Bí Mật Trong Tủ Tường
Charlie thức dậy, cổ họng khô khốc, mắt cay xè. Nó chỉ ngủ được có một tiếng. Nó miễn cưỡng mặc vào chiếc áo chùng rách nát thê thảm của Gabriel. Xét cho cùng thì cái áo đó cũng không gây ác mộng gì cho nó.
Gabriel và Fidelio chờ trong lúc Charlie đánh vật với mái tóc như hàng rào của nó, nhưng sau năm phút cả hai đều nhất trí rằng việc chải đầu của Charlie chẳng có mấy tác dụng.
“Nếu không đi sớm thì sẽ chỉ còn mấy rẻo thịt xông khói cháy thôi đấy,” Fidelio cảnh báo.
Charlie đói cồn cào. Nó vứt toẹt cái lược xuống và tất tả đi ăn sáng cùng bọn bạn. Nó vui mừng vì có một lũ đồng hành, bởi vì xem ra nó sẽ chẳng bao giờ mò ra được đường xuống dưới tầng trệt nếu không có chúng.
Gabriel vô cùng hạnh phúc được mặc áo chùng của Charlie, trông nó như một người khác hẳn. Nói đúng ra, nó cười suốt, chân bước thoăn thoắt. Giờ thì nó đã vứt bỏ được những cảm giác hãi hùng, chết khiếp kia.
Bữa điểm tâm gồm bột yến mạch, thịt xông khói bị cháy và một ca trà.
“Ngày nào tụi mình cũng ăn uống thế này à?” Charlie hỏi, cố nuốt một bụm yến mạch.
“Ngày nào cũng vậy,” Fidelio xác nhận.
Charlie cố không nghĩ đến những bữa điểm tâm dồi dào của ngoại Maisie.
Ngày thứ hai của nó ở học viện không đến nỗi tệ như ngày đầu tiên. Với sự giúp đỡ của Fidelio, và đôi khi của Gabriel, Charlie đã có thể tìm ra tất cả các phòng học. Vào ngày thứ ba, thậm chí nó còn một mình mò được đường ra vườn.
Thứ Sáu đã tới. Là cái ngày Charlie sợ chết khiếp. Khi các tiết học chấm dứt, nó ngồi trên giường và nhìn Fidelio thu dọn đồ đạc.
“Sẽ có chuyện gì đây, khi mọi người đã về nhà cả?” Charlie hỏi.
“Coi như em bị bỏ lại một mình,” Fidelio đáp. “Không việc gì phải lo cả. Dĩ nhiên, với thằng Manfred thì cũng phải lo một chút, nhưng không phải chỉ có mình em. Nên nhớ là Olivia cũng bị cấm túc, còn Billy Raven thì không bao giờ về nhà, vì nó không có nhà. Anh sẽ tới gặp Benjamin để lấy cái thùng mà em nhờ anh giấu. Sau đó vào lúc... để coi nào... 11 giờ rưỡi thứ bảy, anh sẽ tới và vẫy tay làm ám hiệu cho em. Nếu tụi này xoay sở xong vụ chuyển cái thùng, anh sẽ giơ hai ngón cái lên.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
Charlie Bone 1: Lúc Nửa Đêm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.