Trên đời có những sự tình phức tạp, cũng có những việc rất giản đơn
Diệp Hoan yêu thích một cuộc sống nhàn tản, có ăn có uống, chỉ như thế mà thôi
Một người luôn hướng tới cuộc sống giản đơn lại đưa thân vào một thế giới lộng lẫy hỗn tạp, hắn sẽ biến thành cái dạng gì?
Diệp Hoan không biết người khác sẽ thế nào, còn hắn, hắn luôn cố gắng duy trì bộ dạng lúc trước
Thế giới có quá nhiều đổi thay, tiền tài làm người ta trở nên sa ngã hoặc vì mưu sinh mà thỏa hiệp, thỏa hiệp về vật chất, thỏa hiệp trong bản tính
Những kẻ nhà giàu mới nổi, hễ có tiền là mua nhà mua xe, mua du thuyền. Nếu xuất thân kém cỏi, sẽ dùng tiền để xây nên một cái cầu vồng hoa mỹ rồi đứng dưới cầu vồng tự coi mình là quý tộc trăm năm truyền thừa.
Diệp Hoan xuất thân là quý tộc chân chính nhưng hắn hết lần này đến lần khác đặt mình ở địa vị một người dân bình thường, ngậm điếu thuốc rẻ tiền, ngồi xổm bên lề đường nhìn xe cộ ngược xuôi, ngắm mấy em gái ngực to chân dài rồi thỏa mãn thở dài.
Khó mà tin được đây lại là cách sống của cháu đích tôn một dòng họ thế gia bậc nhất
Diệp Hoan là một dị số bên trong tầng lớp thượng lưu. Hắn không quan tâm cái gì gọi là lễ nghi liêm sỉ, cũng không quan tâm người bên ngoài nhìn hắn như thế nào. Cả đời này hắn chỉ sống vì mình và những người thân yêu.
Diệp Hoan trở lại căn phòng đầy đủ tiện nghi trong khách sạn, còn chưa ngồi nóng mông liền nhận được một cú điện thoại.
Người gọi tới là chú ba Thẩm gia
Thẩm Đốc Nghĩa khách khí hàn huyên với Diệp Hoan vài câu sau đó hẹn Diệp Hoan ăn bữa cơm gia đình. Diệp Hoan cũng không từ chối
Không đề cập tới lần gặp mặt đầu tiên khó xử trước đây, Thẩm Đốc Nghĩa dù sao cũng là chú ba ruột của Diệp Hoan. Cho dù lập trường của ông ta là gì, thù hận hắn thế nào thì hắn vẫn phải chu toàn cấp bậc lễ nghĩa.
Trưởng bối chủ động mời vãn bối ăn cơm là việc tương đối ít gặp, nhất là ở một đất nước ngàn năm lễ nghi như Trung Quốc, thế nhưng Thẩm Đốc Nghĩa quả thật là bất đắc dĩ
Lần trước ở nhà tổ Thẩm gia, Thẩm lão gia không nặng không nhẹ nói ông vài câu. Mấy câu nói như sấm sét giữa trời quang, khắc sâu vào tâm trí Thẩm Đốc Nghĩa. Thẩm lão gia tuổi tác đã cao, ít hỏi đến thế sự nhưng lấy thân phận và địa vị của ông, ngay cả chủ tịch nước còn phải kính Thẩm lão gia ba phần. Thẩm Đốc Nghĩa làm sao dám coi lời ông như gió thoảng qua tai. Website TruyenLau.com
Cho dù ông bất mãn với anh cả Thẩm Đốc Lễ thế nào, nhưng về lễ nghĩa vẫn phải chu toàn. Diệp Hoan và ông lần đầu tiên gặp nhau đã náo loạn một trận vì vậy không có bất cứ cảm tình gì với nhau. Diệp Hoan tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, người khác sẽ không nói gì nhưng ông ta là chú, nếu không bỏ qua được, người ta sẽ nói ông khí lượng hẹp hòi
Đây là lý do ông ta mời Diệp Hoan dùng bữa cơm. Bữa cơm này chẳng có mục đích gì, nếu nhất định phải nói ra động cơ thì chính là muốn diễn cho người bên ngoài xem, đặc biệt là cho Thẩm lão gia xem
Diệp Hoan nhận được điện thoại, hớn hở quay đầu hô một tiếng: “Các anh em, lại có kẻ coi tiền như rác mời tao ăn cơm này” Website TruyenLau.com
Trương Tam không vui nói: “Buổi trưa mới đóng gói mấy con vịt nướng mang về, hắn không thể chờ chúng ta ăn hết chỗ thịt nướng đó rồi hãy mời sao?”
Hầu Tử khôn khéo hơn, mưu tính sâu xa: “Hôm nay có rượu hôm nay say, chúng ta cứ đi ăn trước đã rồi hãy nói”
Vì vậy, ba người lại sửa sang quần áo rồi ra cửa.
Nhà hàng Thụy Thành ở khu Đông Thành, phía tây Sùng Văn, Thẩm Đốc Nghĩa mở tiệc chiêu đãi Diệp Hoan ở chỗ này
Diệp Hoan mặc kệ bữa tiệc này có phải Hồng Môn Yến hay không, có người mời hắn ăn thì hắn liền đi. Ở thời điểm này, hắn chẳng quan tâm người nào mời hắn, cứ ăn vào trong bụng mới là vương đạo. Website TruyenLau.com
Thẩm Đốc Nghĩa ngồi trong gian phòng riêng, tay bưng một ly trà thơm, đôi mắt khép hờ, lẳng lặng chờ Diệp Hoan
Từ khi Diệp Hoan đến Bắc Kinh, Thẩm Đốc Nghĩa luôn luôn suy tính về tình thế Thẩm gia trong tương lai.
Một đứa cháu bình thường đương nhiên không thể nào ảnh hưởng đến cục diện cân bằng của Thẩm gia nhưng Diệp Hoan là cháu đích tôn, là con trai độc nhất của gia chủ. Hắn đến Thẩm gia không khác nào một quả bom tấn thả vào mặt hồ đang yên ả. Sự cân bằng bị phá vỡ, Thẩm Đốc Nghĩa luôn suy tính xem làm thế nào có lợi nhất trong tình huống hỗn loạn này.
Diệp Hoan, Hầu Tử, Trương Tam bừng bừng khí thế bước vào phòng, đập vào mắt là gương mặt không biểu tình của Thẩm Đốc Nghĩa.
Bầu không khí hào hứng của ba người lập tức trầm xuống. Hầu Tử khẽ huých Diệp Hoan, nói nhỏ: “Anh Hoan, tình huống có vẻ bất thường. Người chú ba này của anh mặt mày nghiêm nghị như thế, hình như không thật tâm muốn mời chúng ta ăn cơm. Chúng ta nên hỏi trước xem bữa cơm này ai thanh toán, bằng không nửa đường lão gia hỏa này trốn mất thì chúng ta oan uổng lắm đó…”
Lông mày Diệp Hoan xoắn lại: “Có lý, ‘Trước tiểu nhân sau quân tử’ trước khi ăn phải hỏi cho rõ ràng mới được”
Diệp Hoan nặn ra một nụ cười, bước lên phía trước: “Chú ba, chú đích thân mời cháu trai ăn cơm thế này, thật ngại quá. Đáng ra phải là cháu mời chú trước mới phải. Cháu tuổi trẻ không hiểu chuyện, chưa tròn lễ nghĩa, mong chú thông cảm”
Thẩm Đốc Nghĩa mở mắt, nhìn Diệp Hoan chăm chú. Đây là lần đầu tiên ông thực sự quan sát thằng cháu trai truyền kỳ này.
Mặt mũi sáng sủa, ánh mắt trong suốt, ngũ quan đoan chính mơ hồ lộ ra nét tà mị. Hắn đã từng gây ra khá nhiều việc náo động cả Ninh Hải, là một nhân vật không thể khinh thường
Thẩm Đốc Nghĩa trầm ngâm nửa ngày mới nở ra một nụ cười: “Diệp Hoan, không tệ, đúng là anh hùng xuất thiếu niên. Cậu sớm muộn cũng trở thành anh hùng một phương”
Sắc mặt Diệp Hoan cứng lại, suy tư nửa ngày mới chần chờ nói: “Chú ba, cháu đầu óc đần độn, lời này của chú là đang khen cháu sao?”
“Đương nhiên, con cháu Thẩm gia đa số giàu sang phú quý, tâm cao khí ngạo, mặc dù vài người cũng có chút thành tựu song cũng chỉ dừng ở mức nào đấy. Mà cậu thì không giống, cậu xuất thân bình dân, hiểu rõ khó khăn của cuộc sống. Nếu như cậu đi lên con đường quan trường tất nhiên sẽ thuận lợi hơn bọn hắn nhiều. Bởi vì kinh nghiệm mà cậu có là sự tích lũy qua nhiều năm tháng, là những thứ không thể học được từ trong sách vở”
Diệp Hoan nheo mắt, lập tức biết Thẩm Đốc Nghĩa đang thăm dò xem hắn có hứng thú với con đường làm quan không?
Diệp Hoan im lặng một lát rồi ngửa mặt lên trời cười hặc hặc: “Chú ba nói chuyện thật thâm ảo, quả thực có nhiều chỗ khó hiểu, nhưng mà không sao, cháu nhất định sẽ nhớ kỹ lời chú ba nói. Tuy rằng cháu không có hứng thú với quan trường nhưng lời của chú ứng dụng vào ngành nào cũng là khuôn vàng thước ngọc. Sau này cháu còn lăn lộn ở Bắc Kinh, kính xin chú ba chiếu cố nhiều hơn”
Thẩm Đốc Nghĩa đánh giá Diệp Hoan nửa ngày, cuối cùng nhếch miệng cười: “Đó là đương nhiên, cậu là cháu ruột ta, ta không chiếu cố cậu thì chiếu cố ai?”
- Chương 1: Anh Hoan dùng thành tín đi giữa thiên hạ
- Chương 2: Nam có Kiều Mộc
- Chương 3: Thiếu Tiền
- Chương 4: Cuộc trao đổi không vốn
- Chương 5: Vào cục
- Chương 6: Thẩm vấn
- Chương 7: Cảnh sát và dân hợp tác
- Chương 8: Phúc lợi viện, cô nhi viện
- Chương 9: Ba huynh đệ
- Chương 10: Cảm giác nguy hiểm
- Chương 11: Công Ty Hồng Hổ
- Chương 12: Vụ Cướp Ngân Hàng (Thượng)
- Chương 13: Vụ Cướp Ngân Hàng (Hạ)
- Chương 14: Hèn Mọn Và Vĩ Đại
- Chương 15: Nhất Chiến Thành Danh
- Chương 16: Cỏ Rác Và Tiên Nữ
- Chương 17: Không Hiểu Sao Được Mời
- Chương 18: Lão Viện Trưởng
- Chương 19: Ông chủ nhà họ Vương
- Chương 20: Phỏng Đoán Của Diệp Hoan
- Chương 21: Thói Quen Ỷ Lại
- Chương 22: Tìm việc làm
- Chương 23: Nguy cơ và chuyển biến
- Chương 24: Thưởng cúc
- Chương 25: Ân oán rõ ràng
- Chương 26: Vương lão đầu của ven hồ Đại Minh
- Chương 27: Liễu Mi tới nhà
- Chương 28: Chú chó con trong đàn sư tử
- Chương 29: Công việc mơ hồ
- Chương 30: Ăn hàng thành phần tri thức
- Chương 31: Tính toán
- Chương 32: Biết nhẫn mới xứng anh hùng
- Chương 33: Đòi nợ
- Chương 34: Hận gặp nhau quá muộn
- Chương 35: Cắt tóc mua sắm
- Chương 36: Lần đầu gặp chu mị
- Chương 37: Mới quen đã thân
- Chương 38: Tôn ti trật tự
- Chương 39: Hợp tác
- Chương 40: Thành công ngoài ý muốn
- Chương 41: Sự sâu sắc của người nghèo
- Chương 42: Từ công tử
- Chương 43: Lão viện trưởng khác thường
- Chương 44: Số mệnh không tính trước được
- Chương 45: Không thể cũng cứ làm
- Chương 46: Ứng cử
- Chương 47: Co lại cực kỳ khủng khiếp
- Chương 48: Âm thầm sửa chữa
- Chương 49: Chột dạ
- Chương 50: Đồng nghiệp trợ lý
- Chương 51: Bí quá hoá liều (thượng)
- Chương 52: Bí quá hoá liều (hạ)
- Chương 53: Tranh cãi về tiền chuộc
- Chương 54: Quan trường chấn động
- Chương 55: Bão táp nổi lên
- Chương 56: Không cách nào trốn tránh trách nhiệm
- Chương 57: Phóng thích
- Chương 58: Bắt quàng làm họ
- Chương 59: Lộ ra
- Chương 60: Vẫn là một cuộc đời
- Chương 61: Tên trộm khốn khổ
- Chương 62: Nhà họ Thẩm ở kinh đô
- Chương 63: Tình địch đụng mặt
- Chương 64: Xích mích
- Chương 65: Ánh sáng bị thiếu
- Chương 66: Sát cơ chợt hiện
- Chương 67: Vô tình lại hữu tình
- Chương 68: Sai càng thêm sai
- Chương 69: Thiên uy (1)
- Chương 70: Thiên uy (2)
- Chương 71: Chu Dung đến Ninh Hải
- Chương 72: Phát tán bất ngờ
- Chương 73: Suy đoán về thân thế
- Chương 74: Sao muộn trở về nhà?
- Chương 75: Lại có sự cố
- Chương 76: Trên bàn giải phẫu
- Chương 77: Hậu phẫu
- Chương 78: Chuyện mẹ chồng và hai nàng dâu
- Chương 79: Tên nó là Diệp Hoan!
- Chương 80: Cha con lần đầu gặp mặt!
- Chương 81: Cha con xích mích
- Chương 82: Bí mật của thiếu gia
- Chương 83: Tâm nguyện thầm kín
- Chương 84: Bằng hữu chân chính
- Chương 85: Bữa cơm đoàn viên
- Chương 86: Lòng này yêu người
- Chương 87: Thêm một bạn gái
- Chương 88: Chiến đấu trên đường phố
- Chương 89: Khắc phục hậu quả
- Chương 90: Tương lai
- Chương 91: Bạch mã vương tử
- Chương 92: Tiễn biệt ở sân bay
- Chương 93: Mục tiêu mới
- Chương 94: Co dãn thật tốt
- Chương 95: Về quê
- Chương 96: Về nhà
- Chương 97: Người cha già
- Chương 98: Trách nhiệm nặng nề
- Chương 99: Lai lịch lớn
- Chương 100: Yêu khí
- Chương 101: Tự do
- Chương 102: Tình cờ gặp gỡ
- Chương 103: Cao Thắng Nam bày tỏ
- Chương 104: Hồng mai nở rộ
- Chương 105: Tỉnh mộng
- Chương 106: Chính thức xuất hiện
- Chương 107: Va chạm
- Chương 108: Đệ nhị công tử
- Chương 109: Gặp lại Cao Thắng Nam
- Chương 110: Nơi ánh mặt trời không chiếu tớ
- Chương 111: Lột xác
- Chương 112: Thượng binh phạt mưu
- Chương 113: Liên Ngô kháng Tào
- Chương 114: Hữu tình hay vô tình
- Chương 115: Thủ hộ
- Chương 116: Rễ cỏ và con quan
- Chương 117: Phá hủy
- Chương 118: Càng lúc càng nghi ngờ
- Chương 119: Khống chế
- Chương 120: Thua và thắng
- Chương 121: Thế giới nha nội*
- Chương 122: Bước ngoặt
- Chương 123-1: Phần 1 - Mê mang
- Chương 123-2: Phần 2 - Sát cơ
- Chương 124: Cha con Cao Thắng Nam
- Chương 125-1: Rút củi dưới đáy nồi (1)
- Chương 125-2: Rút củi dưới đáy nồi (2)
- Chương 126-1: Quyết chiến (Phần 1)
- Chương 126-2: Quyết chiến (Phần 2)
- Chương 127: Dẹp loạn
- Chương 128-1: Cha con tâm sự (Phần 1)
- Chương 128-2: Cha con tâm sự (Phần 2)
- Chương 129: Mềm lòng
- Chương 130: Lai giả bất thiện*
- Chương 131: Tiệc tối ở Cao gia
- Chương 132-1: Chú hai (Phần 1)
- Chương 132-2: Chú hai (Phần 2)
- Chương 133: Ánh sáng hư ảo
- Chương 134: Khi phụ nữ lâm vào bước đường cùng
- Chương 135: Cha mẹ không đợi
- Chương 136: Vào kinh
- Chương 137: Lộ tẩy
- Chương 138: Khát vọng nam nhi
- Chương 139: Trở về (1)
- Chương 140: Trở về (2)
- Chương 141: Câu lạc bộ cao cấp
- Chương 142: Chú năm Thẩm gia
- Chương 143: Huynh hữu đệ cung
- Chương 144: Sự nghiệp kiếm tiền
- Chương 145: Gặp lại Liễu Mi
- Chương 146: Góp cổ phần
- Chương 147: Lại đến Thẩm gia
- Chương 148: Ông cháu gặp nhau
- Chương 149: Triệu công tử
- Chương 150: Tòa nhà bỏng tay
- Chương 151: Chú ba Thẩm gia
- Chương 152: Chú cháu đấu rượu
- Chương 153: Mừng thọ
- Chương 154: Nhị công tử Tần gia
- Chương 155: Bữa tối lãng mạn
- Chương 156: Thẩm, Tần liên thủ
- Chương 157: Ông cháu trò chuyện
- Chương 158: Mạnh được yếu thua
- Chương 159: Ửu sắc & vận đỏ
- Chương 160: Lại kết thâm cừu
- Chương 161: Viện trưởng đến Bắc Kinh
- Chương 162: Đem dũng binh truy tàn giặc
- Chương 163: Buổi biểu diễn
- Chương 164: Ngôi sao lớn
- Chương 165: Một đoạn duyên phận
- Chương 166: Ngựa đẹp nhờ yên
- Chương 167: Tiệc làm quen
- Chương 168: Động lực gây dựng sự nghiệp
- Chương 169: Lợi ích thông gia
- Chương 170: Sức mạnh sinh tồn
- Chương 171: Khó qua ải mỹ nhân
- Chương 172: Rời xa Diệp Hoan
- Chương 173: Cô hồng nhẹ nhàng
- Chương 174: Điên cuồng (1)
- Chương 175: Điên cuồng (2)
- Chương 176: Dư âm
- Chương 177: Dư âm (2)
- Chương 178: Vào quân doanh
- Chương 179: Sức mạnh khủng khiếp
- Chương 180: Nhà tù
- Chương 181: Kẻ mạnh làm vua
- Chương 182: Vượt ngục
- Chương 183: Một bước thiên đường, một bước địa ngục
- Chương 184: Kì Nghỉ
- Chương 185: Triệu phú
- Chương 186: Báo thù
- Chương 187: Anh em gặp mặt
- Chương 188: Nhiệm vụ đầu tiên
- Chương 189: Hành động cứu viện
- Chương 190: Hành động cứu viện (trung)
- Chương 191: Hành động cứu viện (hạ)
- Chương 192: Đắc chí
- Chương 193: Giống như đang mơ
- Chương 194: Cố nhân gặp nhau
- Chương 195: Ôn chuyện
- Chương 196: Dự mưu
- Chương 197
- Chương 198: Chuyện xưa Thẩm gia
- Chương 199: Án mạng
- Chương 200: Không chê vào đâu được
- Chương 201: Huynh đệ gặp nhau
- Chương 202: Nhảy lầu
- Chương 203: Mượn người
- Chương 204: Nhiệm vụ mới
- Chương 205: Điều gì khiến một người đàn ông không tiếc sinh mạng?
- Chương 206: Đâu cứ phải da ngựa bọc thây lúc trở về!
- Chương 207: Kịch chiến rừng rậm (thượng)
- Chương 208: Kịch chiến rừng rậm (trung)
- Chương 209: Kịch chiến rừng rậm (hạ)
- Chương 210: Đêm tập kích (thượng)
- Chương 211: Đêm tập kích (Hạ)
- Chương 212: Kết thúc hành động
- Chương 213: Kết cục tốt nhất của một quân nhân
- Chương 214: Tận hết trách nhiệm
- Chương 215: Về nhà
- Chương 216: Bệnh tâm lý
- Chương 217: Anh là người quan trọng nhất
- Chương 218: Lai lịch mỏ khoáng sản
- Chương 219: Về doanh
- Chương 220: Đào binh
- Chương 221: Nước trôi miếu Long Vương
- Chương 222: Đàm thoại trước trận chiến
- Chương 223: Diễn tập (thượng)
- Chương 224: Diễn tập (trung)
- Chương 225: Diễn tập (Hạ)
- Chương 226: Kết thúc qua loa
- Chương 227: Con đường cuộc đời
- Chương 228: Xuất ngũ
- Chương 229: Mời khách
- Chương 230: Cái bẫy
- Chương 231: Báo thù không cần kiếm
- Chương 232: Bẫy rập liên hoàn
- Chương 233: Điểm khả nghi
- Chương 234: Đưa tiễn
- Chương 235: Quân cờ
- Chương 236: Hồng hạnh
- Chương 237: Hạnh phúc của người khác
- Chương 238: Tập kích tiệc rượu (Thượng)
- Chương 239: Tập kích tiệc rượu (Trung)
- Chương 240: Tập kích tiệc rượu (Hạ)
- Chương 241: Không phụ kiếp này
- Chương 242: Món nợ tiền kiếp
- Chương 243: Tin tức về Nam Kiều Mộc
- Chương 244: Khởi hành đến Châu Âu
- Chương 245: Lần đầu đến Prague
- Chương 246: Tư duy ngược
- Chương 247: Nổi danh
- Chương 248: Một lòng sâu nặng
- Chương 249: Ngọn nguồn
- Chương 250: Tập kích bất ngờ
- Chương 251: Thoát thân
- Chương 252: Hỗn chiến trong ngõ hẻm
- Chương 253: Chuyển biến
- Chương 254: Chủ động ra tay
- Chương 255: Hành động lúc rạng sáng
- Chương 256: Viện binh
- Chương 257: Sắp công bố
- Chương 258: Xua tan sương mù
- Chương 259: Nghĩ cách cứu viện (thượng)
- Chương 260: Nghĩ cách cứu viện (trung)
- Chương 261: Nghĩ cách cứu viện (hạ)
- Chương 262: Hạ màn
- Chương 263: Ép cung
- Chương 264: Thoát khốn (thượng)
- Chương 265: Thoát khốn (Hạ)
- Chương 266: Về nước
- Chương 267: Về nhà
- Chương 268: Định đoạt danh phận
- Chương 269: Hai nữ gặp gỡ
- Chương 270: Gặp chị dâu
- Chương 271: Khách quý
- Chương 272: Mùi vị của âm mưu
- Chương 273: Thế cờ chết
- Chương 274: Phiền toái lớn
- Chương 275: Đối sách
- Chương 276: Gặp mặt cha vợ
- Chương 277: Gặp mặt cha vợ (Trung)
- Chương 278: Gặp mặt cha vợ (Hạ)
- Chương 279: Cha vợ đụng mặt
- Chương 280: Thẩm Duệ về nước
- Chương 281: Giao dịch
- Chương 282: Rời Bắc Kinh
- Chương 283: Về nhà
- Chương 284: Cược
- Chương 285: Ngả bài
- Chương 286: Trung thành và Phản bội
- Chương 287: Thắng lợi và Thất bại
- Chương 288: Bức vua thoái vị
- Chương 289: Chính tà thiện ác
- Chương 290: Kết thúc tất cả
- Chương 291: Lý tưởng đời người
- Chương 292: Người phiền toái nhất
- Chương 293: Chương cuối (Thượng)
- Chương 294: Chương cuối (Hạ)
Cực Phẩm Thảo Căn Thái Tử
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.