Đêm ấy, Tạ Trường Yến hiếm khi bước đến viện ta.
Hắn rụt rè đứng ngoài cửa, không dám gõ.
Nhũ mẫu khẽ khuyên:
“Thiếu gia biết lỗi rồi, tiểu thư hãy cho cậu ấy vào đi.”
Ta nhìn vào gương, vết sẹo nơi thái dương vẫn còn rõ ràng.
Sự trưởng thành của hắn… là cái giá ta đã phải trả bằng cả m.á.u và nước mắt.
Ta có thể tha thứ, nhưng Giang Nguyên Âm đã c.h.ế.t ở tuổi hai mươi lăm, người từng tan nát cõi lòng kia không còn cơ hội để tha thứ nữa.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cuối cùng… hắn cũng không đẩy cánh cửa ấy ra.
Giữa chúng ta, cách một Giang Nguyên Âm đã tuyệt vọng c.h.ế.t đi ở tuổi hai mươi lăm — vĩnh viễn không thể hòa giải. TruyenLau.com
Ba ngày sau, Quỳnh Hoa công chúa chính thức hòa ly với phò mã Tô Che – kẻ đã nát bấy cả thân thể lẫn danh tiếng.
Rồi lại một nhát. TruyenLau.com
Liên tiếp từng nhát, cho đến khi người nằm trên giường không còn động đậy.
Nàng ta bật cười điên dại:
“Hắn vì ngươi mà muốn đuổi ta đi? Ta là thiên kim nhà họ Giang, sao có thể thua thứ tiện chủng con gái kỹ nữ như ngươi chứ! Ngươi c.h.ế.t rồi thì tốt, hắn sẽ yêu ta, sẽ cho ta làm chính thê, ta vẫn sẽ là thiên kim tiểu thư được người người ngưỡng mộ!”
“Phải không?”
Ta bước ra từ gian trong, nở nụ cười lạnh băng.
Giang Từ Ưu lập tức lùi lại, thất kinh:
“Ngươi… ngươi chưa chết! Vậy… vậy…”
Ta mỉm cười:
“Tự mình mở ra xem đi.”
Nàng ta run rẩy đưa tay kéo chăn — rồi gào lên thất thanh:
“Sao lại là mẹ?!”
Giang phu nhân, bị trói như con heo, bị đ.â.m đến nát người, đã c.h.ế.t không thể c.h.ế.t lại.
Ta lạnh lùng nói:
“Bà ta dạy ngươi rằng, muốn thắng ta thì phải giẫm lên đầu ta, phải g.i.ế.c hết người bên cạnh ta, cướp lấy mọi thứ của ta. Vậy bà ta… không đáng c.h.ế.t sao?”
Giang Từ Ưu hoảng loạn lắc đầu, tay nắm chặt cán d.a.o run bần bật:
“Không… ta không muốn chết… Là ngươi! Là con tiện nhân ngươi bày mưu tính kế! Chỉ cần g.i.ế.c ngươi… mọi thứ sẽ ổn thôi…”
Nàng ta lao đến.
Nhưng ta nghiêng người né tránh, c.h.é.m một nhát.
Máu phun trào.
Nàng ta ôm lấy cổ, quỳ rạp xuống đất, ánh mắt tràn đầy không cam tâm, rồi chậm rãi ngã xuống — không bao giờ tỉnh dậy nữa.
Sau đó, ta cắt đứt dây trói trên người Giang phu nhân, gỡ khăn bịt miệng bà ta, không làm thêm gì cả.
Tạ Lẫm ra mặt giải thích giúp ta:
“Giang Từ Ưu ghen tị vì mẫu thân đến thăm thê tử ta, liền ra tay sát hại. Ngươi tình cờ đi ngang bắt gặp, mới ra tay g.i.ế.c nàng ta.”
Hai mụ họ Giang — một độc ác, một nhơ nhuốc — c.h.ế.t rồi, chỉ là hình thức lướt qua, không ai để tâm tới chân tướng.
Tạ Lẫm khuyên ta:
“Nàng xem, ta đã vì nàng mà làm đến mức này. Chẳng lẽ còn chưa đủ để chứng minh lòng ta sao? A Âm, ta thật sự hối hận rồi. Từ nay về sau, chúng ta sống tốt được không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta gật đầu:
“Được thôi.”
Rồi lập tức quay sang Tạ Trường Yến:
“Đa tạ con đã giúp ta gọi Giang phu nhân đến. Chỉ tiếc, bà ta còn chưa kịp khuyên Giang Từ Ưu thì đã bị chính con gái mình g.i.ế.c chết.”
“Nhưng ta vẫn lo cho nhũ mẫu. Con có thể giúp ta một lần nữa không? Nhờ Đại hoàng tử tìm giúp tung tích của bà ấy.”
Tạ Trường Yến cắn môi, cúi đầu không nói.
Một lúc lâu sau, hắn mới gật đầu:
“Con nợ người quá nhiều… phải trả.”
Ta cầm bút viết một bức thư, chỉ xin Đại hoàng tử giúp tìm tung tích của nhũ mẫu.
Tạ Trường Yến cầm thư rời đi.
Nhìn bóng lưng hắn dần khuất trong hành lang, ta thầm nói trong lòng:
“Xin lỗi… đã lừa ngươi… và lợi dụng ngươi.”
26
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Trong bức thư ta gửi, có kèm bốn chữ — “Thao quang dưỡng hối” (ẩn mình chờ thời).
Đại hoàng tử hiểu được.
Không bao lâu sau, hắn bị trúng độc tiễn khi đang điều tra vụ án tham nhũng, từ đó không thể rời khỏi giường.
Không chỉ giao lại mọi binh quyền, chức vụ, mà từng bát thuốc đắng cũng dần khiến thân thể hắn gầy gò đến mức nhìn thấy cả xương.
Ngược lại, Nhị hoàng tử được Hoàng hậu nuôi bên cạnh, bắt đầu tỏa sáng trước mắt mọi người.
Một lượng lớn văn võ bá quan từng ủng hộ Tam hoàng tử, lần lượt quy phục dưới trướng Nhị hoàng tử, nhất thời thanh thế không ai sánh bằng.
Tạ Lẫm theo đó cũng lên như diều gặp gió, mỗi lần về phủ, nét vui vẻ trên mặt hắn khó mà che giấu.
Hắn đắc ý khuyên ta:
“Con người rốt cuộc vẫn phải biết thời thế. Phù trợ chính thống không hề mâu thuẫn với việc lập công danh. Sự thật chứng minh, ta đã chọn đúng.”
“Giờ Đại hoàng tử nằm liệt giường, ngự y nói độc đã ngấm vào xương tủy, e rằng không sống được bao lâu. Hắn còn lấy gì để tranh đoạt với Nhị hoàng tử?”
“Huống hồ, A Âm, nàng vốn coi trọng dân sinh thiên hạ, sao không nghĩ đến việc nếu Đại hoàng tử – người tàn nhẫn, thủ đoạn độc ác kia lên ngôi, thì bá tánh chẳng phải sẽ trở thành cá nằm trên thớt hay sao?”
Nói đến đây, hắn lại làm ra vẻ tiếc nuối:
“Nhị hoàng tử dù tính tình hơi mềm yếu, nhưng dù sao cũng được nuôi dưỡng dưới gối Hoàng hậu.”
Đại hoàng tử hiếu sát.
Nhị hoàng tử mềm yếu vô năng.
Tam hoàng tử kết đảng mưu lợi, bức dân hút máu.
Tạ Lẫm biết rõ, văn võ bá quan cũng biết rõ.
Nhưng bọn họ vĩnh viễn không bao giờ đưa ánh mắt nhìn về phía công chúa Quỳnh Hoa— người đức tài vẹn toàn — chỉ bởi vì nàng là phụ nữ.
Năm xưa, ta đại thắng trở về, cùng quân đội khải hoàn hồi triều, văn võ bá quan đều sợ ta đòi ban chức tước, bèn vắt óc nghĩ cách cắt đứt tiền đồ của ta:
Ban thưởng vàng bạc, châu báu.
Ép ta liên hôn với danh môn thế gia.
Có kẻ thậm chí muốn ta làm trắc phi của Đại hoàng tử.
Họ khinh thường nữ nhân, nhưng lại sợ hãi khi nữ nhân bước vào triều đình, cùng họ chia quyền thiên hạ.
Tạ Lẫm, chính là kẻ như thế.
“A Âm, dù sao ta cũng là phu quân của nàng, ta không ép nàng nhu thuận là vì ta thương nàng. Nhưng nàng cứ luôn xa cách như vậy, thật khiến người ta lạnh lòng.”
Ta nheo mắt, cố ý đẩy tay hắn ra khi hắn định nắm tay ta:
“Năm đó ngươi vì Giang Từ Ưu mà dâng cả vị trí chính thê của ta cho nàng ta.”
Chiếu Sơn Hà
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.