Tôi ngồi uống trà trong khu vườn của gia đình Tô.
Đan Vi ăn quả mọng: "Chị, bức tranh của chị tháng trước đã được bán đấu giá tới năm triệu!"
Tôi cười: "Giữ lại mười ngàn để tiêu xài, còn lại thì quyên góp như thường lệ."
Đan Vi gật đầu: "Chị, chị thật sự không định kết hôn nữa sao? Có phải vì chuyện cảnh giường chiếu không?"
"Ngô Viễn Sơn còn nhờ người hỏi em mấy lần rằng dạo này chị sống thế nào."
Tôi lắc đầu: "Không phải vậy, cũng không nhất thiết là không kết hôn. Hai mươi năm trước đã lỡ làng, nửa đời còn lại chỉ muốn sống cho bản thân."
"Chuyện duyên phận, cứ để tùy duyên."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mọi người sau khi trải qua sóng gió này, cũng không còn mong muốn gì công chúa nữa.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Ngược lại lại tạo ra một làn sóng chống tham nhũng.
(Truyện chỉ đăng tải trên page Nhân Sinh Như Mộng và web MonkeyD, các chỗ khác đều là ăn cắp không xin phép.) Đọc truyện tại TruyenLau.com
Những năm ở trong cung không học được gì khác, nhưng cầm kỳ thi họa lại được các thầy giỏi đào tạo.
Cũng xem như đã có bản lĩnh kiếm sống.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chỉ mong sau này không bị ràng buộc bởi một thế giới nhỏ bé, đi khắp nơi.
(Chỉ có súc vat mới đi reup truyện của page Nhân Sinh Như Mộng, truyện chỉ được up trên MonkeyD và page thôi nhé, ở chỗ khác là ăn cắp)
Tuổi trẻ nên bay cao, đuổi theo ánh dương, nắm bắt tinh nguyệt.
-Hết-
Công Chúa Đan Châu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Công Chúa Đan Châu
Chương 14
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn