Thấy sự mạnh mẽ của khí, Vương Phong không do dự, ngay cả cơm tối cũng không ăn, cứ ngồi xếp bằng trên giường, hấp thu sức mạnh to lớn này.
Ngày hôm sau, khi Vương Phong tỉnh lại, chỉ cảm thấy toàn thân sảng khoái, còn dễ chịu hơn cả một giấc ngủ ngon.
Chưa kể, bây giờ hắn cảm giác được phía sau lưng mình không còn đau đớn nữa, nhìn sang cánh tay bên trái, hắn càng ngạc nhiên hơn.
Vết thương của hắn trong một đêm đã khỏi hoàn toàn, da thịt liền lại như chưa từng bị thương.
"Cái này...?" Nhìn thấy việc này, Vương Phong trợn to mắt mồm há hốc, cực kì phấn khích.
"Ha ha, không ngờ Vương Phong mình mà cũng có thể có được sức mạnh bất tử." Vương Phong cười ha ha rồi lại lập tức im miệng ngay, bởi vì nơi này không phải chỉ có một mình hắn, hắn cũng không muốn làm cho Bối Vân Tuyết tưởng mình bị điên.
Bước xuống giường, mặt đất rung động nhè nhẹ, bởi vì cảm nhận được năng lượng đang tồn tại, cân nặng và thể trạng hiện tại của Vương Phong có sự thay đổi rõ rệt, cường tráng hơn, thậm chí người cũng cao lên một chút.
Sự thay đổi này thật sự khiến cho Vương Phong vui không thể tả, sau khi trưởng thành, muốn cao thêm một chút nhưng lại không lớn hơn nữa được, tấm thân một mét bảy của hắn chỉ là hàng bình thường, nên việc tăng chiều cao vẫn luôn là ước mơ của hắn.
Bởi vì xương cốt đã thành hình, hắn không thể cao thêm được nhưng sau khi luyện khí xong lại có thể cao lên khiến Vương Phong rất ngạc nhiên.
Lần này đối với sự tồn tại của việc luyện khí thì Vương Phong không còn nghi ngờ nữa, vì hắn không chỉ hấp thu được khí, mà còn nhìn được khí, tất nhiên là không còn gì để nghi ngờ.
Lúc này hắn nghĩ tới lời ông lão hôm qua nói, vội vàng lật ra trang cuối cùng của cuốn sách cổ, gọi vào số điện thoại viết trên đó. Điện thoại đổ chuông hai tiếng thì đã có người nhấc máy.
"Anh là ai?" Đầu bên kia điện thoại truyền tới một giọng nói bình thản, có vẻ ông vẫn khỏe.
"Ông cụ, tôi là người hôm qua được ông cứu, tôi muốn hỏi ông một số chuyện về việc luyện khí." Vương Phong cung kính nói.
Đầu kia trầm ngâm một lát mới lên tiếng: "Không cảm nhận được sự tồn tại của khí thì đừng làm phiền tôi, lại..."
"Chờ chút." Thấy đối phương muốn cúp máy, Vương Phong vội vàng gọi to.
"Còn có chuyện gì?"
"Là thế này, tôi cảm nhận được khí, biết được ông là nhân vật quan trọng nên tôi muốn gặp ông." Vương Phong thành thật trả lời. TruyenLau.com
"Cái gì?" Nghe được lời Vương Phong nói, từ trong điện thoại phát ra giọng như không tin nổi, thậm chí Vương Phong còn cảm giác được ông lão này đã đứng lên.
"Cậu lặp lại lần nữa xem." Bên kia điện thoại truyền đến tiếng nói gấp rút, có lẽ ông ta có chút kích động.
"Tôi nói là tôi đã cảm nhận được khí, còn nhờ tác dụng của khí chữa lành vết thương cho mình." Vương Phong nói.
"Chín giờ sáng, cao ốc Tân Dương, tôi ở trong tầng cao nhất chờ cậu, đến thì nói ra tên Hà Thiên." Nói xong, đối phương liền cúp điện thoại.
TruyenLau
Nhìn đồng hồ, Vương Phong trừng to mắt, bây giờ đồng hồ đã chỉ tám giờ rưỡi, chỉ còn có nửa tiếng.
Cao ốc Tân Dương, Vương Phong biết đây chính là kiến trúc tiêu biểu của thành phố Trúc Hải, tổng cộng hơn năm mươi tầng, mặc dù hắn chưa đến bao giờ nhưng hắn biết nó ở chỗ nào.
Vội vàng rửa mặt xong thì Vương Phong liền đến cao ốc Tân Dương.
Tuy nhiên ngay lúc muốn ra ngoài, hắn thoáng nhìn đồ ăn trên bàn bếp, đồ ăn đã nguội lạnh từ lâu, phía trên có một tờ giấy. Cầm lấy đọc, trên mặt Vương Phong lộ vẻ cảm động.
TruyenLau
"Tôi có việc cần làm, đồ ăn cậu ăn trước đi, đừng để đói bụng." Ký tên, Bối Vân Tuyết.
"Thôi xong, sắp trễ rồi." Không có thời gian dư thừa để cảm động, Vương Phong nhìn đồng hồ, còn chưa tới hai mươi phút nữa.
Đi như bay ra khỏi biệt khu, Vương Phong vẫy một chiếc taxi, nói: "Cao ốc Tân Dương, nhanh lên, tôi đang vội."
"Được rồi." Tài xế là một người trung niên, nghe vậy liền nhanh chóng nổ máy, trong chốc lát xe giống như mũi tên đã rời dây cung, vội vã chạy đi. Ngắm cảnh hai bên đường không ngừng lướt qua, Vương Phong hết sức căng thẳng, hai mắt trợn trừng.
Ở cái thành phố chen chúc này mà tài xế dám chạy với tốc độ một trăm năm mươi dặm trên giờ (1) đã vậy vẫn còn tiếp tục tăng tốc.
Ngay lúc này, Vương Phong thật sự muốn khóc, hắn chỉ bảo đang gấp chứ có muốn chết đâu.
"Bác tài, mình chậm chút được không? Bác không sợ bị cảnh sát giao thông bắt à?" Vương Phong đau khổ nói.
"Yên tâm đi, cảnh sát giao thông muốn bắt được tôi thì vẫn còn non lắm." Khóe miệng bác tài nhếch lên cười khinh, nói xong xe lại tiếp tục tăng tốc.
Tài xế này, tuy nhìn đã thấy là người lão luyện nhưng làm sao Vương Phong biết được, ông ta lúc còn trẻ là một người đua xe đích thực, máu đang chảy trong người toàn là máu điên cả.
Đoạn đường vốn cần tới hai mươi phút, vậy mà chưa hết năm phút thì bác tài đã chở Vương Phong chở đến dưới cao ốc Tân Dương.
"Được rồi, không cần thối." Cố nén cảm giác muốn nôn, Vương Phong đưa một trăm đồng rồi bước ra khỏi xe.
"Người anh em, lần sau có chuyện nhớ tìm tôi nha." Nói xong, xe lại như mũi tên lao đi. Nhìn người tài xế điên Vương Phong chảy cả mồ hôi, may là chưa xảy ra chuyện gì.
Tiếng xe cảnh sát ồn ào vang lên, hơn mười xe cảnh sát giao thông gào thét chạy qua, hướng rõ ràng là hướng mà tài xế trung niên kia vừa chạy qua.
Trong lòng hiện lên một câu cầu phúc, Vương Phong sửa sang lại một chút rồi mới chậm rãi đi vào cao ốc Tân Dương.
"Dừng lại, cậu tìm ai?" Bỗng nhiên, hai người mặc đồ đen ngăn Vương Phong lại, lạnh lùng mở miệng nói.
"À, tôi tìm Hà Thiên." Vương Phong bình tĩnh đáp.
"Cái gì?" Nghe được lời Vương Phong nói, hai người kia có vẻ nghi ngờ lỗ tai của mình có vấn đề, tên của Hà Thiên là để cho người ta tùy tiện gọi sao?
"Tôi nói tôi tới nơi này tìm Hà Thiên, các anh có vấn đề gì không?" Vương Phong nhìn hai người kia một cách kì quái.
"Láo..."
Thấy Vương Phong gọi thẳng tên Hà Thiên, hai người kia rất tức giận. Ngay lúc đó, một giọng nói vang lên: "Cậu Vương, không ngờ tốc độ của cậu nhanh vậy." Một người trung niên từ trong đại sảnh đi tới, nhìn thấy anh ta, người bốn phía đều lộ ra ánh mắt cung kính, có vẻ họ rất sợ người này.
(1) Khoảng 240km/h.
- Chương 1: Năng lực dị thường
- Chương 2: Cành ô liu - Biểu tượng hòa bình
- Chương 3: Nóng bỏng
- Chương 4: Ăn cướp
- Chương 5: Bảo vệ người đẹp
- Chương 6: Ghen
- Chương 7: Buổi cược đá
- Chương 8: Dùng dao mổ trâu để giết gà
- Chương 9: Có màu xanh!
- Chương 10: Kiếm một khoản tiền lớn
- Chương 11: Ông lão kinh khủng
- Chương 12: Thuật tụ khí
- Chương 13: Năng lực đáng sợ
- Chương 14: Yêu cầu bái sư
- Chương 15: Phẫn nộ
- Chương 16: Nhận lời xin lỗi
- Chương 17: Sự hiểu lầm mờ ám
- Chương 18: Chơi lớn một phen
- Chương 19: Gài bẫy kẻ thù
- Chương 20: Đánh cược
- Chương 21: Chặn giết
- Chương 22: Gậy ông đập lưng ông
- Chương 23: Mục tiêu
- Chương 24: Lao lực
- Chương 25: Người phụ nữ bạo lực
- Chương 26: Cưỡng hôn
- Chương 27: Giở trò vô lại
- Chương 28: Mở rộng kinh doanh
- Chương 29: Tiếp tục càn quét
- Chương 30: Tôi không tin vào số mệnh
- Chương 31: Không khách khí với tôi?
- Chương 32: Sự đáng sợ của đường ngải nhu
- Chương 33: Trị liệu mờ ám
- Chương 34: Lại dùng quá sức
- Chương 35: Thiên tài tu luyện
- Chương 36: Quan sát học hỏi
- Chương 37: Tên khốn nạn
- Chương 38: Vụ cướp châu báo
- Chương 39: Thi Triển Năng Lực Thần Thông
- Chương 40: Anh hùng đô thị
- Chương 41: Người đến từ bối thị
- Chương 42: Bối vân tuyết bênh vực
- Chương 43: Quá chuyên nghiệp
- Chương 44: Bí thư thành ủy
- Chương 45: Đây có phải là yêu không?
- Chương 46: Ác ma giết người
- Chương 47: Say mê người đẹp
- Chương 48: Kinh ngạc
- Chương 49: Tàn nhẫn
- Chương 50: Quà tặng?
- Chương 51: Hạnh phúc đến bất ngờ
- Chương 52: Sự phẫn nộ của hoa long
- Chương 53: Hạ tiểu mỹ cầu cứu
- Chương 54: Sự dụ dỗ của hạ tiểu mỹ
- Chương 55: Ăn sạch hạ tiểu mỹ
- Chương 56: Kẻ chủ mưu phía sau
- Chương 57: Kẻ chủ mưu thật sự phía sau
- Chương 58: Khu dân nghèo
- Chương 59: Cảnh khốn khó của cố bình
- Chương 60: Cặn bã
- Chương 61: Đánh gãy chân vứt trên đường phố
- Chương 62: Bị khinh bỉ
- Chương 63: Thể diện
- Chương 64: Khoe mẽ sẽ bị sét đánh
- Chương 65: Nữ thần hoàn mỹ
- Chương 66: Sợ Đến Tè Ra Quần
- Chương 67: Điều tra tư liệu
- Chương 68: Ràng buộc ngoại kình
- Chương 69: Các người ăn phân sao?
- Chương 70: Làm ơn mắc oán
- Chương 71: Cái đồ ngốc
- Chương 72: Chú lý
- Chương 73: Công ty bất động sản hiểm ác
- Chương 74: Trận đại chiến
- Chương 75: Dọa dẫm
- Chương 76: Chính là hắn hãm hại
- Chương 77: Cha của đường ngải nhu bị bắt cóc
- Chương 78: Loạn thành một đống
- Chương 79: Gặp mặt
- Chương 80: Rơi vào cạm bẫy
- Chương 81: Tàn tật
- Chương 82: Kích động khác thường
- Chương 83: Thật sự nhận thầy
- Chương 84: Kì tích y học
- Chương 85: Chị tuyết làm bữa sáng
- Chương 86: Vợ trong trò chơi
- Chương 87: Em yêu anh
- Chương 88: Vợ trong trò chơi đến rồi
- Chương 89: Người phụ nữ tuyệt đẹp
- Chương 90: Em sẽ nuôi anh
- Chương 91: Cám dỗ
- Chương 92: Tổ Chức Thiên Võng
- Chương 93: Đường Ngải Nhu Tấn Công
- Chương 94: Lại gây chuyện
- Chương 95: Tử Sa Tìm Đến
- Chương 96: Cô đâu có giành giải oscar đâu nhỉ?
- Chương 97: Nghĩ chúng tôi là người nghèo sao?
- Chương 98: Mạnh Đông Học Hoảng Sợ
- Chương 99: Sự Quyến Rũ Của Tử Sa
- Chương 100: Tử Sa Cũng Muốn Đầu Tư
- Chương 101: Đặt tên cho cửa hàng
- Chương 102: Trong chữ giấu càn khôn
- Chương 103: Tìm kiếm bảo mật
- Chương 104: Hình ý quyền
- Chương 105: Luyện tập
- Chương 106: Tiến bộ thần tốc
- Chương 107: Hạ gia gặp chuyện
- Chương 108: Nhìn rõ âm mưu
- Chương 109: Kẻ chủ mưu
- Chương 110: Lấy tiền chuộc người
- Chương 111: Làm lại nghề cũ
- Chương 112: Rượu tráng dương
- Chương 113: Bối vân tuyết về nhà
- Chương 114: Cảnh thổ huyết
- Chương 115: Cha mẹ xảy ra chuyện
- Chương 116: Bà mợ keo kiệt
- Chương 117: Bởi vì cậu
- Chương 118: Con sâu mọt
- Chương 119: Bí thư huyện ủy
- Chương 120: Báo thù
- Chương 121: Hoá thân thành thần chết
- Chương 122: Tàn nhẫn
- Chương 123: Làm chuyện sai sẽ trả giá đắt
- Chương 124: Tôi đã nói qua chưa?
- Chương 125: Bị lộ
- Chương 126: Lão già khốn kiếp
- Chương 127: Tôi đồng ý với ông
- Chương 128: Cứu viện đến
- Chương 129: Rời khỏi
- Chương 130: Chị tuyết không về nữa rồi
- Chương 131: Minh duyệt sơn trang
- Chương 132: Kết thông gia
- Chương 133: Sóng to gió lớn
- Chương 134: Hủy hôn
- Chương 135: Trò đùa buồn cười nhất
- Chương 136: Đau lòng
- Chương 137: Xoay chuyển tình hình
- Chương 138: Tra hung thủ
- Chương 139: Không thể che giấu
- Chương 140: Tư tưởng biến thái dị dạng
- Chương 141: Anh muốn làm gì?
- Chương 142: Mây mưa thất thường
- Chương 143: Thiên võng đến đột kích
- Chương 144: Không em chỉ cần anh ấy
- Chương 145: Đầu Óc Kinh Doanh Của Tử Sa
- Chương 146: Chuẩn bị trước khi khai trương
- Chương 147: Vấn đề nguồn hàng
- Chương 148: Sự ghen tỵ của tử sa
- Chương 149: Cửa hàng mới mở
- Chương 150: Kẻ đến không có ý tốt
- Chương 151: Cuộc chiến giữa các nhà sư
- Chương 152: Kinh biến
- Chương 153: Tặng tẩy tủy đan
- Chương 154: Thu nhập kinh khủng
- Chương 155: Có duyên ắt sẽ tương phùng
- Chương 156: Chết vì đụng phải “vẩy ngược”
- Chương 157: Thu mua cửa hàng
- Chương 158: Chiếm tiện nghi
- Chương 159: Rời đi
- Chương 160: Về đầu tiên một cách nhẹ nhàng
- Chương 161: Bộ đội long hồn
- Chương 162: Huấn luyện viên
- Chương 163: Khiêu chiến
- Chương 164: Đấu loại
- Chương 165: Vận may
- Chương 166: Từ chối tuyển mộ
- Chương 167: Đêm thanh gió mát
- Chương 168: Giết người cướp của
- Chương 169: Anh hùng cứu mỹ nhân
- Chương 170: Đêm ngủ gối đầu lên người đẹp
- Chương 171: Nguy hiêm cận kề
- Chương 172: Kiên trì chiến đấu
- Chương 173: Cùng nhau chết
- Chương 174: Không nương tay nữa
- Chương 175: Nội kình
- Chương 176: Bị cưỡng hôn
- Chương 177: Đặc quyền của long hồn
- Chương 178: Chiến thắng dễ dàng
- Chương 179: Ý muốn giết người của lạc vĩnh tân
- Chương 180: Trận chiến sinh tử
- Chương 181: Không ai địch nổi
- Chương 182: Ra chiến trường
- Chương 183: Thắng lợi trận đầu
- Chương 184: Rơi vào ổ mai phục
- Chương 185: Thương vong nghiêm trọng
- Chương 186: Bước đường cùng
- Chương 187: Nhiệm vụ thất bại
- Chương 188: Hứa hẹn
- Chương 189: Ý muốn giết người của Lạc Vĩnh Tân
- Chương 190: Quỷ kiến sầu ra vẻ
- Chương 191: Cứu đông phương ngọc nhi
- Chương 192: May mắn không hổ thẹn
- Chương 193: Kết quả ngoài dự liệu
- Chương 194: Vào bộ đội long hồi
- Chương 195: Ân nhân cứu mạng lúc trước
- Chương 196: Bộ đội long hồn của ngưu xoa
- Chương 197: Nghênh đón tôi?
- Chương 198: Con ruồi đáng ghét
- Chương 199: Huynh đệ, chất lượng của anh như vậy là không tốt
- Chương 200: Bối thanh vân chết
- Chương 201: Đại ca cũng có lúc hào phóng
- Chương 202: Kế hoạch thương nghiệp
- Chương 203: Tức nước vỡ bờ
- Chương 204: Phản đối vô hiệu
- Chương 205: Anh nói ai là trẻ con?
- Chương 206: Không nuôi người vô dụng
- Chương 207: Đại hội so tài
- Chương 208: Bị bỏ thuốc
- Chương 209: Đường cùng
- Chương 210: Hoa rơi gặp lại người
- Chương 211: Sát thủ vô dụng
- Chương 212: Tôi chỉ cần kết quả
- Chương 213: Lại có thêm một kẻ tự tìm đường chết
- Chương 214: Đêm không an giấc
- Chương 215: Tôi ra lệnh cho cô nghỉ ngơi
- Chương 216: Nỗi khổ của đường quốc quang
- Chương 217: Có thể để tôi chạm ngực không?
- Chương 218: Xuân sắc kiều diễm
- Chương 219: Thế giới quan lần nữa sụp đổ
- Chương 220: Cho một "like"
- Chương 221: Tôi cũng nghĩ như vậy
- Chương 222: Hiệu quả không tốt
- Chương 223: Đám ô hợp
- Chương 224: Hoa long chết
- Chương 225: Cố Khả Như
- Chương 226: Mỹ nữ phải bắt từ khi còn nhỏ
- Chương 227: Muốn lừa tiền?
- Chương 228: Chính là hãm hại anh
- Chương 229: Uy hiếp
- Chương 230: Thân bại danh liệt
- Chương 231: Cha mẹ của tử sa
- Chương 232: Cường hào chân chính
- Chương 233: Diễm phúc không nhỏ
- Chương 234: Biến cố ở thành phố trúc hải
- Chương 235: Bị xa lánh
- Chương 236: Trợ giúp đến
- Chương 237: Đã chán sống rồi sao?
- Chương 238: Đường ngả nhu cũng sử dụng chiêu thức nát
- Chương 239: Song kiếm hợp bích
- Chương 240: Quá tàn bạo
- Chương 241: Không thể tin tưởng
- Chương 242: Chị của Đông Phương Ngọc Nhi
- Chương 243: Thu hoạch cực lớn
- Chương 244: Kiếm lời một núi vàng
Cực Phẩm Thấu Thị
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.