Thật sự cô biết chắc anh không thích.
Nhưng cô vét túi cũng không đủ tiền mời anh ăn nhà hàng.
Dù có là ở thị trấn nhỏ nhưng giá cả những nơi đó cũng ở trên trời.
Cô cũng không nghĩ mình sẽ phung phí để mời anh một bữa thịnh soạn.
Đành để cho anh chịu ủy khuất vậy.
Dù sao cô đặc vì anh chịu ủy khuất nhiều năm như vậy, cũng không thiếu lần này.
Nhân viên phục vụ rất nhanh mang thức ăn đến.
Quán chỉ duy nhất một món bánh canh bột lọc nên không cần gọi món, nhân viên sẽ tự tính số lượng người mang ra từng tô.
Trần Minh duỗi tay bê một tô xuống đặt trước mặt cô làm cho cô tròn mắt ngạc nhiên.
Từ bao giờ anh tự động tay động chân trước vậy? Không phải thông thường chờ người phục vụ tận nơi sao? Người đàn ông này chính là Trần Minh mà cô biết sao? Cô lấy miếng chanh lau lau đầu đũa, ngước mắt nhìn anh dò hỏi:
-Anhh có chắc sẽ ăn được món này không?
Người đàn ông xoay người, anh chuyển tầm mắt từ tô bánh canh trước mặt lên trên người cô.
Trong ánh mắt đen nhánh trầm lặng kia, còn có một chút dịu dàng:
-Em ăn được thì tôi cũng ăn được. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ái Triêm đối diện với ánh mắt kia.
Tim của cô không tự giác mà đập nhanh hơn một nhịp.
Cô nhớ đến lời ba đã từng nói với cô rằng nếu một người đàn ông chân chính thích một người phụ nữ, anh ta sẽ không sĩ diện, sẽ chấp nhận điệu thấp trước người mình yêu. TruyenLau.com
Lúc ấy cô không hiểu lắm những lời của ông nói.
Bởi trong mắt cô khi ấy chỉ có Trần Minh, mà theo hiểu biết của cô về anh, anh vĩnh viễn cũng không biết như thế nào là dịu dàng, là điệu thấp.
Cái tôi của anh quá cao.
Thẳng đến đêm nay cô mới hiểu được, anh cũng có những lúc giống với người bình thường.
Trong lòng cô có chút khiếp sợ, chỉ trong tích tắc, không suy nghĩ được gì, nhưng ngay sau đó cô lắc đầu, lại lập tức nhớ lúc trước mình đã hạ quyết tâm rời khỏi anh như thế nào.
TruyenLau
Cô yên lặng cúi đầu ăn phần của mình.
Trần Minh nhìn cô ăn rất tự nhiên một lúc lâu, tay cầm muỗng khuấy khuấy tô bánh canh một lúc.
Anh chưa từng ăn như thế này.
Thức ăn của anh phần lớn do đầu bếp chuyên nghiệp làm.
Hơi do dự một lúc, anh cũng đưa muỗng lên miệng húp một cái, ánh mắt cũng sáng lên, bắt đầu ăn phần của mình.
Dùng bữa xong, Ái Triêm tìm chủ quán trả tiền mới biết Khương Đồng đã chủ động trả tiền từ lúc nào rồi.
Cô còn không thấy anh ta bước vào quán nữa.
Ra khỏi đó, Trần Minh muốn đưa cô về nhà.
Ái Triêm xua tay:
-Không cần.
Anh về đi.
Tôi tự về được.
-Có cần vạch rõ giới hạn với tôi như thế không?
Ái Triêm ngập ngừng nhìn anh một lúc, lại chậm rãi mở miệng:
-Trần Minh.
Thật ra ngay từ đầu chúng ta cũng không phải là như thế này, cũng có khoảng thời gian ở chung khá vui vẻ.
Anh có biết vì sao chúng ta ra nông nổi này không?
-Vì sao chứ?
Ái Triêm cười buồn.
Cô chưa bao giờ nghĩ đến có một ngày, cô sẽ phải tự mình giải thích với Trần Minh chuyện này.
Nhớ đến chuyện cũ, cô lại cười chua chát:
-Mẹ anh không vừa ý tôi.
Những người bên cạnh anh càng nhìn thấy tôi thì ngứa mắt.
Nhưng, nguyên nhân chính là gì.
Chúng ta ở bên nhau thời gian lâu như thế nhưng tôi vẫn không cảm nhận được anh có tình cảm với tôi.
Trần Minh nghe tới nguyên nhân này, kỳ thật trong lòng thật khó chịu.
Thực sự anh không biết mình có yêu cô không, anh chỉ biết anh cần cô, anh luôn muốn có cô bên cạnh.
Ngay cả bản thân Trần Minh cũng không ngờ, bọn họ đi đến bước này không phải do người khác mà là do anh.
Ái Triêm lại chậm rãi nói:
-Ý muốn chia tay với anh cũng không phải ngày một ngày hai mà hình thành.
Tôi đã mất quá nhiều thời gian làm cái bóng của anh, dõi theo anh vươn cánh bay khắp nơi, càng ngày càng xa tôi, càng ngày càng không có tôi trong mắt anh.
Tôi phải quên anh, tôi mới có đường sống, rời khỏi anh, tôi mới có thể chân chính mà làm những gì mình thích.
Trần Minh rũ mắt, trong lòng đột nhiên xuất hiện cảm giác không tên, làm anh hồ nghi bản thân có phải là người vô tình vô nghĩa đến thế không.
-Tôi trước kia...!thật sự xấu xa lắm sao?
Trong lòng cô chua xót đến cực điểm:
-Anh không xấu xa.
Nhưng đối với anh mà nói, anh chỉ xem trọng sự nghiệp.
Còn tôi chỉ là một vết xướt nhỏ lướt qua da thịt anh mà thôi.
Trần Minh lặng lẽ nhìn cô cuối cùng nói ra một câu:
-Thật xin lỗi.
Ái Triêm lắc đầu:
-Anh không cần xin lỗi, thực tế là tôi ở trong lòng anh không có quan trọng mà thôi.
Những gì anh không coi trọng, thì người của anh sẽ khinh rẻ.
Nhưng đối với tôi giờ những điều đó không có ý nghĩa gì.
Trần Minh nhấp khóe miệng, cả người anh như mất hết sức sống, tâm trạng nặng nề.
-Tôi...!có thể thay đổi.
Ái Triêmcười cười:
-Đã quá muộn.
Tôi đã quyết định sẽ không quay lại với anh.
Trần Minh không nói lời nào, anh nhíu chặt hai chân mày:
-Em nhất định phải đi tu nghiệp sao?
-Đúng vậy, cho nên...!chúng ta...
Trần Minh ngắt lời cô:
-Khi nào đi?
-Ba ngày nữa.
- Chương 1: 1: Cái Tát Này Tôi Sẽ Nhớ Kỹ
- Chương 2: 2: Con Đưa Nó Về Nhà Đi
- Chương 3: 3: Duyên Phận Của Nhà Họ Trần Và Nhà Họ Phan
- Chương 4: 4: Gọi Điện Cho Ái Triêm
- Chương 5: 5: Không Cần Tiền Của Anh Ấy
- Chương 6: 6: Tâm Tâm Niệm Niệm Mà Làm Việc
- Chương 7: 7: Khóa Kỹ Chó Giữ Nhà Của Anh Đừng Để Ra Ngoài Sủa Bậy
- Chương 8: 8: Chọc Ai Cũng Đươc Không Nên Chọc Anh Ta
- Chương 9: 9: Boss Đã Trở Về
- Chương 10: 10: Ái Triêm Đâu
- Chương 11: 11: Rắc Rối Của Trần Mạnh
- Chương 12: 12: Chơi Xỏ Trần Mạnh
- Chương 13: 13: Bị Bắt Ở Quán Bar
- Chương 14: 14: Tự Mình Đi Đón Người
- Chương 15: 15: Chơi Vui Không
- Chương 16: 16: Cậu Còn Dám Nói
- Chương 17: 17: Khi Nào Thì Về Nhà
- Chương 18: 18: Không Cần Thiết Phải Lãng Phí Thời Gian Cho Nhau Như Thế
- Chương 19: 19: Ngoại Trừ Tôi Em Không Yêu Bất Cứ Kẻ Nào Được Nữa
- Chương 20: 20: Ai Vô Lương Tâm Hơn
- Chương 21: 21: Bù Lại Làm Cho Tôi Một Chiếc Tương Tự
- Chương 22: 22: Không Hợp Với Chiếc Hộp Quá Tinh Xảo
- Chương 23: 23: Không Hề Có Sự Bình Đẳng
- Chương 24: 24: Cậu Vậy Mà Dám Mắng Trần Minh
- Chương 25: 25: Tớ Có Trốn Cũng Không Thoát
- Chương 26: 26: Boss Muốn Hẹn Hò
- Chương 27: 27: Tôi Đã Quá Nuông Chìu Em
- Chương 28: 28: Cho Dù Chết Cũng Không Thể Rời Khỏi Tôi
- Chương 29: 29: Chờ Em Hết Bệnh Đưa Em Đi Du Lịch
- Chương 30: 30: Ái Triêm Thay Đổi
- Chương 31: 31: Sao Phải Hành Hạ Mình Như Thế
- Chương 32: 32: Sẽ Tỉnh Ngộ Sớm Một Chút
- Chương 33: 33: Không Cần Gặp Thầy Hướng Dẫn
- Chương 34: 34: Chủ Tịch Đang Tìm Cô
- Chương 35: 35: Tôi Là Người Không Phải Đồ Vật
- Chương 36: 36: Có Phải Cậu Bị Nhốt Rồi Không
- Chương 37: 37: Tôi Có Thể Đuổi Cô Như Đuổi Một Con Chó
- Chương 38: 38: Thứ Tôi Muốn Tặng Là Thành Ý
- Chương 39: 39: Âm Mưu Hại Người Hại Mình
- Chương 40: 40: Ăn Miếng Trả Miếng
- Chương 41: 41: Dự Sinh Nhật
- Chương 42: 42: Giới Tính Của Nguyên Trâm
- Chương 43: 43: Tôi Muốn Chúng Ta Trở Lại Như Trước Kia
- Chương 44: 44: Có Nằm Mơ Cũng Muốn Biến Thành Hiện Thật
- Chương 45: 45: Mang Tâm Áy Náy Đi Gặp Ông Nội Trần
- Chương 46: 46: Có Phải Tình Cảm Không Tốt
- Chương 47: 47: Tôi Luôn Có Cách Trị Em
- Chương 48: 48: Cậu Chưa Nói Với Ba
- Chương 49: 49: Mất Đi Hứng Thú
- Chương 50: 50: Hư Tình Giả Ý
- Chương 51: 51: Của Hồi Môn
- Chương 52: 52: Cảm Giác Nguy Cơ
- Chương 53: 53: Phụ Tấm Chân Tình
- Chương 54: 54: Muốn Siết Chết Tôi Như Lần Trước Sao
- Chương 55: 55: Không Cần Kiềm Chế Bản Thân
- Chương 56: 56: Chiếm Hữu
- Chương 57: 57: Cô Sẽ Hận Anh Sao
- Chương 58: 58: Hai Đứa Cãi Nhau Rồi
- Chương 59: 59: Muốn Giữ Bí Mật Cùng Cô Ấy
- Chương 60: 60: Ba Bị Trần Minh Đưa Đi Rồi
- Chương 61: 61: Chuẩn Bị Lễ Đường
- Chương 62: 62: Giữa Chúng Con Không Có Tình Yêu
- Chương 63: 63: Bản Thân Anh Vì Cô Mà Phá Lệ
- Chương 64: 64: Con Bé Có Tình Nguyện Lấy Cậu Không
- Chương 65: 65: Chúng Ta Nói Chuyện Đi
- Chương 66: 66: Bị Đánh
- Chương 67: 67: Ăn Gan Hùm Mật Gấu
- Chương 68: 68: Khoảng Cách Càng Ngày Càng Xa
- Chương 69: 69: Ai Quyết Định Với Anh Hả Đồ Điên
- Chương 70: 70: Tôi Muốn Dọn Sang Phòng Khách Ngủ
- Chương 71: 71: Hãy Học Cách Tôn Trọng Con Bé
- Chương 72: 72: Cô Ghê Gớm Thật Đấy
- Chương 73: 73: Ngủ Ở Đây Thoải Mái Hơn
- Chương 74: 74: Sợ Đau Dạ Dày Thì Anh Ăn Đi
- Chương 75: 75: Chú Hỏi Vậy Là Có Ý Gì
- Chương 76: 76: Không Thích Mùi Bệnh Viện
- Chương 77: 77: Bà Nghĩ Làm Mẹ Tôi Thì Tôi Không Dám Làm Gì Bà Sao
- Chương 78: 78: Chỉ Cần Em Vui Là Được
- Chương 79: 79: Ngày Mai Tôi Về Rồi
- Chương 80: 80: Tôi Không Trói Buộc Em
- Chương 81: 81: Tôi Không Phải Bác Sỹ
- Chương 82: 82: Đừng Nghĩ Người Của Trần Minh Thì Tôi Không Trị Được Anh
- Chương 83: 83: Cô Là Cái Gai Đâm Trong Lòng Lão Đại
- Chương 84: 84: Em Đi Đi
- Chương 85: 85: Trần Minh Tỉnh Lại Nào
- Chương 86: 86: Không Có Sức Lực Em Giúp Tôi Đi
- Chương 87: 87: Hỏi Tội
- Chương 88: 88: Em Lo Cho Tôi Sao
- Chương 89: 89: Tôi Biết Cao Nhãn Là Người Của Mẹ
- Chương 90: 90: Tự Nhiên Đưa Thẻ Ngân Hàng Cho Tôi Làm Gì
- Chương 91: 91: Sinh Nhật Của Ông Nội Trần
- Chương 92: 92: Con Hối Hận Khi Trước Đã Yêu Anh Ấy
- Chương 93: 93: Xin Lỗi Nội
- Chương 94: 94: Đây Không Phải Đường Về Nhà Trọ
- Chương 95: 95: Bệnh Suy Buồng Trứng Sớm
- Chương 96: 96: Chứng Minh Cậu Đã Buông Bỏ Được Trần Minh
- Chương 97: 97: Giúp Cậu Theo Đuổi Bà Xã Bé Nhỏ
- Chương 98: 98: Sắp Xa Nhau Rồi Không Lẽ Một Cái Ôm Em Cũng Tiếc Với Tôi
- Chương 99: 99: Sẽ Công Khai Theo Đuổi Em
- Chương 100: 100: Con Xin Lỗi Ba
- Chương 101: 101: Tốc Độ Của Anh Quá Chậm
- Chương 102: 102: Quấy Rầy Một Bữa Cơm
- Chương 103: 103: Hai Đứa Làm Lành Rồi Sao
- Chương 104: 104: Chỉ Muốn Cho Cô Ấy Được An Toàn
- Chương 105: 105: Á Hiên
- Chương 106: 106: Sự Thật
- Chương 107: 107: Anh Ta Là Ai
- Chương 108: 108: Đã Hủy Hôn
- Chương 109: 109: Tôi Trước Kia Thật Sự Xấu Xa Lắm Sao
- Chương 110: 110: Ba Muốn Tái Giá Sao
- Chương 111: 111: Tâm Sự Của Trâm Chi
- Chương 112: 112: Điểm A
- Chương 113: 113: Tai Nạn Liên Tiếp 1
- Chương 114: 114: Tai Nạn Liên Tiếp 2
- Chương 115: 115: Tìm Hiểu Từ Á Hiên
- Chương 116: 116: Em Vô Tình Thật
- Chương 117: 117: Em Dâu Là Tài Năng Hiếm Có
- Chương 118: 118: Brent Xuất Mã
- Chương 119: 119: Cậu Là Em Họ Của Tôi
- Chương 120: 120: Cậu Đang Gặp Nguy Hiểm
- Chương 121: 121: Có Tôi Rồi Em Sẽ Không Sao
- Chương 122: 122: Ông Nội Trần Ngã Bệnh
- Chương 123: 123: Anh Không Được Xảy Ra Chuyện
- Chương 124: 124: Chỉ Cần Cô Bình An Là Đủ
- Chương 125: 125: Khống Chế Được Tình Hình
- Chương 126: 126: Lão Đại Các Người Là Người Máy Không Biết Mệt
- Chương 127: 127: Có Lỗi Với Em Rồi
- Chương 128: 128: Cảm Ơn Cậu Đã Có Lòng
- Chương 129: 129: Tất Cả Đều Theo Ý Cô Ấy
- Chương 130: 130: Chị Dâu Đã Phân Phó Ổn Thỏa
- Chương 131: 131: Ngày Hôm Nay Anh Phải Nghỉ Ngơi Thật Tốt
- Chương 132: 132: Anh Muốn Uống Hay Tôi Gọi Bác Sỹ Đến Để Tiêm Cho Anh
- Chương 133: 133: Cuộc Họp Cổ Đông
- Chương 134: 134: Sao Lại Không Uống Rượu
- Chương 135: 135: Nếu Nể Mặt Xin Cạn Ly Này
- Chương 136: 136: Bày Mưu Hãm Hại
- Chương 137: 137: Nhẫn Của Ai
- Chương 138: 138: Có Cần Xử Lý Luôn Không
- Chương 139: 139: Tôi Cũng Đang Bị Thương
- Chương 140: 140: Em Còn Thích Tôi Không
- Chương 141: 141: Cổ Phần Của Tập Đoàn Brid
- Chương 142: 142: Nhìn Không Vừa Mắt Không Cần Lý Do
- Chương 143: 143: Gặp Lại Catherin
- Chương 144: 144: Công Khai Mọi Chuyện Rồi Trong Lòng Thoải Mái Hơn
- Chương 145: 145: Về Nước
- Chương 146: 146: Đừng Tùy Ý Trêu Chọc Cô Ấy
- Chương 147: 147: Đừng Hoảng Loạn
- Chương 148: 148: Em Tin Tưởng Tôi Chứ
- Chương 149: 149: Ngay Cả Ba Cũng Muốn Giấu Con
- Chương 150: 150: Vì Cái Gì Mà Cô Được Ông Trời Ưu Ái
- Chương 151: 151: Tìm Ái Triêm Ngay Lập Tức
- Chương 152: 152: Tôi Đã Tìm Thấy Em Không Sao Rồi
- Chương 153: 153: Ai Đó Nói
- Chương 154: 154: Em Là Thần Dược
- Chương 155: 155: Gặp Lại Kent
- Chương 156: 156: Chỗ Nào Cũng Thấy Tình Ý
- Chương 157: 157: Đã Nói Yêu Là Cả Một Đời
- Chương 158: 158: Đêm Qua Anh Không Vạch Trần Em
- Chương 159: 159: Anh Xuống Xe Cho Tôi
- Chương 160: 160: Đội Trưởng Ái Triêm Trả Đũa
- Chương 161: 161: Hay Tên Đàn Ông Kia Lại Gây Ra Chuyện Gì Nữa
- Chương 162: 162: Khả Như Đã Chết
- Chương 163: 163: Người Đàn Ông Của Cậu Lại Có Scandal
- Chương 164: 164: Những Điều Họ Nói Không Phải Là Thật
- Chương 165: 165: Chỉ Có Em Không Còn Ai Khác
- Chương 166: 166: Vô Tình Nhặt Cũng Được Rùa Vàng Sao
- Chương 167: 167: Tiêu Tiền Của Anh Lại Còn Làm Giá
- Chương 168: 168: Không Xứng Với Danh Xưng Bà Xã
- Chương 169: 169: Chỉ Có Ở Bên Em Mới Khiến Anh Bình Yên
- Chương 170: 170: Đã Không Phải Thì Cô Có Cướp Cũng Không Được
- Chương 171: 171: Cô Là Đồ Sao Chổi
- Chương 172: 172: Nhà Họ Trương Chịu Thiệt
- Chương 173: 173: Anh Có Hối Hận Không
- Chương 174: 174: Hai Người Quen Nhau Sao
- Chương 175: 175: Còn Nói Tớ Độc Ác
- Chương 176: 176: Lẻo Mép
- Chương 177: 177: Lẳng Lơ Thế Mà Mãi Chưa Lấy Được Vợ
- Chương 178: 178: Chỉ Điên Cuồng Vì Em
- Chương 179: 179: Anh Có Thể Ý Thức Được Xấu Hổ Là Gì Hay Không
- Chương 180: 180: Anh Không Vui
- Chương 181: 181: Không Gì Anh Không Làm Được
- Chương 182: 182: Nhà Trai Mời Anh
- Chương 183: 183: Chị Họ
- Chương 184: 184: Tiểu Minh Minh
- Chương 185: 185: Triền Miên Suốt Một Đêm Dài
- Chương 186: 186: Anh Là Cún À Cứ Thích Cắn
- Chương 187: 187: Hiểu Rồi
- Chương 188: 188: Lộ Chuyện
- Chương 189: 189: Có Mười Lá Gan Cũng Không Dám Bắt Nạt Cô Ấy
- Chương 190: 190: Về Nhà Là Có Thể Làm Loạn Đúng Không
- Chương 191: 191: Anh Cũng Muốn Động Phòng
- Chương 192: 192: Xin Cơm
- Chương 193: 193: Ai Bám Riết Lấy Ai
- Chương 194: 194: Cô Không Biết Tôi Nhưng Tôi Biết Rõ Về Cô
- Chương 195: 195: Được Rồi Tôi Thua
- Chương 196: 196: Anh Ở Đây Rồi
- Chương 197: 197: Mọi Chuyện Không Đơn Giản
- Chương 198: 198: Chờ Anh Anh Sẽ Quay Về
- Chương 199: 199: Có Ba Thật Tốt
- Chương 200: 200: Em Thờ Ơ Với Tính Mạng Của Mình Đến Vậy Sao
- Chương 201: 201: Nhảy Đi
- Chương 202: 202: Thực Sự Rất Không Ổn
- Chương 203: 203: Em Chờ Anh Về
- Chương 204: 204: Kẻ Phản Bội
- Chương 205: 205: Sói Xuống Đồng Bằng Thành Chó Hoang
- Chương 206: 206: Nụ Cười Của Cô Thật Khó Coi
- Chương 207: 207: Nó Không Muốn Cưới Con Đúng Không
- Chương 208: 208: Em Không Biết Kiên Trì Được Bao Lâu
- Chương 209: 209: Cô Muốn Làm Gì
- Chương 210: 210: Elizabert Bridger
- Chương 211: 211: Tin Tức Của Vĩnh An
- Chương 212: 212: Mày Ký Sinh Ở Ám Đoàn Nhưng Còn Lâu Mới Đủ Tư Cách Lamd Lão Đại
- Chương 213: 213: Vĩnh An Tỉnh Lại
- Chương 214: 214: Đèo Hạt Cát 1
- Chương 215: 215: Đèo Hạt Cát 2
- Chương 216: 216: Muốn Cứu Ba Mày Sao
- Chương 217: 217: Cậu Theo Tôi Bao Nhiêu Năm Rồi
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.