“Anh đã sắp xếp ổn thỏa cho cô ấy rồi, tạm thời hắn sẽ không tìm được cô ấy đâu.”
Quân Dao yên tâm gật đầu, dựa vào vai anh, cảm giác an toàn khi dựa vào vai Cố Tư Bạch giúp trái tim thấp thỏm của cô cũng được an ổn hơn rất nhiều.
“Ngoan, đi ăn một chút gì đi, từ tối qua đến giờ em chưa ăn gì?
Nói rồi CỐ Tư Bạch dẫn cô đến bàn ăn.Vì lo lắng chuyện của Từ Mạn Nhu mà cô còn chưa ăn gì, bây giờ thả lỏng tâm trạng, cũng thấy đói bụng hơn.Anh múc cho cô một bát cháo thịt.
“Ăn chút cháo cho ấm bụng”
Cô múc một thìa, đưa lên miệng, nhưng sao cháo hôm nay vừa nhạt vừa tanh, rất khó ăn.
Thấy cô chau mày, Cố Tư Bạch quan tâm hỏi.
“Sao thế? Không ngon?”.
Quân Dao không phải kiểu người kén chọn, nhưng đúng là cháo hôm nay mùi vị rất tệ.
“Em không muốn ăn cháo”
“Vậy uống bát canh nhé.” Anh múc cho cô bát canh gà.
.
Truyện Thám Hiểm
Quân Dao uống một ngụm, mùi tanh nồng xộc lên làm Quân Dao thấy cả người nhộn nhạo khó chịu, cô đẩy bát ra.
“Khó ăn quá”
CỐ Tư Bạch lấy làm khó hiểu, ăn thử một chút, đồ ăn vẫn được nhà bếp chuẩn bị kĩ càng, thực phẩm tươi ngon, mùi vị cũng rất ổn.
Thử cả bàn đồ ăn cũng không ăn nổi thứ gì, Quân Dao lắc đầu.
“Thôi em không ăn đầu, em nhìn thấy món gì cũng tanh quá.”
“Vậy anh bảo nhà bếp nấu chút cháo trắng, có lẽ em căng thẳng quá nên không muốn ăn.
Em đi nghỉ ngơi đi.”
“Vâng” Quân Dao uể oải đi vào, lúc đi ngang bếp nhìn thấy bình nước chanh, đột nhiên cô ứa nước miếng, đi đến rót một cốc.
“Ấy, thiếu phu nhân, tôi còn chưa cho đường, đợi tôi một chút tôi pha đã” Người làm vội lên tiếng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng Quân Dao đã uống một ngụm lớn, cảm thấy rất sảng khoái, nước chanh này rất thơm
ngon.
Cả người giúp việc và Cố Tự Bạch đều tròn mắt nhìn cô.
“Thiếu phu nhân...!không chua hả?” Website TruyenLau.com
“Không có, rất ngon mà.” Quân Dao uống hết sạch cốc nước chanh lớn, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, cố định rót một cốc nữa thì bị Cố Tư Bạch ngăn lại.
“Không được uống nữa, buổi sáng chưa ăn gì đã uống nước chanh rất dễ bị đau dạ dày”.
Quân Dao bĩu môi, hậm hực đi vào phòng ngủ.
Anh gọi bác sĩ đến kiểm tra tình hình cho cô, bác sĩ sau khi kiểm tra cho Quân Dao thì đột nhiên nở nụ cười thật tươi.
“Cố thiếu gia, chúc mừng anh, anh đã lên chức rồi.”
“Hả? Cả Cố Tư Bạch và Quân Dao nhất thời ngây người không hiểu. TruyenLau
“Chúc mừng anh, Cố thiếu phu nhân đã có thai rồi”.
Mất mấy giây bất ngờ đến đờ người, cả hai cuối cùng cũng phản ứng lại, niềm hạnh phúc vỡ òa.
Cố Tư Bạch bảo người tiến bác sĩ, rồi anh ôm chầm lấy Quần Dao, xoay cô vòng vòng.
“Cảm ơn vợ, chúng mình có em bé rồi!” Anh như một đứa trẻ ngốc nghếch nói.
“Cẩn thận bé con.” Quân Dao thì thầm.
Anh lập tức đặt cô xuống giường, cẩn thận từng li từng tí.
“Không thể tin được, vậy mà mình đã có thai.” Quân Dao lẩm bẩm, hạnh phúc đến quá bất ngờ khiến cô nhất thời chưa kịp chuẩn bị.
CỐ Tự Bạch đặt một nụ hôn nồng nàn lên môi cô, hồi lâu anh mới dời khỏi môi cô, nhưng trán vẫn áp vào trán cô, “Cảm ơn vợ, anh sẽ chăm sóc hai mẹ con em thật tốt.
Bảo vệ hai mẹ con cả đời này!”.
Quân Dao dựa người vào lồng ngực vững chãi của anh, nở một nụ cười hạnh phúc, khóe mắt cô cũng long lanh ánh nước.
“Cảm ơn anh! Cảm ơn anh đã đến bên em!”
Anh ôm chặt cô vào lòng, bàn tay to lớn ấm áp đặt lên chiếc bụng vẫn còn bằng phẳng của cô, những nơi đó có bé con họ cũng mong chờ, có tương lai ấm áp hạnh phúc bên nhau của một nhà ba người.
Cố Tư Bạch cúi đầu, vén áo cô lên, nhẹ nhàng hôn lên bụng Quân Dao.
“Anh yêu em, yêu bé con!”
- -Hết---.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 220
- Chương 224: Cô Ấy Là Tiểu Hoa Mà
- Chương 225: Chương 224
- Chương 226: Không Ngờ Hoắc Tổng Lại Si Tình Như Vậy
- Chương 227: Chương 226
- Chương 228: Sao Anh Ta Nhìn Em”
- Chương 229: Chương 228
- Chương 230: Chương 229
- Chương 231: Đúng Là Trai Tài Gái Sắc”
- Chương 232: Chúng Ta Đều Là Người Một Nhà Cả Mà”
- Chương 233: Chương 232
- Chương 234: Chương 233
- Chương 235: Chương 234
- Chương 236: Chương 235
- Chương 237: Mau Thả Tạo Ra Không Tao Giết Cả Nhà Nhà Mày!”
- Chương 238: Chương 237
- Chương 239: Là Ai Gây Tai Nạn
- Chương 240: Chương 239
- Chương 241: Chương 240
- Chương 242: Chương 241
- Chương 243: Chương 242
- Chương 244: Chương 243
- Chương 245: Chương 244
- Chương 246: Chương 245
- Chương 247: Tôi Không Thích Chú Đâu
- Chương 248: Tôi Chỉ Biến Thái Với Mình Em
- Chương 249: Chương 248
- Chương 250: Chương 249
- Chương 251: Anh Ta Không Sao Rồi Mà”
- Chương 252: Chương 251
- Chương 253: Chương 252
- Chương 254: Chương 253
- Chương 255: Chương 254
- Chương 256: Chương 255
- Chương 257: Không Được Phép Lãng Phí
- Chương 258: Chương 257
- Chương 259: Đều Là Chuyện Quá Khứ Cả Rồi
- Chương 260: Chương 259
- Chương 261: Đại Kết Cục
Cố Thiếu Gia Đừng Giả Vờ Nữa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn