Thiếu niên hỏi đường nói săn được một con chim quý, nghe nói có đại gia có sở thích sưu tầm động vật hoang dã hiếm lạ nên muốn bán đi, kiếm chút tiền nuôi gia đình. Việc làm ăn của gia tộc Đại Hanh phần lớn là thông qua việc khống chế con đường vận chuyển hàng hóa, nên đối với các gia tộc hào phú trong vùng đều rất quen thuộc.
Đại Hanh nhiệt tình chỉ đường cho Hoa Vân Phi, trong mắt gã, Hoa Vân Phi chỉ là một người xa lạ, giống như khách nhân bình thường qua đường, đương nhiên không nghĩ tới sau này hai người sẽ phát sinh vấn đề gì.
Diệp Tiểu Thiên và Lý Vân Thông chạy về huyện nha, trên đường kể chuyện hoang đường của Đại Hanh đều không tránh khỏi bật cười.
Hồng Bách Xuyên là một đại thương nhân vô cùng khôn khéo mà thế quái nào lại sinh được một hài tử như Đại Hanh. Trong lòng hai người đều tiếc hận thay cho Hồng Bách Xuyên, trải qua trăm ngàn gian khổ mới gây dựng được một mảnh giang sơn, vậy mà con cháu lại không có một chút chí tiến thủ như thế.
Qua hai ngõ nhỏ nữa là tới huyện nha, đột nhiên phía trước có hai người chạy tới, bọn họ ăn mặc y phục bộ khoái, rất thu hút ánh mắt người khác. Diệp Tiểu Thiên vừa đưa mắt nhìn kỹ thì phát hiện một người là Mã Huy, người còn lại hắn chỉ nhớ mơ hồ họ tên, hình như gọi là Hứa Hạo. Hắn chậm bước rồi dừng lại.
Hai người này quả nhiên là tới tìm hắn, từ xa nhìn thấy Diệp Tiểu Thiên, chân bọn họ rảo bước nhanh hơn. Sau khi tới gần, Mã Huy thở hồng hộc nói:
- Điển sử đại nhân, Chu Ban đầu xảy ra chuyện rồi.
Diệp Tiểu Thiên ngây người, sau đó nói:
- Chu Ban đầu sao? Chẳng phải lão đang nghỉ dưỡng sức ở nhà sao, đã xảy ra chuyện gì?
Hứa Huy nói:
- Hôm qua Từ Lâm trở về, nghe nói Chu Ban đầu đánh nhau với muội muội của gã nên đi tìm lão. Xui xẻo cho Chu Ban đầu bị đánh tới mức thụ thương rồi.
Diệp Tiểu Thiên lập tức biến sắc, Hứa Hạo lại nói tiếp:
- Chu Ban đầu bị đánh gãy chân, không biết còn có thể... hay không?
Diệp Tiểu Thiên ngắt lời nói:
- Nhà Chu Ban đầu ở đâu, nhanh đưa ta tới đó?
Lúc Diệp Tiểu Thiên tới nhà Chu Ban đầu đã có rất nhiều bộ khoái nghe chuyện chạy tới. Chu Ban đầu quan hệ rộng nên mọi người đương nhiên đều muốn đến thăm. TruyenLau
Nhìn Diệp Tiểu Thiên xuất hiện, đám bộ khoái đang thỏ tử hồ bi lặng lẽ nhường cho hắn một lối đi. Trong ánh mắt bọn họ nhìn về phía hắn có một chút bất mãn cùng khiển trách.
Diệp Tiểu Thiên không để ý tới bọn họ, xuyên qua cả đám mà đi vào phòng chính. Lọt vào tầm mắt hắn là một cảnh tượng hỗn độn, bàn ghế, bình hoa, giá áo tất cả đều bị phá nát. Bên bếp lò phía tay phải góc tường, trong một chiếc nồi lớn bị vỡ còn có cả một tảng đá rất lớn.
Người của Chu gia đang tập trung ở phòng khách, ngoại trừ Chu Ban đầu còn có ba người. Một người là lão phụ thân Chu ban đầu, hai người còn lại là thê tử và một tiểu nữ nhi khoảng ba bốn tuổi. Tiểu nha đầu khiếp sợ nắm chặt lấy chéo áo mẫu thân, nấp phía sau gia gia.
Chu lão nghe người tới là Điển sử đại nhân trong huyện nha liền sợ hãi không thôi, vội vàng tiến lên muốn dập đầu. Diệp Tiểu Thiên nhanh chóng tiến lên một bước đỡ lấy lão, sau đó nói:
- Lão nhân gia không cần đa lễ, mau dẫn ta đi gặp Chu ban đầu. TruyenLau.com
Chu lão liên tục khẳng định, đại ý là trong nhà chưa từng có mệnh quan triều đình giá lâm. Tay chân lão cũng có chút luống cuống, không biết nên đi trước dẫn đường hay là bước đằng sau Diệp Tiểu Thiên, nên đành đi bên cạnh, vừa đi vừa khom người nghiêng về phía hắn rất cung kính.
Diệp Tiểu Thiên từ khi nhận chức Điển sử nửa thật nửa giả ở huyện Hồ Lô này, lần đầu tiên nhận được lễ nghi trọng thị như vậy, hắn nghĩ thầm: “Hóa ra Chu Ban đầu tận tụy với bổn phận như vậy đều là do phụ thân y dạy bảo. Hai người này đều rất thành thật mà”.
Chu lão cao chân qua bậc cửa, cúi đầu khom lưng đỡ tay Diệp Tiểu Thiên bước vào trong nhà, sau đó liền gọi Chu Ban đầu đang nằm trên giường: TruyenLau
- Tư Vũ à, mau đứng dậy, Điển sử đại nhân tới thăm ngươi!
Chu Tư Vũ nghe phụ thân nói Điển sử đại nhân tới liền giẫy người muốn ngồi lên, nhưng bị Diệp Tiểu Thiên chạy tới đè bả vai xuống:
- Đừng cử động, mau nằm xuống.
Diệp Tiểu Thiên nói xong mới nhìn tới bộ dạng Chu Tư Vũ, lửa giận trong lòng lập tức dâng cao.
Trên đầu Chu Ban đầu quấn khăn chằng chịt, máu ứ đọng trên má phải, môi bị rách đang sưng vù lên, mũi cũng sưng, còn bị máu khô đọng lại một bên mũi. Y cố gắng mở mắt, nhưng hai mắt đều sưng to như quả đào, dùng khả năng lớn nhất cũng chỉ mở được một cái khe mà thôi.
- Chu Ban đầu...
Giọng nói Diệp Tiểu Thiên có chút run run. Lúc hắn nghe nói Chu Ban đầu bị đánh gãy chân, đã tưởng tượng thương thế của y không nhẹ.
Nhưng hắn vạn lần không ngờ Chu Ban đầu lại bị đánh đến nông nỗi thế này. Sau nửa ngày, Chu Ban đầu mới hé môi, khó khăn lắm mới phun ra được mấy chữ mơ hồ không rõ nghĩa:
- Điển sử... đại nhân..., ty chức...
Diệp Tiểu Thiên nhẹ nhàng nắm lấy tay y, thấp giọng nói:
- Ngươi không cần nói, ta đều hiểu cả.
Trên mặt Chu Ban đầu hơi lộ ra vẻ cười khổ, bất đắc dĩ ngậm miệng.
Trước tình cảnh này, Diệp Tiểu Thiên cũng không biết nên nói cái gì cho phải. Trong phòng lúc này không khí yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở liên tiếp của mọi người mà thôi. Nương tử Chu Ban đầu đứng một bên, nhìn trượng phu thê thảm như thế, không kìm được lại rơi nước mắt.
Diệp Tiểu Thiên yên lặng nhìn Chu ban đầu, giống như muốn đem khuôn mặt bị đánh đến không còn ra hình người khắc ghi thật kỹ ở trong lòng. Qua một lúc lâu, Diệp Tiểu Thiên rút tay về, đưa vào trong ngực lấy ra một đĩnh bạc lớn năm mươi lượng.
Diệp Tiểu Thiên đem thỏi bạc đặt nhẹ nhàng bên gối, nói với Chu lão:
- Lão gia tử, Chu Ban đầu đến nông nỗi này, bản quan khó tránh khỏi tội lỗi. Chỗ ngân lượng này các ngươi giữ lấy, mua sắm lại đồ dùng trong nhà bị hỏng, quan trọng nhất là mời lang trung tốt nhất chữa trị cho Chu ban đầu, nhất định phải bảo vệ được chân của hắn.
Chu lão cùng nương tử Chu gia nhìn đĩnh bạc ròng kia liền sợ đến ngây người. Năm mươi ngân lượng là số bạc phải hai năm Chu Tư Vũ không ăn không uống mới tích cóp ra được, mà đó là khi triều đình không khất nợ lương. Số tiền lớn như vậy căn bản người Chu gia chưa từng thấy qua.
Chu lão ngập ngừng nói:
- Không không không, đại nhân, làm như vậy không được...
Diệp Tiểu Thiên nói:
- Lão gia tử không cần khách khí..., tiền này không phải là của ta, mà là tiền huyện nha trợ cấp thuốc men cho Chu ban đầu. Nếu người không muốn nhận, thì coi như giữ tiết kiệm cho quan gia được không? Nếu không chẳng phải sẽ lại dùng để mọi người ăn uống hết hay sao?
Chu lão không hiểu gì về môn đạo trong huyện nha, nghe Diệp Tiểu Thiên nói như vậy liền cho là nói thật, thế nên cũng an tâm hơn một chút. Đám bộ khoái đứng quanh phòng lại biết chi tiết sự tình nha môn, tuy bọn họ oán hận Điển sử mới tới này làm việc không biết nặng nhẹ, nhưng vị Điển sử này có thể bỏ tiền của mình ra giúp đỡ Chu gia, hơn nữa lại còn nhiều tiền như vậy, điều này khiến cách nhìn của bọn họ đối với hắn thay đổi rất nhiều. Những tên quan lại khác chỉ biết sai bảo bọn họ, thật sự tới khi xảy ra chuyện, liệu có ai đã bao giờ để bọn họ trong lòng chưa?
Diệp Tiểu Thiên đứng dậy, hướng về phía Chu lão và nương tử Chu gia nói:
- Chu Ban đầu cần phải tĩnh dưỡng, ta cũng không tiện quấy rầy. Ngày khác lại tới thăm, cáo từ.
Chu lão nghìn ơn vạn tạ đưa Diệp Tiểu Thiên tới ngoài cửa lớn. Hắn nhìn lão giả lưng còng tóc bạc trắng, không bởi vì thảm trạng của nhi tử mà giận chó đánh mèo lên quan phủ, ngược lại trông thấy mình vẫn một dáng vẻ kinh sợ, thành thật. Nhìn bách tính thiện lương, trong lòng Diệp Tiểu Thiên chợt dâng lên một cỗ hận ý đối với lũ quyền quý quá mức kiêu ngạo, bá đạo kia.
***
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Mã Huy, Hứa Hạo cùng tất cả bộ khoái đều theo Diệp Tiểu Thiên cáo từ Chu lão ra về. Bọn họ im lặng không nói theo Diệp Tiểu Thiên tới cửa ngõ, cuối cùng Mã Huy lấy hết dũng khí đi tới nói:
- Ngài Điển sử, bởi vì người mới đến, các huynh đệ đối với người còn nhiều điều bất kính, mong Điển sử đại nhân thứ tội.
Diệp Tiểu Thiên dừng chân nhìn gã, Hứa Hạo cũng lập tức bước lên, cúi đầu nói:
- Điển sử đại nhân có thể đối xử tử tế với Chu Ban đầu như thế, các huynh đệ... đều rất cảm kích.
Diệp Tiểu Thiên ban đầu còn có chút nghi hoặc khi nghe Mã Huy nói một tiếng xin lỗi, hiện giờ mới hiểu được ý của bọn họ. Mặt hắn lập tức phát lạnh, trầm giọng nói:
- Các ngươi nói xong rồi hả?
Mã Huy cùng Hứa Hạo hai mặt nhìn nhau, bọn họ thành tâm hướng Diệp Tiểu Thiên nói câu xin lỗi, nhưng tại sao hắn lại có thái độ như vậy, hình như có vẻ rất không cao hứng? Trong lúc nhất thời đám bộ khoái cũng nghĩ không ra được.
Diệp Tiểu Thiên nói:
- Có phải các ngươi cảm thấy ta đối với Chu Ban đầu như thế là vì trong lòng áy náy, hổ thẹn. Thế nên ta xuất ra số tiền này với tư cách đền bù tổn thất phải không?
Đám bộ khoái nhìn hắn không nói, nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc bọn họ chấp nhận ý của hắn.
Diệp Tiểu Thiên lại nói:
- Có phải các ngươi đột nhiên có cảm giác ta làm quan cũng không tệ lắm. Tuy ta làm sai chuyện nhưng có thể hỗ trợ lại tốt như vậy, so với đám ngồi không ăn bám trong huyện nha kia thì tốt hơn rất nhiều, thế nên các ngươi mang ơn, cảm thấy ta là quan viên đáng đi theo tùy tùng. Chỉ cần nói một câu xin lỗi, từ đây về sau mọi người đều hòa hợp yên ấm phải không?
Đám bộ khoái vẫn không nói lời nào, bọn họ mơ hồ cảm thấy hình như mình đã hiểu lầm điều gì đó.
Giọng nói Diệp Tiểu Thiên đề cao hơn một chút, hắn nói:
- Chu Ban đầu đi Từ gia bắt người là chấp pháp, là chức trách. Thân là bộ khoái, nhận chén cơm này chẳng lẽ không muốn đi? Ta là Điển sử bản huyện, nhận báo án của khổ chủ liền phái gã đi bắt người, ta có lỗi gì? Tại sao ta phải áy náy?
- Hắn vốn là bị điêu phụ Từ gia đánh, coi như bị chính hung thủ giết người tới viếng thăm đi. Nhà của hắn bị phá, hắn bị đánh tới mức nằm trên giường không dậy nổi, tại sao lại như vậy? Vì cái gì mà ở huyện Hồ này kẻ bắt cóc còn hung hãn hơn cả bộ khoái chấp pháp? Các ngươi có nghĩ tới nguyên nhân trong đó hay chưa?
- Huynh đệ các ngươi bị đánh tới mức như vậy, các ngươi không có một chút ý niệm báo thù sao? Ta cấp cho Chu Ban đầu một khoản tiền, cách nghĩ duy nhất của các ngươi là: quá tốt rồi. Tổn thất của Chu gia vậy là có thể đền bù, chân của Chu Ban đầu đại khái là có thể hồi phục rồi, vạn hạnh a! Thật sự là gặp chuyện rất may mắn trong bất hạnh a!
- Mọi người đều vui vẻ nhịn bụng giữ hòa khí, giải quyết êm thấm để đám thân hào ác bá, du côn vô lại tiếp tục khi dễ sao? Nếu ngay cả các ngươi là bộ khoái cũng có thể bị khi dễ như vậy, dân chúng huyện Hồ vốn trông cậy vào các ngươi bảo vệ sẽ không bị người khác bắt nạt sao?
- Vì sao dân chúng không muốn nộp thuế cho quan phủ, cho dù trong nhà bọn họ có tiền? Vì cái gì mà mỗi lần các ngươi xuống hương thôn đều bị dân chúng chế nhạo giễu cợt không ngẩng đầu lên được? Vì cái gì mỗi lần các ngươi đi trên đường lớn đều bị người ta chê cười như con chó?
- Các ngươi là bộ khoái huyện Hồ, con trai của các ngươi, cháu, chắt của các ngươi một ngày nào đó sẽ nhận phần truyền thừa này, tiếp tục làm bộ khoái ở đây. Sau đó bọn chúng sẽ tiếp tục bị người khi dễ, bị người cười nhạo!
- Không sai, ở nơi này dân chúng nhanh nhẹn dũng mãnh, nhưng dù như vậy thì có sợ hãi bọn ác bá vô lại hay không? Bọn họ ở trước mặt các ngươi như lang như hồ, nhưng so với thế lực cường hãn, ác bá thì thật giống con thỏ hiền lành ngoan ngoãn. Các ngươi thì sao, ngay cả một con thỏ cũng không bằng!
- Các ngươi trông chờ vào điều gì? Trông chờ một ngày kia triều đình phái nhiều quan binh tới, trông cậy triều đình một ngày kia di dân thêm nhiều dân chúng người Hán tới, khi đó cuộc sống của các ngươi hay nói là của con, cháu, chắt ngươi có thể khá hơn một chút? Ta nói cho các ngươi biết, tất cả mơ mộng chỉ là viển vông.!
- Nếu chuyện gì các ngươi cũng không muốn gánh chịu, không dám gánh chịu, cứ như vậy kéo dài cuộc sống vật vờ, thì cho dù một ngày huyện Hồ điều đủ quan binh tới, dù nơi này có tới tám phần người Hán, thì những người Hán đó cũng sẽ học theo đám dân miền núi, đồng dạng coi các ngươi là trò khỉ.
- Ngươi muốn sống có tôn nghiêm, ngươi muốn sáng sớm mặc công phục bộ khoái đi tới huyện nha, hàng xóm phố phường không dùng ánh mắt khinh miệt giễu cợt nhìn ngươi, mà chào hỏi ngươi tôn kính. Điều này phải cần chính ngươi đi tranh thủ, chứ không phải chờ nó trên trời rơi xuống. Nó sẽ không rơi xuống!
Mã Huy ngượng ngùng nói:
- Điển sử đại nhân, Tề đại gia..., huống hồ còn các vị lão gia trong huyện nha...
Diệp Tiểu Thiên nói:
- Tề đại gia làm sao? Ở Quý Châu này y có thể một tay che trời được sao? Không cần nhắc tới An, Tống, Điền, Dương Tứ đại Thiên vương, ngay cả Bát đại Kim cương, thậm chí là với Bát đại Kim cương thấp hơn một chút là đám lão gia thổ ti, y có phải cung kính giống như tôn tử hay không? Có người khiến y sợ hãi hay không, vì cái gì phải sợ?
- Các lão gia huyện nha thì sao? Vì sao các vị lão gia huyện nha sợ đám người miền núi kia phẫn nộ, sợ Tề đại gia phẫn nộ, sợ dân chúng trong huyện thành phẫn nộ, chỉ không sợ đám chó cũng không bằng như các ngươi phẫn nộ? Bởi vì các ngươi căn bản không có phẫn nộ, các ngươi không có dũng khí, không có cốt khí, một đám bất lực, không khi dễ các ngươi thì còn khi dễ ai?
Đám bộ khoái bị chửi tới mức máu chó tưới lên đầu, ngơ ngác đứng một bên, một câu cũng không nói lên lời.
Diệp Tiểu Thiên quay người đi tới, cao giọng nói:
- Bây giờ ta đi Từ gia, người ta phái đi bị khinh thường sỉ nhục rồi, ta phải đi lấy lại công đạo cho hắn! Các ngươi trở về cái tổ chó huyện nha kia, tiếp tục yên tâm thoải mái mỗi tháng lĩnh hai mươi hai lạng bạc lương bổng, vui vẻ cùng lão bà sinh con đi!
Mã Huy, Hứa Hạo cùng đám bộ khoái tất cả đều mặt mũi đỏ bừng. Sau khi Diệp Tiểu Thiên bước đi được gần trăm bước, không biết ai là người đuổi theo trước tiên nhưng sau một khắc tất cả bộ khoái đều nhất loạt đuổi theo hắn:
- Điển sử đại nhân, ta đi với ngài!
- Đúng! Đi cùng Điển sử đại nhân!
- Nhục nhã này, lão tử đã nhẫn nhịn đủ từ lâu rồi, chúng ta đi cùng Điển sử đại nhân!
Diệp Tiểu Thiên cười lớn:
- Tốt! Đây mới là hán tử! Là nam nhâm! Chúng ta đi, vì huynh đệ, đòi công đạo!
Từ Tiểu Vũ đang chống nạnh đứng trong sân, hướng về phía sân viện cạnh nhà mắng chửi người theo kiểu chỉ cây dâu mà mắng cây hòe.
Nhà bên cạnh là Quách gia, dường như còn truyền tới tiếng khóc. Từ Tiểu Vũ đang mắng chửi hăng say, đột nhiên “rầm” một tiếng, cửa lớn bị người đá văng, một đám bộ khoái xông vào.
Từ Tiểu Vũ giận dữ, giương nanh múa vuốt nhà tới, miệng mắng lớn:
- Con mẹ nó, ngươi...
Còn chưa chửi hết câu, trước mặt liền bay tới một quyền, đánh cho Từ Tiểu Vũ lảo đảo lui về ngồi bệt xuống phía sau khiến cho mông nàng đau nhức. Từ Tiểu Vũ như một con mèo hoang bị chọc giận, “ngao” một tiếng nhảy bật lên:
- Con mẹ nó, ngươi...
Một người thanh niên nhìn qua tướng mạo thanh tú nhưng dáng vẻ lại rất dữ tợn xông lên, một tay nắm chặt cổ áo nàng, sau đó là một hồi liên hoàn tát, từng tiếng từng tiếng vang dội.
- Con mẹ ngươi này, con mẹ ngươi này, ta gọi thế, thoải mái chưa?
Từ Tiểu Vũ bị tát cho tới lúc đầu lắc như trống bỏi, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng. Nghe lời người kia hỏi, Từ Tiểu Vũ sững sờ gật đầu.
Người kia dùng sức đẩy, nàng lùi về sau hai bước, lại hạ bàn tọa xuống bậc cửa. Người trẻ tuổi hung ác nghiêm nghị hỏi:
- Đại ca ngươi đâu?
Từ Tiểu Vũ ngây ngốc chỉ một ngón tay vào trong phòng. Người trẻ tuổi như một cơn gió vọt qua bên người nàng...
- Quyển 1 - Chương 1: Phòng giam chữ Huyền số một
- Quyển 2 - Chương 1: Một thế giới khác
- Quyển 3 - Chương 1: Hoàng Đại Tiên Lĩnh
- Quyển 5 - Chương 1: Thực hưởng phúc?
- Quyển 6 - Chương 1: Ý đồ xấu
- Quyển 7 - Chương 1: Ngõ hẹp tương phùng
- Chương 1: Chương 1: Phòng giam chữ Huyền số một
- Quyển 1 - Chương 2: Bát cơm cuối cùng
- Quyển 2 - Chương 2: Huyện tôn đau khổ
- Quyển 3 - Chương 2: Phong quang vô hạn
- Quyển 5 - Chương 2: Bài toán khó
- Quyển 6 - Chương 2: Nguyệt quan
- Quyển 7 - Chương 2: Gặp phiền toái rồi
- Chương 2: Bát cơm cuối cùng
- Quyển 1 - Chương 3: Con đường duy nhất
- Quyển 2 - Chương 3: Huyện nha như thế
- Quyển 3 - Chương 3: Thượng sách, trung sách
- Quyển 5 - Chương 3: Nối tiếp phong ba
- Quyển 6 - Chương 3: Phó hội
- Quyển 7 - Chương 3: Phá án
- Chương 3: Con đường duy nhất
- Quyển 1 - Chương 4: Lời nguyền rủa của Dương Lâm
- Quyển 3 - Chương 4: Ta có một bí mật
- Quyển 5 - Chương 4: Hỉ còn một sớm một chiều mà thôi…
- Quyển 6 - Chương 4: Cặn bã
- Quyển 7 - Chương 4: Phụ tử oan gia
- Chương 4: Lời nguyền rủa của Dương Lâm
- Quyển 1 - Chương 5: Con cá bơi tới chân trời xa xăm
- Quyển 2 - Chương 5: Ngải Điển sử sống lại
- Quyển 3 - Chương 5: Con lừa nổi giận
- Quyển 5 - Chương 5: Giải quyết hậu quả
- Quyển 6 - Chương 5: Quả nhiên vô sỉ
- Quyển 7 - Chương 5: Một phát bổ nhào vào Hổ văn
- Chương 5: Con cá bơi tới chân trời xa xăm
- Quyển 1 - Chương 6: Bất đắc kỳ môn
- Quyển 2 - Chương 6: Cầu ngươi làm quan
- Quyển 3 - Chương 6: Nước cờ tuyệt vời
- Quyển 5 - Chương 6: Quân cờ
- Quyển 6 - Chương 6: Con rể ta rất giống con lừa…
- Quyển 7 - Chương 6: Không phải oan gia không gặp gỡ
- Chương 6: Bất đắc kỳ môn
- Quyển 1 - Chương 7: Mơ hồ
- Quyển 2 - Chương 7: Chặn đường lui
- Quyển 3 - Chương 7: Ai lo việc người nấy
- Quyển 5 - Chương 7: Nổi giận ngoài ý muốn, niềm vui ngoài ý muốn
- Quyển 6 - Chương 7: Phong cách trộm cướp
- Quyển 7 - Chương 7: Ăn miếng trả miếng
- Chương 7:
- Quyển 1 - Chương 8: Cái khó ló cái khôn
- Quyển 2 - Chương 8: Bước đường cùng
- Quyển 3 - Chương 8: Động khẩu bất động thủ
- Quyển 5 - Chương 8: Ta muốn trở lại
- Quyển 6 - Chương 8: Đứng trên núi cao
- Quyển 7 - Chương 8: Bỏ nhà đi
- Chương 8: Cái khó ló cái khôn
- Quyển 1 - Chương 9: Lời nói dối chân thật
- Quyển 2 - Chương 9: Hí viện
- Quyển 3 - Chương 9: Bột mì dính tay
- Quyển 5 - Chương 9: Không hiểu tâm tình
- Quyển 6 - Chương 9: Không giữ được bí mật
- Quyển 7 - Chương 9: Ba khối tiền bày hai nơi
- Chương 9: Lời nói dối chân thật
- Quyển 1 - Chương 10: Con rể cả
- Quyển 2 - Chương 10: Khí phách tiểu ma nữ
- Quyển 3 - Chương 10: Ta cười người khác quá khùng điên
- Quyển 5 - Chương 10: Mạng người như cọng rơm cọng rác vậy
- Quyển 6 - Chương 10: Hồng hạnh xuất tường
- Quyển 7 - Chương 10: Ta muốn sinh con cho chàng
- Chương 10: Con rể cả
- Quyển 1 - Chương 11: Kết nghĩa vườn đào
- Quyển 2 - Chương 11: Lãng tử quay đầu
- Quyển 3 - Chương 11: Ha ha ha
- Quyển 5 - Chương 11: Thanh quan quá khó
- Quyển 6 - Chương 11: Gạo nấu thành cơm
- Quyển 7 - Chương 11: Quyết liệt lần nữa
- Chương 11: Kết nghĩa vườn đào
- Quyển 1 - Chương 12: Trên đường
- Quyển 2 - Chương 12: Đêm, người trở về
- Quyển 3 - Chương 12: Cổ độc
- Quyển 5 - Chương 12: Tiểu Thiên tiêu sái
- Quyển 6 - Chương 12: Hai kẻ dở hơi nấu cơm
- Quyển 7 - Chương 12: Chuyện ngoài ý muốn
- Chương 12: Trên đường
- Quyển 1 - Chương 13: Thủy Vũ ưu thương
- Quyển 2 - Chương 13: Thật là thơm mềm nha!
- Quyển 3 - Chương 13: Người này, chúng ta không thể bắt được
- Quyển 5 - Chương 13: Thi tú tài
- Quyển 6 - Chương 13: Một nồi cơm sống
- Quyển 7 - Chương 13: Nữ tụng sư
- Chương 13: Thủy Vũ ưu thương
- Quyển 1 - Chương 14: Con đường đi về phía Tây
- Quyển 2 - Chương 14: Ta tới làm quan đây
- Quyển 3 - Chương 14: Gia nhân ương ngạnh
- Quyển 5 - Chương 14: Oan gia gặp gỡ
- Quyển 6 - Chương 14: Một đám rắc rối
- Quyển 7 - Chương 14: Thăm thẳm rừng sâu
- Chương 14: Con đường đi về phía Tây
- Quyển 1 - Chương 15: Gặp trên đường đi
- Quyển 2 - Chương 15: Quan tân nhiệm
- Quyển 3 - Chương 15: Huyết án Thanh Sơn
- Quyển 5 - Chương 15: Lý đại trạng sư
- Quyển 6 - Chương 15: Tạm biệt
- Quyển 7 - Chương 15: Con đường thoát thân
- Chương 15: Gặp trên đường đi
- Quyển 1 - Chương 16: Tiểu Thiên mượn đao
- Quyển 2 - Chương 16: Gặp lại Vân Phi
- Quyển 3 - Chương 16: Tội ác chất chồng
- Quyển 5 - Chương 16: Liên tà cơ
- Quyển 7 - Chương 16: Đơn giản thô bạo
- Chương 16: Tiểu Thiên mượn đao
- Quyển 1 - Chương 17: Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược
- Quyển 2 - Chương 17: Loạn ở thư đường
- Quyển 3 - Chương 17: Đại Hanh mở tiệm
- Quyển 5 - Chương 17: Thủy Vũ bị tổn thương
- Quyển 6 - Chương 17: Vận trù
- Quyển 7 - Chương 17: Tiểu hồ Ly
- Chương 17: Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược
- Quyển 1 - Chương 18: Yêu...trốn...yêu...yêu
- Quyển 2 - Chương 18: Trùm Đại Hanh
- Quyển 3 - Chương 18: Đòi công đạo
- Quyển 5 - Chương 18: Mới tới quý địa
- Quyển 6 - Chương 18: Tất cả đã có sắp xếp
- Quyển 7 - Chương 18: Cùng một loại người
- Chương 18: Yêu...trốn...yêu...yêu
- Quyển 1 - Chương 19: Rất nhiều năm trước, rất nhiều năm sau
- Quyển 2 - Chương 19: Kẻ Dở Hơi Như Thế
- Quyển 3 - Chương 19: Huyện tôn, mời thăng đường
- Quyển 5 - Chương 19: Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
- Quyển 6 - Chương 19: Hẹn
- Quyển 7 - Chương 19: Tay vung tuệ kiếm
- Chương 19: Rất nhiều năm trước, rất nhiều năm sau
- Quyển 1 - Chương 20: Thịt Đường Tăng
- Quyển 2 - Chương 20: Đại Ca Dừng Bước
- Quyển 3 - Chương 20: Không có thanh thiên, chỉ có phách đạo!
- Quyển 5 - Chương 20: Kẻ gây tai họa
- Quyển 6 - Chương 20: Tư vị
- Chương 20: Thịt Đường Tăng
- Quyển 1 - Chương 21: Diệp lang dùng diệu kế cứu giai nhân
- Quyển 2 - Chương 21: Thê Tử Tao Khang
- Quyển 3 - Chương 21: Bỗng nhiên thấy máu
- Quyển 5 - Chương 21: Hiểu lầm
- Quyển 6 - Chương 21: Con rể lừa mắng chó cụ
- Chương 21: Diệp lang dùng diệu kế cứu giai nhân
- Quyển 1 - Chương 22: Liệt nữ sợ Lang quấn
- Quyển 2 - Chương 22: Con Lừa
- Quyển 3 - Chương 22: Ai sợ ai!
- Quyển 5 - Chương 22: Là mèo hay vẫn là hổ?
- Quyển 6 - Chương 22: Say rượu
- Chương 22: Liệt nữ sợ Lang quấn
- Quyển 1 - Chương 23: Mục tiêu - Hồ huyện
- Quyển 2 - Chương 23: Vui Buồn Man Mác
- Quyển 3 - Chương 23: Huynh đệ khác biệt
- Quyển 5 - Chương 23: Gặp lại
- Quyển 6 - Chương 23: Lên đường
- Chương 23: Mục tiêu - Hồ huyện
- Quyển 1 - Chương 24: Cướp giữa đường
- Quyển 2 - Chương 24: Nữ Nhân Đại Minh
- Quyển 3 - Chương 24: Ép lên công đường
- Quyển 5 - Chương 24: Đối chất
- Quyển 6 - Chương 24: Gặp lại Trương bàn tử
- Chương 24: Cướp giữa đường
- Quyển 1 - Chương 25: Huyết án
- Quyển 2 - Chương 25: Oan Gia Ngõ Hẹp
- Quyển 3 - Chương 25: Trên công đường
- Quyển 5 - Chương 25: Bịa đặt lung tung
- Quyển 6 - Chương 25: Là như thế này sao?
- Chương 25: Huyết án
- Quyển 1 - Chương 26: Kiếp sau
- Quyển 2 - Chương 26: Tình Phụ Tử
- Quyển 3 - Chương 26: Mãi mãi không thỏa hiệp
- Quyển 5 - Chương 26: Quả cơ cách long
- Quyển 6 - Chương 26: Trở về
- Chương 26:
- Quyển 3 - Chương 27: Sau cơn mưa, phong ba lại tới
- Quyển 5 - Chương 27: Diệp Tiểu Thiên tự tin
- Quyển 6 - Chương 27: Vấn đề nan giải
- Chương 27: Một thế giới khác
- Quyển 3 - Chương 28: Mở màn quyết đấu tới
- Quyển 5 - Chương 28: Ngã vào tình yêu
- Quyển 6 - Chương 28: Phong ba
- Chương 28: Huyện tôn đau khổ
- Quyển 3 - Chương 29: Ta chính là chứng cớ
- Quyển 5 - Chương 29: Sính lễ tầm thường
- Quyển 6 - Chương 29: Ra oai phủ đầu
- Chương 29: Huyện nha như thế
- Quyển 3 - Chương 30: Quân tử trị người
- Quyển 5 - Chương 30: Luyện cổ
- Quyển 6 - Chương 30: Mất quyền lực
- Chương 30: Ngải Điển sử sống lại
- Quyển 3 - Chương 31: Nhân chứng
- Quyển 5 - Chương 31: Lòng ngọt ngào như vừa uống mật
- Quyển 6 - Chương 31: Phân địch chia ta
- Chương 31: Cầu ngươi làm quan
- Quyển 3 - Chương 32: Bằng chứng thép
- Quyển 5 - Chương 32: Phong vân
- Quyển 6 - Chương 32: Đều có tâm cơ
- Chương 32: Chặn đường lui
- Quyển 3 - Chương 33: Hữu bằng tự viễn phương lai…
- Quyển 5 - Chương 33: Giúp người hoàn thành ước nguyện
- Quyển 6 - Chương 33: Bản sắc văn hóa Đại Hanh
- Chương 33: Bước đường cùng
- Quyển 3 - Chương 34: Nhất tiễn thương tâm
- Quyển 5 - Chương 34: Hai cuộc chiến cùng lúc
- Quyển 6 - Chương 34: Ép sát..
- Chương 34:
- Quyển 3 - Chương 35: Lông gà hóa tiễn lệnh
- Quyển 5 - Chương 35: Trước phong ba
- Quyển 6 - Chương 35: Tám ngàn Sinh Miêu xuống núi
- Chương 35: Khí phách tiểu ma nữ
- Quyển 3 - Chương 36: Bình an vô sự
- Quyển 5 - Chương 36: Bá vương giang đỉnh
- Quyển 6 - Chương 36: Sinh biến
- Chương 36: Lãng tử quay đầu
- Quyển 3 - Chương 37: Thần thông quảng đại
- Quyển 5 - Chương 37: Ta muốn yêu, vô cùng yêu!
- Quyển 6 - Chương 37: Kiên nhẫn
- Chương 37: Đêm, người trở về
- Quyển 3 - Chương 38: Thân bị vây hãm
- Quyển 5 - Chương 38: Phái nữ ra uy
- Quyển 6 - Chương 38: Phá vỡ nguyên tắc
- Chương 38: Thật là thơm mềm nha!
- Quyển 3 - Chương 39: Đối đầu
- Quyển 5 - Chương 39: Ngưng Nhi giá lâm
- Quyển 6 - Chương 39: Du thuyết
- Chương 39: Ta tới làm quan đây
- Quyển 3 - Chương 40: Tất cả ra đòn sát thủ
- Quyển 5 - Chương 40: Loạn càng thêm loạn
- Quyển 6 - Chương 40: Dùng mưu thủ thắng
- Chương 40: Quan tân nhiệm
- Quyển 3 - Chương 41: Uống rượu với đầu người
- Quyển 5 - Chương 41: Dây dưa không rõ
- Quyển 6 - Chương 41: Có chuyện gì cứ từ từ mà nói
- Chương 41: Gặp lại Vân Phi
- Quyển 3 - Chương 42: Chúng ta quyết đấu đi
- Quyển 5 - Chương 42: Sứt đầu mẻ trán
- Quyển 6 - Chương 42: Binh lâm thành hạ
- Chương 42: Loạn ở thư đường
- Quyển 3 - Chương 43: Tổng động viên bá đạo
- Quyển 5 - Chương 43: Hồ lô bí đao
- Quyển 6 - Chương 43: Đuổi theo đánh vào mặt
- Chương 43: Trùm Đại Hanh
- Quyển 3 - Chương 44: Chúng ta phải bá đạo
- Quyển 5 - Chương 44: Tên đại lừa đảo
- Quyển 6 - Chương 44: Dòng suối róc rách trên đá
- Chương 44: Kẻ Dở Hơi Như Thế
- Quyển 3 - Chương 45: Tiến thối lưỡng nan
- Quyển 5 - Chương 45: Dược Long môn
- Quyển 6 - Chương 45: Từ Huyện thừa khốn khổ
- Chương 45: Đại Ca Dừng Bước
- Quyển 3 - Chương 46: Thập diện mai phục
- Quyển 5 - Chương 46: Dưỡng nữ bất giáo
- Quyển 6 - Chương 46: Tìm đường sống
- Chương 46: Thê Tử Tao Khang
- Quyển 3 - Chương 47: Gà con chạy nhanh
- Quyển 5 - Chương 47: Bảy mươi hai phép thần thông
- Quyển 6 - Chương 47: Mèo và chuột
- Chương 47:
- Quyển 3 - Chương 48: Phong ba tái khởi
- Quyển 5 - Chương 48: Niềm vui không ngờ
- Quyển 6 - Chương 48: Báo trước
- Chương 48: Vui Buồn Man Mác
- Quyển 3 - Chương 49: Ngươi vô pháp. Ta vô thiên
- Quyển 5 - Chương 49: Khách không mời mà đến
- Quyển 6 - Chương 49: Ta lại trúng chiêu
- Chương 49: Nữ Nhân Đại Minh
- Quyển 3 - Chương 50: Chuông Phật im ắng
- Quyển 5 - Chương 50: Ám chiến
- Quyển 6 - Chương 50: Bánh bao
- Chương 50: Oan Gia Ngõ Hẹp
- Quyển 3 - Chương 51: Ta muốn đi
- Quyển 6 - Chương 51: Lập bia
- Chương 51: Tình Phụ Tử
- Quyển 3 - Chương 52: Nỗi khó xử của La Đại Hanh
- Chương 52: Hoàng Đại Tiên Lĩnh
- Quyển 3 - Chương 53: Cực phẩm phụ tử
- Chương 53: Phong quang vô hạn
- Quyển 3 - Chương 54: Ta tới đấy!
- Chương 54: Thượng sách, trung sách
- Quyển 3 - Chương 55: Ta đi mà
- Chương 55: Ta có một bí mật
- Quyển 3 - Chương 56: Đi Đồng Nhân
- Chương 56: Con lừa nổi giận
- Quyển 3 - Chương 57: Con rể tới nhà
- Chương 57: Nước cờ tuyệt vời
- Quyển 3 - Chương 58: Thiên hạ đệ nhất tường
- Chương 58: Ai lo việc người nấy
- Quyển 3 - Chương 59: Ta là ai?
- Chương 59: Động khẩu bất động thủ
- Quyển 3 - Chương 60: Làm việc tốt thường gian nan
- Chương 60: Bột mì dính tay
- Quyển 3 - Chương 61: Cầu tài như khát nước
- Chương 61: Ta cười người khác quá khùng điên
- Quyển 3 - Chương 62: Thiên hạ làm rớt cái bánh bao
- Chương 62:
- Quyển 3 - Chương 63: Gặp lại nhạc phụ đại nhân
- Chương 63: Cổ độc
- Quyển 3 - Chương 64: Kinh biến
- Chương 64: Người này, chúng ta không thể bắt được
- Quyển 3 - Chương 65: Tìm Đông kiếm Tây
- Chương 65: Gia nhân ương ngạnh
- Quyển 4 - Chương 66: Thập vạn đại sơn thập vạn sơn
- Chương 66: Huyết án Thanh Sơn
- Quyển 4 - Chương 67: Đại chiến trên sườn núi
- Chương 67: Tội ác chất chồng
- Quyển 4 - Chương 68: Bí mật
- Chương 68: Đại Hanh mở tiệm
- Quyển 4 - Chương 69: Lưới xanh
- Chương 69: Đòi công đạo
- Quyển 4 - Chương 70: Cấm địa Sinh Miêu
- Chương 70: Huyện tôn, mời thăng đường
- Quyển 4 - Chương 71: Cha nuôi?
- Chương 71: Không có thanh thiên, chỉ có phách đạo!
- Quyển 4 - Chương 72: Oh, my god
- Chương 72: Bỗng nhiên thấy máu
- Quyển 4 - Chương 73: Tranh giành quyền lực
- Chương 73: Ai sợ ai!
- Quyển 4 - Chương 74: Thái Dương muội muội
- Chương 74: Huynh đệ khác biệt
- Quyển 4 - Chương 75: Họa ra vào từ miệng
- Chương 75: Ép lên công đường
- Quyển 4 - Chương 76: Nhiêu thiệt cổ
- Chương 76: Trên công đường
- Quyển 4 - Chương 77: Cởi chuông phải do người buộc chuông
- Chương 77: Mãi mãi không thỏa hiệp
- Quyển 4 - Chương 78: Cổ thuật
- Chương 78: Sau cơn mưa, phong ba lại tới
- Quyển 4 - Chương 79: Dương Thiên vương
- Chương 79: Mở màn quyết đấu tới
- Quyển 4 - Chương 80: Trắng trợn đào góc tường
- Chương 80: Ta chính là chứng cớ
- Quyển 4 - Chương 81: Mật nghị công khai
- Chương 81: Quân tử trị người
- Quyển 4 - Chương 82: Sự hiểu lầm tuyệt vời
- Chương 82: Nhân chứng
- Quyển 4 - Chương 83: Tôn giả thần kỳ
- Chương 83: Bằng chứng thép
- Quyển 4 - Chương 84: Là Phật cũng không vui vẻ gì
- Chương 84: Hữu bằng tự viễn phương lai…
- Quyển 4 - Chương 85: Chú chuột trong hộp gió
- Chương 85: Nhất tiễn thương tâm
- Quyển 4 - Chương 86: Đại hạn đã tới
- Chương 86: Lông gà hóa tiễn lệnh
- Quyển 4 - Chương 87: Ngàn năm
- Chương 87: Bình an vô sự
- Quyển 4 - Chương 88: Ám chiến
- Chương 88: Thần thông quảng đại
- Quyển 4 - Chương 89: Lạc trong rừng tùng
- Chương 89: Thân bị vây hãm
- Quyển 4 - Chương 90
- Chương 90: Đối đầu
- Quyển 4 - Chương 91: Chim sẻ núp phía sau
- Chương 91: Tất cả ra đòn sát thủ
- Quyển 4 - Chương 92: Vùng đất kỳ dị
- Chương 92: Uống rượu với đầu người
- Quyển 4 - Chương 93: Mỗi người đều có một ý đồ
- Chương 93: Chúng ta quyết đấu đi
- Quyển 4 - Chương 94: Phong hồi lộ chuyển (1)
- Chương 94: Tổng động viên bá đạo
- Quyển 4 - Chương 95: Hiểm nguy trùng trùng
- Chương 95: Chúng ta phải bá đạo
- Quyển 4 - Chương 96: Nhân tâm thú ý
- Chương 96: Tiến thối lưỡng nan
- Quyển 4 - Chương 97: Tính toán
- Chương 97: Thập diện mai phục
- Quyển 4 - Chương 98: Cơ quan toán tẫn
- Chương 98: Gà con chạy nhanh
- Quyển 4 - Chương 98-2: Cơ quan toán tẫn (2)
- Quyển 4 - Chương 99: Đường cùng
- Chương 99: Phong ba tái khởi
- Quyển 4 - Chương 100: Chờ chết
- Chương 100: Ngươi vô pháp. Ta vô thiên
- Quyển 4 - Chương 101: Đường ra
- Chương 101: Chuông Phật im ắng
- Quyển 4 - Chương 102: Kỳ tích
- Chương 102: Ta muốn đi
- Chương 103: Nỗi khó xử của La Đại Hanh
- Chương 104: Cực phẩm phụ tử
- Chương 105: Ta tới đấy!
- Chương 106:
- Chương 107: Đi Đồng Nhân
- Chương 108: Con rể tới nhà
- Chương 109: Thiên hạ đệ nhất tường
- Chương 110:
- Chương 111: Làm việc tốt thường gian nan
- Chương 112: Cầu tài như khát nước
- Chương 113: Thiên hạ làm rớt cái bánh bao
- Chương 114: Gặp lại nhạc phụ đại nhân
- Chương 115: Kinh biến
- Chương 116: Tìm Đông kiếm Tây
- Chương 117: Thập vạn đại sơn thập vạn sơn
- Chương 118: Đại chiến trên sườn núi
- Chương 119:
- Chương 120: Lưới xanh
- Chương 121: Cấm địa Sinh Miêu
- Chương 122:
- Chương 123:
- Chương 124: Tranh giành quyền lực
- Chương 125: Thái Dương muội muội
- Chương 126: Họa ra vào từ miệng
- Chương 127: Nhiêu thiệt cổ
- Chương 128: Cởi chuông phải do người buộc chuông
- Chương 129: Cổ thuật
- Chương 130: Dương Thiên vương
- Chương 131: Trắng trợn đào góc tường
- Chương 132: Mật nghị công khai
- Chương 133: Sự hiểu lầm tuyệt vời
- Chương 134: Tôn giả thần kỳ
- Chương 135: Là Phật cũng không vui vẻ gì
- Chương 136: Chú chuột trong hộp gió
- Chương 137: Đại hạn đã tới
- Chương 138:
- Chương 139: Ám chiến
- Chương 140: Lạc trong rừng tùng
- Chương 141
- Chương 142: Chim sẻ núp phía sau
- Chương 143: Vùng đất kỳ dị
- Chương 144: Mỗi người đều có một ý đồ
- Chương 145: Phong hồi lộ chuyển (1)
- Chương 146: Hiểm nguy trùng trùng
- Chương 147: Nhân tâm thú ý
- Chương 148: Tính toán
- Chương 149: Cơ quan toán tẫn
- Chương 150: Cơ quan toán tẫn (2)
- Chương 151: Đường cùng
- Chương 152: Chờ chết
- Chương 153: Đường ra
- Chương 154:
- Chương 155: Thực hưởng phúc?
- Chương 156: Bài toán khó
- Chương 157: Nối tiếp phong ba
- Chương 158: Hỉ còn một sớm một chiều mà thôi…
- Chương 159: Giải quyết hậu quả
- Chương 160:
- Chương 161: Nổi giận ngoài ý muốn, niềm vui ngoài ý muốn
- Chương 162: Ta muốn trở lại
- Chương 163: Không hiểu tâm tình
- Chương 164: Mạng người như cọng rơm cọng rác vậy
- Chương 165: Thanh quan quá khó
- Chương 166: Tiểu Thiên tiêu sái
- Chương 167: Thi tú tài
- Chương 168: Oan gia gặp gỡ
- Chương 169: Lý đại trạng sư
- Chương 170: Liên tà cơ
- Chương 171: Thủy Vũ bị tổn thương
- Chương 172: Mới tới quý địa
- Chương 173: Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
- Chương 174: Kẻ gây tai họa
- Chương 175: Hiểu lầm
- Chương 176: Là mèo hay vẫn là hổ?
- Chương 177: Gặp lại
- Chương 178: Đối chất
- Chương 179: Bịa đặt lung tung
- Chương 180: Quả cơ cách long
- Chương 181: Diệp Tiểu Thiên tự tin
- Chương 182: Ngã vào tình yêu
- Chương 183: Sính lễ tầm thường
- Chương 184: Luyện cổ
- Chương 185: Lòng ngọt ngào như vừa uống mật
- Chương 186:
- Chương 187: Giúp người hoàn thành ước nguyện
- Chương 188: Hai cuộc chiến cùng lúc
- Chương 189: Trước phong ba
- Chương 190: Bá vương giang đỉnh
- Chương 191: Ta muốn yêu, vô cùng yêu!
- Chương 192: Phái nữ ra uy
- Chương 193: Ngưng Nhi giá lâm
- Chương 194: Loạn càng thêm loạn
- Chương 195: Dây dưa không rõ
- Chương 196: Sứt đầu mẻ trán
- Chương 197: Hồ lô bí đao
- Chương 198: Tên đại lừa đảo
- Chương 199: Dược Long môn
- Chương 200: Dưỡng nữ bất giáo
- Chương 201: Bảy mươi hai phép thần thông
- Chương 202: Niềm vui không ngờ
- Chương 203: Khách không mời mà đến
- Chương 204: Ám chiến
- Chương 205: Ý đồ xấu
- Chương 206: Nguyệt quan
- Chương 207:
- Chương 208:
- Chương 209: Quả nhiên vô sỉ
- Chương 210: Con rể ta rất giống con lừa…
- Chương 211: Phong cách trộm cướp
- Chương 212: Đứng trên núi cao
- Chương 213: Không giữ được bí mật
- Chương 214: Hồng hạnh xuất tường
- Chương 215: Gạo nấu thành cơm
- Chương 216: Hai kẻ dở hơi nấu cơm
- Chương 217: Một nồi cơm sống
- Chương 218: Một đám rắc rối
- Chương 219: Tạm biệt
- Chương 220:
- Chương 221: Tất cả đã có sắp xếp
- Chương 222:
- Chương 223:
- Chương 224: Con rể lừa mắng chó cụ
- Chương 225: Say rượu
- Chương 226: Lên đường
- Chương 227: Gặp lại Trương bàn tử
- Chương 228: Là như thế này sao?
- Chương 229:
- Chương 230: Vấn đề nan giải
- Chương 231:
- Chương 232: Ra oai phủ đầu
- Chương 233: Mất quyền lực
- Chương 234: Phân địch chia ta
- Chương 235: Đều có tâm cơ
- Chương 236: Bản sắc văn hóa Đại Hanh
- Chương 237:
- Chương 238: Tám ngàn Sinh Miêu xuống núi
- Chương 239: Sinh biến
- Chương 240: Kiên nhẫn
- Chương 241: Phá vỡ nguyên tắc
- Chương 242: Du thuyết
- Chương 243: Dùng mưu thủ thắng
- Chương 244: Có chuyện gì cứ từ từ mà nói
- Chương 245: Binh lâm thành hạ
- Chương 246: Đuổi theo đánh vào mặt
- Chương 247: Dòng suối róc rách trên đá
- Chương 248: Từ Huyện thừa khốn khổ
- Chương 249: Tìm đường sống
- Chương 250: Mèo và chuột
- Chương 251: Báo trước
- Chương 252: Ta lại trúng chiêu
- Chương 253:
- Chương 254:
- Chương 255: Ngõ hẹp tương phùng
- Chương 256: Gặp phiền toái rồi
- Chương 257:
- Chương 258: Phụ tử oan gia
- Chương 259: Một phát bổ nhào vào Hổ văn
- Chương 260: Không phải oan gia không gặp gỡ
- Chương 261: Ăn miếng trả miếng
- Chương 262: Bỏ nhà đi
- Chương 263: Ba khối tiền bày hai nơi
- Chương 264: Ta muốn sinh con cho chàng
- Chương 265: Quyết liệt lần nữa
- Chương 266: Chuyện ngoài ý muốn
- Chương 267: Nữ tụng sư
- Chương 268: Thăm thẳm rừng sâu
- Chương 269: Con đường thoát thân
- Chương 270: Đơn giản thô bạo
- Chương 271: Tiểu hồ Ly
- Chương 272: Cùng một loại người
- Chương 273: Tay vung tuệ kiếm
Dạ Thiên Tử
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.