Làm mất mặt, triệt để làm mất mặt.
Một mực sau khi bị đánh mặt, bà Nguyễn vẫn không có bất kỳ sức đánh trả.
"Chuyện đã giải quyết xong, chúng ta đi." Lệ Quân Ngự nói với mèo con trong lòng vẫn không muốn ngẩng đầu lên.
Giọng điệu trầm thấp, lại không lạnh lùng giống như lúc nói chuyện với người bên ngoài.
"Mẹ, lẽ nào cứ như thế để bọn họ rời đi..."
Một bên khác, Nguyễn Tuyết Cầm không nhìn nổi, vội vã kéo lấy ống tay áo bà Nguyễn.
Đừng xem cô ta là dì của Nguyễn Manh Manh, bởi vì một số chuyện, cô ta chính là ghét Nguyễn Manh Manh nhất.
"Câm miệng." Trong lòng bà tức giận, trừng con gái nhỏ một cái, đè thấp giọng mắng: "Không cho bọn họ đi, chẳng lẽ còn muốn kéo bọn họ về!"
Trong lòng bà rất tức giận mà!
Tức giận đến tâm can phổi thận của bà, không có chỗ nào là tốt đẹp.
Bà c*̃ng muốn lấy mặt mũi trở về, c*̃ng muốn ngăn người lại, đổ ập xuống mắng một trận.
Nhưng, dù cho lúc đầu bà không có mắt nhìn, thì đến thời điểm như thế này, cũng đã nhìn ra thân phận của người trẻ tuổi kia, chỉ sợ không đơn giản.
Nơi này là Trí Học, nơi tụ tập của nhân vật nổi tiếng hai đời toàn nước S.
Xây dựng trăm năm qua, bao nhiêu công tử bột ỷ có tiền gây sự bị khai trừ học bạ, dù cho cầm tiền dâng đến trước mặt chủ tịch, người ta c*̃ng là xem thường.
Nhưng bây giờ, người trẻ tuổi trước mắt này lại chỉ dùng một cú điện thoại, liền làm cho chủ tịch tự mình ra lệnh, bỏ quy định nhà trường.
Việt...
Việt gia...
Bà suy nghĩ nhanh chóng, nhưng lục lọi ở trong đầu thế nào, c*̃ng nhớ không nổi có gia tộc lớn nào là họ Việt.
đang sốt ruột tức giận, lại nghe được giọng mềm mại của thiếu nữ vang lên.
"Anh buông tay..." Nguyễn Manh Manh kéo lấy cổ áo âu phục của Lệ Quân Ngự, "Thả em xuống."
ánh mắt Lệ Quân Ngự man mát, vì Nguyễn Manh Manh chống cự mình.
Anh đã thay cô trút giận, mèo con, tại sao vẫn là không cho anh ôm?
Tuy trong lòng không vui, nhưng trên mặt lại không hiện ra.
Người đàn ông cúi người, để Nguyễn Manh Manh vững vàng rơi trên mặt đất, mới buông hai cánh tay ra.
Rời khỏi cơ thể nhỏ mềm mại thơm ngát, trong ngực vắng vẻ.
Cho rằng Nguyễn Manh Manh kiên trì tự mình đi, nghĩa là vẫn đang xa lánh anh.
Ai biết, sau khi thiếu nữ đứng vững, lại nhẹ nhàng nói: "Anh chờ em một chút..."
Nói xong, Nguyễn Manh Manh liền xoay người, một đường chạy chậm đến trước mặt Nguyễn Kiều Kiều. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Chị gái...!Chị, chị muốn làm gì?" Nguyễn Kiều Kiều còn chưa lấy lại tinh thần từ trong khiếp sợ vừa nãy.
Nhìn thấy Nguyễn Manh Manh đột nhiên chạy tới, đầy mặt kinh ngạc.
Không chỉ cô ta, Diệp Phong - sứ giả bảo vệ hoa ở một bên, còn có đám người bà Nguyễn, đều sửng sốt.
Hoàn toàn không hiểu, động tác của Nguyễn Manh Manh.
"Hi, chớ sốt sắng, tôi không làm gì." Nguyễn Manh Manh quay về Nguyễn Kiều Kiều ngọt ngào nở nụ cười. Website TruyenLau.com
Tiếp đó, lại đột nhiên nắm tay trái hoàn hảo không chút tổn hại của cô ta lên, nhẹ nhàng kéo một cái.
"A...! Tay trái của tôi..." Sắc mặt Nguyễn Kiều Kiều đột biến, trật khớp tạo thành đau đớn, làm cho trên mặt trắng bệch của cô ta mồ hôi lạnh tràn trề.
"Nguyễn Manh Manh, cô làm gì!"
"Con bé chết tiệt, mày điên rồi!"
Diệp Phong và bà Nguyễn sửng sốt vài giây, mới hoang mang hoảng loạn hiểu ra, vội vã bảo vệ Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn Tuyết Cầm đang muốn như bình thường, đẩy Nguyễn Manh Manh ra. Website TruyenLau.com
Một bóng dáng cao lớn nào đó lại cướp trước một bước, bảo vệ cơ thể nhỏ nhắn xinh xắn của thiếu nữ vào trong lòng.
Nguyễn Tuyết Cầm vồ hụt, dưới chân trượt đi, suýt chút nữa ngã xuống đất.
Mà Nguyễn Manh Manh, thì lại thuận thế được người nào đó, một lần nữa ôm về bảo vệ.
Cô đứng lại, cảm nhận được lồng ngực rộng rãi tin cậy phía sau.
c*̃ng không giãy dụa, cứ như thế thuận thế dựa trọng lượng cơ thể vào trong ngực người đàn ông, mặt mày mang nụ cười nhìn về phía đám người Nguyễn Kiều Kiều và bà Nguyễn, Diệp Phong.
"Nguyễn Manh Manh...!Tại sao cô, tại sao cô phải làm như vậy với Kiều Kiều? Kiều Kiều chọc giận cô chỗ nào, cô cứ như thế đố kị cô ấy?"
Diệp Phong nhìn khuôn mặt nhỏ trắng xám của Nguyễn Kiều Kiều, đau lòng đến cực điểm.
Một bên bà Nguyễn, bởi vì kiêng kỵ Lệ Quân Ngự, chỉ có thể dùng ánh mắt nham hiểm ác độc, mạnh mẽ trừng mắt nhìn Nguyễn Manh Manh.
"Không, cậu hiểu lầm.
Tôi làm như vậy, chỉ là đang nói cho Nguyễn Kiều Kiều biết...!Từ nay về sau, Trí Học không có điều thứ 57 trong quy định nhà trường.
Nói cách khác, bắt đầu từ hôm nay, tôi muốn đánh cô ta như thế nào liền đánh cô ta như thế nấy, muốn bắt nạt cô ta thế nào liền bắt nạt cô ta thế ấy."
"Nếu như cô ta sợ, tốt nhất nghỉ học sớm một chút...!Bằng không, liền thu đuôi lại cho tôi, đàng hoàng làm người.
Bởi vì lần sau, có thể không phải chuyện đơn giản như trật khớp đâu."
Nói xong, thiếu nữ ngẩng đầu lên, mắt hạnh lòe lòe toả sáng nhìn lại về hướng Lệ Quân Ngự phía sau.
"Anh yêu...!Anh nói, em nói đúng không?".
- Chương 1: Ngủ Với Lệ Thiếu
- Chương 2: Tạm Biệt Lần Đầu Tiên Của Cô
- Chương 3: Mau Về Nhà Nhà Cậu Đã Xảy Ra Chuyện!
- Chương 4: Tức Giận Mẹ Kế
- Chương 5: Vu Oan Hãm Hại 1
- Chương 6: Vu Oan Hãm Hại 2
- Chương 7: Vu Oan Hãm Hại 3
- Chương 8: Thất Vọng Rời Đi
- Chương 9: Cậu Chủ Muốn Gặp Cô
- Chương 10: Lần Đầu Tiên Gặp Lệ Thiếu
- Chương 11: Thì Ra Anh Chính Là Lệ Quân Ngự!
- Chương 12: Tôi Là Người Giám Hộ Của Cô
- Chương 13: Từ Hôm Nay Trở Đi Tôi Sẽ Quản Cô
- Chương 14: Lần Đầu Tiên Bị Ôm Kiểu Công Chúa
- Chương 15: Mẹ Con Gặp Lại
- Chương 16: Từ Hôm Nay Trở Đi Cô Chính Là Tiểu Thư Lệ Gia
- Chương 17: Lệ Thiếu Đã Thay Đổi!
- Chương 18: Bốn Vị Thiếu Gia Của Lệ Gia
- Chương 19: Cô Ấy Xem Ra Ăn Thật Ngon
- Chương 20: Bị Lệ Quân Ngự Hoài Nghi
- Chương 21: Mục Tiêu Kiếm Tiền
- Chương 22: Lệ Quân Ngự Tặng Quà Cho Cô
- Chương 23: Mùi Thơm Quen Thuộc Như Người Phụ Nữ Tối Hôm Qua
- Chương 24: Lệ Thiếu Anh Làm Bà Xã Của Anh Sợ Rồi
- Chương 25: Ra Cái Giá Chơi Với Tôi
- Chương 26: Điện Báo Bất Ngờ
- Chương 27: Khai Giảng Xảy Ra Biến
- Chương 28: Kỹ Năng Tất Sát Của Nguyễn Manh Manh
- Chương 29: Chính Thức Bước Vào Trí Học
- Chương 30: Cô Chủ Đáng Yêu Cứu Người
- Chương 31: Bị Nguyễn Manh Manh Dạy Dỗ
- Chương 32: Kinh Động Lệ Thiếu
- Chương 33: Cô Đã Sớm Nổi Tiếng Ở Trí Học
- Chương 34: Gây Phiền Phức
- Chương 35: Oan Uổng Nguyễn Manh Manh
- Chương 36: Lệ Thiếu Đến Rồi
- Chương 37: Có Anh Cả Cưng Chiều
- Chương 38: Thi Nhau Cáo Trạng
- Chương 39: Nha Khoát Cáo Trạng Thất Bại
- Chương 40: Làm Mất Mặt Còn Chưa Kết Thúc
- Chương 41: Lệ Thiếu Sau Này Anh Sẽ Phải Hối Hận
- Chương 42: Thiện Cảm Đối Với Lệ Quân Ngự Sụt Giảm
- Chương 43: Người Đầu Tiên Đến Nói Xin Lỗi
- Chương 44: Chuyển Lớp
- Chương 45: Đi Học Bị Làm Khó Dễ
- Chương 46: Bị Người Chặn Ở Cửa Trường Học
- Chương 47: Chỉ Trích
- Chương 48: Cũng Thật Là Tự Mình Cảm Giác Hài Lòng
- Chương 49: Manh Manh Ghẹo Lệ Thiếu
- Chương 50: Tin Đồn Bao Nuôi
- Chương 51: Lệ Thiếu Anh Không Phát Hiện Mình Ghen Sao
- Chương 52: Thuyền Nhỏ Hữu Nghị Nói Lật Liền Lật
- Chương 53: Không Thể Buông Tha Dũng Sĩ Thắng
- Chương 54: Bình Hoa Nện Ở Trên Đầu
- Chương 55: Mặc Kệ Cô Hay Là Dỗ Dành Cô
- Chương 56: Hiếm Thấy Dỗ Người
- Chương 57: Lệ Quân Ngự Cho Cô Niềm Vui Bất Ngờ!
- Chương 58: Kết Thúc Hữu Nghị!
- Chương 59: Không Có Chuyện Gì Mà Tiền Không Giải Quyết Được
- Chương 60: Tra Một Chút Cô Chủ Đáng Yêu Nhất Thống Thiên Hạ
- Chương 61: Hoặc Là Bồi Thường Tiền Hoặc Là Ngồi Tù
- Chương 62: Cho Lệ Quân Ngự Một Niềm Vui Bất Ngờ
- Chương 63: Chuyển Lớp Cảnh Cáo
- Chương 64: Thầy Có Biết Giáo Viên Tào Không
- Chương 65: Bịa Đặt
- Chương 66: Người Có Khuôn Mặt Đẹp Dựa Vào Mặt Là Được
- Chương 67: Mọi Người Ngổn Ngang
- Chương 68: Ẩn Giấu Thân Phận
- Chương 69: Phạt Đứng
- Chương 70: Lộ Scandal Với Nam Thần
- Chương 71: Tự Mình Gặp Gỡ Đối Tượngyêu Trên Mạng
- Chương 72: Lại Tới Một Kẻ Xui Xẻo
- Chương 73: Các Vị Đang Ngồi Đều Là Rác Rưởi
- Chương 74: Đào Hầm Cho Cao Hán Thu Nhảy 1
- Chương 75: Đào Hầm Cho Cao Hán Thu Nhảy 2
- Chương 76: Sau Này Phải Đối Xử Tốt Với Sư Muội Nhỏ
- Chương 77: Lệ Quân Ngự Có Rắm Mau Thả
- Chương 78: Nhìn Nguyễn Kiều Kiều Tới Khó Chịu
- Chương 79: Tát Nguyễn Kiều Kiều Ở Trước Mặt Mọi Người 1
- Chương 80: Tát Nguyễn Kiều Kiều Trước Mặt Mọi Người 2
- Chương 81: Vẫn Là Tha Thứ Nguyễn Kiều Kiều Đi
- Chương 82: Lệ Quân Triệt Ngự Ra Mặt Vì Cô
- Chương 83: Phát Thanh Xin Lỗi
- Chương 84: Lệ Quân Ngự Báo Thù Giúp Cô
- Chương 85: Bị Mèo Con Chọc Cười
- Chương 86: Đàn Ông Đê Tiện Tới
- Chương 87: Kiều Kiều Cũng Bị Bệnh
- Chương 88: Cút
- Chương 89: Đau Lòng Cho Nguyễn Manh Manh
- Chương 90: Cẩu Nam Nữ
- Chương 91: Bất Ngờ Xuất Hiện
- Chương 92: Vẫn Là Người Cô Thương Yêu
- Chương 93: Tim Đập Rộn Ràng
- Chương 94: Cô Chủ Đáng Yêu Nhất Thống Thiên Hạ Hả
- Chương 95: Vậy Mà Là Loại Trừng Phạt Này
- Chương 96: Nụ Hôn Đầu
- Chương 97: Anh Muốn Hôn Cô
- Chương 98: Bảo Bảo Vô Địch Thiên Hạ Là Lệ Quân Tỳ !
- Chương 99: Thì Ra Lệ Quân Ngự Ăn Bộ Này
- Chương 100: Một Thân Phận Khác Của Lệ Quân Ngự
- Chương 101: Bệnh Cũ Lại Tái Phát
- Chương 102: Vậy Anh Chỉ Có Thể Hôn Em
- Chương 103: Làm Hay Không Làm
- Chương 104: Lần Thứ Hai Cưỡng Hôn
- Chương 105: Làm Cho Cô Và Cố Huyễn Hợp Lại
- Chương 106: Về Nhà Họ Nguyễn
- Chương 107: Nguyễn Manh Manh Đã Sớm Bị Phá Thân
- Chương 108: Manh Manh Tức Rồi
- Chương 109: Manh Manh Nhà Ông Làm Cái Gì Cũng Đúng!
- Chương 110: Ông Nội Uy Vũ Thô Bạo
- Chương 111: Bom Nặng Cân
- Chương 112: Dạy Nguyễn Kiều Kiều Làm Người
- Chương 113: Con Bé Con Có Người Trong Lòng
- Chương 114: Bảo Bối Anh Nhớ Em
- Chương 115: Anh Ấy Là Bạn Trai Con
- Chương 116: Bạo Quân Anh Bị Người Khinh Bỉ
- Chương 117: Giả Vờ Ngược X Lại Bị Làm Mất Mặt
- Chương 118: Tại Sao Hôn Cô
- Chương 119: Đối Tượng Kết Hôn Giả
- Chương 120: Mới Lạ
- Chương 121: Chạy Trối Chết
- Chương 122: Nguyễn Manh Manh Lại Là Một Thiên Tài
- Chương 123: Nội Tâm Chú Triệu Tan Vỡ
- Chương 124: Hôn Trong Mộng
- Chương 125: Bằng Bản Lĩnh Ở Lại
- Chương 126: Không Cẩn Thận Nhận Fanboy Fangirl
- Chương 127: Người Giám Thị Xem Ngây Người
- Chương 128: Người Thứ Nhất Nộp Bài Thi
- Chương 129: Che Mặt Cô Bị Ôm
- Chương 130: Lệ Quân Ngự Xa Lánh Cô
- Chương 131: Chiến Tranh Lạnh Mới Là Lạ
- Chương 132: Nguyễn Manh Manh Tối Hôm Qua
- Chương 133: Anh Tin Tưởng Cô
- Chương 134: Tôn Nghiêm Của Người Nộp Giấy Trắng
- Chương 135: Tôi Muốn Tất Cả Mọi Người Ở Đây Xin Lỗi Cô Ấy
- Chương 136: Không Còn Là Anh Yêu
- Chương 137: Lần Đầu Tiên Bị Người Cưỡng Hôn
- Chương 138: Ngàn Vạn Không Thể Làm Trọn Điểm!
- Chương 139: Manh Manh Nói Bảo Đảm Trọn Điểm
- Chương 140: Xong Hết Thảy Đều Xong
- Chương 141: Không Nên Hôn Anh
- Chương 142: Người Nào Đó Đàng Hoàng Trịnh Trọng Nói Hưu Nói Vượn
- Chương 143: Người Trước Coi Thường
- Chương 144: Quân Ngự Con Thích Manh Manh
- Chương 145: Lệ Quân Ngự Tức Rồi
- Chương 146: Lệ Thiếu Ghen Rất Đáng Sợ!
- Chương 147: Cô Lại Bị
- Chương 148: Cảm Giác Mình Là Thói Quen
- Chương 149: Lệ Thiếu Uy Hiếp Thật Là Đáng Sợ
- Chương 150: Chính Thức Tuyên Chiến
- Chương 151: Vấn Đề Khó
- Chương 152: Khụ Không Còn Nụ Hôn Đầu
- Chương 153: Ma Cuồng Ghen Login
- Chương 154: Bạo Quân Trị Tất Cả Các Bệnh
- Chương 155: Đổi Thành Hôn Người Khác Thử Xem
- Chương 156: Bạch Liên Hoa Thực Sự Là Chơi Tốt
- Chương 157: Ra Chiêu Không Theo Thói Quen Làm Nguyễn Kiều Kiều Khóc
- Chương 158: Oa Hù Chết Người!
- Chương 159: Vẫn Là Vuốt Lông Trước Đi!
- Chương 160: Hưng Binh Vấn Tội
- Chương 161: Cô Chủ Đáng Yêu Tìm Đường Chết
- Chương 162: Sau Này Chính Là Chị Dâu Cả
- Chương 163: Giả Trang Tình Nhân
- Chương 164: Không Để Ý Tới Lệ Quân Ngự
- Chương 165: Anh Cả Em Chỉ Có Thể Giúp Anh Đến Đây
- Chương 166: Bị Người Cười Nhạo
- Chương 167: Cô Cũng Thật Là Thánh Mẫu Bạch Liên Hoa Nha
- Chương 168: Manh Manh Bị Làm Tức Giận
- Chương 169: Lệ Quân Triệt Hãy Gọi Tôi Là Thần Hỗ Trợ
- Chương 170: Bất Công
- Chương 171: Bạo Quân Lên Sàn
- Chương 172: Vị Hôn Thê
- Chương 173: Tô Phá Thiên Tế
- Chương 174: Quy Định Nhà Trường Thật Sự Bị Hủy
- Chương 175: Mèo Con Cũng Là Có Tức Giận
- Chương 176: Lý Do Cưng Chiều Cô Dở Khóc Dở Cười
- Chương 177: Nguyễn Manh Manh Ngoan Ngoãn Nghe Lời Làm Anh Bực Mình
- Chương 178: Hộ Giá Hộ Tống
- Chương 179: Live Stream Ăn X
- Chương 180: Đập Đá Trên Ngực Pk Mặc Đồ Nữ
- Chương 181: Một Lần Dẫn Bảy Nam Sinh Gặp Anh!
- Chương 182: Không Thể Rời Bỏ Nụ Hôn Của Anh
- Chương 183: Huấn Luyện Đặc Biệt Cực Kỳ Tàn Ác
- Chương 184: Thay Đổi Biện Pháp Trừng Phạt
- Chương 185: Manh Manh Cùng Ba Ba Về Nhà
- Chương 186: Anh Cả Manh Manh Muốn Chuyển Về Nhà
- Chương 187: Để Vợ Chạy Đi
- Chương 188: Tức Chết Mẹ Kế
- Chương 189: Vợ Mới Vừa Đi Liền Hối Hận Rồi
- Chương 190: Lăng Bắc Tôi Bắt Đầu Muốn Phát Uy Rồi
- Chương 191: Ba Ba Cô Là Nô Của Con Gái
- Chương 192: Gây Xích Mích Thất Bại
- Chương 193: Ba Ba Phải Cho Con Gái Đi Ra Mắt
- Chương 194: Lệ Quân Ngự Tôi Chán Ghét Anh!
- Chương 195: Đồng Ý Đi Ra Mắt
- Chương 196: Anh Cả Chị Dâu Cả Muốn Đi Ra Mắt Rồi!
- Chương 197: Ra Mắt 1
- Chương 198: Ra Mắt 2
- Chương 199: Ra Mắt 3
- Chương 200: Ngăn Chặn Miệng Nhỏ Của Cô
- Chương 201: Vợ Ngoại Tình
- Chương 202: Còn Không Phải Anh Quá Trớn Trước
- Chương 203: Ba Vợ Bị Bạo Quân Doạ Mơ Hồ Rồi
- Chương 204: Bạo Quân Bắt Gian
- Chương 205: Bạn Trai Bùng Nổ
- Chương 206: Thật Là Một Con Rể Tốt
- Chương 207: Nguyễn Manh Manh Chuyển Về
- Chương 208: Thất Vọng Đối Với Lệ Quân Ngự
- Chương 209: Nếu Như Anh Không Đến Một Mình Em Làm Sao Bây Giờ
- Chương 210: Niềm Vui Bất Ngờ Của Bạo Quân Rất Xấu Rất Hung Hăng
- Chương 211: Anh Là Người Đầu Tiên Dạy Cô Như Thế
- Chương 212: Người Nhà Họ Tần Mất Mặt
- Chương 213: Lấy Lại Quyền Lợi
- Chương 214: Không Cho Đi Cùng Với Người Đàn Ông Này
- Chương 215: Con Không Trở Về Với Ba
- Chương 216: Sự Thật Về Bệnh Ngất Toán
- Chương 217: Tiếng Động Lòng
- Chương 218: Thành Tích Công Bố Của Cảnh Béo
- Chương 219: Hội Học Sinh Không Phải Là Người Nào Cũng Có Thể Tiến Vào
- Chương 220: Đồng Ý Điều Kiện Của Lệ Quân Ngự
- Chương 221: Tên Béo Phát Uy
- Chương 222: Bạo Quân Ghen Rồi!
- Chương 223: Bình Dấm Chua Đổ Đến Không Vừa
- Chương 224: Cậu Rất Tuấn Tú Rất Khó Chịu
- Chương 225: Manh Manh Khả Ái Nhất Trên Đời Bị Ghét Bỏ
- Chương 226: Con Không Thích Bạn Gái Bị Người Phê Bình
- Chương 227: Hậu Cung Của Cô Chủ Đáng Yêu
- Chương 228: Bị Anh Đuổi Xuống Xe
- Chương 229: Nguyễn Manh Manh Nổi Giận
- Chương 230: Đáng Thương Tiểu Tỳ Bảo Bảo
- Chương 231: Từ Hôm Nay Trở Đi Chuyện Của Anh Không Còn Liên Quan Gì Đến Tôi Nữa
- Chương 232: Cô Gái Ngốc Nghếch Kia Vậy Mà Là Đại Thần Trong Game!
- Chương 233: Sự Thật Bạo Quân Tức Giận
- Chương 234: Buộc Cô Chủ Động
- Chương 235: Có Thể Dỗ Bạn Gái Hay Không!
- Chương 236: Cô Mới Không Có Khóc Chỉ Là Bụi Bay Vào Mắt
- Chương 237: Thịnh Thế Bạch Liên
- Chương 238: Cứu Viện Cảnh Béo
- Chương 239: Anh Cả Của Cảnh Béo Cũng Quá Đẹp Đẽ
- Chương 240: Bị Người Đẹp Hiểu Lầm Thành Người Xấu
- Chương 241: Lệ Thiếu Anh Thật Sự Nguy Hiểm
- Chương 242: Trong Lòng Có Một Bóng Dáng Không Quên Được
- Chương 243: Đột Nhiên Nắm Bắt Lấy Tay Nhỏ Của Cô
- Chương 244: Tập Đoàn Kim Sư Cung Cấp Tài Trợ
- Chương 245: Tiểu Thư Được Anh Chàng Đẹp Trai Đưa Về
- Chương 246: Chú Lệ Chú Thật Sự Gài Bẫy Con Trai
- Chương 247: Bạo Quân Muốn Phát Công
- Chương 248: Anh Đã Nói Không Tiếp Tục Quan Tâm Em Nữa
- Chương 249: Bạo Quân Cướp Vợ
- Chương 250: Lệ Quân Ngự Anh Lại Cắn Em!
- Chương 251: Lệ Đại Thiếu Anh Là Người Có Tiền Án
- Chương 252: Hôn Choáng Váng
- Chương 253: Ngủ Cùng Nhau
- Chương 254: Tiền Tài Trợ Là Lệ Thịnh Hay Kim Sư
- Chương 255: Cô Ta Nhất Định Phải Huỷ Hoại Nguyễn Manh Manh
- Chương 256: Chiến Dịch Trước Lần Thi Tháng Cuối Cùng
- Chương 257: Một Cái Không Đủ Hôn Hai Cái
- Chương 258: Vật Nhỏ Nói Một Đằng Làm Một Nẻo
- Chương 259: Nguyễn Manh Manh Có Phải Là Em Thích Tôi Không
- Chương 260: Chị Gái Miệng Chị Vì Sao Lại Sưng Lên
- Chương 261: Lệ Quân Ngự Hiểu Lầm
- Chương 262: Đây Là Lúc Biểu Diễn Kỹ Thuật Thực Sự
- Chương 263: Yêu Đương Vụng Trộm
- Chương 264: Điểm Thi Tháng Ra Lò
- Chương 265: Một Đêm Điên Cuồng
- Chương 266: Ba Bị Rối Loạn
- Chương 267: Cứu Lệ Quân Triệt
- Chương 268: Cởi Quần Áo
- Chương 269: Tự Mình Thay Quần Áo Cho Cô
- Chương 270: Nguyễn Manh Manh Suýt Chút Nữa Phun Máu Mũi
- Chương 271: Tiểu Triệt Đáng Thương Xin Tha Cho Anh Ấy
- Chương 272: Nguyễn Manh Manh Bùng Nổ!
- Chương 273: Xóa Sạch Hay Giữ Lại Đây
- Chương 274: Bạn Trai Bạn Trai!
- Chương 275: Tranh Cử Cố Lên Bạn Gái Nhỏ Của Anh
- Chương 276: Viện Binh
- Chương 277: Vị Hôn Thê!
- Chương 278: Quần Trong Của Diệp Phong Bị Vạch Trần
- Chương 279: Có Muốn Báo Thù Hay Không
- Chương 280: Tên Béo Ôm Người Gầy
- Chương 281: Người Đàn Ông Tự Phụ Đẹp Trai Khiến Người Ta Mơ Ước
- Chương 282: Con Trai Riêng Xứng Với Con Gái Riêng
- Chương 283: Trở Về Kiếm Một Người Vợ Tốt
- Chương 284: Làm Cho Bạn Trai Nguyễn Manh Manh Chán Ghét Mà Vứt Bỏ Cô
- Chương 285: Phấn Khích Và Oán Giận
- Chương 286: Bạo Quân - Thần Trợ Công
- Chương 287: Việt Quân Ngự Là Bạn Trai Cô À
- Chương 288: Quả Bom Lớn Xuất Hiện
- Chương 289: Khoảng Cách Với Lệ Quân Ngự Rõ Ràng Trở Nên Xa Hơn
- Chương 290: Bạo Quân Ra Tay Phá Tan Hiềm Nghi
- Chương 291: Chia Tay
- Chương 292: Sau Này Không Được Gần Anh Thêm Nữa
- Chương 293: Xin Lỗi Bạo Quân Em Muốn Leo Tường
- Chương 294: Lệ Thiếu Tức Giận Tức Giận Bùng Nổ
- Chương 295: Anh Mới Mặc Kệ Nguyễn Manh Manh
- Chương 296: Không Có Anh Hôn Tiếp Sức Cuộc Thi Làm Sao Bây Giờ
- Chương 297: Xem Bóng Lưng Người Đàn Ông Rất Giống Lệ Quân Ngự
- Chương 298: Mang Mang Thai
- Chương 299: Gặp Mặt Lệ Quân Đình
- Chương 300: Vừa Thấy Mặt Đã Bị Chọc
Chào Em Vợ Yêu Ngọt Ngào Của Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.