Tài xế coi như không nghe tiếng, dùng sức nhấn ga, thân xe bỗng nhiên xoay chuyển, Lê Cảnh Trí theo quán tính cũng bị lệch sang một bên. Lúc này cô mới phát hiện có gì đó không đúng,”Dừng xe, dừng xe.” Tài xế cười lạnh, dừng xe? Vẫn nên đến nơi rồi mới dừng đi. Đầu Lê Cảnh Trí có chút choáng váng, cả người không còn sức lực, không thể làm gì. Cô muốn tìm điện thoại di động gọi điện cầu cứu, nhưng tìm cả buổi mà cũng chẳng thấy đâu. Chẳng lẽ, lúc nãy ở trong quán bar bị mấy người kia lấy mất? “Anh là ai? Muốn mang tôi đi đâu?” Một bên cô chú ý người kia một bên cố gắng mở cửa sổ xe, cầu cứu. Tài xế chẳng buồn quan tâm đến cô,”Cô vẫn còn có sức lực để mà nói chuyện, xem ra thuốc vẫn còn chưa có tác dụng. Không cần hạ cửa sổ xe, đã bị tôi khóa rồi, không có chuẩn bị, làm sao chúng tôi dám bắt cóc cô đây, Lăng thiếu phu nhân.” Lòng Lê Cảnh Trí trầm xuống,”Anh biết tôi? Rốt cuộc anh muốn làm cái gì?” “Cô nên tiết kiệm sức lực đi, muốn biết tôi định làm gì, đợi lát nữa liền biết.” Hắn cười,”Cũng không nhất thiết phải thế, chờ thuốc phát huy tác dụng, cho dù có được thả ra, cô cũng không biết trời nam đất bắc gì nữa rồi.” Thuốc…… Trong ly rượu kia bị bỏ thuốc! Lê Cảnh Trí đưa tay xoa trán, có chút hoa mắt. Taxi đi đến một khách sạn năm sao thì dừng lại, hai người trước cửa đi đến mở cửa xe, đỡ Lê Cảnh Trí đi vào, người ngoài nhìn vào chỉ giống như họ đang giúp đỡ chứ không phải cưỡng ép. Cô cố gắng mở mắt mới phát hiện hai người đỡ mình chính là hai trong ba người đã chặn đường cô lúc nãy. “Các người muốn làm gì?” “Đã đến đây rồi còn có thể làm gì chứ?” Người cầm đầu cười nhạo, lôi lôi kéo kéo cô đưa đi. “Căn phòng đó đã chuẩn bị xong chưa?” “Xong rồi.” “Vậy chúng ta mau đưa Lăng thiếu phu nhân tôn quý đi vào thôi.” Lão nhị kéo cánh tay của Lê Cảnh Trí, cảm nhận được da thịt mềm mại của cô, nhất thời nổi lên ý đồ xấu, muốn chạm lên khuôn mặt cô, lại gặp ánh mắt cảnh cáo của lão đại,”Thu hồi ngay cái suy nghĩ của mày đi, đây là Lăng thiếu phu nhân đấy, chúng ta không chạm nổi đâu, nếu làm hỏng đại sự của người đó, chỉ sợ ngay cả tiền cũng không giải quyết nổi.” Lão nhị rụt tay lại, lão tam tới thay,cùng lão đại đưa cô vào một căn phòng. “Chà chà, chỉ tiếc diễm phúc thế này chúng ta không được hưởng rồi.” “Diễm phúc? Hai đứa ngu ngốc chúng mày cần mạng hay cần phụ nữ?” “Lão đại không thể vừa có tiền vừa có phụ nữ sao?” Lão đại liếc hai người bọn họ một cái,”Đồ ngu, đây là vợ của Lăng Ý đấy, nếu chúng ta động vào, cho dù có nhận được tiền của đại tiểu thư cũng chưa chắc còn mạng để mà hưởng đâu..” “Vậy tối nay người đàn ông kia…?” “Hắn sống hay chết thì có quan hệ gì đến chúng ta?” Lão đại nham hiểm nói,”Ngược lại trong phòng này đã lắp sẵn máy quay, chúng ta cũng đã đưa người tới, lấy được năm triệu chúng ta mau chóng rời khỏi đây.” “Vẫn là lão đại suy nghĩ chu đáo.” Lê Cảnh Trí bị bỏ thuốc nằm trên giường lớn, thuốc đã bắt đầu có tác dụng, cả người cô trở nên bủn rủn, vô lực, cô muốn đi ra khỏi phòng nhưng cả người chẳng có tí sức lực nào. Ánh mắt cũng trở nên mơ hồ, cô cố gắng mở to hai mắt, nhưng vẫn không chống đỡ nổi. “Chúng ta đi nhanh lên, đừng làm hỏng chuyện.” ———————————————————————————————————————————————————- Ed: Xin lỗi mọi người nhiều nha tại thời gian này mình đang ôn thi nên không thể ra chương đều đặn được, chờ đến khi mình thi xong nhất định sẽ làm bù cho mọi người nha. Cảm ơn đã ủng hộ
- Chương 1: Nhìn thân thể của cô
- Chương 2: Hắn điên rồi sao?
- Chương 3: Không nhận ra cô
- Chương 4: Người đầy dấu hôn
- Chương 5: Bức thư kiện
- Chương 6: Tiểu Dã Miêu, đã lâu không gặp
- Chương 7: Tôi là vợ của anh
- Chương 8: Cô đang giở trò gì vậy?
- Chương 9: Thỏa thuận ly hôn
- Chương 10: Không phải do tôi quyết định
- Chương 11: Lăng Ý đến rồi
- Chương 12: Sau này còn có rất nhiều cơ hội
- Chương 13: Cô muốn ly hôn?
- Chương 14: Cô vẫn còn non lắm
- Chương 15: Ứng phó với người trong nhà
- Chương 16: Tôi có thể xin lỗi
- Chương 17: Đến lượt hắn đùa giỡn cô
- Chương 18: Bị mua chuộc
- Chương 19: Hất cà phê vào mặt
- Chương 20: Thật sự không thích hắn
- Chương 21: Là tới để ân ái sao?
- Chương 22: Không giống như vậy
- Chương 23: Nhìn rất đẹp
- Chương 24: Tin tức ngoại tình
- Chương 25: Kí hiệu kinh diễm
- Chương 26: Nói khoác mặt không biến sắc
- Chương 27: Nụ cười cứng đơ
- Chương 28: Chậu nước lạnh từ trên trời rơi xuống
- Chương 29: Anh hùng cứu mỹ nhân
- Chương 30: Từ khi em nói không yêu anh
- Chương 31: Cô không yên với tôi đâu
- Chương 32: Bị Lăng Ý bắt gặp
- Chương 33: Không đánh trả
- Chương 34: Hắn đều nhìn thấy hết?
- Chương 35: Có thể nói đạo lí được hay không?
- Chương 36: Được, tôi thành toàn cho cô
- Chương 37: Là hắn tưởng bở
- Chương 38: Cũng là bạn tốt của em
- Chương 39: Là mình không muốn gặp anh ấy
- Chương 40: Người tính kế năm đó
- Chương 41: Chỉ là một con cờ
- Chương 42: Tính toán của Lê Nhã Trí
- Chương 43: Mọi người đều không công bằng
- Chương 44: Gặp phải Hướng Diệc Nhiên
- Chương 45: Tới tìm tôi kí tên?
- Chương 46: Trả ân tình
- Chương 47: Đối với cô ấy có sự hiểu lầm
- Chương 48: Hướng Diệc Nhiên, cách xa tôi ra một chút!
- Chương 49: Anh lại tốt như vậy?
- Chương 50: Đều là chuyện tốt do cô làm
- Chương 51: Ai mất bình tĩnh trước người đó thua
- Chương 52: Không muốn bị người ta nhìn thấy mình lên giường
- Chương 53: Không muốn ly hôn
- Chương 54: Sẽ không cứ như vậy chứ
- Chương 55: Xông vào phòng tắm
- Chương 56: Chạm vào cô
- Chương 57: Giang Tây Long đã từng chạm vào cô chưa?
- Chương 58: Cùng đi với cô
- Chương 59: Gặp phải Giang Tây Long
- Chương 60: Cùng nhau đi siêu thị
- Chương 61: Tên đàn ông nham hiểm này!
- Chương 62: Tâm tư của Lê Nhã Trí
- Chương 63: Giúp hắn bôi thuốc
- Chương 64: Bị lộ
- Chương 65: Muốn cho cô thoải mái
- Chương 66: Nhân lúc không chú ý mà lợi dụng
- Chương 67: Lòng tham không đáy
- Chương 68: Khóc
- Chương 69: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 70: Tai nạn xe
- Chương 71: Có chút động tâm
- Chương 72: Lưu số điện thoại
- Chương 73: Lấy con gái làm ván giậm nhảy
- Chương 74: Càng thấy hổ thẹn
- Chương 75: Tin tức tràn lan
- Chương 76: Rơi vào trung tâm cơn bão
- Chương 77: Chỉ trích, nhục mạ
- Chương 78: Không cho phép bất kỳ ai rời đi
- Chương 79: Giết gà dọa khỉ
- Chương 80: Mở rộng lòng mình
- Chương 81: Vượt qua giới hạn của hắn
- Chương 82: Là do cô ta tưởng bở
- Chương 83: Người phụ nữ trong bóng tối
- Chương 84: Bước đường cùng
- Chương 85: Rung động
- Chương 86: Tổng tài phu nhân
- Chương 87: Tình yêu của Giang Noãn
- Chương 88: Gặp ai?
- Chương 89: Chủ động lấy lòng
- Chương 90: Thư kí mới tới, Lâm Dĩ Thuần
- Chương 91: Thực sự ngu xuẩn
- Chương 92: Cảm ơn anh, Hướng Diệc Nhiên
- Chương 93: Không chừng chỉ là hiểu lầm
- Chương 94: Cùng hắn nói chuyện rõ ràng
- Chương 95: Mùi nước hoa xa lạ
- Chương 96: Lăng Ý, anh thật bẩn
- Chương 97: Là cô bị điên
- Chương 98: Chân tướng sự thật
- Chương 99: Không phải chỉ vì trả thù
- Chương 100: Có gì đó là lạ
- Chương 101: Học được cách ghen
- Chương 102: Không phải là mang thai chứ?
- Chương 103: Còn chưa chơi đủ sao?
- Chương 104: Thân thể của mình mà còn không rõ
- Chương 105: Không mang theo tiền
- Chương 106: Uống rượu
- Chương 107: Phạm sai lầm
- Chương 108: Rơi vào bẫy
- Chương 109: Tin nhắn
- Chương 110: Muốn cô đi
- Chương 111: Ôm cô cả một đêm
- Chương 112: Tìm hiểu rõ
- Chương 113: Tối qua đi đâu
- Chương 114: Anh điều tra tôi?
- Chương 115: Khách sạn của Gian Tây Long
- Chương 116: Dấu vết trên người
- Chương 117: Đem cô bỏ lại
- Chương 118: Kêu ra, kêu ra
- Chương 119: Lăng Ý, anh là tên khốn nạn!
- Chương 120: Yêu bao nhiêu thì hận bấy nhiêu
- Chương 121: Chính cô còn không rõ?
- Chương 122: Tôi coi cô là bạn
Cướp Yêu Thành Hôn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.