Nói buổi tối bàn lại chẳng qua là kế hoãn binh của Lâm Lan, nàng không chọn được người thích hợp, chuyện này không thể qua quýt được. Hộp bạc để ở trong nhà thật không yên tâm, Lâm Lan nghĩ tới nghĩ lui vẫn nên đem tới nhà Bảo Trụ cất.
"Lâm Lan, nàng định thế nào?" Bảo Trụ lo lắng.
Lâm Lan lắc đầu than thở: "Giờ tôi cũng không biết." Mấu chốt hiện tại nàng không biết tìm ai tới gánh trách nhiệm thì ổn thỏa.
Bảo Trụ ngẫm nghĩ một lúc, ánh mắt đột nhiên trở nên kiên định: "Lâm Lan, thực sự không được, nàng bỏ chạy đi."
Trốn? Vậy có được không? Nàng có y thuật, không nói là cao siêu, nhưng cũng coi như biết nghề, tới chỗ nào cũng có thể kiếm miếng cơm, nhưng... nàng chạy, ca ca làm sao bây giờ? Lão già họ Trương có thể bỏ qua sao? Lâm Lan càng nghĩ càng phiền não, càng nghĩ càng hận, Diêu Kim Hoa chắc chắn tính toán bọn họ đấu không lại nhà họ Trương nên mới tiền trảm hậu tấu như vậy.
"Trường hợp tệ nhất sẽ dùng." Nàng cũng đã nghĩ có một ngày sẽ rời thôn nhỏ này đi, gian nan trọng sinh, nàng không muốn cả đời sống chỗ này, thật ra nàng nghĩ làm thầy y, đi khắp nam bắc chữa bệnh, đợi đến muốn ngày đôi chân mỏi muốn dừng lại, tùy hoàn cảnh, mở một tiệm thuốc nhỏ, không cần quá nhiều tiền, chỉ cần đủ cơm áo mặc là thỏa nguyện lắm rồi. Đời trước, điều nàng khát vọng nhất chính là tự do, khát vọng được giống người bình thường, đi học, kết bạn, có một người thân đi bên mình, đáng tiếc, bên cạnh nàng luôn là một đoàn vệ sĩ, tâm không tự do, thân không tự do.. Về phần phu quân, nàng ít khi nghĩ tới, ở cổ đại này, nam nhân có điều kiện tốt chút phần lớn đều tam thê tứ thiếp, nàng không có cách nào tiếp nhận, còn người điều kiện không tốt thì lại không vừa mắt nàng.
"Anh Bảo Trụ, anh giữ hộp bạc này giúp tôi, tôi cần yên tĩnh suy nghĩ chút." Lâm Lan đem hộp bạc giao cho Bảo Trụ, đi dọc sườn núi không mục đích.
Bảo Trụ nhìn bóng lưng gầy gò của Lâm Lan, hắn vô cùng đau lòng, nếu bản thân có thể chia sẻ cho Lâm Lan một chút thì thật tốt. Bất tri bất giác, Lâm Lan đã đi tới trước nhà tranh của Lý tú tài.
Mặt trời đỏ ối như chiếc thau đồng dần buông xuống núi, những đám mây nhuộm thứ ánh sáng ấm áp nhiều màu lững lờ trên bầu trời chiều, từng làn gió vờn cây cỏ, sắc đỏ vàng pha màu lá xanh thật đẹp... Cảnh vật tươi đẹp là vậy, nhưng tâm nàng sao lại dậy sóng, thật sự, chỉ còn cách chạy trốn sao?
"Lâm Lan cô nương, cô... tới tìm tôi?" Lý Minh Doãn đưa Trần Tử Dụ xuống núi, trở lại thấy Lâm Lan đứng ngẩn người trước nhà tranh của hắn nên nghĩ là nàng tìm hắn có việc.
Lâm Lan quay đầu lại, hoảng hốt nhìn Lý tú tài trong ánh tà dương đi tới. Một thân bạch y hơi cũ, dung nhan tuấn tú, đôi mắt thâm sâu, dáng đi ưu nhã, nam tử như vậy, khiến cho người ta như được thưởng ngoạn cảnh đẹp. Lòng Lâm Lan đột nhiên toát ra một ý niệm to gan. Tại sao không là Lý tú tài? Hắn không phải người ở đây, tới nơi này ở ba năm là để giữ đạo hiếu, nam nhân như hắn lại một thân tang phục, cuộc sống kham khổ, sớm muộn gì hắn cũng rời đi, sao không cầu cạnh nhờ hắn hỗ trợ, để nàng có cái cớ không phải lấy lão họ Trương, lại càng thuận trong việc lấy cơ trời thôn Giản Tây. TruyenLau.com
Tựa như trong đêm tối nhìn thấy ánh rạng động, Lâm Lan thấy được hi vọng, bất kể thế nào, thử một lần đi. "Đúng vậy, tôi tìm anh." Lâm Lan cười nhạt: "Có chuyện muốn thỉnh giáo anh một chút."
Lý Minh Doãn nhíu mày, nghi ngờ nói: "Cô nói đi."
"Một người chịu ân huệ của người khác, phải làm thế nào." Lâm Lan hỏi.
Lý Minh Doãn trầm ngâm: "Chịu ơn người khác, tự nhiên khắc trong tâm khảm, nhất định báo đáp."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Lan hoan hỉ, nàng muốn chính là những lời này, đừng nói nàng làm ơn để được báo đáp, là do đường cùng nàng mới phải dùng hạ sách này.
"Là... Tôi đã từng cứu mạng, cũng từng giúp anh chuyện thoát khỏi tiểu thư nhà họ Trương, đây có tính là có ân với anh không?" Lâm Lan mở to mắt, hỏi vẻ thành thật.
Trong phút chốc Lý Minh Doãn ngạc nhiên, lúc sau hắn từ từ khôi phục bình tĩnh, miệng nhả ra mấy chữ: "Tự nhiên... Tính toán..." Trong giọng nói lộ ra mấy phần không cam lòng, nói là có ân với hắn, nhưng chẳng phải nàng cũng gây cho hắn không ít phiền toái còn gì. Chuyện lúc trước không nói tới, chuyện hôm nay thôi, Tử Dụ khó khăn lắm mới tìm được tới đây, kết quả bị Lâm Lan dọa cho khốn khổ, chuyện này truyền tới kinh thành, sợ rằng khối người ôm bụng cười hắn tới rơi răng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Bây giờ tôi đang gặp phải chút phiền toái, anh có phải cũng nên giúp tôi chút không?" Lâm Lan càng lúc càng tỏ vẻ tha thiết, giọng nói còn mang theo vài phần ủy khuất.
Lý Minh Doãn thầm nhắc nhở bản thân cẩn thận, nhưng... hắn cũng đã thừa nhận đã chịu ơn nàng, sao có thể vừa nói đã cự tuyệt? "Nếu Lý mỗ có khả năng, sẽ cố hết sức."
Lâm Lan vui mừng: "Thật ra không phải chuyện gì to tát, chỉ là muốn anh phối hợp với tôi chút, giúp tôi nói dối chuyện này."
Lý Minh Doãn kinh ngạc, nói dối ư? Hắn chưa bao giờ làm chuyện như thế.
Lâm Lan không để ý tới vẻ mặt kinh ngạc của hắn, tiếp tục nói: "Nói đúng ra chuyện này cũng có phần do anh, nếu sáng nay không phải sợ anh bị kẻ xấu hại, tôi cũng sẽ không tới giúp anh, nếu tôi không tới giúp anh, sẽ không để cho bà mối Vương tới nhà tôi, bà mối Vương không tới nhà tôi, chị dâu tôi sẽ không có cơ hội đem bán tôi cho lão già họ Trương làm thiếp, anh cũng biết lão già ấy đấy, chuyên cưỡng ép con gái nhà lành, ham mê sắc đẹp, tôi không thể làm thiếp hắn được, cho nên, phiền anh giúp tôi chút."
Lý Minh Doãn nghe đã rõ, tình huống Lâm Lan gặp phải đúng là quá xui xẻo, xui xẻo hơn, hắn chính là một trong số nguyên nhân gây ra chuyện đó. Lý Minh Doãn nhạy cảm bắt được tia giảo hoạt trong đôi mắt tỏ ra ngây thơ của Lâm Lan, chợt cảm thấy da đầu tê dại, thấp thỏm hỏi: "Cô muốn tôi giúp cô thế nào?"
Lâm Lan thấy hắn đã đáp ứng, cả người phấn chấn, hai mắt như phát sáng, cười nói: "Lý tú tài, chúng ta thương lượng thế này nhé, tôi và anh giả bộ đính hôn, trước mắt giúp tôi vượt qua cửa ải khó khăn này, nhờ vậy sẽ giúp tôi rời khỏi thôn Giản Tây, sau khi ổn thỏa, hôn ước bị hủy bỏ, coi như anh trả xong tôi món nợ ân tình, sau này tôi và anh không ai nợ ai, thế nào? Chuyện này đối với anh không có tổn thất gì đúng không? Tuy nhiên, nếu như trong vòng ba năm anh đỗ Trạng nguyên... tôi sẽ suy nghĩ xem có gả thật cho anh không." Lâm Lan vừa nói xong đã thấy mình thật thông minh, đỗ Trạng Nguyên đâu có dễ dàng. Ba năm mới có một lần thi, vạn người thi như thế, xác suất đỗ vô cùng nhỏ, thậm chí còn bằng không, những lời nàng nói tương đương một tờ ngân phiếu khống. Đáng tiếc nàng đã quên, đời này nàng đâu có gia đình quyền thế, đâu phải một cô tiểu thư danh giá, trong mắt Lý tú tài, cô chẳng qua chỉ là một cô gái nông thôn bình thường.
Nếu như không có nửa câu nói phía sau, Lý Minh Doãn có lẽ không cần suy nghĩ lâu như vậy, giả một cái hôn ước, mang nàng rời đi vốn không phải việc gì khó, hắn cũng đang định rời đi, ba năm đạo hiếu đã đầy, có rất nhiều chuyện đang chờ hắn giải quyết, hôm qua quản gia Thiên Ngô mang tin tức đến khiến hắn phiền muộn cả một đêm. Lý Minh Doãn có chút đánh giá Lâm Lan, nữ nhân này thường xuyên xuất hiện bất thình lình, miệng lưỡi lợi hại, mưu mô cũng nhiều, người bình thường đừng hòng chiếm được nửa phần tiện nghi của nàng... Có lẽ mang Lâm Lan cùng trở về sẽ giúp hắn hóa giải chút phiền toái... nhưng,... vạn nhất cô nàng bắt đền hắn thì sao... Lý Minh Doãn do dự.
Nhìn Lý tú tài cau mày hồi lâu không nói lời nào, Lâm Lan mất kiên nhẫn: "Haiz, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy, anh không thể đổi ý đâu, anh biết bây giờ tôi đường cùng rồi, nếu anh không giúp tôi, tôi không dám chắc là bản thân có nói ra cái gì đó khó nghe không... hoặc là làm ra chuyện gì đó không tốt nữa."
Lý Minh Doãn càng nhíu mày sâu: "Lâm cô nương, cô lợi dụng tôi."
Có người đi xin xỏ người ta giúp đỡ còn mang theo uy h**p ư?
"Vậy anh còn lo lắng cái gì? Sợ tôi bắt anh có trách nhiệm à? Anh yên tâm đi, tôi có hiểu biết chút y thuật, có thể tự nuôi sống chính bản thân mình, chỉ cần rời của huyện Phong An, tôi và anh mỗi người mỗi ngả." Lâm Lan tính toán tâm của hắn.
Lý Minh Doãn còn đang rối rắm, Lâm Lan nóng nảy: "Rốt cuộc anh có đồng ý không, nói cho tôi một câu xem nào."
Lý Minh Doãn thở ra một hơi, giương mắt nhìn Lâm Lan: "Lý mỗ sợ là cô nương hối hận."
Lâm Lan cả giận cười nhạt, nàng hối hận? Bây giờ nàng còn có cơ hội hối hận ư? Chỉ cần có thể giải quyết nguy cơ cấp bách trước mắt, bất kể anh có là thuyền trưởng một mắt của bọn cướp biển hay là một công tử có du thuyền xa hoa cũng cứ lên thuyền trước đã rồi hãy nói: "Nếu anh không tin lời tôi, chúng ta có thể lập khế ước, giấy trắng mực đen, viết cho rõ, chúng ta làm như đã định, việc ai người ấy lo."
- Chương 1: Huynh muội
- Chương 2: Người ăn không ngồi rồi
- Chương 3: Né tránh
- Chương 4: Giải vây
- Chương 5: Đừng đi theo ta nữa
- Chương 6: Ác bá
- Chương 7: Khác thường
- Chương 8: Người xa lạ
- Chương 9: Quạ đen rồi
- Chương 10: Xảy ra chuyện
- Chương 11: Làm thiếp
- Chương 12: Thương lượng
- Chương 13: Một lời đã định
- Chương 14: Lão bất tử
- Chương 15: Điều đình
- Chương 16: Nén giận
- Chương 17: Tình nghĩa vô giá
- Chương 18: Cường thú
- Chương 19: Hủy chứng cớ
- Chương 20: Con át chủ bài
- Chương 21: Trùng hợp như thế
- Chương 22: Da mặt đủ dày
- Chương 23: Nói cô rất tốt
- Chương 24: Đứng thẳng
- Chương 25: Coi thường
- Chương 26: Có thù tất báo
- Chương 27: Đều là lỗi của anh
- Chương 28: Đáp lại một cách mỉa mai
- Chương 29: Tâm linh tương thông
- Chương 30: Nhận thức
- Chương 31: Thần giữ của
- Chương 32: Vinh quy
- Chương 33: Một giỏ trứng gà
- Chương 34: Khởi hành
- Chương 35: Cùng phòng
- Chương 36: Lên thuyền
- Chương 37: Đừng động vào đồ Của ta
- Chương 38: Lễ vật chết tiệt
- Chương 39: Muốn học y
- Chương 40: Trung thành với ai
- Chương 41: Cho em một cơ hội
- Chương 42: Nửa đêm cầu thầy trị bệnh
- Chương 43: Mặc kệ
- Chương 44: Can dự
- Chương 45: Lên bờ
- Chương 46: Khích tướng (Thượng)
- Chương 47: Khích tướng (Hạ)
- Chương 48: Ai cũng có phần
- Chương 49: Hà Hoa Lý - Chu Phủ
- Chương 50: Trạm sau cùng (Thượng)
- Chương 51: Trạm sau cùng (Hạ)
- Chương 52: Khách điếm
- Chương 53: Nỗi khó xử của Kiều phu nhân
- Chương 54: Phụ tử
- Chương 55: Đối sách
- Chương 56: Lý phủ phiền não
- Chương 57: Huynh đệ
- Chương 58: Anh là tên khốn kiếp
- Chương 59: Lùi một bước
- Chương 60: Phong hồi luân chuyển
- Chương 61: Thỏa hiệp
- Chương 62: Không thẹn với lương tâm
- Chương 63: Tiến vào Lý gia
- Chương 64: Khổ nhục kế
- Chương 65: Bùa hộ mệnh
- Chương 66: An bài
- Chương 67: Có phải thông phòng của anh không
- Chương 68: Gặp hạn
- Chương 69: Vai phản diện
- Chương 70: Ấm áp
- Chương 71: Một bữa điểm tâm
- Chương 72: Cẩn thận thì hơn
- Chương 73: Mụ phù thủy phiền não
- Chương 74: Lộ liễu
- Chương 75: Kinh hồn
- Chương 76: Thẩm vấn
- Chương 77: Trả lại lễ
- Chương 78: Rất oán giận
- Chương 79: Chuẩn bị trước khi đi thi
- Chương 80: Phải chu đáo
- Chương 81: Ám hiệu
- Chương 82: Nhận tội
- Chương 83: Sợ ngươi khó xử
- Chương 84: Sự thực như vậy
- Chương 85: Thanh mai trúc mã
- Chương 86: Mụ phù thủy trở lại
- Chương 87: Tố cáo
- Chương 88: Nạp thiếp
- Chương 89: Đỡ đẻ
- Chương 90: Ôm một đêm
- Chương 91: Cảnh tượng đối lập
- Chương 92: Lên núi
- Chương 93: Ngọt ngào
- Chương 94: Rơi vào bẫy
- Chương 95: Tìm người
- Chương 96: Danh mục quà tặng
- Chương 97: Vô sỉ
- Chương 98: Giường của tôi
- Chương 99: Nghe chê cười
- Chương 100: Tự rước lấy nhục
- Chương 101: Ôm nàng ngủ
- Chương 102: Nói rõ ngọn ngành
- Chương 103: Ngốc nghếch
- Chương 104: Tự cầu phúc
- Chương 105: Thổ lộ
- Chương 106: Phu xướng phụ tùy
- Chương 107: Tiểu thiếp an ủi
- Chương 108: Trách cứ
- Chương 109: Bị cười nhạo
- Chương 110: Kế hoạch thất bại
- Chương 111: Lão thái thái tới
- Chương 112: Mẫu tử tâm sự
- Chương 113: Gia quy
- Chương 114: Công chính
- Chương 115: Làm sao chàng hư hỏng như vậy
- Chương 116: Nghịch dại
- Chương 117: Quấn quýt
- Chương 118: Chuẩn bị xong chưa
- Chương 119: Đời đời kiếp kiếp (hot)
- Chương 120: Không trùng khớp
- Chương 121: Tin tức tốt
- Chương 122: Tính sổ hay không
- Chương 123: Động tác thật là nhanh
- Chương 124: Cục diện
- Chương 125: Âm mưu của Diệp Hinh Nhi
- Chương 126: Nên dạy dỗ một chút
- Chương 127: Đại cữu gia xử công đạo
- Chương 128: Ta chỉ là thương hại ngươi
- Chương 129: Gậy ông đập lưng ông
- Chương 130: Có dụng ý khác
- Chương 131: Nhất cử lưỡng tiện
- Chương 132: Thuận lòng mẹ chồng
- Chương 133: Tai họa
- Chương 134: Cái gọi là công chính
- Chương 135: Nhận lầm
- Chương 136: Năm vất vả
- Chương 137: Tâm bệnh
- Chương 138: Tặng đồ Mới
- Chương 139: Cho ai nhìn
- Chương 140: Ngoài ý muốn
- Chương 141: Trúng độc
- Chương 142: Lo sợ (hot)
- Chương 143: Người tốt khó làm
- Chương 144: Thẳng thắn
- Chương 145: Tố giác
- Chương 146: Tình cảm đã hết
- Chương 147
- Chương 148: Cười quá sớm
- Chương 149: Thẳng thắn công bố
- Chương 150: Thả túng
- Chương 151: Cảnh báo
- Chương 152: Xem bệnh
- Chương 153: Tự trách
- Chương 154: Dịch đậu mùa bộc phát
- Chương 155: Gây chuyện
- Chương 156: Ta tin cô
- Chương 157: Thăng chức
- Chương 158: Cho phép
- Chương 159: Tắm cánh hoa (hot)
- Chương 160: Danh lợi song thu
- Chương 161: Đến khám bệnh tại Bùi phủ
- Chương 162: Thân càng thêm thân
- Chương 163: Tâm không chết
- Chương 164: Vinh hạnh đặc biệt
- Chương 165: Tâm tư thật là độc
- Chương 166: Bọ ngựa rình ve
- Chương 167: Diễn tốt như vậy
- Chương 168: Cục diện rối rắm
- Chương 169: Gây lộn
- Chương 170: Chỉ điểm
- Chương 171: Minh Tắc trốn đi
- Chương 172: Huynh đệ
- Chương 173: Làm sao bây giờ
- Chương 174: Được thông qua
- Chương 175: Không có cảm giác an toàn
- Chương 176: Vắt óc tìm mưu kế
- Chương 177: Lộ tẩy
- Chương 178: Không thể nào
- Chương 179: Hiểu lầm
- Chương 180: Thêm chút lửa
- Chương 181: Về với ông bà
- Chương 182: Hai tòa mỏ phế
- Chương 183: Cùng đường
- Chương 184: Họa vô đơn chí
- Chương 185: Tối mày tối mặt
- Chương 186: Diệp Hinh Nhi xuất giá
- Chương 187: Ý kiến hay
- Chương 188: Sự thành
- Chương 189: Hàn Thị đề nghị
- Chương 190: Cực kỳ vô sỉ
- Chương 191: Kéo
- Chương 192: Cố gắng
- Chương 193: Chửi đổng
- Chương 194: Ác chiến (Thượng)
- Chương 195: Ác chiến (Hạ)
- Chương 196: Thái hậu suy đoán
- Chương 197: Cha già nổi giận
- Chương 198: Chó cắn chó (Thượng)
- Chương 199: Chó cắn chó (Hạ)
- Chương 200: Gặp tai kiếp
- Chương 201: Ban đêm
- Chương 202: Vơ vét tài sản
- Chương 203: Muốn thu lưới rồi
- Chương 204: Có muốn mượn hay không
- Chương 205: Chuẩn bị chuộc người
- Chương 206: Nói lời từ biệt
- Chương 207: Nhân quả báo ứng
- Chương 208: Tu
- Chương 209
- Chương 210: Xét nhà
- Chương 211: Giằng co
- Chương 212: Biến cố
- Chương 213: Truyền tin
- Chương 214
- Chương 215: Thái hậu triệu kiến
- Chương 216: Uy hiếp
- Chương 217: Gặp vua
- Chương 218: Gặp mặt (Thượng)
- Chương 219: Gặp mặt (Hạ)
- Chương 220: Vĩnh viễn không rời
- Chương 221: Phản chế
- Chương 222: Thời cơ
- Chương 223: Ăn mừng
- Chương 224: Đoàn tụ
- Chương 225: Tiểu biệt thắng tân hôn
- Chương 226: Lưu vong
- Chương 227: Hết thảy đều kết thúc
- Chương 228: Báo ứng xác đáng
- Chương 229: Hành trình
- Chương 230: Dược liệu
- Chương 231: Sống ở đâu thì yên ở đấy
- Chương 232: Tin báo thắng lợi trận đầu
- Chương 233: Không hợp thủy thổ
- Chương 234: Lâm Tướng quân
- Chương 235: Lòng nghi ngờ
- Chương 236: Tây Bắc tranh giành
- Chương 237: Đồng hương
- Chương 238: Địa lôi
- Chương 239: Phụ lòng người
- Chương 240: Chân tướng
- Chương 241: Không nhận
- Chương 242: Làm khó con rể
- Chương 243: Trở về kinh
- Chương 244: Làm ầm tới cửa
- Chương 245: Kỹ xảo đàm phán
- Chương 246: Đường là mình đi
- Chương 247: Thư Tướng quân
- Chương 248: Thư nhà từ Lâm Lan
- Chương 249: Trần tam thiếu phu nhân
- Chương 250: Bước ngoặt
- Chương 251: Không có động tĩnh
- Chương 252: Đại cô tới
- Chương 253: Cửa thứ nhất
- Chương 254: Thằng bé là em của ta
- Chương 255: Hưng sư vấn tội
- Chương 256: Nhân tâm bất cổ
- Chương 257: Vô sự bất đăng tam bảo điện
- Chương 258
- Chương 259: Minh Doãn gửi thư
- Chương 260: Lung lạc
- Chương 261: Di ngôn
- Chương 262: Không biết xấu hổ
- Chương 263: Tam bá phụ tới
- Chương 264: Xúi giục
- Chương 265: Bịa đặt
- Chương 266: Quyết định
- Chương 267: Thương nghị (Thượng)
- Chương 268: Thương nghị (Trung)
- Chương 269: Thương nghị (Hạ)
- Chương 270: Bi kịch tái diễn
- Chương 271: Thân là huynh đệ vẫn tính sổ
- Chương 272: Trúc phong thủy
- Chương 273: Kẻ xuyên không
- Chương 274: Động thái của Tần gia
- Chương 275: Ám sát Minh Doãn
- Chương 276: Huyết chiến
- Chương 277: Sơn Nhi mất tích
- Chương 278: Người nào lợi hại nhất
- Chương 279: Trốn
- Chương 280: Trở lại
- Chương 281: Bị chọc tức
- Chương 282: An ủi (hot)
- Chương 283: An gia
- Chương 284: Nhìn thật là náo nhiệt
- Chương 285: Miệng đầy nói dối
- Chương 286: Nhạc phụ tới cửa
- Chương 287: Tiền trảm hậu tấu
- Chương 288: Liên hoàn chiêu
- Chương 289: Cô có đi hay không
- Chương 290: Nữ nhân điên
- Chương 291: Từ từ thương lượng
- Chương 292: Từ đâu nói đến
- Chương 293: Không có cách nào nói nữa
- Chương 294: Ba mươi năm Hà Tây
- Chương 295: Sinh
- Chương 296: Phiền lòng
- Chương 297: Nói dối
- Chương 298: Lâm Phong buồn rầu
- Chương 299: Nghĩ bỏ vợ
- Chương 300: Kinh biến
- Chương 301: May mắn
- Chương 302: Hoàng tước ở phía sau
- Chương 303: Người tới giáo điều
- Chương 304: Hầu hạ cho tốt
- Chương 305: Biết điều ngoan ngoãn chờ chết
- Chương 306: Đêm cuối năm lạnh lẽo vắng vẻ
- Chương 307: Hết thảy đều kết thúc
- Chương 308: Trả lễ lại
- Chương 309: Phía sau tang lễ trọng thể
- Chương 310: Vui vẻ
- Chương 311: Mất mặt
- Chương 312: Để cho ta nghĩ như thế nào
- Chương 313: Lần đầu tiên tranh chấp
- Chương 314: Nổi giận
- Chương 315
- Chương 316: Dọn nhà
- Chương 317: Bụng toàn màu đen
- Chương 318: Tố khổ
- Chương 319: Lựa chọn
- Chương 320: Mấy nhà vui mừng mấy nhà buồn
- Chương 321: Cha già trở về
- Chương 322: Về với ông bà
- Chương 323: Hai chuyện tốt
- Chương 324: Không nể mặt
- Chương 325: Có vấn đề
- Chương 326: Thành thật khai báo
- Chương 327: Yêu cầu không an phận
- Chương 328: Đối sách
- Chương 329: Cần gì để ý
- Chương 330: Ngày hội Trung Thu
- Chương 331: Hành vi bỉ ổi
- Chương 332: Xem nhi tử
- Chương 333: Cha vợ giận
- Chương 334: Tranh phong
- Chương 335: Gia huấn
- Chương 336: Lời hứa của ta
- Chương 337: Uất ức rồi
- Chương 338: Hai bánh bao
- Chương 339: Bà mẹ bị bỏ quên
- Chương 340: Một màn náo nhiệt
- Chương 341: Già mà không kính
- Chương 342: Tuế nguyệt tĩnh hảo (đại kết cục)
Cổ Đại Thí Hôn (Cổ Đại Thử Cưới)
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.