Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Tác giả : Khuyết Danh

Chương 382

Phụ nữ ngu cũng là bình luận trong lòng anh đối với cô r!

Không khí trong phòng ăn lại đi vào khó xử.

“Vân Khuynh! Chú ý ngôn từ của con!” Mộ Bác Minh đối với phản ứng bất thường của con dâu cảm thấy k hài lòng.

“Ba, xin lỗi, lời nói đùa này thật sự quá đáng, con đi dạo hoa viên, mọi ng ăn!” Hạ Vân Khuynh mang ý xin lỗi cúi đầu, buông đũa, đứng dậy rời bàn ăn.

Tân Viên Thường liếc nhìn con trai lớn: “Đi đi.”

“Vậy con đi xem cô ấy” Mộ Cẩm Đình nghe lời của mẹ, cười đứng dậy, bước lớn đi theo.

Trong bàn ăn, chỉ còn mấy ng k động tiếng ăn cơm, bữa cơm phức tạp lại “căng thẳng” này, ai có tâm trạng ăn? Sơn hào hải vị cũng k muốn ăn.

Hạ Băng Khuynh thổi hoành thánh trong muỗng, thổi nguội r, cắn nhỏ 1 miếng, mùi vị tươi ngon lan tràn khắp mỗi góc trong miệng cô.

Nhưng cô, lại k có hứng thú ăn miếng thứ 2.

Nhìn hoành tráng nguội hẳn trong muỗng, bất giác thất thần.

Cửa bị mở. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Tiếng cừa nhẹ mở kéo suy nghĩ cô quay lại, nhìn ra ngoài, nhìn ng đang đi vào, mặt cô k biểu cảm quay đầu đi, để muỗng đưa vào miệng, từ từ nhai.

Mộ Nguyệt Sâm đi vào, chân cham đến cửa phòng, đi đến bàn sách, đến gần bên mép.

Anh cúi đầu nhìn tô hoành thánh, nhàn nhạt hỏi: “Ngon k?”

“Ngon! Anh muốn k?” Hạ Băng Khuynh ngầng đầu, Vừa múc 1 miếng hoành thánh trong tô lên đưa qua.

Mộ Nguyệt Sâm nhìn mặt cô 1 lúc, cúi ng xuống ăn. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Lúc muỗng sắp chạm miệng anh, Hạ Băng Khuynh nhanh chóng thu về tự ăn.

“Ngại quá, tôi quên, đây tôi ăn qua r, anh có bệnh sạch sẽ, chắc cảm thấy k vệ sinh.” Cô cười miệng như cười như k nhìn anh.

Mộ Nguyệt Sâm duy trì động tác cong, cự ly gần nhìn mặt cô, cứ thế nhìn trong 2ph, như muốn phân tích từ trong ra ngoài: “Hôm nay nhìn thấy Tử Tích, em có cảm giác gì?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Giọng anh trầm thấp, như lộ tia kỳ vọng!

Hạ Băng Khuynh nhíu nhẹ mày, quay lại nhìn anh, ở cự ly gần nhìn thẳng anh: “Anh muốn nghe đáp án gì?”

“Đáp án chân thật!” Lúc nói, mặt Mộ Nguyệt Sâm lại gần 1 phân.

Khoảng cách này, đã là thân mật nhất r, k những cho ng khác áp lực tâm lý, còn mang đến cho đối phương hơi thở ái muội.

Hạ Băng Khuynh động môi, yết hấu khẽ động, thản nhiên nói: “Tôi vẫn k thích ng phụ nữ đó!”

“Còn có gì nữa?” Mộ Nguyệt Sâm truy hỏi.

“Rốt cuộc anh muốn nghe gì?” Hạ Băng Khuynh bất giác cười r.

“Muốn nghe lời nói thật em chưa nói xong!” Mắt Mộ Nguyệt Sâm trở nên sắc bén, như là cái máy khoan, muốn khoan sâu vào nội tâm của cô.

Hạ Băng Khuynh thả muỗng, chỉnh lại thế ngồi, hoàn toàn mặt đối mặt với anh, cô nhìn khuôn mặt đẹp trai cực kỳ trc mắt, miệng mang nụ cười nhạt: “Mộ Nguyệt Sâm, bây h anh như 1 đứa trẻ k ăn đc kẹo nên bắt đầu làm chuyện vô lại! Anh hứng thú chạy đến hỏi cảm xúc của tôi, k fai là muốn nhìn bộ dạng đau lòng của tôi s, nghe tôi nói tôi tức giận và ghen tuông, sau đó rơi nước mắt cho anh xem, anh mới hài lòng s, k thể k nói, anh thật sự ấu trĩ!”

- -------- ----------

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu