“Kêu tên đầy đủ của tôi là được rồi.” Thái độ của Lâm Ngữ Lam với Tống Đào có chút lạnh lùng, đó là vì hôm qua anh ta không ngừng cổ vũ cô uống rượu, còn đề nghị một vài trò chơi mờ ám.
Nếu không phải Lâm Ngữ Lam có kinh nghiệm làm ăn, cũng đã tham gia nhiều tiệc rượu, có lẽ không thể nghĩ được cách từ chối rồi.
Vào tối qua, Lâm Ngữ Lam cũng đã nói rõ ràng với Tống Đào rằng cô đã kết hôn, nhưng anh tạ vân không hề lùi bước; sau ba tuần rượu lại tỏ tình với Lâm Ngữ Lam trước mặt rất nhiều bạn học cũ, khiến cô cực kỳ xấu hổ.
“Ngữ Lam, đều là bạn học cũ, khách sáo như vậy làm gì.” Tống Đào hoàn toàn không quan tâm đến lời nói của Lâm Ngữ Lam, đi tới trước mặt cô, đưa tay tùy tiện nắm lấy cổ tay của Lâm Ngữ Lam.
Lâm Ngữ Lam lùi về sau, tránh khỏi móng vuốt của Tống Đào.
“Tống Đào, anh tự trọng một chút đi,
Milan, chúng ta đi thôi!” Lâm Ngữ Lam tức giận trừng Tống Đào, kéo Milan đi vào nhà hát.
Tống Đào nhìn bóng lưng xinh đẹp của Lâm Ngữ Lam, trong mắt chứa đầy tính xâm lược, sửa sang lại âu phục màu đỏ sâm trên người một chút, nở một nụ cười nghiền ngẫm: “Tôi xem em còn có thể kiêu ngạo tới khi nào, rồi sẽ có một ngày em phải van xin tôi thôi!”
Cục Cảnh sát thành phố Ngân Châu.
Trương Thác ngông nghênh đi ra cổng lớn của Cục Cảnh sát trong ánh mắt muốn giết người của Hàn Văn Tĩnh, lấy điện thoại nhìn thời gian, mười giờ sáng.
Tim Trương Thác chợt “bịch” một tiếng.
“Xong rồi! Hôm nay phải đi xem hòa nhạc! Chết rồi chết rồi!” Vẻ mặt vẫn luôn bình tĩnh tự nhiên của Trương Thác chợt trở nên hoảng hốt, bình thường cho dù trong mưa bom bão đạn anh cũng có thể ung dung dạo chơi, bây giờ lại như gặp phải phiền phức khủng khiếp vậy.
Trương Thác gọi một cuộc điện thoại bảo người điều tra thời gian của buổi hòa nhạc, khi được biết là một giờ rưỡi chiều mới kết thúc thì thở phào nhẹ nhõm.
“Xem ra vẫn còn kịp, nhưng vẫn phải nghĩ cách chữa cháy mới được.” Trương Thác nhìn về phía nội thành, chậm rãi thở nhẹ.
Mười hai giờ trưa, trên con đường xung quanh nhà hát thành phố Ngân Châu, cứ cách năm mươi mét sẽ có hai cảnh sát giao thông mặc đồng phục đứng đó.
Bãi đỗ xe của nhà hát đỗ đầy siêu xe, nhìn những biển số xe kia đa số đều đến từ ngoại tỉnh, vì buổi hòa nhạc của Pajif, rất nhiều người không ngại nghìn dặm cũng muốn đến.
Chiếc Aston Martin bản giới hạn toàn cầu dừng lại trước cổng nhà hát, một anh chàng đẹp trai mặc quần áo thoải mái tựa vào cửa với hai cô gái trẻ tuổi trước mặt, hai cô gái thỉnh thoảng cất tiếng cười duyên dáng, ném ánh mát quyến rũ với anh chàng đẹp trai.
Trương Thác mặc âu phục đầu đây mồ hôi xuất hiện trước cửa nhà hát, sau khi nhìn thấy anh chàng đẹp trai thì vẫy tay với anh ta.
Khi nhìn thấy Trương Thác, chàng trai một giây trước còn đang trêu đùa hai cô gái lập tức trở nên nghiêm túc, cũng không quan tâm đến hai cô gái kia nữa, chạy nhanh đến trước mặt Trương Thác:
“Lão đại, anh đến rồi.”
“Pajif đâu?” Trương Thác trực tiếp hỏi.
Nếu lời này của Trương Thác bị người khác nghe thấy, chắc chăn sẽ cảm thấy vô cùng kinh ngạc, người nào nhắc tới tên Pajif mà không tỏ vẻ cung kính chứ, phía trước còn thêm vào hai chữ bậc thầy.
TruyenLau.com
Nhưng nghe giọng điệu của Trương Thác, thật giống như một người thầy đang hỏi về học trò của mình vậy.
“Đã chờ ở bên trong từ lâu rồi, vốn buổi hòa nhạc lần này anh ta phải đàn mười ba khúc nhạc, sau khi biết anh muốn đến, rảnh rỗi là chạy ra ngoài cửa, bây giờ mới diễn tấu bốn khúc thôi, lão đại, hôm nay anh mặc nghiêm túc như vậy là định lên sân khấu biểu diễn sao?” Chàng trai anh tuấn nghi ngờ hỏi.
“Đúng.” Trương Thác gật đầu.
Nhà hát Ngân Châu có tổng cộng 3778 chỗ ngồi, lúc này đã kín người.
Tuy hai tiếng mà bậc thầy Pajif chỉ diễn tấu bốn khúc nhạc, nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy không uổng công đến.
Lâm Ngữ Lam và Milan ngồi ở chỗ trên hàng ghế thứ ba, tia sáng ban ngày trong ánh đèn mờ ảo trên sân khấu khiến người ta mê say.
Âm nhạc tao nhã vang lên. Website TruyenLau.com
Mặt Milan hiện lên vẻ say sưa: “Ngữ Lam, cậu có nhớ lúc còn học đại học chúng ta đã nằm trên bãi cỏ nói về mong muốn sau này không?”
“Đương nhiên là nhớ.” Lâm Ngữ Lam gật đầu, trong mắt lộ vẻ nhớ nhung: “Khi đó cậu và tớ đều thích âm nhạc, tớ nói mình mong ngày ngày đó người mình yêu nhất có thể đặc biệt diễn tấu một khúc nhạc vì mình trên buổi hòa nhạc.”
Lâm Ngữ Lam nói đến đây, trong mắt mang theo chút buồn bã khó nhìn thấy.
Nghĩ lại ước mơ năm đó, lại nghĩ đến mình bây giờ, đã xa vời quá rồi.
Milan cười: “Chúng ta năm đó thật đúng là ngây thơ.”
“Phải, đúng là rất ngây thơ” Lâm Ngữ Lam nở nụ cười châm chọc: “Nhưng ước mơ đúng là rất tốt đẹp, chúng ta của bây giờ không có thời gián rảnh để ñghĩ đến những chuyện này, thỉnh thoảng đi nghe một vài bậc thầy diễn tấu đã vô cùng hiếm có rồi.”
Hai cô gái đang nhỏ giọng nói chuyện, đột nhiên đèn pha chiếu xuống từ trên sân khấu rồi rọi thẳng vào người Lâm Ngữ Lam, trong thính phòng mờ tối chỉ có một mình cô đắm chìm trong ánh đèn màu trắng này, Lâm Ngữ Lam vào lúc này như trở thành nhân vật chính của cả nhà hát. Website TruyenLau.com
Trong điệu nhạc vang vọng khắp nhà hát, giọng nói sang sảng của MC cất lên vào lúc này.
“Các quý ông, quý bà, hôm nay chúng tôi nhận được một yêu cầu đặc biệt, có một quý ông muốn tỏ tình với cô gái mình yêu trên buổi hòa nhạc hôm nay, mà học trò của bậc thầy Pajif, bậc thầy.Jeraz sẽ tặng một khúc nhạc!”
MC vừa dứt lời, trong nhà hát lập tức vang lên tiếng nhạc đệm tươi đẹp của đàn dương cầm.
Mà ánh mắt của mọi người cũng đều tập trung lên người Lâm Ngữ Lam.
Âm nhạc tao nhã như nước từ từ chảy xuôi, vào khoảnh khác này, tiếng đàn violon vang lên như dẫn dắt người ta vào trong một khung cảnh có cầu có nước.
Có một thôn xóm không tranh đoạt với người đời, dòng suối chảy xuôi trước thôn, khi hoàng hôn thì có khói bếp lượn lờ bay lên.
Phím đàn đíng đong rơi xuống như hạt mưa rơi vào trong khe suối, khiến người ta cảm thấy thân thiết, êm ả.
Ánh đèn trên sân khấu từ từ di chuyển, tiếng bước chân vững chãi vang lên.
Vào lúc này, ánh mắt của mọi người trong nhà hát đều nhìn qua theo ánh đèn, chỉ thấy Tống Đào tướng mạo anh tuấn, mặc âu phục, tay cầm một bó hoa tươi, trên mặt nở nụ cười dịu dàng, ánh mắt nồng nàn tình cảm đi về phía Lâm Ngữ Lam dưới ánh đèn chiếu rọi.
Rất nhiều cô gái trẻ tuổi trong nhà hát đều tỏ vẻ hâm mộ, Tống Đào tựa như một bạch mã hoàng tử, dưới sự chú ý của muôn người và tiếng âm nhạc dịu dàng, bày tỏ tình yêu với người anh ta âu yếm.
Các cô cũng rất hy vọng bạn trai của mình có thể lãng mạn như thế.
Khi nãy Lâm Ngữ Lam còn đang nghi ngờ rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, kết quả vừa nhìn thấy Tống Đào đã lập tức hiểu ra, trong mắt lộ vẻ chán ghét, kéo Milan bên cạnh, đứng phất dậy từ trên chỗ ngồi.
“Chúng ta đi!”.
- Chương 1: 1: Ở Ẩn
- Chương 2: Chương 2
- Chương 3: Chương 3
- Chương 4: Chương 4
- Chương 5: Chương 5
- Chương 6: Chương 6
- Chương 7: Chương 7
- Chương 8: Chương 8
- Chương 9: Chương 9
- Chương 10: Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 37: 37: Đều Là Đồ Thật
- Chương 38: 38: Can Đảm Phụ Thuộc Vào Thực Lực
- Chương 39: 39: Có Phái Anh Tìm Đến Hay Không
- Chương 40: 40: Trang Viên Của Nhà Họ Trình Ở Lạc Hà
- Chương 41: Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 45: 45: Kết Quả
- Chương 46: Chương 46
- Chương 47: 47: Tương Lai Của Nhà Họ Trình Trùm Kín!
- Chương 48: 48: Chuyện Ký Túc Xá
- Chương 49: 49: Tiếp Rượu
- Chương 50: 50: Cứu Tinh
- Chương 51: 51: Đồ Hên Nhất
- Chương 52: 52: Đừng Giống Như Chị Cô
- Chương 53: 53: Cái Gì Gọi Là Tàn Nhẫn
- Chương 54: 54: Cậu Chủ Nhà Họ Chu
- Chương 55: 55: Anh Muốn Ném Ai Xuống Sông
- Chương 56: 56: Chồng Tôi
- Chương 57: 57: Giết Lâm Ngữ Lam
- Chương 58: 58: Tôi Không Cười
- Chương 59: 59: Anh Từng Gặp Sao
- Chương 60: 60: Lại Gặp Nữ Khủng Long Bạo Chúa
- Chương 61: 61: Trong Tù
- Chương 62: 62: Hỗn Chiến
- Chương 63: Chương 63
- Chương 64: 64: Một Người Cũng Không Thể Chạy
- Chương 65: Chương 65
- Chương 66: 66: Thì Ra Là Anh
- Chương 67: 67: Một Đêm Mơ Hồ
- Chương 68: Chương 68
- Chương 69: 69: Nhìn Đứa Con Rể Này Đi
- Chương 70: 70: Có Chút Ngơ Ngác
- Chương 71: 71: Kế Hoạch Của Vương Vỹ
- Chương 72: 72: May Là Có Tiểu Trương
- Chương 73: 73: Cách Chức
- Chương 74: Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 76: 76: Cứu Người Ở Trung Tâm Thương Mại
- Chương 77: Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 81: 81: Ai Đối Xử Với Anh Như Lẽ Hiển Nhiên
- Chương 82: 82: Dự Án Chữa Bệnh
- Chương 83: Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 100: 100: Âm Mưu
- Chương 101: Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 131: Chương 131
- Chương 132: 132: Sợ Vợ
- Chương 133: Chương 133
- Chương 134: 134: Phòng Làm Việc Của Trương Thác
- Chương 135: 135: Quán Trà Luận Tranh
- Chương 136: Chương 136
- Chương 137: 137: Vạch Trần Ông Ta Thôi
- Chương 138: 138: Bản In Màu
- Chương 139: 139: Người Đàn Ông Xuất Sắc
- Chương 140: Chương 140
- Chương 141: 141: Chung Kỳ Gây Khó Dễ
- Chương 142: 142: Đức Tính
- Chương 143: Chương 143
- Chương 144: 144: Anh Ta Định Lừa Đảo
- Chương 145: 145: Charles Bé Bỏng Không Nhận Ra Chủ Sao
- Chương 146: Chương 146
- Chương 147: Chương 147
- Chương 148: Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 151: Chương 151
- Chương 152: Chương 152
- Chương 153: Chương 153
- Chương 154: Chương 154
- Chương 155: Chương 155
- Chương 156: 156: Chủ Tịch Như Cô Gái Nhỏ
- Chương 157: 157: Kế Hoạch Có Thay Đổi
- Chương 158: Chương 158
- Chương 159: Chương 159
- Chương 160: Chương 160
- Chương 161: Chương 161
- Chương 162: 162: Tâm Tư Phụ Nữ
- Chương 163: 163: Chuẩn Bị Cho Người Khác
- Chương 164: 164: Bất Ngờ Nhỏ
- Chương 165: 165: Câu Lạc Bộ Ngoài Trời
- Chương 166: 166: Muốn Chơi Thế Nào
- Chương 167: 167: Leo Núi Đá Không Có Dây An Toàn
- Chương 168: 168: Quỷ Môn Quan
- Chương 169: 169: Đua Xe
- Chương 170: 170: Lợi Hại
- Chương 171: 171: Có Anh Thật Tốt
- Chương 172: 172: Kẻ Xấu Cáo Trạng Trước
- Chương 173: 173: Anh Kết Hôn Rồi
- Chương 174: 174: Trái Tim Của Tần Âm
- Chương 175: 175: Phẫu Thuật
- Chương 176: 176: Phẫu Thuật Thành Công
- Chương 177: 177: Nam Thiên
- Chương 178: 178: Nhà Của Anh
- Chương 179: 179: Vu Oan
- Chương 180: 180: Ai Cũng Không Được Gặp
- Chương 181: Chương 181
- Chương 182: 182: Tra Tấn Đến Từ Ninh Nhật Chu
- Chương 183: 183: Ninh Nhật Chu Điên Cuồng
- Chương 184: 184: Anh Vẫn Chưa Rõ Bọn Họ Là Ai À
- Chương 185: 185: Hai Cô Gái Bất Lực
- Chương 186: 186: Tình Cảm Vỡ Oà
- Chương 187: 187: Hàn Văn Tính Rời Đi
- Chương 188: 188: Sát Thủ Lại Xuất Hiện
- Chương 189: 189: Sao Không Nghe Máy
- Chương 190: Chương 190
- Chương 191: 191: Một Chút Ưu Tư
- Chương 192: 192: Là Ai
- Chương 193: 193: Hoa Hồng Trắng
- Chương 194: 194: Người Ủy Thác Thần Bí
- Chương 195: 195: Bắt Đầu Diễn Tập
- Chương 196: 196: Ngoài Ý Muốn
- Chương 197: 197: Nguy Hiểm
- Chương 198: 198: Giải Cứu
- Chương 199: 199: Cơn Nổi Giận Của Trương Thác
- Chương 200: 200: Để Tôi Đánh Chết Anh Nhé
- Chương 201: Chương 201
- Chương 202: Chương 202
- Chương 203: Chương 203
- Chương 204: Chương 204
- Chương 205: Chương 205
- Chương 206: Chương 206
- Chương 207: Chương 207
- Chương 208: Chương 208
- Chương 209: Chương 209
- Chương 210: Chương 210
- Chương 211: Chương 211
- Chương 212: Chương 212
- Chương 213: Chương 213
- Chương 214: Chương 214
- Chương 215: Chương 215
- Chương 216: Chương 216
- Chương 217: 217: Chào Chị Dâu
- Chương 218: Chương 218
- Chương 219: Chương 219
- Chương 220: Chương 220
- Chương 221: Chương 221
- Chương 222: Chương 222
- Chương 223: Chương 223
- Chương 224: Chương 224
- Chương 225: Chương 225
- Chương 226: Chương 226
- Chương 227: Chương 227
- Chương 228: Chương 228
- Chương 229: Chương 229
- Chương 230: Chương 230
- Chương 231: Chương 231
- Chương 232: Chương 232
- Chương 233: Chương 233
- Chương 234: Chương 234
- Chương 235: Chương 235
- Chương 236: 236: Chương 227
- Chương 237: 237: Chương 228
- Chương 238: 238: Chương 229
- Chương 239: 239: Chương 230
- Chương 240-249
- Chương 250: 250: Chương 241
- Chương 251: 251: Chương 242
- Chương 252: 252: Chương 243
- Chương 253: 253: Chương 244
- Chương 254: Chương 254
- Chương 255: Chương 255
- Chương 256: Chương 256
- Chương 257: Chương 257
- Chương 258: Chương 258
- Chương 259: Chương 259
- Chương 260: Chương 260
- Chương 261: 261: Chương 251
- Chương 262: 262: Chương 252
- Chương 263: 263: Chương 253
- Chương 264: 264: Chương 254
- Chương 265: 265: Chương 255
- Chương 266: 266: Chương 256
- Chương 267: 267: Chương 257
- Chương 268: 268: Chương 258
- Chương 269: 269: Chương 259
- Chương 270: 270: Chương 260
- Chương 271: 271: Chương 261
- Chương 272: 272: Chương 262
- Chương 273: 273: Chương 263
- Chương 274: 274: Chương 264
- Chương 275: 275: Chương 265
- Chương 276: 276: Chương 266
- Chương 277: 277: Chương 267
- Chương 278: 278: Chương 268
- Chương 279: 279: Chương 269
- Chương 280: 280: Chương 270
- Chương 281: 281: Chương 271
- Chương 282: 282: Chương 272
- Chương 283: 283: Chương 273
- Chương 284: 284: Chương 274
- Chương 285: 285: Chương 275
- Chương 286: 286: Chương 276
- Chương 287: 287: Chương 277
- Chương 288: 288: Chương 278
- Chương 289: 289: Chương 279
- Chương 290: 290: Chương 280
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
Chàng Rể Quân Vương
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.