi thảm
- Chương 199: Vệ Hải chết rồi
- Chương 200: Ngô Thanh Đế giá đáo
- Chương 201: Trận chiến mạnh nhất
- Chương 202: Ngô Thanh Đế thua rồi
- Chương 203: Giải trừ phong ấn
- Chương 204: Gia Cát Hùng chết rồi
- Chương 205: Sự lựa chọn của Hạ Mạt Hàn
- Chương 206: Đi theo tôi!
- Chương 207: Mục đích của Minh Vương
- Chương 208: Chúa tể của thế gian
- Chương 209: Cuộc chiến của Vũ Thánh
- Chương 210: Cơ hội tuyệt vời nhất
- Chương 211: Nhân lúc lão phát bệnh để lấy mạng lão
- Chương 212: Đi chết đi!
- Chương 213: Người đàn ông bệnh tật gục ngã rồi!
- Chương 214: Tử Thần đã tới
- Chương 215: Anh, chính là Ngô Bách Tuế
- Chương 216: Tam thiếu gia
- Chương 217: Ngô Bách Tuế ngang ngược
- Chương 218: Người nhà họ Hạ ăn năn
- Chương 219: Người đàn ông bệnh tật tập kích
- Chương 220: Tắm máu nhà họ Ngô
- Chương 221: Trận pháp nhà họ Ngô bị vỡ rồi
- Chương 222: Ngô Bách Tuế bình tĩnh
- Chương 223: Ngô Bách Tuế ra tay
- Chương 224: Cơ hội sống sót
- Chương 225: Người đàn ông bệnh tật bị đánh bay
- Chương 226: Sức mạnh vô địch
- Chương 227
- Chương 228: Chế ngự người đàn ông bệnh tật
- Chương 229: ; Ngô Bách Tuể gục ngã
- Chương 230: Ngàn cân treo sợi tóc
- Chương 231: Sức mạnh Man Hoang
- Chương 232: Thực lực đáng gờm của Ngô Bách Tuế
- Chương 233: Nhân vật truyền kì đã chết rồi!
- Chương 234: Ngô Thanh Đế mất tích
- Chương 235: Gia tộc mạnh nhất
- Chương 236: Em gái của Ám Ảnh, Đường Dĩnh
- Chương 237: Thân phận thật của Đường Dĩnh
- Chương 238: Chạm trán Đường Dĩnh
- Chương 239: Thua rồi
- Chương 240: Thiên tài hiếm có
- Chương 241: Bố mẹ của Đường Dĩnh
- Chương 242: Liều mạng một phen
- Chương 243: Ngô Bách Tuế bùng nổ
- Chương 244: Đòn chí mạng
- Chương 245: Đường Dĩnh ngã xuống rồi
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248: Nụ hôn thâm tình
- Chương 249: Con rể ra mắt
- Chương 250: Mơ mộng hão huyền
- Chương 251: Đẩy anh ấy vào chỗ chết
- Chương 252: Ngô Thanh Đế tỉnh lại
- Chương 253: Bí mật trong cấm địa nhà họ Ngô
- Chương 254: Ngô Thanh Đế bị đánh bay
- Chương 255: Giết Ngô Bách Tuế
- Chương 256: Xả thân bảo vệ
- Chương 257: Liều chết một phen
- Chương 258: Không nương tay
- Chương 259: Cuộc chiến băng với lửa
- Chương 260: Tất cả đều phải chết
- Chương 261: Oanh oanh liệt liệt
- Chương 262: Lục trưởng lão ngã xuống rồi
- Chương 263: Về nhà họ Ngô
- Chương 264: Cô ấy là vợ tôi
- Chương 265-266-267
- Chương 268-269-270
- Chương 271-272-273
- Chương 274: Cửu tử nhất sinh
- Chương 275: Quy Hư Đạo Nhân ngã xuống rồi
- Chương 276: Ngô Bách Tuế ra tay
- Chương 277: Công lao của Ngô Bách Tuế
- Chương 278: Kết thúc chiến đấu
- Chương 279: Gương mặt thật của Dương Kim Dương
- Chương 280: Người nhà họ Đường tấn công
- Chương 281: Thế gian sắp phải biến đổi
- Chương 282: Công phá trận pháp
- Chương 283: Không biết trời cao đất dày
- Chương 284: Ma cao một tấc, đạo cao một trượng
- Chương 285: Sức mạnh Tử Vong
- Chương 286: Quy Hư Đạo Nhân chết rồi!
- Chương 287: Giọng nói của Ngô Bách Tuế
- Chương 288: Sự xuất hiện bá đạo
- Chương 289: Xin lỗi, tôi về muộn!
- Chương 290: Sự siêu phàm của Ngô Bách Tuế
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293: Kiếm trận vô địch
- Chương 294: Người chiến thắng cuối cùng
- Chương 295: Tộc trưởng nhà họ Đường
- Chương 296: Cái giá của sự ngông cuồng
- Chương 297: Sự tự tin của Ngô Bách Tuế
- Chương 298: Trưởng tộc nhà họ Đường thua rồi
- Chương 299: Đánh đâu thắng đó
- Chương 300: Đao và kiếm
- Chương 301: Thất Tinh Kiếm đã gãy
- Chương 302: Đường Cảnh Hoằng chết rồi
- Chương 303: Kinh hãi tột độ
- Chương 304: Ngô Bách Tuế vô cùng thê thảm
- Chương 305: Không thể tưởng tượng được
- Chương 306: Thú Vương
- Chương 307: Thái Thượng trưởng lão
- Chương 308: Trận chiến đỉnh cao
- Chương 309: Ngô Bách Tuế hóa ma
- Chương 310: Thái Thượng trưởng lão bị đánh bại
- Chương 311: Che khuất bầu trời
- Chương 312: Huyết Thần Trảm
- Chương 313: Trả giá
- Chương 314: Thái Thượng trưởng lão chết rồi
- Chương 315: Ngô Bách Tuế, không ổn rồi
- Chương 316: Cao thủ đứng đầu nhà họ Đường
- Chương 317: Chết rồi
- Chương 318: Nỗi tuyệt vọng của Ngô Bách Tuế
- Chương 319: Uy lực của Tỏa Hồn Trận
- Chương 320: Đường Hạn Tùng đến rồi
- Chương 321: Ngô Bách Tuế đấu với Đường Hạn Tùng
- Chương 322: Thảm bại
- Chương 323: Khai Thiên Tích Địa
- Chương 324: Thần Chết đòi mạng
- Chương 325: Đường Hạn Tùng ngã xuống rồi!
- Chương 326: Huyết Long Đao gãy rồi
- Chương 327: Tình huống vượt ngoài tưởng tượng
- Chương 328: Thua một cách triệt để
- Chương 329: Thần tiên hạ phàm
- Chương 330: Đường Hạn Tùng bản chính
- Chương 331: Thần tiên đánh nhau
- Chương 332: Tan xương nát thịt
- Chương 333-334-335-336
- Chương 337: Trời cao nhuốm máu
- Chương 338: Người kiếm hợp nhất
- Chương 339: Xoay chuyển động trời
- Chương 340: Sức mạnh của sấm sét
- Chương 341: Cảnh giới nghịch thiên
- Chương 342: Sau tất cả
- Chương 343: Nữ chủ nhân tương lai của dòng họ Gia Cát
Chàng Khờ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.