Xe phía trước dừng lại, cô cũng ngừng, cửa xe còn chưa kịp mở ra, Sa Duy Hân đã phi xuống xe, vọt tới trước xe mình. Anh ta gõ cửa tay lái: "Mau mở xe."
Thanh Thu cười mở xe, người đàn ông trước mắt giống như cậu bé to xác xông đến nhìn cô gái của mình. Thấy cô ấy còn ngủ, anh ta thở dài, sau đó tìm chìa khóa của cô ấy đưa cho Thanh Thu: "Tôi bế cô ấy, đi thôi, chúng ta lên tầng."
Chẳng thể nói gì cả, thậm chí lúc này cô cảm giác mình là người thừa, Nhưng cô phải chịu trách nhiệm với Nguyễn Thủy Tiên, tốt hết cô cứ theo Sa Duy Hân, ở lại chỗ Nguyễn Thủy Tiên.
Trong một căn hộ nhỏ, có một phòng ngủ và sảnh nho nhỏ, Thanh Thu mở cửa liền ngồi xuống sô pha. Bên kia, Sa Duy Hân đã bế Nguyễn Thủy Tiên vào phòng ngủ. Trong căn hộ rất yên tĩnh, đến mức nghe được cả tiếng kim rơi. Sa Duy Hân không hề phát ra tiếng vang nào hết. Anh ta vào hồi lâu, lúc quay ra mặt mũi buồn thiu, đi tới trước mặt Thanh Thu và khẽ nói: "Cô ấy vẫn ngủ."
"Ừ." Thanh Thu gật dầu, đẩy chén trà vừa mới pha xong tới trước mặt anh ta: "Uống trà đi."
"Không được, tôi phải đi ngay. Cô trông coi cô ấy giúp tôi được không?"
Đáy lòng cô buồn bã: "Anh yên tâm à?"
"Haizzz, tôi ở lại mới không yên tâm, cô ấy vừa trông thấy tôi sẽ nghĩ quẩn, sẽ..." Anh ta ngập ngừng, dường như ở lại mới là hại Thủy Tiên.
Hóa ra là như thế, nghĩ đến cảnh Thủy Tiên một lòng muốn chết ở Phong gian, Thanh Thu khẽ nói: "Vậy anh đi đi, có chuyện gì chúng ta liên lạc qua điện thoại." Không buông bỏ được nhưng lại làm cứng. Thật ra thì cô và Sa Duy Hân chẳng khác gì nhau, chẳng qua Sa Duy Hân muốn chính là Nguyễn Thủy Tiên, còn cô thì là Lê Minh Tùng. Cô thật vô dụng, vậy mà không từ bỏ được.
Sa Duy Hân đứng lên, bóng dáng cao lớn bao phủ quanh người Thanh Thu. Cô từ từ ngẩng đầu, qua ánh đèn tường ảm đạm trong phòng, thoáng chốc cô như thấy người trước mắt chính là Lê Minh Tùng. Cô bỗng như người đang nằm mộng: "Minh Tùng, đừng đi..."
Sa Duy Hân đứng lại, vừa nhấc bước đột nhiên lui lại: "Cô tìm Thủy Tiên là vì cậu ấy sao?"
Bấy giờ Thanh Thu mới tỉnh táo: "Anh ấy cũng giống anh, thích lừa gạt người khác. Anh lừa Nguyễn Thủy Tiên còn anh ấy thì lừa tôi. Tôi biết anh ấy không đi cùng Phương Thu, nhất định là như vậy." Giọng điệu cô chắc chắn vô cùng, không chút do dự: "Anh nói cho anh ấy biết, đừng để tôi tìm được anh ấy, nếu không tôi sẽ không buông tha cho anh ấy đâu." Cô nghiến răng nghiến lợi, nhưng đáy lòng lại thoáng dịu dàng. Cô rất nhớ, rất nhớ anh.
"Thanh Thu, chúng tôi là bạn thân từ nhỏ, chúng tôi làm việc có nguyên tắc của mình. Đường ranh giới kia không thể nào vượt qua, cho nên tôi không thể giúp cô gặp anh ấy. Tuy nhiên tôi có thể cho cô một gợi ý."
Giọng nam rất chân thành, bất chợt Thanh Thu phát hiện Sa Duy Hân thật sự là đàn ông tốt. Chờ Nguyễn Thủy Tiên tỉnh, cô nhất định phải khuyên nhủ Nguyễn Thủy Tiên, đừng cáu kỉnh nữa, hai người họ có thể gặp mặt trực tiếp thế này tốt quá, cô ghen tỵ còn chẳng được nữa kìa.
Sa Duy Hân chỉ nói một câu, sau đó rời đi.
Khóe môi mang nụ cười, qua hồi lâu, rốt cuộc Thanh Thu biết nụ cười của mình còn chất chứa hi vọng.
Thanh Thu gọi điện cho ông Bà Bùi, bảo rằng tối nay cô sẽ ngủ qua đêm ở nhà người bạn. Bà Bùi không ngừng thở dài, nói nhỏ: "Thanh Thu, con cứ ở bên ngoài đến bao giờ mỏi mệt thì về, ba mẹ luôn sẵn sàng chờ con."
Ba mẹ mới là người không bao giờ ruồng bỏ cô. TruyenLau
Khóe mắt cô trào nước mắt, cô chợt nhận ra, có lẽ mẹ đã biết tất cả rồi: "Mẹ, có phải mẹ biết Minh Tùng đang ở đâu không?"
"Cậu ta ra nước ngoài rồi." Bà Bùi khựng lại vài giây, dường như đang điều chỉnh tâm trạng mới trả lời.
"Vâng, con biết rồi." Thanh Thu buông điện thoại nặng trịch xuống. Tại sao tất cả mọi người đều không muốn nói cho cô biết sự thật?
Đi vào phòng Nguyễn Thủy Tiên, cô ấy ngủ thật say. Hình như cô ấy đang mơ mộng đẹp, khóe môi còn nhoẻn cong. Sa Duy Hân rất chu đáo, thậm chí còn thay cả đồ ngủ cho Nguyễn Thủy Tiên, ngủ như thế mới thoải mái.
Người đàn ông kia, nghĩ lại cũng rất đáng thương. Nhưng ai đúng ai sai cô không biết được. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Kéo ngăn kéo của Nguyễn Thủy Tiên ra, qua nhiên có thuốc ngủ. Cô mở ra uống mấy viên, sau đó lặng lẽ nằm xuống sô pha ngoài phòng khác và ngủ, như vậy Minh Tùng mới chịu gặp cô.
Thanh Thu ngủ giấc say, như vậy mới chân thật.
Đến khi cô tỉnh lại đã là buổi chiều hôm sau. Nguyễn Thủy Tiên nằm bò trước sô pha, gương mặt mỏi mệt vẫn vương nước mắt. Cô ấy nhắm mắt lại thủ thỉ: "Thanh Thu, sao cô ngốc vậy. Minh Tùng không cố ý, không phải, anh ấy cũng muốn gặp cô..." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thanh Thu nghe rõ từng chữ, không bỏ sót chữ nào. Anh ấy không cố ý sao?
Cô quét mắt về phía cưởi sổ, mỉm cười tươi tắn, khẽ nói: "Anh ấy đột nhiên ra nước ngoài là vì bị thương, phải không?"
"Ơ?" Nguyễn Thủy Tiên ngồi vụt dậy: "Trọng Thanh Thu, cô tỉnh rồi à?" Nét mặt cô ấy hoảng sợ: "Vừa rồi tôi nói gì hả?"
"Ha ha, cô nói Minh Tùng không cố ý, cô nói anh ấy cũng muốn gặp tôi."
"Không, tuyệt đối không phải, cô nghe nhầm rồi."
"Nguyễn Thủy Tiên, tôi không điếc. Được rồi, tôi không làm khó cô nữa, phiền cô nhắn tin giúp tôi, bảo anh ấy rằng lần này tôi không chết được, lần tiếp theo chưa chắc đã may mắn vậy đâu." Giọng cô nhẹ nhàng tựa như gió thoảng mây bay.
"Thanh Thu, cô đừng nghĩ quẩn, cô nhìn tôi này, bây giờ tôi đã nghĩ thông, đàn ông là cái quái gì, chẳng là cái thá gì hết, không có bọn họ, phụ nữ chúng ta cũng có thể sống huy hoàng, có thể vui vẻ quên đời." Cô ấy vỗ ngực, bây giờ đến lượt Nguyễn Thủy Tiên khuyên cô.
"Tôi không đùa đâu, Nguyễn Thủy Tiên, cô nhớ chuyển lời giúp tôi nhé." Nói xong cô nhảy xuống sô pha, sau đó cất bước đi ra cửa.
"Thanh Thu, cô muốn đi đâu? Cô vừa mới tỉnh lại mà." Nguyễn Thủy Tiên đuổi tới, cô lại thản nhiên: "Ra ngoài đi dạo: " Sau đó đi vào thang máy ấn số tầng cao nhất.
Cô đẩy cửa tầng chót ra, cơn gió hây hây thổi qua, làm tóc cô tung bay. Cô vươn tay đón lấy những luồng khí mới, cảm giác trong lành này khiến cô cảm thấy thế giới này vẫn còn tươi đẹp xiết bao.
Nhớ tới Sa Duy Hân, khóe môi cô nhoẻn cười. Chỉ biết tin tức của anh, nếu quả thật không thể gặp, vậy thì cũng đành để hai người liên hệ qua Sa Duy Hân vậy, chỉ ngần ấy là cũng đủ rồi.
"Thanh Thu, cô đừng nghĩ quẩn, đừng u mê, anh ta không đáng để cô làm thế đâu."
Thanh Thu không quay đầu lại, mặt đón gió, thì thầm: "Cô nói cho anh ấy biết, chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, một tin nhắn hoặc một email để tôi biết anh ấy còn sống là đủ rồi."
"Được, Thanh Thu, cô đứng im ở đó, để tôi bảo A Hân chuyển lời cho anh ta." Nguyễn Thủy Tiên nói to, lập tức bấm điện thoại.
Cô im lặng chờ đợi, thu hết cảnh Thành phố F vào tầm mắt. Giờ phút này, đáy lòng cô trở nên bình thản. Cô nghe Nguyễn Thủy Tiên nói chuyện với Sa Duy Hân, cô biết mình có hy vọng rồi.
Quả nhiên Nguyễn Thủy Tiên nhanh chóng cúp điện thoại: "Thanh Thu, anh ta nói hai ngày tới sẽ gọi cho cô, nhưng điều kiện tiên quyết là cô đừng làm chuyện điên rồ."
"Được." Cô đột nhiên xoay người, khóe mắt đuôi mày mang nét cười, như vậy đã đủ rồi, đã đủ rồi.
"Trọng Thanh Thu, cô..." Bây giờ đổi thành Nguyễn Thủy Tiên ngơ ngẩn, nụ cười trên mặt Thanh Thu đang muốn nói rằng cô đang mãn nguyện.
- Chương 1: Gặp được anh ấy
- Chương 2: Mùi vị của đàn ông
- Chương 3: Dồn dập ập tới
- Chương 4: Rượu thơm say lòng người
- Chương 5: Vết máu trên giường
- Chương 6: Tổng giám đốc của tập đoàn lê thị
- Chương 7: Không quen cô ấy
- Chương 8: Cảnh tượng khiến người ta kinh ngạc
- Chương 9: Cho cô ấy ba trăm triệu đồng
- Chương 10: Là cô sai rồi
- Chương 11: Một chân đạp hai thuyền
- Chương 12: Một đêm rối loạn
- Chương 13: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 14: Chân chảy máu rồi
- Chương 15: Giọng nói dịu dàng của đàn ông
- Chương 16: Sẽ không có tương lai
- Chương 17: Bán máu
- Chương 18: Tiếp thị rượu ở quán bar
- Chương 19: Sự xuất hiện nho nhã
- Chương 20: Đợi cô cả một đêm
- Chương 21: Chúng ta về nhà thôi
- Chương 22: Làm người phụ nữ của tôi
- Chương 23: Yêu rồi sao
- Chương 24: Đen trắng kết hợp
- Chương 25: Cuộc gọi đột ngột
- Chương 26: Kỹ thuật đề phòng lang sói
- Chương 27: Anh ấy đã cứu cô
- Chương 28: Hai tờ thỏa thuận
- Chương 29: Làm vợ của anh ấy
- Chương 30: Thử làm quen
- Chương 31: Lên nhầm thuyền giặc
- Chương 32: Hoa cúc đồng tiền
- Chương 33: Một nam một nữ
- Chương 34: Một phòng bề bộn
- Chương 35: Em muốn uống rượu
- Chương 36: Thương nhi
- Chương 37: Không muốn lừa gạt ông nội
- Chương 38: Một căn phòng
- Chương 39: Phải kết hôn rồi
- Chương 40: Dạ dày khó chịu
- Chương 41: Bất ngờ nói ra
- Chương 42: Vị sĩ quan đẹp trai
- Chương 43: Đừng ở trong trường
- Chương 44: Hai hổ đánh nhau
- Chương 45: Âm thầm bỏ đi
- Chương 46: Ngã trong phòng tắm
- Chương 47: Một tờ chi phiếu
- Chương 48: Xảy ra chuyện rồi
- Chương 49: Dấu hiệu độc thân
- Chương 50: Hóa ra là anh ta
- Chương 51: Hẹn cô uống cà phê
- Chương 52: Công khai mắng cô
- Chương 53: Gặp nhau nơi đường hẹp
- Chương 54: Cho anh ta ăn một tát
- Chương 55: Không ngồi lên xe của anh
- Chương 56: Ăn ý với nhau
- Chương 57: Bọn nhỏ hạnh phúc
- Chương 58: Lùi một bước biển rộng trời cao
- Chương 59: Con của ai
- Chương 60: Vẫn câu lấy trái tim anh
- Chương 61: Cô muốn mưu sát sao
- Chương 62: Lời nói say giải vây
- Chương 63: Vì trái tim của con gái
- Chương 64: Bọn em chia tay rồi
- Chương 65: Chính là con của anh
- Chương 66: Váy cực ngắn gây ra họa
- Chương 67: Bảo cô mua vui
- Chương 68: Đưa cô về căn hộ
- Chương 69: Không đánh cược nổi
- Chương 70: Bị bắt cóc thì làm sao
- Chương 71: Chẳng qua chỉ thế mà thôi
- Chương 72: Cô là em dâu của anh ta
- Chương 73: Lẻ loi một mình
- Chương 74: Sự dịu dàng của ai
- Chương 75: Quá ngây thơ rồi
- Chương 76: Hô hấp như muốn ngừng lại
- Chương 77: Suy nghĩ không bằng hành động
- Chương 78: Anh có chuyện muốn nói với em
- Chương 79: Là tôi
- Chương 80: Vậy cũng tốt
- Chương 81: Vẫn muốn buông tay sao
- Chương 82: Nhát gan
- Chương 83: Không có kết quả
- Chương 84: Bình thản đối mặt
- Chương 85: Hạnh phúc biết bao
- Chương 86: Không nén được cơn giận
- Chương 87: Con hoang
- Chương 88: Núi cao còn có núi cao hơn
- Chương 89: Không thể làm rõ
- Chương 90: Anh đừng quá đáng
- Chương 91: Anh thật không biết xấu hổ
- Chương 92: Ấm áp như vậy
- Chương 93: Không đành lòng bọn trẻ
- Chương 94: Đó là chuyện ngoài ý muốn
- Chương 95: Đã muộn thế này rồi
- Chương 96: Không thể nhìn tiếp được nữa
- Chương 97: Vẻ đỏ mặt của anh
- Chương 98: Không trăng hoa cũng không đàng điếm
- Chương 99: Đi rất vội vã
- Chương 100: Cảm thấy không thoải mái
- Chương 101: Tăng vọt
- Chương 102: Nói không rõ ràng
- Chương 103: Cuộn tròn
- Chương 104: Cười nhạt
- Chương 105: Ngủ riêng
- Chương 106: Không thể nhịn được nữa
- Chương 107: Con không tha thứ cho ba
- Chương 108: Anh muốn làm gì
- Chương 109: Đừng động vào tôi
- Chương 110: Anh ta muốn làm gì
- Chương 111: Quản rộng quá rồi
- Chương 112: Chấn động và kinh ngạc
- Chương 113: Bị sốt
- Chương 114: Hận chết anh
- Chương 115: Bất đắc dĩ
- Chương 116: Hoảng sợ
- Chương 117: Em quen rồi
- Chương 118: Buông tay thôi!
- Chương 119: Tốt đẹp như vậy
- Chương 120: Chỉ muốn yêu em
- Chương 121: Thế giới không cách nào đi vào được
- Chương 122: Có chút manh mối
- Chương 123: Phiên bản người đàn ông xấu xa
- Chương 124: Đỏ mặt
- Chương 125: Hương thơm nồng nàn
- Chương 126: Anh sẽ làm em yêu anh mất
- Chương 127: Quyến rũ chết người
- Chương 128: Không ổn
- Chương 129: Không thấy đâu cả
- Chương 130: Sóng gió ập tới
- Chương 131: Em không trốn thoát được đâu
- Chương 132: Đoán trúng tâm tư của cô
- Chương 133: Trái tim phụ nữ giống như kim nơi đáy biển
- Chương 134: Chưa từng thay đổi
- Chương 135: Thật sự rời đi rồi
- Chương 136: Cuộc hành trình cửa hàng mạng
- Chương 137: Hôm nay thật rảnh rỗi
- Chương 138: Mãi mãi không quên
- Chương 139: Sự hoang mang chưa từng có
- Chương 140: Anh nói lời xin lỗi
- Chương 141: Không liên quan đến em
- Chương 142: Rốt cuộc em muốn thế nào
- Chương 143: Quả nhiên là người phụ nữ đó
- Chương 144: Mưa gió sắp tới
- Chương 145: Yêu ai yêu cả đường đi
- Chương 146: Đầu mối
- Chương 147: Âm hồn bất tán
- Chương 148: Không liên quan đến anh
- Chương 149: Không yêu chính là không yêu
- Chương 150: Dựa vào đâu mà tôi phải đi
- Chương 151: Tôi trả cho anh
- Chương 152: Có tình yêu là có niềm hy vọng
- Chương 153: Thay đổi lớn vô cùng
- Chương 154: Không muốn tỉnh lại
- Chương 155: Tấm lòng người mẹ
- Chương 156: Em về là tốt rồi
- Chương 157: Qua đêm nay sẽ hết hiệu lực
- Chương 158: Thẹn thùng
- Chương 159: Anh thật khốn nạn
- Chương 160: Cười rung cả người
- Chương 161: Chúng ta làm lại từ đầu
- Chương 162: Mây gió thoảng qua
- Chương 163: Tràn đầy sức sống
- Chương 164: Xinh đẹp dịu dàng
- Chương 165: Chuyện này con không thể nói
- Chương 166: Người đàn ông đáng ghét
- Chương 167: Chỉ có đòi hỏi
- Chương 168: Thật ngoan
- Chương 169: Ngại ngùng
- Chương 170: Thẹn thùng mà kinh ngạc
- Chương 171: Không còn liên quan gì
- Chương 172: Phòng suối nước nóng
- Chương 173: Hẹn tối gặp
- Chương 174: Từng trải qua bao chuyện khó trở lại như lúc đầu
- Chương 175: Người ba tốt
- Chương 176: Không đến lượt anh quản
- Chương 177: Vướng mắc chưa rõ ràng
- Chương 178: Anh thích em
- Chương 179: Không muốn để ý đến anh
- Chương 180: Cô vẫn còn yêu anh
- Chương 181: Xe beetle thật đáng thương
- Chương 182: Cảm giác rất kỳ lạ
- Chương 183: Nước hoa bách hợp
- Chương 184: Chua xót khổ sở
- Chương 185: Thì thầm
- Chương 186: Định nghĩa về ngôi nhà
- Chương 187: Bất an
- Chương 188: Miễn cưỡng mặc chiếc váy thiên nga
- Chương 189: Tầm thường đến thế
- Chương 190: Không ngờ lại cứng đầu thế
- Chương 191: Cháu đi đây
- Chương 192: Bên ngoài không an toàn
- Chương 193: Cuối cùng cũng chịu buông tay
- Chương 194: Cũng không biết là ai
- Chương 195: Mùi đàn ông
- Chương 196: Một đám mây trên đỉnh núi
- Chương 197: Như đã qua một đời
- Chương 198: Muốn làm duy nhất của anh
- Chương 199: Cái họ muốn có
- Chương 200: Dao động
- Chương 201: Cô ta không xứng
- Chương 202: Chỉ muốn quên em đi
- Chương 203: Chỉ một mình cô
- Chương 204: Thật ngại quá
- Chương 205: Người đàn ông khờ khạo nhất
- Chương 206: Con đường một đi không trở lại
- Chương 207: Sự yêu mến xuất phát từ đáy lòng
- Chương 208: Dịu dàng đến thế
- Chương 209: Nhớ em
- Chương 210: Chết cũng phải chết cùng nhau
- Chương 211: Thoải mái hơn rất nhiều
- Chương 212: Sự dịu dàng của ai
- Chương 213: Nơm nớp lo sợ
- Chương 214: Ngoan nhé
- Chương 215: Cô là vợ tôi
- Chương 216: Người đàn ông đó rất đẹp trai
- Chương 217: Vừa vặn
- Chương 218: Anh ta không thể muốn thanh thu
- Chương 219: Hết thuốc chữa
- Chương 220: Thả anh ta ra
- Chương 221: Êm dịu như nước
- Chương 222: Số mệnh là như thế
- Chương 223: Hối hận cũng không kịp
- Chương 224: Người đàn ông giấu tài
- Chương 225: Nỗi buồn lặng lẽ
- Chương 226: Em nói gì đi
- Chương 227: Em sẽ chết cùng anh
- Chương 228: Chỉ là đang ngủ
- Chương 229: Khiến tôi nghiện ngập
- Chương 230: Chỉ có thể khiêm tốn chút
- Chương 231: Cô cũng nghiện rồi
- Chương 232: Vô cùng hỗn loạn
- Chương 233: Cười như hoa nở
- Chương 234: Không cho hắn ta hôn
- Chương 235: Giết người
- Chương 236: Tên đàn ông không biết xấu hổ
- Chương 237: Có phải em có tâm sự không
- Chương 238: Anh sẽ hối hận
- Chương 239: Anh đang tức giận
- Chương 240: Cô biết hậu quả mà
- Chương 241: Căn phòng trống vắng
- Chương 242: Hoàn toàn không để ý
- Chương 243: Bá đạo như thế
- Chương 244: Đều khó chịu
- Chương 245: Người trong cuộc thì mơ hồ
- Chương 246: Có phải thích cô ta không
- Chương 247: Đau lòng
- Chương 248: Càng lúc càng không hiểu anh
- Chương 249: Trái tim quá mệt mỏi
- Chương 250: Có chút áy náy
- Chương 251: Đứa trẻ này thật sự không giữ được
- Chương 252: Người phụ nữ của anh
- Chương 253: Không biết phải làm sao
- Chương 254: Là khắc tinh của anh
- Chương 255: Nghe hay không nghe
- Chương 256: Còn hơn cả lợn
- Chương 257: Anh là đồ Đàn ông xấu xa
- Chương 258: Không phải là cố ý
- Chương 259: Trong lòng cực kỳ rối loạn
- Chương 260: Không muốn nghĩ gì cả
- Chương 261: Không muốn buông tay
- Chương 262: Cô chấp đến đáng yêu
- Chương 263: Thật sự phải đi rồi
- Chương 264: Tình yêu mãnh liệt
- Chương 265: Thật sự không cần
- Chương 266: Trái tim đau đớn
- Chương 267: Anh là đàn ông
- Chương 268: Cảm giác đau khổ
- Chương 269: Đều là hiểu lầm sao?
- Chương 270: Quân cờ đáng thương
- Chương 271: Cai nghiện
- Chương 272: Đau lòng
- Chương 273: Nó là chị con
- Chương 274: Đều là nghiệt duyên
- Chương 275: Họ cùng rời đi
- Chương 276: Trở về
- Chương 277: Đồ Ngốc
- Chương 278: Anh không muốn gặp cô thật sao
- Chương 279: Tôi sẽ tự vượt qua cái bẫy này
- Chương 280: Bị bắt giữ
- Chương 281: Chờ tin tức của anh
- Chương 282: Em rất muốn rất muốn gặp anh
- Chương 283: Thực sự rất lo lắng
- Chương 284: Đồng ý với tôi một chuyện
- Chương 285: Không quấy rầy bọn họ nữa
- Chương 286: Dường như anh ấy đã thay đổi
- Chương 287: Minh tùng, anh đang sợ cái gì?
- Chương 288: Rốt cuộc đêm đó đã xảy ra chuyện gì?
- Chương 289: Không xảy ra chuyện gì cả
- Chương 290: Bà ấy bị bệnh tâm thần
- Chương 291: Thân thế của cô
- Chương 292: Trong lòng chỉ có mình em
- Chương 293: Có thể gả cho anh nhanh thôi
- Chương 294: Bọn trẻ gặp nguy hiểm
- Chương 295: Nhân vật nguy hiểm
- Chương 296: Để họ đi
- Chương 297: Minh tùng, anh nhất định phải quay về
- Chương 298: Hôn lễ của bọn họ
- Chương 299: Cô dâu chính là cô
- Chương 300: Lấy anh nhé
- Chương 301: Bây giờ là chồng rồi
- Chương 302: Cuối cùng cô mãi mãi thuộc về anh
Chồng Bá Đạo Tình Yêu Sâu Sắc (Ông Xã Đại Nhân Thật Khó Chiều)
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Chồng Bá Đạo Tình Yêu Sâu Sắc (Ông Xã Đại Nhân Thật Khó Chiều)
Tác giả :
Tiểu Khuynh Khuynh