Tống Tâm thế mà lại xuất hiện sau lưng tôi, theo phản xạ có điều kiện, cánh tay đang cầm dao đâm vào cánh tay kia của tôi dừng lại. Nếu thứ này đâm vào vân da trên cổ tay của cô ấy, theo kinh nghiệm cắt cổ tay thi yêu vừa rồi, trong vòng năm giây, đôi tay ngọc ngà của Tống Tâm sẽ có kết cục giống y hệt như tay thi yêu kia.
Nếu như vậy thì nửa đời sau của Tống Tâm đừng nghĩ đến việc chạm vào dao mổ nữa.
Có vẻ như con thi yêu này thực sự quá xảo quyệt, lại đối phó với Tống Tâm và tôi bằng cách dùng dao của người trả lại cho người. Mồ hôi hai bên thái dương của tôi đã lạnh từ lâu, dù sao tôi cũng sẽ không nhẫn tâm làm Tống Tâm bị thương.
Tôi vứt con dao mổ trong tay, luồn tay mình vào bàn tay Tống Tâm, siết chặt ngón tay cô ấy: "Tiểu Tâm, làm sao mà cậu thoát ra được? Tớ muốn xử lý thi yêu kia, làm sao tớ có thể tổn thương cậu chứ?"
"Cậu nói dối, trong quan tài lạnh quá. Cậu lại không tới cứu tớ, Tô Mộng, tớ hận cậu!" Cô ấy dùng sức hất tay tôi ra, dùng hàm răng ngay ngắn chỉnh tề hung hăng cắn vào sau gáy tôi.
Cơn đau xuyên thấu lập tức khiến lông mao toàn thân của tôi dựng đứng, tôi cắn răng rên khẽ một tiếng, chỉ cảm thấy chất lỏng ấm áp lăn dài trên vết thương đau đớn của mình.
Máu chảy khắp nơi xuống dưới, quần áo vì dính máu mà dán chặt vào lưng.
Trong không khí có mùi máu tanh khiến đầu óc tôi hơi đờ đẫn chậm chạp, tầm mắt cũng có chút mờ mịt, "Tiểu Tâm, cậu... cậu muốn giết tớ sao?"
Tôi có chút tuyệt vọng, ông nội của Tống Tâm không nói cho tôi biết cách đối phó với những người bị "quỷ trùng” điều khiển. Tôi không thể làm tổn thương Tống Tâm để bảo vệ bản thân, nhưng trong trường hợp này, tôi có thể sẽ chết dưới tay của bạn thân nhất của mình.
Lúc này, tôi cảm thấy sức cắn của Tống Tâm trở nên buông lỏng hơn.
Dường như linh hồn của Tống Tâm đang khóc ở một nơi nào đó sâu xa trong cơ thể cô ấy. Tôi dường như nghe thấy tiếng nói của linh hồn: "Tô Mông cậu chạy đi... chạy đi... cứ mặc kệ tớ."
"Cậu... cậu là đứa ngốc sao? Làm sao tớ có thể mặc kệ cậu?" Tôi hét lên, nhưng cảm thấy giọng nói của Tống Tâm như biến mất.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dường như vừa rồi chỉ là ảo giác của tôi, Tống Tâm bị khống chế gầm lên từ phía sau, răng cắn thật mạnh, như có thể cắn tiếp một miếng thịt trên cổ tôi bất cứ lúc nào.
May mắn thay, răng của con người đã thoái hóa từ lâu và không sắc như dã thú.
Cả nửa ngày cô ấy cũng không cắn đứt cổ tôi, nhưng nó khiến tôi đau đến mức tầm mắt tối đen, nội tâm tôi dần trở nên tuyệt vọng. Tôi bị Tống Tâm quản chế, nếu đồ vật trong quan tài nổi dậy thì e rằng sẽ không thoát ra được.
Đứa bé trong bụng lúc này kêu lên: "Mẹ, để Bảo Bảo giúp mẹ, mẹ... Cái này chắc đau lắm, để Bảo Bảo giúp mẹ..."
Đừng... Đừng đi ra ngoài! Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi nhìn thấy lỗ thủng trên nắp quan tài, trong đôi mắt đầy máu tanh kia lóe lên một tia đắc ý, nó đang chờ đợi Bảo Bảo của tôi không thể kiềm chế được mà nhảy ra khỏi bụng tôi.
Nhưng tôi không thể ngăn được Bảo Bảo bốc đồng trong bụng mình, linh thể của nó bay ra ngoài và biến thành một luồng sáng trắng. Nó ôm cổ tôi, bàn tay nhỏ bé dùng sức đẩy bàn tay của Tống Tâm ra: "Bà thím xấu xa, buông mẹ tôi ra, mẹ tôi đến đây để cứu bà đó."
Vết cắn của Tống Tâm quá ác liệt, mặc dù Bảo Bảo của tôi là sự kết hợp giữa người và quỷ, có khả năng hơn những đứa trẻ bình thường. Nhưng căn bản không có cách nào đẩy Tống Tâm ra, nó gấp đến độ sắp phát khóc.
Vẻ ngoài uất ức của nó gần giống hệt như Lăng Vũ Dương, hoàn toàn là một phiên bản thu nhỏ của anh. Tôi chưa nhìn thấy dáng vẻ uất ức của Vũ Dương, nhưng khi nhìn thấy biểu hiện của Bảo Bảo, tôi bất giác mỉm cười. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Có lẽ một giây sau tôi sẽ chết, nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy rất vui.
Tôi cảm thấy hơi đau lòng cho Bảo Bảo của mình, tôi đưa tay chạm vào khuôn mặt bé nhỏ của nó: "Bảo Bảo, đừng quan tâm đến dì Tống Tâm nữa, dì ấy bị “quỷ trùng” điều khiển, không thể... không thể phục hồi tỉnh táo! Con có hối hận không, ở trong bụng mẹ nhưng mẹ không có chăm sóc tốt cho con... con mau trở về bên cạnh ba đi. "
Bảo Bảo lắc đầu nguầy nguậy: "Con không đi, con muốn mãi mãi ở trong bụng mẹ."
Tôi có chút dở khóc dở cười: "Có đứa trẻ nào có thể ở trong bụng mẹ mãi được? Trẻ nhỏ lớn lên rồi cũng sẽ phải rời xa cha mẹ... Cho dù hôm nay mẹ không chết thì bảy tám tháng nữa con cũng phải chui ra ngoài."
Đột nhiên, tôi cảm thấy không khí không còn căng thẳng như vậy nữa.
Tôi bỗng bớt sợ chết hơn, nhìn linh thể của con mình, tôi luyến tiếc rằng thể xác của nó có thể phải chết theo tôi.
Lại nhịn không được mà nghĩ đến bộ dáng sau này khi lớn lên của nó.
"Mẹ ơi, con muốn trở thành một đứa trẻ đặc biệt, sẽ không rời khỏi mẹ.” Bảo Bảo nhìn tôi với đôi mắt to ngấn nước, rồi gãi đầu bằng bàn tay nhỏ bé sáng bóng của mình: “Mẹ, quỷ trùng là gì a? Nhìn có vẻ ăn rất ngon."
Tôi bị cắn đau đến mức không nói được lời nào.
Cơ thể cũng hơi mệt do mất máu quá nhiều, liếc mắt một cái liền cảm thấy nhiệt năng trong người tản ra.
“Mẹ, con nhất định sẽ cứu mẹ." Bảo Bảo hiếu kỳ không khóc nữa, thân hình phát sáng chậm rãi leo lên vị trí khác trên vai Tống Tâm, cắn một cái vào cổ Tống Tâm.
Tôi nhìn thấy Tống Tâm bị thương, lập tức tỉnh táo lại, rất tức giận: "Sao con có thể làm dì Tống Tâm bị thương!"
"Mẹ, con đang cứu dì ấy. Con của mẹ thích ăn côn trùng nhất." Thân thể nhỏ bé của Bảo Bảo nằm trên vai Tống Tâm, miệng của cô ấy từ từ buông lỏng cổ tôi, hai mắt nhắm nghiền.
Dường như cô thật sự thoát khỏi sự khống chế, nhìn thấy cô ấy từ từ ngả về phía sau, trực tiếp ngã xuống từ giường tầng trên. Giường cao ít nhất một mét, nếu phần sau ót chạm đất, ít nhất là não cũng chấn động.
Tôi đã muốn ngất đi vì cú cắn của Tống Tâm, nói chi đến sức lực giữ cô ấy lại.
Tôi chỉ có thể nhìn Tống Tâm ngã xuống giường, quanh thân Bảo Bảo trong bụng nổi lên một thân ngọc hồng, dùng sức kéo Tống Tâm lên bằng bàn tay củ sen ngắn ngủn của nó.
Có lẽ là do Tống Tâm quá nặng, cánh tay nhỏ bé của nó căn bản không thể động.
Khi đầu của Tống Tâm đập xuống đất, phát ra tiếng "cốp". Cô ấy đập đầu xuống đất rồi như bừng tỉnh lại.
Cô ấy vô ý sờ sờ sau gáy, miệng lẩm bẩm: "Đau quá, làm sao vậy? Ngủ đến mức ngã xuống giường sao? Tôi thật sự ngày càng mơ hồ mà."
Thấy Tống Tâm tỉnh lại, tên nhóc kia chạy tới như bay vào trong ngực cô ấy, vòng tay qua cổ Tống Tâm, hôn lên mặt Tống Tâm: "Dì Tống Tâm! Rốt cuộc dì cũng tỉnh rồi?"
“Dì Tống Tâm?" Khóe miệng Tống Tâm co giật kịch liệt, tuy rằng cô ấy nằm trên mặt đất, nhưng ngón tay lại cầm lấy phía sau cổ áo của Bảo Bảo, nhấc lên thân thể nhỏ nhắn của nó, để ở trước mắt mà nhìn: “Đây là thứ gì vậy?"
- Chương 1: Giải Phẫu Xác Cổ
- Chương 2: Ác Mộng
- Chương 3: Mang Thai
- Chương 4: Điệp Tiên
- Chương 5: Không Được Bắt Nạt Mẹ Ta
- Chương 6: Thi Yêu
- Chương 7: Ma Nhập Vào Người
- Chương 8: Tôi Không Kêu Ê Tôi Là Phu Quân
- Chương 9: Đây Là Thứ Gì
- Chương 10: Tôi Muốn Gặp Cô Ấy
- Chương 11: Qua Đời Trong Một Trận Hỏa Hoạn
- Chương 12: Cô Ấy Có Mối Quan Hệ Tốt Với Quản Lý
- Chương 13: Không Tìm Thấy Bản Ghi Camera
- Chương 14: Ba Là Đối Thủ Của Con
- Chương 15: Tôi Muốn Gặp Cô Ấy
- Chương 16: Qua Đời Trong Một Trận Hỏa Hoạn
- Chương 17: Cô Ấy Có Mối Quan Hệ Tốt Với Quản Lý
- Chương 18: Trong Lòng Anh Chưa Từng Có Cô
- Chương 19: Người Chết Có Thể Sống Lại
- Chương 20: Vợ Tương Lai
- Chương 21: Quỷ Linh
- Chương 22: Mẹ Con Đồng Tâm
- Chương 23: Các Người Đều Biết
- Chương 24: Kẻ Nào Dám Hủy Hoại Tiền Đồ Của Tôi Tôi Sẽ Hủy Hoại Kẻ Đó
- Chương 25: Tiểu Mộng Chúng Ta Kết Hôn Đi
- Chương 26: Phá Thai
- Chương 27: Ngày Sinh Tháng Đẻ
- Chương 28: Người Trong Gương
- Chương 29: Không Đạo Sĩ Nào Có Thể Bắt Nó
- Chương 30: Không Bao Giờ Quan Tâm Anh
- Chương 31: Nạp Thanh Phù
- Chương 32: Khương Hải Dĩnh
- Chương 33: Thất Lạc Bảy Năm
- Chương 34: Điều Tra
- Chương 35: Anh Sẽ Không Buông Tay Em Đâu
- Chương 36: Ma Đè
- Chương 37: Mẹ Ơi Có Phải Là Có Người Bắt Nạt Mẹ Không
- Chương 38: Rắn Nước Sợ Lửa
- Chương 39: Ngọc Phật
- Chương 40: Tay Trong Tường
- Chương 41: Giết Người Giấu Xác
- Chương 42: Ngủ Say
- Chương 43: Chủ Nhiệm Khoa
- Chương 44: Dập Nát Vặn Vẹo
- Chương 45: Số Mệnh
- Chương 46: Giải Pháp
- Chương 47: U Đô
- Chương 48: Mệnh Đèn
- Chương 49: Quỷ Che Mắt
- Chương 50: Lấy Mạng
- Chương 51: Người Đại Diện Âm Dương
- Chương 52: Diệt Khẩu
- Chương 53: Vò Vàng
- Chương 54: Mèo Đen
- Chương 55: Sương Mù
- Chương 56: Nhân Viên
- Chương 57: Ánh Sáng Của Phật
- Chương 58: Tu Đạo
- Chương 59: La Bàn
- Chương 60: Phố Âm
- Chương 61: Tiểu Mộng Anh Đến Đây
- Chương 62: Dương Gian Có Người Đốt Vàng Mã
- Chương 63: Vì Anh Phải Sống Sót
- Chương 64: Chuông Gọi Hồn
- Chương 65: Đã Chết
- Chương 66: Minh Hôn
- Chương 67: Kéo Âm Dương
- Chương 68: Đêm Trăng Tròn
- Chương 69: Tớ Không Tin Tưởng Đạo Trưởng Mã
- Chương 70: Quan Tài Mỏng
- Chương 71: Gọi Hồn
- Chương 72: Quỷ Thần
- Chương 73
- Chương 74: Gà Trống Lớn
- Chương 75: Bái Đường
- Chương 76: Đụng Chết
- Chương 77: Đá Xanh
- Chương 78: Em Là Mạng Sống Của Anh
- Chương 79: Sinh Tử Hay Xa Cách
- Chương 80: Chỉ Có Ba Cái
- Chương 81: Bị Thương Nặng
- Chương 82: Con Ngựa Nhỏ
- Chương 83: Đạt Đến Vật Âm
- Chương 84: Tôi Cưới
- Chương 85: Hủy Dung
- Chương 86: Động Phòng
- Chương 87: Mễ
- Chương 88: Ác Nguyệt Hãm Hại
- Chương 89: Nhà Của Anh
- Chương 90: Cô Bé Em Đang Tìm Anh À
- Chương 91: Làm Bộ Làm Tịch
- Chương 92: Đời Này Đừng Mong Rời Khỏi Tôi
- Chương 93: Thiên Hồn
- Chương 94: Anh Muốn Ôm Em Đi Ngủ
- Chương 95: Cô Bé Em Có Tin Anh Không
- Chương 96: Con Gái Yêu Của Ba Mang Thai Con Của Con
- Chương 97: Quân Dương
- Chương 98: Trời Đất Tác Thành
- Chương 99: Vẫn Được Xem Là Vợ Chồng Sao
- Chương 100: Gọi Anh Là Chồng
- Chương 101: Hồ Máu
- Chương 102: Giúp Chồng Tắm Rửa
- Chương 103: Tìm Thiên Hồn
- Chương 104: Quan Tài Trên Giường
- Chương 105: Tro Cốt
- Chương 106: Bóng Rổ
- Chương 107: Trùng Đồng
- Chương 108: Bái Sư Học Nghệ
- Chương 109: Trùng Đồng Đẻ Trứng
- Chương 110: Dùng Dao Giải Phẫu Mổ Xẻ Xác Chết
- Chương 111: Ăn Ngon
- Chương 112: Đồng Tâm Hiệp Lực
- Chương 113: Mệnh Cứng
- Chương 114: Quỷ Chết Đuổi Nổi Danh
- Chương 115: Anh Ta Càng Buồn Tôi Càng Vui Vẻ
- Chương 116: Hoa Sen Và Đầu Người
- Chương 117: Ngu Xuẩn Tôi Chỉ Cần Tiền
- Chương 118: Ngọn Đèn Sinh Mệnh
- Chương 119: Lập Án Điều Tra
- Chương 120: Ánh Mắt Trong Khe Cửa
- Chương 121: Đưa Quà To Đến
- Chương 122: Những Thi Thể Gặp Nạn
- Chương 123: Tìm Cháu Gái
- Chương 124: Con Dâu Nuôi Từ Bé
- Chương 125: Cháu Gái Ngoan Của Ông Hóa Ra Là Cháu Ở Đây
- Chương 126: Hồ Hoa Sen Đầu Người
- Chương 127: Xà Ngang Đè Người
- Chương 128: Trật Khớp
- Chương 129: Tủ Bát
- Chương 130: Luyện Tiểu Quỷ
- Chương 131: Lệnh Bài Từ Gỗ Cây Hòe
- Chương 132: Thái Bạch Đại Nhân
- Chương 133: Con Gà Mái Béo Tán Gái
- Chương 134: Quỷ Giết Người
- Chương 135: Nam Cung Trường Mặc
- Chương 136: Nghiệp Sát Sinh
- Chương 137: Quỷ Chải Đầu
- Chương 138: Lễ Đầu Thất
- Chương 139: Âm Phủ Là Nơi Như Thế Nào
- Chương 140: Nhường Chỗ Ngồi
- Chương 141: Phân Bón
- Chương 142: Tử Anh
- Chương 143: Đừng Nhìn Tất Cả Đã Có Anh
- Chương 144: Đốt Hết Cho Tôi
- Chương 145: Cám Ơn Sự Tin Tưởng Của Em
- Chương 146: Thuốc Xổ Dưới Đó Còn Chưa Đủ Nhiều
- Chương 147: Tiểu Quỷ Uống Cà Phê
- Chương 148: Duy Ma Cật
- Chương 149: Tiểu Quỷ Uống Rượu
- Chương 150: Nhận Tổ Quy Tông
- Chương 151: Vong Hồn Thay Thế
- Chương 152: Bé Con Anh Thích Em Làm Nũng Với Anh
- Chương 153: Chiếc Tủ Quần Áo Làm Bằng Gỗ Xoan Đào
- Chương 154: Chó Sủa
- Chương 155: Con Chó Điên
- Chương 156: Ghost Tên Miền
- Chương 157: Con Chó Xấu Ăn Thịt Người
- Chương 158: Lưu Vũ Năng
- Chương 159: Côn Trùng Lớn
- Chương 160: Người Chết Thì Không Có Tim
- Chương 161: Mang Thai Một Con Chó
- Chương 162: Cao Tăng
- Chương 163: Con Rệp Lớn Đội Cái Mũ Xanh
- Chương 164: Cái Bẫy
- Chương 165: Là Người Hay Ma
- Chương 166: Áo Cà Sa
- Chương 167: Chuyện Cũ Của Không Minh
- Chương 168: Có Phải Chim Hay Không Thì Trong Lòng Em Rõ Nhất
- Chương 169: Bóng Lưng Giống Với Người Xưa
- Chương 170: Cầu Tài
- Chương 171: Mê Quỷ Chú
- Chương 172: Ác Quỷ Trong Biển Lửa
- Chương 173: Tam Hỏa Tam Giáp
- Chương 174: Trang Điểm Cho Người Chết
- Chương 175: Cô Bé Em Đang Quyến Rũ Tôi Sao
- Chương 176: Em Bé Vào Nhà
- Chương 177: Hôn Lễ Với Chó
- Chương 178: Người Đàn Ông Giấy Đi Theo Tang Lễ
- Chương 179: Thiếu Niên Trong Quan Tài
- Chương 180: Phượng Hoàng Bay
- Chương 181: Là Người Đứng Đầu Trong Gia Đình
- Chương 182: Xác Chết Trong Mưa
- Chương 183: Cái Chết Của Bà Già Nhà Họ Cao
- Chương 184: Tài Sản Của Người Chết
- Chương 185: Đừng Đi Được Chứ
- Chương 186: Sự Sống Và Cái Chết
- Chương 187: Hương
- Chương 188: Lập Đũa Hỏi Ma
- Chương 189: Tô Mộng Cô Nói Dối Tôi
- Chương 190: Nếu Như Đã Có Hôn Ước Với Tôi Trước Thì Chính Là Người Phụ Nữ Của Tôi
- Chương 191: Một Chút Máu
- Chương 192: Ngũ Gian Tam Khuyết
- Chương 193: Thuật Kỳ Môn Độn Giáp
- Chương 194: Khóc Thầm
- Chương 195: Bảy Ngày Tái Sinh
- Chương 196: Quỷ Thần Mượn Mệnh
- Chương 197: Thợ Làm Giấy
- Chương 198: Tôi Muốn Báo Thù
- Chương 199: Cô Gái Bị Thương Nặng
- Chương 200: Bên Dưới Lạnh Lắm Mau Trở Về Đi
- Chương 201: Chu Sa Và Máu Gà
- Chương 202: Thức Tỉnh
- Chương 203: Hình Nhân Dẫn Hồn
- Chương 204: Ý Muốn Giết Người
- Chương 205: Vẽ Bùa Huyền Ngư
- Chương 206: Dầu Xác Khống Quỷ
- Chương 207: Liên Tử Tri Thiên Mệnh
- Chương 208: Phụ Nữ Bao Giờ Cũng Lẳng Lơ Ong Bướm
- Chương 209: Tô Mộng Cầu Xin Tôi Đi
- Chương 210: Lý Mai Hồng
- Chương 211: Mượn Tiền Kiếp Sau
- Chương 212: Naloxone
- Chương 213: Dùng Bột Ớt Để Đánh Thức
- Chương 214: Bắn Chết
- Chương 215: Kiếp Sống Chết
- Chương 216: Ngón Tay Xinh Đẹp
- Chương 217: Nhận Xác
- Chương 218: Ký Ức Của Ma Trẻ Con
- Chương 219: Mở Thiên Nhãn
- Chương 220: Angry Bird
- Chương 221: Thắp Hương Trứng Gà
- Chương 222: Mẹ Ơi
- Chương 223: Người Đàn Ông Áo Bạc
- Chương 224: Quỷ Đầu Bay
- Chương 225: Chính Là Cái Người Biết Bay
- Chương 226: Bồn Cầu Thối Cô Dám Đánh Lão Phu
- Chương 227: Anh Nhìn Thấy Lão Phu Ư
- Chương 228: Oan Hồn Đòi Mạng
- Chương 229: Đi Tới Quỷ Vực
- Chương 230: Tiết Tháo Rơi Xuống Đất
- Chương 231: Rối Bóng
- Chương 232: Lột Da
- Chương 233: Truy Sát Trong Sương Mù
- Chương 234: Dám Chọc Vợ Tôi
- Chương 235: Hoàn Thành Nghĩa Vụ Của Một Người Vợ
- Chương 236: Hãy Để Chồng Làm
- Chương 237: Sợi Đỏ Minh Hôn
- Chương 238: Cương Thi Nhảy
- Chương 239: Cỏ Lam Tinh
- Chương 240: Phải Thường Xuyên Ăn Em
- Chương 241: Tình Trạng Nguy Hiểm
- Chương 242: Chờ Cho Đến Khi Tôi Chơi Đủ Sau Đó Giết
- Chương 243: Đồ Mềm Nắn Rắn Buông
- Chương 244: Máu Trong Đất
- Chương 245: Học Thuật Bói Toán
- Chương 246: Vực Sâu Động Quỷ
- Chương 247: Tại Họa Đổ Máu
- Chương 248: Tiểu Thất Của Nhà Họ Đường
- Chương 249: Màn Sương Máu
- Chương 250: Ngoan Đừng Đi Ra
- Chương 251: Vì Mẹ Đã Bỏ Mạng Tại Nơi Này
- Chương 252: Chỉ Cần Em Còn Sống Là Đủ Rồi
- Chương 253: Ngọc Bội Phá Vỡ Cục Diện
- Chương 254: Khuyên Chíp Bông
- Chương 255: Vì Sao Không Gọi Mẹ Anh
- Chương 256: Tư Lan Đại Nhân
- Chương 257: Cơm Âm Phủ
- Chương 258: Mẹ Quỷ Mới
- Chương 259: Quỷ Vực Rộng Lớn Như Vậy Mỗi Tấc Đất Tấc Cương Đều Là Của Anh
- Chương 260: Nắm Lấy Tay Anh Cùng Anh Già Đi
- Chương 261: Con Gà Béo Anh Ghen Tị Với Tôi Cái Gì
- Chương 262: Người Đẹp Chờ Đó Cho Tôi
- Chương 263: Huyết Chú
- Chương 264: Cái Bóng Giống Quỷ
- Chương 265: Quan Tài Chó
- Chương 266: Đôi Mắt Ham Muốn
- Chương 267: Một Phát Súng Bắn Chết Cô Ấy
- Chương 268: Bà Đây Bắn Chết Cô
- Chương 269: Chiếc Nhẫn Biến Mất
- Chương 270: Em Muốn Kết Hôn Không
- Chương 271: Bầu Không Thí Không Đúng
- Chương 272: Tú Nhãn Nhi
- Chương 273: Cơm Âm
- Chương 274: Cảm Giác Ngủ Chung
- Chương 275: Minh Hôn Của Ông Hồ Tiên
- Chương 276: Con Súc Sinh Nịnh Bợ
- Chương 277: Chú Duệ Não Linh Minh
- Chương 278: Đứa Trẻ Nghịch Ngợm
- Chương 279: Anh Là Muốn Để Em Thấy Xót Xa Cho Anh
- Chương 280: Thủy Hồ Lô Miêu
- Chương 281: Chu Sa Vẽ Bùa
- Chương 282: Cùng Ba Khác Mẹ
- Chương 283: Tiền Vàng Bay Theo
- Chương 284: Long Hỏa Lưu Ly Đỉnh
- Chương 285: Tình Yêu Của Anh Vũ Năng
- Chương 286: Cô Gái Nhỏ Xinh Đẹp Ngủ Say
- Chương 287: Oan Gia Ngõ Hẹp
- Chương 288: Gian Lận Bị Tóm
- Chương 289: Nước Quan Tài
- Chương 290: Lão Quỷ Háo Sắc Trong Phòng Ngủ Nữ
- Chương 291: Một Người Bạn Học Về Huyền Học Âm Dương
- Chương 292: Người Thế Tội
- Chương 293: Linh Thế Oán Nhi Ở Trong Nước
- Chương 294: Huyết Lệ
- Chương 295: Thuộc Hạ Ra Mắt Minh Đế
Có Một Cương Thi Tuyệt Sắc Nói Yêu Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.