Có người đêm đó ngủ ngon giấc, còn có người ngủ hay không thì chẳng ai hay.
Khương Nhan Lâm ngủ một mạch đến khi tự tỉnh. Cô dậy chuẩn bị bữa sáng lành mạnh, xử lý việc vặt, trả lời tin nhắn công việc, loáng cái đã đến chiều.
Dạo này, tài khoản làm ăn của cô lên số khá ổn, kha khá nhãn hàng tìm đến đặt quảng cáo.
Khương Nhan Lâm chọn vài sản phẩm dùng thử, đồ vừa mới được gửi đến, sẵn tiện quay video đập hộp, lát nữa đánh giá sau.
Công việc bận rộn cuốn cô đi, mọi chuyện khác tạm gác lại phía sau.
Tuy nghề tay trái không kiếm ra tiền bằng nghề chính, nhưng có thêm thu nhập thì ai không vui.
Đến khi quay chụp xong xuôi, ngồi vào máy tính xử lý hậu kỳ thì một cô bạn đã lâu không liên lạc gọi đến.
Khương Nhan Lâm bắt máy, vừa nghe vừa làm việc, cuộc trò chuyện cứ thế rề rà.
"Đợt trước tao có về quê thăm bà ngoại. Lâu không về, suýt quên mất tiếng Nhật nói thế nào, sợ thật."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khương Nhan Lâm nghe cái giọng điệu làm lố này, không nhịn được cười kháy: "Thế mà mỗi lần đi cùng mày trên đường phố Tokyo, toàn bị người ta tưởng nhầm là người Nhật rồi ra hỏi đường đấy."
Lê Quân Tranh giãy nảy lên: "Khương Nhan Lâm, cái đồ ác mồm ác miệng!"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khoảng một thời gian Khương Nhan Lâm mới được nghe cô bạn lên đồng thế, hiếm hoi cảm thấy có chút an ủi.
"Xem ra dạo này tâm trạng của mày tốt lên nhiều rồi nhỉ." Khương Nhan Lâm vừa rê chuột chỉnh ảnh, vừa nói bâng quơ. TruyenLau.com
Lê Quân Tranh thở dài: "Chứ sao nữa, gặp phải tay chơi thì đành chịu."
Lê Quân Tranh là một cô gái lai gốc Á, ba là người Hoa ở nước ngoài, mẹ người Nhật, nhưng hầu như không sống ở Trung Quốc hay Nhật Bản. Khương Nhan Lâm quen cô bạn trong một buổi tụ tập bạn bè, vừa gặp đã hợp cạ, không chỉ sinh nhật cách nhau có hai ngày, mà một vài chuyện từng trải qua và quan điểm sống cũng rất giống nhau. Mới quen mà tám xuyên ngày đêm, chia sẻ với nhau những chiến tích dở hơi của mình.
Thời gian trước, Lê Quân Tranh say nắng một cô nàng trên mạng, bốc đến nỗi lặn lội từ nước mình sang tận Singapore để gặp. Ai ngờ đối phương ăn xong chùi mép rồi lặn mất tăm, còn bồi thêm một câu chúng mình chỉ là bạn. Sau đó giở trò bơ tin nhắn, nhưng không cắt đứt liên lạc, thường xuyên xuất hiện trong vòng bạn bè chung của cả hai, thả thính lung tung.
"Ai lại lên giường với bạn bè bao giờ, tao hỏi thật đấy?"
Ban đầu Lê Quân Tranh suy sụp tinh thần, mỗi lần nhắc đến là không nhịn được chửi vài câu.
Dần dần cũng tỉnh ngộ khỏi cái ảo mộng yêu đương đó, nhận ra rằng việc lụy tình này không đáng.
Khương Nhan Lâm chưa bao giờ khuyên bạn bớt đau khổ. Bởi cô biết, thứ Lê Quân Tranh cần là thời gian.
Còn Lê Quân Tranh của hiện tại, có lẽ đã thật sự vượt qua được chuyện này.
Suy cho cùng, trong tình sử của cô bạn thì đây chỉ là một vết xước nhỏ.
Lần nào cũng yêu như thiêu thân, lần nào cũng tan nát, nhưng lần sau vẫn chứng nào tật nấy.
Thế mà Khương Nhan Lâm thích nhất thái độ của Lê Quân Tranh, biết mình muốn gì nên theo đuổi cái đó.
Xã hội bây giờ hay ném đá những người lụy tình, phần lớn là do giới trẻ coi tình yêu như thứ gì đó ghê gớm, nên mới tự cảnh giác bản thân.
Xuất thân không phải là thứ mình có thể chọn, học vấn và công việc cũng vậy.
Bình giữ nhiệt pha nước chanh, trời nóng như đổ lửa mà cô cứ uống đồ nóng, giờ vẫn còn hơi ấm, vừa miệng.
Cô uống nước xong mới trả lời: "Không phải."
Lê Quân Tranh hăng hái hẳn: "Mới quen à? Đỉnh dữ, tháng nào cũng gặp vài đối tượng."
Khương Nhan Lâm phản bác: "Đừng có mà đặt điều, tao còn ế lâu hơn cả mày."
"Ế á? Thả thính mập mờ không xác định quan hệ cũng gọi là ế hả, đồ tồi." Lê Quân Tranh vạch trần bạn không trượt phát nào, hỏi dồn: "Kể mau, kể mau, quen chỗ nào, người ở đâu, trông thế nào, thành phần gì..."
Khương Nhan Lâm bị cô nàng lải nhải đến đau cả đầu, đành tóm tắt qua loa, ngắn gọn, súc tích.
Lê Quân Tranh nghe xong, ngẫm nghĩ hồi lâu, rồi mới sâu xa nói: "Khương Nhan Lâm, lần này cưng gặp rắc rối to rồi."
Rắc rối ư?
Khương Nhan Lâm chưa cảm thấy vậy, nên cô phán luôn là do Lê Quân Tranh tiếng mẹ không sõi – bọn người nước ngoài, ai chả thế.
Nhưng, Bùi Vãn Ý đúng là kiểu người mà người thường khó tiêu hóa nổi. Phần lớn mọi người sẽ bị vẻ ngoài của cô ta mê hoặc, lao đầu vào như thiêu thân, mà quên mất rằng, màu sắc càng rực rỡ thì độc tính càng cao.
Khương Nhan Lâm đối diện với cô ta, cũng không thể không phải tập trung cao độ, dốc hết kiên nhẫn và khả năng quan sát.
Không thể quá vội, sẽ trúng độc.
Không thể quá chậm, sẽ mất đi độ tươi.
Phải thao tác thật chuẩn, loại bỏ độc tố, giữ lại phần ngon nhất.
Khoan đi.
Khương Nhan Lâm khựng lại, bật cười trước hình ảnh vừa hiện lên trong đầu.
Đấy là con cá nóc mà?
________
Bộ này tam tai, cứ đăng thiếu chương :))
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237: Hoàn chính văn
- Chương 238: Ngoại truyện 1
- Chương 239: Ngoại truyện 2 (Hoàn toàn văn)
Cô Ấy Bắt Tôi Hoàn Lương
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.