(Edit: Sunshine | Vivien Levy)
Nguồn: Blog Sunshine | Vivien Levy trên WordPress
Chỉnh sửa: Maroon
Như một cơn ác mộng, sau khi tỉnh lại trước mắt ánh mặt trời chói lóa, trên trán còn sót lại chút mồ hôi chưa khô.
Hít một hơi thật sâu, bỗng cảm thấy trong người vẫn còn có chút đau nhức mỏi mệt, cắn răng xuống giường, muốn rót cho mình chén nước. Mặc dù bước chân còn lảo đảo một chút, nhưng cũng không đến nỗi nào, xem ra đã gần bình phục rồi.
Quả nhiên, cảm mạo không phải bệnh, nếu là bệnh thì khó chịu chết mất a!
Cũng không biết, mình đã bất tỉnh, mê man mất mấy ngày.
Căn phòng này, có thể nói là sạch sẽ gọn gàng. Sa trướng màu bạc, màn giường màu bạc, bàn trà cẩm thạch trắng, ly trà bạch ngọc, hết thảy mọi thứ đều là màu trắng bạc. Nếu đoán không nhầm, thì căn phòng này đích thị là của Vân tiên nhân rồi, nhưng sao lại an bài cho ta ở chỗ này?
Mới vừa đi tới trước bàn trà, một bóng dáng gầy yếu liền chạy như bay đến trước mặt ta.
“Chủ tử! Người… người… người sao có thể tự mình làm chứ?!”
Nghe thấy vậy, đầu ta lại choáng váng, may mà có mép bàn chống đỡ, bằng không ta lại phải duyên dáng ngã xuống rồi. Chậm rãi xoay người, quay lại nhìn vẻ mặt cực kì hoảng sợ của Tiểu Tạc Tử, ta nói: “Tiểu Tạc Tử, ta đang khát nước, không tự mình đi lấy, chẳng lẽ lại muốn chết khát ư?”
Người nói vô ý, người nghe hữu ý, Tiểu Tạc Tử liền quỳ thụp xuống: “Chủ tử, chủ tử tha mạng, là nô tài hầu hạ không chu đáo, chủ tử tha mạng a!~~~~”
Website TruyenLau.com
Á khẩu, đúng là rảo cản ngôn ngữ nghiêm trọng! “Ta bảo này, Tiểu Tạc Tử.” Ngồi lên ghế bằng đá cẩm thạch chạm trổ, cảm giác lành lạnh khiến lòng ta rất dễ chịu, đầu óc cũng thanh tỉnh vài phần.
“Chủ tử phân phó……” Tiểu Tạc Tử ngẩng đầu, mắt đã ngân ngấn nước.
“Ngươi đứng lên đi, mau chuẩn bị thứ gì đó mát lạnh cho ta uống.” Một hơi uống sạch trà trên bàn, ta ôn nhu dặn dò hắn, “Như chè đậu xanh chẳng hạn! Ở đây các ngươi biết nấu chứ?! Đương nhiên nếu có cả nước ô mai ướp lạnh thì càng tốt! Hắc hắc……”
Đầu tiên Tiểu Tục Tử đần ra không hiểu, nhưng sau đó liền dập đầu đáp: “Bẩm chủ tử, những thứ này nô tài sẽ đi phân phó Ngự thiện phòng!” Đứng dậy liền đi ngay, dù một khắc cũng chỉ sợ chậm trễ. Website TruyenLau.com
Vốn còn định hỏi hắn, là ai bảo hắn tới hầu hạ ta, nhưng thấy đứa nhỏ này ba chân bốn cẳng chạy thẳng, cũng ngại không gọi hắn lại nữa. Mà thôi quên đi, người nào tới thì cũng sẽ tới, có không muốn gặp cũng không thể được.
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Sau tiếng gõ cửa, một thân trường sam trắng nhẹ nhàng lọt vào tầm mắt ta.
Tại sao Vân tiên nhân lại biến thành người như vậy…… Rõ ràng là lạnh lùng cô đạm, tiên nhân không bận thế sự, vì sao lại……
TruyenLau.com
Bầu không khí trong phòng chợt trở nên rất quỷ dị.
Âu Dương Vân sao lại không phát hiện ra tâm tư của Thượng Quan Lăng, ngân mâu nhẹ cong lên, khóe môi khẽ nhếch, bước chậm tới, nhẹ giọng nói: “Lăng nhi, uống trước ô mai hoa quế này trước đi, cháo của nàng, phòng bếp còn đang chuẩn bị.”
Ách…… Từ khi nào Vân tiên nhân lại gọi ta là “Lăng nhi”?! Thời gian qua hắn không phải luôn rất tuân theo lễ nghĩa, xưng hô với ta là Trưởng công chúa sao?! (Vivi: Vì Vân ca không muốn Cửu ca độc chiếm cách gọi này ý mà =]])
Ngẩng đầu đón nhận ánh mắt bạc của hắn, ý cười trong mắt, nhu hoà tựa làn nước xuân. Ông trời ơi, thế này là sao? Vân tiên nhân sao lại ăn thức ăn của trần gian?! (Vivi: Sặc chết, thế chị nghĩ anh ăn gì để sống??? >. Maroon: em Lăng nghĩ tiên chỉ ăn không khí thôi.)
“Cám ơn……” Kêu hắn là cái gì mới được đây? Âu Dương Vân?! “…… Vân vương” Gọi có chút không thuận miệng, nên có vẻ hơi gượng gạo.
Âu Dương Vân chăm chú nhìn, cười nhạt nói: “Chưa bao giờ nghe người ta gọi trẫm là Vân vương. Lăng nhi nếu thích, có thể gọi ta — Vân tiên nhân.”
Thân mình đột nhiên căng cứng, đất trời lay chuyển…… Hắn sao lại biết ta thầm gọi hắn là Vân tiên nhân?!
“Lăng nhi không cần lo lắng nữa, người của Tiên Nguyệt Phường, ai ở đâu thì đã quay về nơi đó rồi.” Hôm nay Âu Dương Vân dường như từ mặt trăng biến thành mặt trời, băng giá bị hơi ấm làm tan chảy.
“Cám ơn!” Ta cảm kích nhìn Vân tiên nhân, đúng rồi, còn một người nữa, nhất định phải xác nhận hắn vẫn an toàn, “Vân tiên nhân…… Khụ khụ……” Ta đúng thật đã gọi hắn như vậy ……
“Sao?” Âu Dương Vân nghe xưng hô như thế, trái lại rất cao hứng, thanh âm liền đều có sắc thái.
“Người đó… Bích Quân ấy? Hắn vốn dĩ là… nhạc công ở Tiên Nguyệt Phường ta….. sau này hình như đã rời khỏi Tiên Nguyệt Phường, hắn ở Chí Tôn Phường bị người của ngươi bắt được! Hắn có phải cũng cùng được thả hay không?”
Âu Dương Vân tựa hồ đã sớm đoán được việc này, có chuẩn bị mà nói: “Lăng nhi, thực rất quan tâm — nhạc công này?” Hắn còn cố ý nhấn vào hai chữ nhạc công. Có trời mới biết, nguyên lai thân phận Bích Quân ở Tiên Nguyệt Phường so với nhạc công khá là khác biệt.
“Đương nhiên rồi, là nhân tài của Tiên Nguyệt Phường ta a!” Người ta bảo, người nói lúc chột dạ thường không dám nhìn vào mắt đối phương. Nhưng mà, ta sẽ không làm thế, hành động phải xứng với chức danh mẹ kế bất lương chứ, ta muốn đối mặt với các độc giả nói ra lời nói trái lương tâm, lúc đó ánh mắt của ta đích thực là chân thành biết bao, ánh mắt chân thành như vậy ngay cả người hiện đại như ta cũng bị lừa! Cho nên, ta nhìn chằm chằm vào ngân mâu của Vân tiên nhân, không chớp mắt, vạn phần thành khẩn nói ra câu nói vừa rồi.
“Ha ha, Lăng nhi thật thú vị.” Âu Dương Vân nở nụ cười. Không phải cười nhạt, có cười cũng không sao, chỉ là, lúc này hắn lại cười thành tiếng, đối với hắn mà nói, e là lần đầu tiên.
Ta nhìn đến ngây người.
Lúc trước, vẻ đẹp của Vân tiên nhân, trên trời dưới đất, tuyệt sắc vô song, nhưng lại lộ ra vẻ lạnh lùng, khiến cho người ta khó có thể tới gần.
Bây giờ, vẻ đẹp của Vân tiên nhân, trên trời dưới đất, tuyệt thế vô song, không còn cảm thấy lạnh lẽo nữa, hấp dẫn khiến người ta đắm chìm.
“Làm phiền rồi.” Một kẻ đeo mặt nạ bạc, bạch y đơn giản, thanh âm trêu chọc đẩy mạnh cửa tiến vào.
- Quyển 1 - Chương 1: Tác giả vô lương, xuyên không trong mộng
- Quyển 1 - Chương 2: Không làm mẹ kế, hối hận đã muộn
- Quyển 1 - Chương 3: Dị thế cầu tồn, tiểu thuyết cải tả
- Quyển 1 - Chương 4: Bão táp chưa yên, sóng gió lại nổi
- Quyển 1 - Chương 5: Lần đầu gặp mặt, mạng treo sợi tóc
- Quyển 1 - Chương 6: Thoát khỏi miệng sói, rơi vào hang cọp
- Quyển 1 - Chương 7: Ba mươi sáu kế, tân mĩ nhân kế
- Quyển 1 - Chương 8: Quanh co, hi vọng
- Quyển 1 - Chương 9: Cách đây không lâu, người còn ở đây
- Quyển 1 - Chương 10: Trộm rường thay cột, gian manh thề độc
- Quyển 1 - Chương 11: Nguyệt Cung tiên nhân, tuyệt sắc vô song
- Quyển 1 - Chương 12: Ký ức tuổi thơ, đã thành bí ẩn
- Quyển 1 - Chương 13: Thần chỉ giáng xuống, Ngọc vi thiên hạ
- Quyển 1 - Chương 14: Giữa tiệc quyết đấu, Sở Sở khoe tài
- Quyển 1 - Chương 15: Công tâm diệu kế, cam nguyện thần phục
- Quyển 1 - Chương 16: ‘Thần’ hộ Ngôn Quốc, ai dám tranh phong?
- Quyển 1 - Chương 17: Tuyệt thế “Mỹ nam”, thăm dò “tổ cáo”
- Quyển 1 - Chương 18: Tuyệt thế kế mẫu, thề đấu với trời!
- Quyển 1 - Chương 19: Ba cái nhất của Ngôn Quốc, thử từng cái một
- Quyển 1 - Chương 20: Tiên Nguyệt giai nhân, tóc trắng mắt đỏ
- Quyển 1 - Chương 21: Trong Tiên Nguyệt Phường, khéo gặp người quen
- Quyển 1 - Chương 22: PK ra giá, vạn kim lưu tiếu[1]
- Quyển 1 - Chương 23: ‘Khách làng chơi’ – ‘Tiểu quan’, ai chơi ai chịu?!
- Quyển 1 - Chương 24: Tuyệt thế mỹ nhân, mặt xấu như quỷ
- Quyển 1 - Chương 25: Hiên Viên đập chén, Thượng Quan trách trời
- Quyển 1 - Chương 26: Giày cao bảy tấc (*), mang cho ngươi chết!
- Quyển 1 - Chương 27: Khi trời hừng đông, sấm giữa trời quang
- Quyển 1 - Chương 28: Thần hộ Ngôn quốc, trời chọn Vương phi
- Quyển 1 - Chương 29: Lời lẽ chí lý, nhất định phải nghe!
- Quyển 1 - Chương 30: Tuyển phi kinh biến, kẻ trốn người bắt
- Quyển 1 - Chương 31
- Quyển 1 - Chương 32: Trong Chí tôn phường, cửu ngũ chí tôn
- Quyển 1 - Chương 33: Ta không muốn nói ta là mẹ kế!
- Quyển 1 - Chương 34: Bị bắt thảm hại, Lăng nhi ngất xỉu
- Quyển 1 - Chương 35: Sau khi bình phục, đơn độc chiến đấu
- Quyển 1 - Chương 36: Đáng thương thay, lợn lành chữa thành lợn què
- Quyển 1 - Chương 37: Thật không thể ngờ, chưa bao giờ nghĩ đến (thượng)
- Quyển 1 - Chương 38: Thật không thể ngờ, chưa bao giờ nghĩ đến (hạ)
- Quyển 1 - Chương 39: Khổ nhục kế, tháo chạy thoát thân
- Quyển 1 - Chương 40: Trong kế có kế, tự lộ thân phận [thượng]
- Quyển 1 - Chương 41: Trong kế có kế, tự lộ thân phận [hạ]
- Quyển 1 - Chương 42: Dù sống hay chết cũng vào địa lao
- Quyển 1 - Chương 43: Đặt điều bịa chuyện, ra khỏi nhà lao! [Thượng]
- Quyển 1 - Chương 44: Đặt điều bịa chuyện, ra khỏi nhà lao! [hạ]
- Quyển 1 - Chương 45: Hỉ bào đỏ thẫm, dọa ta mất hồn!
- Quyển 1 - Chương 46: Định đấu với ta, coi ai liều hơn!
- Quyển 1 - Chương 47: Lại muốn khởi hành, giương buồm Ngôn Quốc
- Quyển 1 - Chương 48: Thật thật giả giả, dối mình dối người
- Quyển 1 - Chương 49: Chỉ vì mẹ kế, đều đợi không được!
- Quyển 1 - Chương 50: Tính mệnh lâm nguy or chẳng đáng lo ngại?
- Quyển 1 - Chương 51: Ngôn ngữ Trung Hoa, bác đại tinh thâm
- Quyển 1 - Chương 52: Mũ phượng khăn quàng, đại hôn có thành?
- Quyển 1 - Chương 53: Hỉ phục đỏ thẫm, tranh giành nổi bật!
- Quyển 1 - Chương 54: Sắc đỏ diễm lệ, mê hoặc lòng người!
- Quyển 1 - Chương 55: Đại hôn tạm hoãn, bốn người cùng vui!
- Quyển 1 - Chương 56: Ma Y huyền bí, tới đâu để tìm? [Thượng]
- Quyển 1 - Chương 57: Ma Y huyền bí, tới đâu để tìm?[ hạ ]
- Quyển 1 - Chương 58: Yêu là trước kia, phiền là hiện tại!
- Quyển 1 - Chương 59: Thân phận lo âu, nghi hoặc trùng điệp
- Quyển 1 - Chương 60: Đỉnh Cửu Trọng Sơn, trái tim nặng trĩu
- Quyển 1 - Chương 61: Hậu duệ thiên sư đến xin lĩnh giáo
- Quyển 1 - Chương 62: Cố nhân biết ta, ta không biết hắn!
- Quyển 1 - Chương 63: Thuộc hạ Ma Y, diễm tuyệt tứ phương
- Quyển 1 - Chương 64: Ma Y dạ yến, nước xiết sóng ngầm
- Quyển 1 - Chương 65: Đông Phương tặng quà, ma y từ chối
- Quyển 1 - Chương 66: Ta sẽ cùng ai, sinh tử ‘đồng quy’?
- Quyển 1 - Chương 67: Mạng nàng do ta, không phải do trời!
- Quyển 1 - Chương 68: Ăn sủi cảo à? Sao nghe mùi giấm!
- Quyển 1 - Chương 69: Giao dịch công bằng, tại sao hối hận
- Quyển 1 - Chương 70: Độc từ đâu đến, giải thích thế nào?
- Quyển 1 - Chương 71: Lão công là gì? Tướng công là ai?
- Quyển 1 - Chương 72: Ai đúng ai sai, ai thị ai phi?
- Quyển 1 - Chương 73: Thật thật giả giả, phân biệt thế nào?
- Quyển 1 - Chương 74: Người bị tổn thương, lại đi thêm một
- Quyển 1 - Chương 75: Tâm như lục trúc, chỉ trao một lần
- Quyển 1 - Chương 76: Tiệc nào cũng tan, ai về nhà nấy
- Quyển 1 - Chương 77: Kế hoạch chu toàn, chuẩn bị triển khai
- Quyển 1 - Chương 78: Ngoại công của ta, Tô đại tướng quốc
- Quyển 1 - Chương 79: Nhất thống thiên hạ, bắt đầu từ ta
- Quyển 1 - Chương 80: Thượng Quan Mạc Ly, không bao giờ phân ly
- Quyển 1 - Chương 81: Mạn Châu Sa Hoa, yêu tinh hiển hiện
- Quyển 1 - Chương 82: Anh họ tuấn tú, mắt sắc như dao
- Quyển 1 - Chương 83: Loại bỏ ngu xuẩn, thế không thể đỡ
- Quyển 1 - Chương 84: Mẹ kế ra oai, chỉnh đốn quan viên (thượng)
- Quyển 1 - Chương 85: Mẹ kế ra oai, chỉnh đốn quan viên (hạ)
- Quyển 1 - Chương 86: Đắc thế thì khó, thất thế quá dễ
- Quyển 1 - Chương 87: Thái hậu Kim quốc, không phải tầm thường
- Quyển 1 - Chương 88: Trên triều có người, ngoài cung có người!
- Quyển 1 - Chương 89: Cười xấu hơn khóc, có chuyện như thế
- Quyển 1 - Chương 90: Thần thương khẩu chiến, mẹ kế toàn thắng
- Quyển 1 - Chương 91: Thằng nhóc chết tiệt, suy nghĩ như người lớn!
- Quyển 1 - Chương 92: Đả kích thế này, làm sao chịu nổi?
- Quyển 1 - Chương 93: Ma y xuống núi, sứ giả cũng đến
- Quyển 1 - Chương 94: “Bích Quân” tới chơi… đối mặt thế nào đây?
- Quyển 1 - Chương 95: Thê thiếp đầy đàn, quan hệ gì tới ta?
- Quyển 1 - Chương 96: Không tin thần thoại, sẽ là nực cười
- Quyển 1 - Chương 97: Lễ mừng thọ yến, có mỹ nhân đến
- Quyển 1 - Chương 98: Tam hắc cư sĩ, là một tên ngốc
- Quyển 1 - Chương 99: Mắng Đông Phương Thất, vì người vì mình!
- Quyển 1 - Chương 100: Tên ngu ngốc kia, không từ mà biệt
- Quyển 1 - Chương 101: Đại lễ chấp chính, đêm trăng tròn
- Quyển 1 - Chương 102: Đêm trăng tròn, chạy trời không khỏi nắng? (1)
- Quyển 1 - Chương 103: Đêm trăng tròn, chạy trời không khỏi nắng? (2)
- Quyển 1 - Chương 104: Đêm trăng tròn, chạy trời không khỏi nắng (3)
- Quyển 1 - Chương 105: Đêm trăng tròn, chạy trời không khỏi nắng (4)
- Quyển 1 - Chương 106: Mẹ kế tiêu đời, tiểu sự lo vàng mã
- Quyển 1 - Chương 107: Mẹ kế toi đời, đại sự lo đào mộ
- Quyển 1 - Chương 108: Sinh tử không rời, mới là chân tình?
- Quyển 2 - Chương 109: Niết bàn sống lại, cái giá quá đắt
- Quyển 2 - Chương 110: Đoạn tuyệt ái tình, không còn vướng bận?
- Quyển 2 - Chương 111: Ngày rằm tháng Hai, ghi khắc trong tim!
- Quyển 2 - Chương 112: Thiên cơ khả tham (*)? Nhân tâm khả đoán?
- Quyển 2 - Chương 113: Cung chủ bí ẩn, có mấy thân phận?
- Quyển 2 - Chương 114: Kẻ hèn bất tài, “Ma y” đại nhân
- Quyển 2 - Chương 115: Vì giành mỹ nhân, so dũng so mưu!
- Quyển 2 - Chương 116: Đệ nhất mỹ nhân, danh bất hư truyền
- Quyển 2 - Chương 117: Vào ở hoàng cung, không phải ta mong muốn
- Quyển 2 - Chương 118: “Ma y” hiến kế, họa sư quốc chủ
- Quyển 2 - Chương 119: Thương hại không phải là tình yêu
- Quyển 2 - Chương 120: Tâm ý đã quyết, tuyệt không lui binh
- Quyển 2 - Chương 121: Kinh động phòng tắm, ai xấu hổ hơn?
- Quyển 2 - Chương 122: Yêu thích “nam” sắc, làm sao cho phải?!
- Quyển 2 - Chương 123: Vô cớ giam lỏng, có âm mưu gì?
- Quyển 2 - Chương 124: To gan phá lệ, ép người đi “Lương”
- Quyển 2 - Chương 125: Tình cờ gặp lại, tuy gần mà xa
- Quyển 2 - Chương 126: Ở lại hang hổ, rốt cuộc vì ai?
- Quyển 2 - Chương 127: Tam quốc khai chiến, âm mưu của ai?
- Quyển 2 - Chương 128: Lên chức quốc sư, tên ngốc tới thăm!
- Quyển 2 - Chương 129: Đã lâu không gặp, thường xuyên nghĩ đến
- Quyển 2 - Chương 130: Ông trời trêu ta, ăn thịt huơu sống?
- Quyển 2 - Chương 131: Ăn thịt “tên sói”, cho hắn chết luôn!
- Quyển 2 - Chương 132: Đệ nhất mỹ nhân, lòng hướng về ai?
- Quyển 2 - Chương 133: Bóng đêm tĩnh lặng, lòng người không yên tĩnh
- Quyển 2 - Chương 134: Sương mù chưa tan, gió mưa lại tới
- Quyển 2 - Chương 135: Mẹ kế bị ép, phải phụ tình chàng
- Quyển 2 - Chương 136: Binh biến hoàng thành, chia ly đau đớn [ thượng ]
- Quyển 2 - Chương 137: Binh biến hoàng thành, chia ly đau đớn [ trung ]
- Quyển 2 - Chương 138: Binh biến hoàng thành, chia ly đau đớn. [ hạ ]
- Quyển 2 - Chương 139: Thân hãm “Tào doanh”, là phúc hay họa (1)
- Quyển 2 - Chương 140: Thân hãm “Tào doanh”, là phúc hay họa (2)
- Quyển 2 - Chương 141: Thân hãm “Tào doanh”, là phúc hay họa (3)
- Quyển 2 - Chương 142: Đoạt thiên hạ của ta, hủy trân bảo của ngươi!
- Quyển 2 - Chương 143: Yêu là kiếp nạn, lưu luyến là tội (nhất)
- Quyển 2 - Chương 144: Yêu là kiếp nạn, lưu luyến là tội (nhị)
- Quyển 2 - Chương 145: Yêu là kiếp nạn, lưu luyến là tội (tam)
- Quyển 2 - Chương 146: Chấp Tử Chi Thủ, Sinh Tử Khế Khoát (*) (thượng)
- Quyển 2 - Chương 147: Chấp Tử Chi Thủ, Sinh Tử Khế Khoát (*) (trung)
- Quyển 2 - Chương 148: Chấp Tử Chi Thủ, Sinh Tử Khế Khoát (*) (hạ)
- Quyển 2 - Chương 149: Người ta yêu nhất – tên ngốc – không còn!
- Quyển 2 - Chương 150: Gương mặt quen thuộc, nụ cười xa lạ
- Quyển 2 - Chương 151: Đồng hành cùng địch, tiến về Kim quốc
- Quyển 2 - Chương 152: Nghỉ đêm ở khách điếm, cùng ngủ chung phòng
- Quyển 2 - Chương 153: Tay trái đế vương, tay phải đế hậu
- Quyển 2 - Chương 154: Lá thu vô tình, lòng người khó đoán
- Quyển 2 - Chương 155: Không phải cầm tù, chỉ giữ nàng lại
- Quyển 2 - Chương 156: Ngụ Trường Lạc Cung – tẩm cung hoàng hậu
- Quyển 2 - Chương 157: Trời xanh ban phúc, tên ngốc hồi triều
- Quyển 2 - Chương 158: Mệnh như ván cờ, thận trọng từng bước
- Quyển 2 - Chương 159: Hậu cung tranh sủng, liên lụy người bên cạnh
- Quyển 2 - Chương 160: Hậu cung thâm sâu, thị phi quá nhiều
- Quyển 2 - Chương 161: Chớ than ly biệt, chỉ thêm bi thương
- Quyển 2 - Chương 162: Thời vận không tốt, số phận trái ngang
- Quyển 2 - Chương 163: Trời xui đất khiến, trinh tiết khó giữ
- Quyển 2 - Chương 164: Mọi việc đều sai. Tuyết rơi thành nước mắt
- Quyển 2 - Chương 165: Vì một người kia, tiến hành đoạt thiên hạ!
- Quyển 2 - Chương 166: Đoạt người, ngươi làm khó dễ được ta?
- Quyển 2 - Chương 167: Luôn xui xẻo, thành thói quen sao?
- Quyển 2 - Chương 168: Trời lạnh hay không, trái tim nguội lạnh
- Quyển 2 - Chương 169: Ngài là vua, ta là nô
- Quyển 2 - Chương 170: Một khoảnh khắc dịu dàng, mất đi ký ức cũng được
- Quyển 2 - Chương 171: Có giai nhân ở đây, lục cung thất sắc
- Quyển 2 - Chương 172: Kìm kẹp vạn tuế, hậu quả nghiêm trọng
- Quyển 2 - Chương 173: Rót thuốc? Hôn môi? Tùy ngài nói đi!
- Quyển 2 - Chương 174: Tên ngốc đại hôn, ai mừng ai lo?
- Quyển 2 - Chương 175: Phong vân đột biến, Ngôn quốc đổi chủ
- Quyển 2 - Chương 176: Hiên Viên đại đế, ban đêm náo loạn Lương doanh
- Quyển 2 - Chương 177: Cố nhân đến cửa, may mắn thành đôi
- Quyển 2 - Chương 178: Dụ địch xâm nhập, lấy mình làm mồi nhử
- Quyển 2 - Chương 179: Sách lược vẹn toàn, song quá khinh người
- Quyển 2 - Chương 180: Lại trở về rồi, là số trời đã định?
- Quyển 2 - Chương 181: Mất đi hết thảy, chỉ có thể có ta!
- Quyển 2 - Chương 182: Ta làm Đát Kỷ, ngươi là Trụ vương?
- Quyển 2 - Chương 183: Muốn cướp thì cướp, muốn đánh thì đánh (Ngươi làm gì được ta?)
- Quyển 2 - Chương 184: Nửa đêm giờ Tý, kêu khóc hãi hùng!!!
- Quyển 2 - Chương 185: Vứt bỏ lương thiện, sao nàng nỡ làm?
- Quyển 2 - Chương 186: Thái hậu ma ma, phá hỏng đại kế của ta!
- Quyển 2 - Chương 187: Tự mình nhận tội, tiến vào lãnh cung
- Quyển 2 - Chương 188: Không phải công chúa, người thân ở đâu?
- Quyển 2 - Chương 189: Sinh tồn nơi thị phi
- Quyển 2 - Chương 190: Có cố nhân đến, không xa không rời
- Quyển 2 - Chương 191: Tim có vướng bận, không thể buông tay
- Quyển 2 - Chương 192: Động nàng thì không nỡ, dùng hắn cho hả giận!
- Quyển 2 - Chương 193: Bản tính thiện ác, thì quan trọng bao nhiêu?
- Quyển 2 - Chương 194: Cổ độc tái phát, tính mạng nguy hiểm
- Quyển 2 - Chương 195: Cứu hay không cứu, không phải ở kẻ hèn này
- Quyển 2 - Chương 196: Gió bụi tràn lan, làm bẩn trăng sáng
- Quyển 2 - Chương 197: Ông trời phụ ta, ta phụ thế nhân!
- Quyển 2 - Chương 198: Nỗi đau không biết từ đâu mà lại rất rõ ràng
- Quyển 2 - Chương 199: Hoa cỏ tháng tư, trời mùa đông lạnh lẽo
- Quyển 2 - Chương 200: Thật lòng cảm ơn vì người đã sinh ra đời
- Quyển 2 - Chương 201: Yêu Tinh rơi xuống, chấp nhận mệnh trời [1]
- Quyển 2 - Chương 202: Yêu Tinh rơi xuống, chấp nhận mệnh trời [2]
- Quyển 2 - Chương 203: Yêu tinh rơi xuống, chấp nhận mệnh trời? [3]
- Quyển 2 - Chương 204: Yêu tinh rơi xuống, chấp nhận mệnh trời? [4]
- Quyển 2 - Chương 205: Sinh Tử cốc sinh ly tử biệt [1]
- Quyển 2 - Chương 206: Sinh Tử cốc sinh ly tử biệt [2]
- Quyển 2 - Chương 207: Sinh Tử cốc, sinh ly tử biệt [3]
- Quyển 2 - Chương 208: Sinh tử cốc, sinh ly tử biệt [4]
- Quyển 2 - Chương 209: Sinh tử cốc sinh ly tử biệt [5]
- Quyển 2 - Chương 210: Trên trời dưới đất, quyết không xa rời [Đại kết cục]
- Quyển 2 - Chương 211: Kết thúc - Hiện đại mãi về sau
Chỉ Cần Có Tiền, Ta Yêu!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Chỉ Cần Có Tiền, Ta Yêu!
Tác giả :
Hiên Viên Việt