Tư Đồ Mạch quay lại nhìn vừa hay thấy Diệp Dịch Lỗi đi từ bên ngoài vào, toàn thân mỏi mệt.
“Cậu chủ Diệp, tuy rằng bị phỏng không quá nghiêm trọng nhưng cũng không thể xem thường. Nếu không xử lý cẩn thận có thể bị nhiễm trùng, đến khi đó e rằng không lường được.”
“Vậy sao?” Diệp Dịch Lỗi dùng ánh mắt u ám chằm chằm vào bàn chân của Băng Ngưng đang bị Tư Đồ Mạch nắm. “Có chết người không?”
“Anh nói hơi quá đáng rồi đó.” Tư Đồ Mạch hỏi. ‘Vừa về đến nhà đã buông lời châm chọc, xem ra tin đồn là thật. Thiếu phu nhân tương lai của nhà họ Diệp quả thật không dễ dàng gì.
“Bác sĩ Tư Đồ!” Băng Ngưng nhẹ gọi, lắc đầu tỏ ý không cần.
Hành động túm áo Tư Đồ Mạch của Băng Ngưng thật sự khơi mào lửa giận của Diệp Dịch Lỗi. Hắn lạnh giọng ra lệnh. “Lại đây Băng Ngưng.”
“Chân của Băng Ngưng đang bị thương, không thể cử động.” Tư Đồ nói xong ngồi xuống nắm lấy mắt cá chân của cô. Ánh mắt giết người của Diệp Dịch Lỗi làm cô khó có thể an tâm.
“Ngưng Nhi, cô có vẻ không thể nhớ được lời nói của tôi phải không?” Tuy rằng giọng nói thản nhiên nhưng trong mắt hắn đầy uy h**p. Băng Ngưng thấy hơi lo sợ, đang định đứng dậy thì bị Tư Đồ Mạch đè lại. “Hiện tại, cô là bệnh nhân của tôi. Bệnh nhân phải nghe lời thầy thuốc.”
Bị khiêu khích trực tiếp khiến DIệp Dịch Lỗi mất sạch kiên nhẫn, trừng mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Tư Đồ Mạch. Sau đó chuyển hướng sang Băng Ngưng, tự như chất vấn: cô quên lần cảnh cáo mới đây rồi sao?
Không khí căng như dây dàn bị cắt ngang vì Điền Mộng Phỉ từ dâu nhào đến. “Anh Dịch!” Ả nũng nịu ôm lấy thắt lưng của Diệp Dich Lỗi, cố tình dán b* ng*c vào người hắn. “Sao bây giờ anh mới trở về. Anh đi ra ngoài cả đêm làm mọi người trong nhà ai ai cũng lo lắng.” Ả chu đôi môi đỏ mọng làm nũng.
Vốn không hứng thú với hành động của Điền Mộng Phỉ nhưng nhìn Băng Ngưng “thân mật” dựa vào người Tư Đồ Mạch, hắn vươn tay ôm thắt lưng của ả, “Anh đã về rồi còn gì.” Khẽ xoa chóp mũi của ả. “Anh đưa em đi làm được không?”
“Tốt quá!” Điền Mộng Phỉ mong còn không được, dĩ nhiên gật đầu như giã tỏi. “Anh Dịch à, em biết anh tốt với em nhất mà.” Nửa khuôn mặt đang hớn hở dán tại lồng ngực hắn lộ.
“Thiếu gia, phu nhân muốn cậu đưa tiểu thư đi học ạ.”
“Không rảnh.!” Hắn ngắt lời quản gia trong khi tay vẫn ôm Điền Mộng Phỉ. “Ông là quản gia của nhà này không có nghĩ ông có quyền quản lý cả tôi.”
Quản gia nghẹn họng không nói thêm được lời nào, đành lui sang một bên.
“Không cần lo lắng, để tôi đưa Băng Ngưng đến trường.” Tư Đồ Mạch vừa lau tay vừa đề nghị.
“Việc này...không tiện lắm.” Quản gia nhìn Diệp Dịch Lỗi.
“Không có gì bất tiện cả, dù sao cũng tiện đường. Huống hồ tôi là bác sĩ của cô ấy, không phải người lạ.” Hắn nói xong đỡ Băng Ngưng đứng dậy, dừng lại một chút nhìn Điền Mộng Phỉ dìu Băng Ngưng rời đi.
“Bác sĩ Tư Đồ, anh làm cái...” Băng Ngưng khó chịu khi bị nhét vào trong xe.
“Vì sao cô ở trước mặt Diệp Dịch Lỗi thì ngoan ngoãn như con mèo nhỏ mà trước mặt tôi thì xù lông như con nhím thế?” Cố ý đóng cửa xe thật mạnh. “Hắn cố ý làm khó cô đó. Cô định chịu đựng đến bao giờ?”
Website TruyenLau.com
Ơ...Tư Đồ Mạch vẫn là người nho nhã, lễ độ, hôm nay sao lại xử sự như thế?
Tư Đồ Mạch rõ ràng đang tức giận, dường như khó chấp nhận được việc Băng Ngưng bị ức h**p. ‘Cho dù chỉ là con gái nuôi, nhưng vẫn là hôn thê trên danh nghĩa, không hiểu tại sao Diệp Dịch Lỗi có thể đối xử với cô ấy như vậy.’
- Chương 1-1: Mở đầu: Xin lỗi, khiến anh phải thất vọng
- Chương 1-2: Dịu dàng cùng tàn nhẫn
- Chương 2: Muốn cô sống không bằng chết
- Chương 3: Bộ mặt ghê tởm
- Chương 4: Châm chọc ác ý
- Chương 5: Sóng ngầm sắp bắt đầu
- Chương 6: Cô cút ra ngoài cho tôi
- Chương 7: Những kỷ niệm vui vẻ kia chẳng qua chỉ là quá khứ…
- Chương 8: Thỏ không ăn cỏ gần hang
- Chương 9: Cô quyến rũ tôi!
- Chương 10: Cô chết thì tôi sẽ tin!
- Chương 11: Càng tuyệt vọng
- Chương 12: Hạ tiện giống nhau
- Chương 13: Càng trở nên không thể chịu nổi
- Chương 14: Cậu có bệnh truyền nhiễm sao?
- Chương 15: Không ngại truyền nhiễm trên giường!
- Chương 16: Hận cô cả đời
- Chương 17: Đánh tới chỗ đau
- Chương 18: Chết cũng sẽ không quên!
- Chương 19: Bất thình lình cho một cái tát
- Chương 20: Chết rồi liệu có còn hận nữa?
- Chương 21: Cầu cho nó chết tại đây
- Chương 22: Chỉ sợ kết quả ngược lại
- Chương 23: Không, đây không phải là sự thật
- Chương 24: Cầu xin anh đừng nói
- Chương 25: Đau đến hít thở cũng khó khăn
- Chương 26: Lạnh lùng làm cho người ta giận sôi
- Chương 27: Cầu xin mẹ cho con nói ra
- Chương 28: Không muốn một người khuyết tật
- Chương 29: Muốn tôi cưới cô, nằm mơ!
- Chương 30: Chúng ta cùng xem xem
- Chương 31: Tốt nhất cách xa cô ấy ra
- Chương 32: Chúng tôi muốn đính hôn
- Chương 33: Đối xử thô lỗ
- Chương 34: Giống như khổ sở bất đắc dĩ
- Chương 35: Rốt cuộc muốn làm cái gì!
- Chương 36: Nhục nhã tại lễ đính hôn(1)
- Chương 37: Nhục nhã tại lễ đính hôn (2)
- Chương 38: Tuyệt vọng đến sắp hỏng
- Chương 39: Tại sao tranh giành với tôi
- Chương 40: Lạc Băng Ngưng có thù oán với chị?
- Chương 41: Diệp gia không hoan nghênh ngươi
- Chương 42: Là ý loạn tình mê?
- Chương 43: Làm thế thân cũng không xứng
- Chương 44: Tự tay giết chết cô
- Chương 45: Rốt cuộc hận tôi bao nhiêu
- Chương 46: Nên trả giá thật lớn
- Chương 47: Giấc mộng đáng sợ
- Chương 48: Chúng ta kết thúc
- Chương 49: Thật sự là ngoài ý muốn sao?
- Chương 50: Sẽ gặp báo ứng
- Chương 51: Chết rồi không có chứng cứ
- Chương 52: Ai xoa dịu nỗi đau cho hắn
- Chương 53: Bản lĩnh
- Chương 54: Thần Tiên cũng không thể nào cứu được
- Chương 55
- Chương 56: Chỉ có anh mới được bắt nạt em
- Chương 57
- Chương 58: Hạ nhục cô để an ủi Điền Mộng Phỉ
- Chương 59: Chỉ cần cô đau khổ
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 137: Bị hạ thuốc
- Chương 138-1: Chúng ta kết hôn nhé
- Chương 138-2
- Chương 139-1: Muốn cô ở cùng tôi tối nay
- Chương 139-2
- Chương 140: Quân cờ thí mạng
- Chương 141-1: Còn có thể tàn nhẫn như vậy
- Chương 141-2
- Chương 142: Tuyệt đối không bỏ qua
- Chương 143: Chọn một trong hai
- Chương 144-1: Dày công mưu tính
- Chương 144-2
- Chương 144-3
- Chương 145: Chứng cứ cho sự tuyệt tình của người kia
- Chương 146: Không thể tin vào tình yêu nữa
- Chương 147-1: Các người có quan hệ gì
- Chương 147-2: Các người có quan hệ gì (2)
- Chương 148-1: Tất cả đều là do bà tự tạo (1)
- Chương 148-2: Tất cả đều là do bà tự tạo (2)
- Chương 149: Anh muốn dùng quy tắc ngầm với tôi sao?
- Chương 150: Chân tướng sự thật
- Chương 151: Nhất định chỉ có thể làm kẻ thù
- Chương 152-1: Người bị hại vô tội
- Chương 152-2: Người bị hại vô tội (2)
- Chương 153: Muốn bà chết mới vừa lòng sao
- Chương 154-1
- Chương 154-2
- Chương 155: Cố ý mưu sát
- Chương 156-1: Chỉ là hiểu lầm quá sâu (1)
- Chương 156-2: Chỉ là hiểu lầm quá sâu (2)
- Chương 157: Là vì không yêu
- Chương 158-1: Bí mật nhiều năm(1)
- Chương 158-2: Bí mật nhiều năm (2)
- Chương 159: Em dám nổ súng, thì anh sẽ buông tay
- Chương 160: Chúng ta không thể có chuyện gì được
- Chương 161: Sẽ không có kết quả tốt
- Chương 162: Sống chết khó nói (Đếm ngược đến đại kết cục)
- Chương 163: Rải tro cốt xuống biển
- Chương 164: Tất cả đều sắp kết thúc
- Chương 165: Đại kết cục
Chỉ Hoan Không Yêu: Tổng Giám Đốc Xấu Xa Chớ Thô Lỗ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.