“Em không sao cả, lúc chúng em phẫu thuật cả ngày lẫn đêm, vượt qua thời gian vất vả ấy là được rồi.”
“Bác sĩ Tô, bây giờ em không phẫu thuật nữa.”
Tô Dương Dương nghe vậy vừa uống sữa vừa dựa đầu vào vai Hàn Khải Uy làm nũng: “Chủ tịch Hàn, như vậy được chưa?”
“Tàm tạm.”
“Đại hiệp, anh đang không tự tin với sức quyến rũ của mình đến độ nào thế? Cứ bắt một người phụ nữ mạnh mẽ độc lập như em bày ra vẻ mặt e thẹn ngốc nghếch dễ thương, anh mới hài lòng.”
“Có một ông chồng giỏi giang như này, em không tranh thủ lợi dụng không thấy phí à?”
“Sao lại không tranh thủ lợi dụng? Ngày nào em cũng lợi dụng sự ảnh hưởng của anh để chứng minh sự tồn tại của mình ở các phòng làm việc.” Tô Dương Dương cười hi hi nói.
“Em cười trông như hoa rau răm ý, ngốc chết đi được.
Mau ngủ đi!”
“Đã bảo trong mắt người yêu mình là Tây Thi mà? Cho dù em là hoa rau răm, thì cũng hoa rau răm vô cùng tươi tắn, vô cùng duyên dáng và không bám bụi trần.”
Để đáp lại cô Hàn Khải Uy kéo luôn đầu cô vào trong lòng mình.
Tô Dương Dương hậm hực mấy tiếng, tìm một tư thế thoải mái nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cho đến một giờ sáng Tô Phương mới ra khỏi phòng phẫu thuật.
Tô Dương Dương nắm đôi tay lạnh lẽo của cô ấy, trong lòng vô cùng buồn bã.
Ngày hôm sau Tô Phương tỉnh lại, cô ấy nhìn ánh nắng ấm áp ngoài cửa sổ và Tô Dương Dương đang nằm bên giường cô ấy ngủ mới sâu sắc hiểu rằng, tối qua hành động nghĩ không thông của mình chỉ có thể làm tổn thương người thân và người cô yêu.
Sau năm phút khi Tô Phương tỉnh lại Tô Dương Dương cũng tỉnh giấc: “Chị Phương, chị thấy đỡ hơn chưa?”
Tô Phương yếu ớt gật đầu: “Tối qua làm phiền em rồi.”
“Chị không sao thì tốt.
Bây giờ còn khó chịu không? Em gọi bác sĩ đến xem cho chị.”
“Dương Dương, chị không sao, về sau cũng sẽ không sao.” Tô Phương bình thản nói.
Tô Dương Dương ngẩn người, hiểu ra ý nghĩa đằng sau lời nói của Tô Phương nên cười tươi tắn: “Chị còn dám làm chuyện như hôm qua, em sẽ đánh chết chị.
Đừng tưởng chị là chị em mà em sẽ nương tay!”
Mắt Tô Phương ươn ướt, cô ấy cố gắng chớp chớp mắt nói: “Có ai uy h**p bệnh nhân như em không?”
“Đối mặt với bệnh nhân không biết sống chết thì phải uy h**p.” Tô Dương Dương cười: “Chị muốn ăn gì, em ra ngoài mua cho.”
Tô Phương dùng ánh nhìn đồ ngốc nhìn cô: “Em có gặp ai vừa rửa ruột mà muốn ăn không?”
“A, em quên mất, quên mất.
Thế em đi mua đồ đến ăn cạnh giường chị để cho chị thèm.”
Tô Phương: “...” TruyenLau
Tô Dương Dương ở bệnh viện với Tô Phương ba ngày, hầu như trông cô ấy không rời nửa bước.
Sau khi chắc chắn tinh thần cô ấy ổn định, Tô Dương Dương mới đưa Minh Minh tới bệnh viện.
Nhìn hai người nói chuyện với nhau trên giường, Tô Phương cười vừa dịu dàng vừa hiền từ, cô mới hoàn toàn yên tâm.
Sinh vật như phụ nữ trông mềm mại yếu ớt, nhưng sức mạnh khi đối mặt với áp lực, khó khăn và bước đường cùng trong cuộc đời còn mạnh mẽ hơn cả đàn ông.
Có Minh Minh ở đó thì cho dù Tô Phương không có ý chí chiến đấu trong cuộc đời, nhưng cũng sẽ làm tốt hơn ai hết vì đứa trẻ. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tô Dương Dương rời khỏi phòng bệnh, cho hai mẹ con không gian nói chuyện.
Vừa đóng lại cửa thì điện thoại của cô reo.
Tô Dương Dương lấy điện thoại ra, nhận ra là Trình Nguyệt Như gọi đến,
Tim cô đập một cái, không muốn nghe cho lắm nhưng vẫn kìm xuống mà nghe.
Tô Dương Dương nói: “Pháp y Trình, lại có vụ án nào tìm đến tôi à, hay có vụ án nào liên quan đến tôi?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trình Nguyệt Như ở đầu bên kia cười ha ha: “Ồ, cũng khá quen thuộc rồi nhỉ.”
“Tôi cũng không muốn quen lối như vậy nhưng có cách nào đâu, chị có sức mạnh như vậy mà.”
Trình Nguyệt Như xì một tiếng: “Cô phá hoại sự tích cực làm việc của tôi quá, về sau tôi còn bắt đầu làm việc thế nào nữa.
Ít ra tôi cũng phục vụ vì dân đấy!”
“Tôi sai rồi, nhận thức của công dân nhỏ bé như tôi không cao như vậy.
Về sau sẽ theo bước chị, chị nhất định đừng bị tôi phá hoại, trở thành một nữ pháp y khẩu phật tâm xà.”
“Bây giờ nịnh nọt không kịp rồi.”
“Mau nói chuyện nghiêm túc, tôi đang bận, tôi là người bận rộn lắm đấy.”
“Biết rồi, không phải bận chăm sóc chị cô sao.
Tôi hiểu.”
Tô Dương Dương cạn lời: “Đến cái này chị cũng biết à? Chị cho người theo dõi tôi?”
“Tôi không rảnh thế.
Cô nhìn sang hướng chỗ bãi cỏ bên phải đi.”
Tô Dương Dương nghe Trình Nguyệt Như quay một vòng, nhìn thấy bãi cỏ bệnh viện có một người phụ nữ cao cao, đứng cạnh một chiếc xe hạng sang vẫy tay với mình.
Tô Dương Dương nhìn một lúc nhận ra là Trình Nguyệt Như mặc đồ bình thường: “Chị à, chị không nói sớm, dọa tôi suýt phát khóc.”
“Lăn xuống đây.” Trình Nguyệt Như nói.
“Lăn ngay đây.”
Tô Dương Dương cắp chân lên chạy đến trước mặt Trình Nguyệt Như: “Pháp y Trình, hôm nay chị rảnh rỗi bắt đầu đi kiểm tra bệnh viện à?”
Trình Nguyệt Như dựa vào xe nói: “Có đồng nghiệp bị thường nên tới thăm.”
Tô Dương Dương đánh giá xe của Trình Nguyệt Như: “Xe này của chị chắc mấy tỉ nhỉ, chị lái xe này đi làm bộ trưởng của chị không lườm chị mỗi ngày à?”
“Tôi giỏi tìm đến cái chết như nào mới dám lái xe này đi làm chứ, lương một tháng của tôi còn chẳng đủ mua xăng cho nó, ngày nghỉ thì lái cho đỡ thèm.”
Lúc trước Tô Dương Dương tò mò gia thế nhà Trình Nguyệt Như, tìm rất nhiều thứ liên quan đến Trình Nguyệt Như, nhưng nhà họ Trình và nhà họ Hàn chẳng bao giờ tiết lộ chuyện riêng của người nhà cả, bởi vậy cô biết không nhiều.
“Phú bà, chị cứ nói với tôi nhà chị giàu đến cỡ nào đi!”
“Cũng tầm tầm nhà chồng cô.
Cô về hỏi chồng cô, chuyện buôn dưa riêng tư gì moi hết ra.”
“Chị đứng trước mặt tôi rồi mà tôi còn phải tìm chồng buôn dưa á?” Tô Dương Dương liếc xéo cô ấy.
“Tôi tự buôn về nhà mình, tôi có rảnh thế đâu?”
“Thi thoảng thỏa mãn tí lòng tò mò của con dân thèm dưa.
Nhà chị giàu như thế, bố mẹ chị lại để chị đi làm pháp y vừa khổ vừa nguy hiểm lại ít tiền.
Bọn họ nghĩ gì vậy chứ?”
“Bọn họ nghĩ gì tôi không quan tâm.
Tôi chỉ biết tôi khá thích công việc này.
Nhà tôi có nhiều tiền thế nhưng căn bản không cần tôi kiếm thêm, thế nên tôi làm gì cũng được.
Về sau bọn họ cần tôi giúp, tôi sẽ về quản lí công ty của nhà.”
“Chị sống thoải mái quá đi.”To Dương Dương vô cùng ngưỡng mộ.
“Nếu không vì sao ai cũng muốn có quyền có tiền? Chính là vì muốn được tự do lựa chọn cuộc sống và công việc cho mình.
Còn nữa, cô cũng gả cho Hàn Khả Uy rồi, vẫn vất vả làm bác sĩ lại chẳng kiếm được bao nhiêu, có phải đầu cô úng nước rồi không?”
“Chị có tiền, chị nói gì cũng đúng.
Tôi có lòng bao dung to lớn không tính toán với chị.”
Trình Nguyệt Như xem đồng hồ: “Hôm nay cô có đi làm không? Không đi làm thì chúng ta ra ngoài đi dạo đi.”
“Hôm nay là ngày xin nghỉ cuối cùng, đi thôi.”
Trình Nguyệt Như mở cửa xe, sau khi Tô Dương Dương lên xe thì cô ấy mới khởi động xe..
- Chương 1: Bệnh nhân nhỏ đặc biệt
- Chương 2: Đứa nhỏ hư và Người bố đẹp trai
- Chương 3: Nhặt được một đứa bé
- Chương 4: Ai khiến con nói chuyện, ba lấy tiền đập chết kẻ đó
- Chương 5: Gả cho tôi
- Chương 6: Cậu ta ly hôn chưa
- Chương 7: Ngoài tôi ra còn có ai dám lấy em
- Chương 8: Dám to gan bắt nạt vợ của anh
- Chương 9: Bố đẹp lão và bạn trai cũ
- Chương 10: Tiểu bảo bị bệnh
- Chương 11: Yêu tôi rồi, hả?
- Chương 12: Đừng show ân ái trước mặt chó độc thân
- Chương 13: Gả cho tôi, có khó như vậy sao?
- Chương 14: Anh xem tôi thành loại người gì vậy
- Chương 15: Còn động đậy nữa, tôi sẽ hôn em ở đây đấy
- Chương 16: Bị kết hôn
- Chương 17: Vừa mắt khuôn mặt của cậu ta hay là tiền
- Chương 18: Ba mẹ của hàn khải uy đến cửa cầu hôn
- Chương 19: Chủ tịch hàn, anh thật là có tiền
- Chương 20: Tới làm khách nhà họ hàn
- Chương 21: Biệt thự nhà họ hàn
- Chương 22: Lại gặp chung tấn duy
- Chương 23: Người không biết xấu hổ, vô địch thiên hạ
- Chương 24: Thử váy cưới
- Chương 25: Dẫn em bé đi làm
- Chương 26: Người nhà bệnh nhân làm loạn
- Chương 27: Anh cũng từng ghét một người phụ nữ
- Chương 28: Em không tin anh thích em sao?
- Chương 29: Ngoan ngoãn đợi làm cô dâu của anh
- Chương 30: Phiền em suy nghĩ cho thân phận bệnh nhân của mình
- Chương 31: Đàn ông quá đẹp trai cũng không phải là chuyện tốt
- Chương 32: Tiểu tam trong truyền thuyết?
- Chương 33: Hôn lễ
- Chương 34: Vết son môi trên cổ áo
- Chương 35: Anh đưa cho tôi cổ phiếu của tập đoàn hàn thị làm gì?
- Chương 36: Động phòng cùng con rể chưa?
- Chương 37: Sáu trăm tỷ trong thẻ
- Chương 38: Chị tô, hình như chị bị người ta bêu xấu
- Chương 39: Cuộc sống hạnh phúc của gia đình ba người
- Chương 40: Về nhà ngoại tặng quà
- Chương 41: Thổ hào, anh sắc dụ tôi
- Chương 42: Đã nói làm thiên sứ hai bên đâu
- Chương 43: Tiểu bảo mất không chế
- Chương 44: Giám đốc hàn và tiểu giám đốc hàn
- Chương 45: Xin đừng đã kích trái tim mong manh dễ vỡ của tôi
- Chương 46: Nguyên nhân tiểu bảo tự kỷ
- Chương 47: Tô thạch diễn xảy ra chuyện rồi
- Chương 48: Con ở lại với mẹ
- Chương 49: Em ở cạnh anh ấy là được rồi
- Chương 50: Người thiệt thòi nhất vẫn là cô ấy
- Chương 51: Không phải chúng ta đã làm rồi à?
- Chương 52: Ba hàn, ba mau quản lý vợ đi
- Chương 53: Dân chuyên tranh cãi
- Chương 54: Chung chăn chung gối
- Chương 55: Hàn khải uy, anh dám cười tôi à?!
- Chương 56: Có phải chị chê em không?
- Chương 57: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 58: Cô dựa vào đâu mà tranh với tôi
- Chương 59: Sự khiêu khích của ưu hạnh mai
- Chương 60: Sự khiêu khích của ưu hạnh mai (2)
- Chương 61: Đáng đời, cho đau chết em
- Chương 62: Thế giới của thổ hào, kẻ nghèo hèn thật là ngưỡng mộ
- Chương 63: Bác sĩ Tô , có phải chị bị bạo hàn gia đình rồi phải không
- Chương 64: Không phù hợp với thân phận Thổ Hào của anh
- Chương 65: Ít chiếm tiện nghi của chồng chị
- Chương 66: Bữa ăn tối tình yêu
- Chương 67: Có nhớ tôi không
- Chương 68: Trên người cô ấy có thể mà chúng ta không có
- Chương 69: Một người có thể giải quyết sự đau khổ của cô
- Chương 70: Anh đang an ủi tôi sao
- Chương 71: Hình như em có thai rồi
- Chương 72: Tiểu bảo nói chuyện rồi
- Chương 73: Hàn Duy Trạch, con gọi ba một lần nữa
- Chương 74: Nịnh nọt quá giả rồi
- Chương 75: Cô Không Có Đủ Tư Cách Để Nói Chuyện Với Tôi
- Chương 76: Hãy Tin Tôi Cô Nhất Định Gặp Được Người Tốt
- Chương 77: Thổ Hào Hình Như Tôi Hơi Thích Anh
- Chương 78: Nhìn Lén Dáng Người Gợi Cảm Của Tôi
- Chương 79: Bị Bắt Cóc
- Chương 80: Anh Ta Chỉ Yêu Chính Bản Thân Mình
- Chương 81: Cưỡng Ép Ngược Lại
- Chương 82: Tôi Cũng Đâu Phải Thánh Mẫu
- Chương 83: Cấp Cứu Nửa Đêm
- Chương 84: Hẹn Hò Bên Bờ Biển
- Chương 85: Đừng Khiêu Chiến Giới Hạn Của Anh
- Chương 86: Ba Ba Ăn Không
- Chương 87: Thi Thể Nằm Đường Ray
- Chương 88: Phụ Nữ Chỉ Là Con Rối Để Anh Điều Khiển Trong Tay
- Chương 89: Miệng Thì Nói Không Muốn Nhưng Cơ Thể Lại Rất Thành Thật
- Chương 90: Tốt Xấu Gì Thì Chúng Ta Cũng Là Vợ Chồng
- Chương 91: Duy Trạch Sắp Đi Học
- Chương 92: Dồn Ép
- Chương 93: Ba Của Con Hàn Vân Nhi
- Chương 94: Đưa Duy Trạch Đi Học
- Chương 95: Ngày Đầu Tiên Đi Học Đã Đánh Nhau
- Chương 96: Tôi Biết Chồng Tôi Là Ai
- Chương 97: Hôn Lễ Của Hàn Vân Nhi
- Chương 98: Anh Đừng Quyến Rũ Tôi Có Được Không
- Chương 99: Cả Đời Này Tôi Chỉ Có Một Người Vợ Là Em
- Chương 100: Em Cứ Như Thế Này Sau Này Tôi Không Ngoại Tình Cũng Có Chút Khó Khăn
- Chương 101: Một Nhà Ba Người Đi Thảm Đỏ
- Chương 102: Nụ Hôn Đầu Của Tiểu Bảo
- Chương 103: Say Rượu Làm Ra Trò Cười
- Chương 104: Ba Và Mẹ Lăn Lộn Trên Giường
- Chương 105: Bệnh Nhân Chết Ngoài Ý Muốn
- Chương 106: Người Nguyền Rủa Tôi Nhiều Lắm Không Chỉ Có Bà Đâu
- Chương 107: Ai Bảo Lúc Đó Mắt Thầy Mù Chứ
- Chương 108: Pháp Y Và Cảnh Sát Hình Sự Tham Gia Vụ Án
- Chương 109: Phái Nữ Thời Đại Mới Đi Bầu Bạn Với Tiểu Tổng Giám Đốc Hàn Đây
- Chương 110: Hoan Nghênh Chồng Và Con Trai Em Không
- Chương 111: Chủ Cũ Của Bộ Xương Người
- Chương 112: Thổ Hào Ở Bên Kia Có Người Bị Thương Kìa
- Chương 113: Em Không Thể Ăn Mà Không Làm Như Vậy Không Thích Hợp Đâu
- Chương 114: Người Đàn Ông Bị Thương Đã Mất Tích Rồi
- Chương 115: Những Người Đứng Sau Đã Theo Dõi Tôi Trong Một Thời Gian Dài
- Chương 116: Trước Tiên Sẽ Theo Đuổi Em Theo Cách Của Anh
- Chương 117: Ninh Duy Vẫn Còn Sống
- Chương 118: Có Chuyện Gì Thì Cứ Nói Thẳng Đừng Động Tay Động Chân
- Chương 119: Dấu Vết Trên Cổ
- Chương 120: Người Anh Ấy Yêu Vẫn Còn Sống
- Chương 121: Ngày Tháng Không Có Cách Nào Trôi Qua
- Chương 122: Tôi Muốn Chăm Sóc Bệnh Nhân Lần Nữa
- Chương 123: Chị Hết Yêu Em Rồi
- Chương 124: Phú Ông Em Cảm Thấy Mình Thật Hạnh Phúc
- Chương 125: Nợ Lãi Suất Cao
- Chương 126: Xem Lòng Tốt Thành Lòng Lang Dạ Thú
- Chương 127: Người Cô Cứu Đã Chết Rồi
- Chương 128: Trong Lòng Khó Chịu
- Chương 129: Sự Thù Hận Của Bạn Thân
- Chương 130: Dù Sao Thì Em Cũng Cần Giữ Thể Diện Chứ
- Chương 131: Đã Làm Hay Chưa
- Chương 132: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân
- Chương 133: Mặt Em Quả Thực Đỏ Lên Rồi
- Chương 134: Anh Không Thể Vì Chán Ghét Chướng Mắt Mà Giết Tôi Được
- Chương 135: Phú Ông Em Cảm Thấy Rất Hạnh Phúc
- Chương 136: Điện Thoại Của Ninh Duy
- Chương 137: Điểm Đáng Nghi Trong Cái Chết Của Ưu Hạnh Mai
- Chương 138: Dư Luận
- Chương 139: Cô Dự Định Để Tôi An Ủi Cô
- Chương 140: Lần Sau Anh Nhất Định Sẽ Khiến Em Cảm Nhận Sự Tồn Tại Của Mình
- Chương 141: Hình Của Ninh Duy
- Chương 142: Anh Đẹp Trai Nói Gì Cũng Đúng
- Chương 143: Em Xông Lên Tháo Cánh Tay Của Anh Ta
- Chương 144: Không Thể Nói Ra
- Chương 145: Ghen
- Chương 146: Không Ăn Hết Thì Không Xong Với Anh Đâu
- Chương 147: Anh Nấu Gì Em Cũng Thích
- Chương 148: Đêm Tân Hôn Muộn
- Chương 149: Đừng Kích Thích Em Như Vậy
- Chương 150: Đã Nói Là Phải Chăm Sóc Người Bị Thương Rồi
- Chương 151: Không Phải Nói Là Chờ Tôi Tới Sao
- Chương 152: Vây Quanh Xem Đánh Nhau
- Chương 153: Đầu Gối Của Anh Thật Là Thông Minh
- Chương 154: Em Sợ Họ Sẽ Tức Nỗ Lồng Ngực Vì Em
- Chương 155: Dường Như Nghe Thấy Ai Đó Đang Khen Tôi Thì Phải
- Chương 156: Thiếu
- Chương 157: Tô Phương Tự Sát
- Chương 158: Tôi Là Người Vô Cùng Bận Rộn
- Chương 159: Pháp Y Trình Chị Thật Biết Khoe Mình Giàu
- Chương 160: Thiếu
- Chương 161: Mợ Chủ Hàn Đến Thị Sát Tập Đoàn Hàn Thị
- Chương 162: Nữ Thư Ký Gợi Cảm
- Chương 163: Thiếu
- Chương 164: Não Chắc Chắn Sẽ Văng Ra Ngoài
- Chương 165: Vụ Nổ Xe
- Chương 166: Thi Không Đậu Chị Bóp Chết Em
- Chương 167: Không Ăn No Làm Sao Mà Có Sức Tức Giận
- Chương 168: Nổ Bay Cả Hai Tầng Lầu
- Chương 169: Phù Hợp Với Khí Chất Diễm Lệ Và Cao Quý Của Cô
- Chương 170: Thiếu
- Chương 171: Bị Người Khác Bám Theo
- Chương 172: Thiếu
- Chương 173: Cô Trước Đây Từng Bị Bắt Cóc
- Chương 174: Thỉnh Thoảng Lãng Mạn Một Chút
- Chương 175: Bất Kể Em Làm Gì Anh Đều Có Thể Bảo Bọc Em
- Chương 176: Tôi Sao Lại Dính Líu Với Đồ Đệ Như Cô
- Chương 177: Sẽ Không Để Cô Ta Làm Tổn Thương Đồ Đệ Tôi Yêu Thương Nhất
- Chương 178: Ninh Duy Là Kẻ Điên
- Chương 179: Hàn Vân Nhi Xảy Ra Chuyện
- Chương 180: Tại Sao Anh Ta Muốn Giết Em
- Chương 181: Để Chị Đổi Tư Thế Khác Cho Em Khóc Thêm Lần Nữa
- Chương 182: Cô Mà Cũng Dám Động Vào Thứ Thuộc Về Tôi Sao
- Chương 183: Thiếu
- Chương 184: Đâm Chọt Nhau Rất Thú Vị Hay Sao
- Chương 185: Gặp Ninh Duy
- Chương 186: Hàn Duy Trạch Là Con Của Tôi
- Chương 187: Người Có Thể Đừng Đâm Vào Tim Của Con Như Vậy Không
- Chương 188: Trong Một Thời Gian Ngắn Không Chết Được
- Chương 189: Trong Một Thời Gian Ngắn Không Chết Được
- Chương 190: Em Muốn Ở Bao Lâu Cũng Được
- Chương 191: Có Hàn Khải Uy Ở Phía Sau Của Cô
- Chương 192: Em Là Hi Vọng Duy Nhất Của Tôi
- Chương 193: Anh Cưới Em Là Vì Tiểu Bảo
- Chương 194: Thổ Hào Anh Có Yêu Em Không
- Chương 195: Không Ghê Tởm Chết Côs Tôi Liền Đổi Họ
- Chương 196: Quay Lại Hiện Trường Tai Nạn
- Chương 197: Tất Cả Tài Sản Đứng Tên Anh Đều Chuyển Cho Em
- Chương 198: Bản Thiếu Gia Nhìn Trúng Chị Rồi
- Chương 199: Tên Đàn Ông Nào Mắt Mù Dám Lấy Chị Chứ
- Chương 200: Thiếu
- Chương 201: Thân Thế Của Tô Dương Dương Là Một Câu Đố
- Chương 202: Cậu Phải Nói Cho Tôi Biết Mật Mã Thẻ Ngân Hàng A
- Chương 203: Em Lại Gây Rắc Rối Gì Nữa Rồi
- Chương 204: Lấy Thân Báo Đáp Cũng Được
- Chương 205: Lúc Khoe Giàu Có Thể Bớt Huênh Hoang Chút Không
- Chương 206: Cuối Cùng Cũng Nghe Được Một Câu Dễ Nghe Rồi
- Chương 207: Cuộc Sống Thê Lương Biết Bao A
- Chương 208: Tôi Cần Một Mạc Nhậm Mộ Chỉ Thuộc Về Tôi!
- Chương 209: Bí Mật Thân Thế Của Tô Dương Dương
- Chương 210: Dương Dương Là Con Cái Nhà Họ Trình
- Chương 211: Sự Tình Không Có Đơn Giản Như Vậy
- Chương 212: Đừng Chạm Vào Chiếc Eo Nhỏ Gợi Cảm Của Người Ta
- Chương 213: Cảm Ơn Anh Tại Sao Hôn Con Trai
- Chương 214: Cháu Có Tiền Như Vậy Chú Cũng Không Nhận Lì Xì Của Cháu
- Chương 215: Cháu Sợ Chó
- Chương 216: Có Người Bám Theo
- Chương 217: Muốn Có Một Đứa Em Gái
- Chương 218: Cố Ý Làm Khó Em
- Chương 219: Không Cần Phải Hạ Thủ Lưu Tình
- Chương 220: Gom Lại Một Chỗ Xử Lý Anh Ta
- Chương 221: Ninh Duy Chết
- Chương 222: Kiểm Tra Thi Thể Và Lời Hứa Đối Với Người Chết
- Chương 223: Đây Là Con Đường Tốt Nhất Cho Ninh Duy
- Chương 224: Lời Cầu Cứu Của Ninh Duy
- Chương 225: Nhà Tang Lễ
- Chương 226: Chuyện Xấu Xảy Ra Với Diệp Nhạc Vân
- Chương 227: Giúp Người Khác Áp Bức
- Chương 228: Đầu Cô Bị Úng Nước À
- Chương 229: Chúng Ta Đi ‘lăn Giường’ Đi
- Chương 230: Vật Chứng Trong Vườn Hoa Ninh Cảnh Phong
- Chương 231: Quất Em Thành Con Quay
- Chương 232: Thấy Người Khác Giới Lại Nảy Sinh Tình Yêu Của Một Người Cha
- Chương 233: Không Có Ai Tốt Tính Hơn Em Cả
- Chương 234: Thẩm Vấn Diệp Nhạc Vân
- Chương 235: Cô Không Phải Con Gái Ruột Của Tô Thạch Diễn
- Chương 236: Chúc Cô Rơi Vào Hoàn Cảnh Giống Tôi
- Chương 237: Đừng Làm Tôi Đau Lòng
- Chương 238: Muốn Ngủ Với Mẹ
- Chương 239: Trả Lại Ba Tỷ Rưỡi
- Chương 240: Ông Cụ Tô Mất
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
Cô Vợ Dễ Thương
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.