Ánh nắng chiều tươi đẹp như máu, đem bầu trời vô tận nhuộm thành một mảnh màu sắc mĩ lệ.
Mặt đất có đá màu lót đường, hòn non bộ tinh xảo đa dạng xuất hiện ở bốn phía hành lang, muôn hoa muôn lá chập chờn trong gió. Ánh tịch dương đỏ rực dần hạ xuống, hoàng cung Long Diệu hùng vĩ tráng lệ rực rỡ vô vùng.
Ngự Khôn Cung, tẩm cung của hoàng đế Hiên Viên Ly. Vàng bạc phô bày, phỉ thúy khảm trên đỉnh giường, bốn vách rường cột chạm trổ. Từng đợt gió nhẹ quanh quẩn, hương thơm ngát nhàn nhạt ngập tràn trong phòng. Rõ ràng bày biện ra cảnh sắc phú quý hoa lệ, nhưng mơ hồ lại cảm thấy được khí tức âm lãnh quỷ dị.
"Hoàng nhi, thân thể như thế nào?" Ngồi ở ghế bên trái, một mĩ phụ trung niên khẽ nhấp một ngụm nước trà, âm thanh nhàn nhạt từ trong môi tràn ra. Chỉ thấy nàng mặc cung bào màu đỏ, mặt trên thêu một đóa mẫu đơn lớn bằng chỉ vàng, vạt áo cùng tay áo dùng chỉ bạc tỉ mỉ thâu ra phượng hoàng, cả người tỏa ra khí chất cao quý, bà chính là Khương thái hậu của Long Diệu hoàng triều.
"Nhi thần khiến mẫu hậu ưu tâm, trước mắt tình trạng cơ thể dường như cũng không tệ lắm." Dọc theo ánh mắt thái hậu nhìn lại, trên giường rồng một nam tử nửa ngồi nửa nằm. Hắn khoảng hai mươi tuổi, trên mặt đầy ý cười lên tiếng. Trên người mặc long bào vàng óng, chính là hoàng đế Long Diệu hoàng triều Hiên Viên Ly. Da thịt tinh tế, cái mũi thanh tú, con ngươi trong suốt, trên khuôn mặt thanh tú tuấn dật mặc dù có một chút tái nhợt do bệnh tật, lại vẫn không cách nào che giấu khí chất cao quý từ người toát ra .
"Vậy thì tốt." Khương thái hậu khẽ để ly trà trong tay xuống, ôn nhu nói, chỉ là lúc bà nhìn hướng viên bảo thạch màu đỏ được khảm trên đầu con chim bồ câu trong phòng trong mắt lại tỏa ra ánh sáng lạnh.
"Thụy vương đến, Tuyên vương đến." Ngoài điện, một âm thanh bén nhọn vang lên.
"Vi thần tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn phúc. Vi thần ra mắt thái hậu, thái hậu thiên tuế." Thụy vương Hiên Viên Diễm cùng Tuyên vương Hiên Viên Kỳ trong nháy mắt bước tới giường rồng, khom người thi lễ nói.
"Đều là huynh đệ trong nhà, không cần đa lễ, ngồi đi!" Hiên Viên Ly ánh mắt mỉm cười nhìn hai vị vương gia, hơi thở có chút yếu đuối nói.
"Tạ hoàng huynh ban thưởng ngồi." Hiên Viên Diễm cùng Hiên Viên Kỳ đồng thanh. Sau khi nói xong, nghiêng đầu, hai mắt ở giữa không trung lạnh lùng giao nhau. Rồi dời bước, hai người hướng hai bên mà đi. Thụy vương Hiên Viên Diễm ngồi xuống ở phía bên phải, Tuyên vương Hiên Viên Kỳ ngồi xuống ở bên trái, bên cạnh Khương thái hậu.
Tuyên vương cùng Thụy vương cùng tuổi, đều là hai mươi tuổi. Hắn khơi mi, mũi cũng hếch lên, ngũ quan tinh xảo giống như thần thánh tạo ra, cả người tuấn mỹ dị thường. Chỉ là toàn thân quanh quẩn hơi thở âm lệ, không khỏi làm cho hình tượng của hắn suy giảm.
So ra mà nói, Thụy vương tử y nhẹ nhàng, tóc đen như mực gió bay múa. Trời chiều hạ xuống, dung nhan tuyệt mỹ mị hoặc chúng sinh, phong cách mặc dù vô cùng lãnh ngạo, lại đồng thời xen lẫn vẻ cao quý cùng phiêu dật, cả người có thể nói là hoàn mỹ.
"Phủ tướng quân này thật là càng ngày càng phách lối." Ánh mắt Hiên Viên Kỳ cùng Khương thái hậu ngắn ngủi tiếp xúc, lạnh lùng lên tiếng. Hắn ngụ ý quá rõ ràng, hắn và Thụy vương cũng đã tới hoàng cung rồi, Thượng Quan Hạo cùng Thượng Quan Ngưng Nguyệt lại vẫn chưa tới, rõ ràng chính là đem tôn nghiêm hoàng gia không coi vào đâu.
"Ai kêu tiên hoàng khi còn sống đối với Thượng Quan tướng quân đặc biệt coi trọng đây, thành ra hôm nay trong mắt hắn không coi ai ra gì cũng là không ngoài dự kiến." Khương thái hậu cúi đầu, lạnh lẽo vuốt vòng quanh miệng chén, nhàn nhạt lên tiếng.
Hiên Viên Diễm cùng hoàng đế Hiên Viên Ly đang nửa nằm trên giường rồng không tiếng động nhìn nhau, đưa tay lấy ly trà đã chuẩn bị sẵn bên cạnh đưa lên uống. Hoàng thượng đều không để ý người của phủ Tướng quân đến chậm, mẹ con các ngươi một xướng một họa, rốt cuộc ai mới chân chính không coi ai ra gì, người mù đều có thể nhìn được. Hiên Viên Kỳ nội tâm âm thầm trào phúng, chỉ là trên mặt cũng không lộ ra một chút dấu vết. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Thượng Quan tướng quân đến, Thượng Quan tiểu thư đến." Đúng lúc này, ngoài điện một lần nữa vang lên âm thanh bén nhọn.
"Thần Thượng Quan Hạo tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế." Trực tiếp đi đến giường rồng, Thượng Quan Hạo khom người thi lễ. Tiếp theo hắn hướng hai bên trái phải gập người thi lễ: "Thần ra mắt thái hậu, Thụy vương, Tuyên vương."
"Chờ cả ngày, Thượng Quan tướng quân cuối cùng cũng tới." Hai mắt Hiên Viên Kỳ lạnh lẽo nhìn phía sau Thượng Quan Hạo, âm thanh giễu cợt vang lên. Thượng Quan Hạo lạnh nhạt quét mắt nhìn Hiên Viên Kỳ, không nói chuyện, thân thể thẳng đứng.
"Hoàng thượng, người phủ tướng quân cũng không phải là cố ý tới chậm, chỉ là ra đến trước cửa phủ, không biết từ nơi nào chợt xông tới mấy con chó điên cắn xé ta cùng phụ thân, vì thế mới làm trễ nải thời gian vào cung." Thượng Quan Ngưng Nguyệt không chút để ý quét mắt qua Hiên Viên Kỳ, hướng tròng mắt không chút cảm xúc về phía Hiên Viên Ly trên giường rồng.
Website TruyenLau.com
Ngay cả lúc bị vây trong hoàng cung, nàng vẫn không có hành lễ. Ở trong lòng Thượng Quan Ngưng Nguyệt, không có bất kỳ người nào đủ tư cách để cho nàng hành lễ. Hoàng đế thì thế nào, thái hậu, vương gia thì thế nào? Đối với Thượng Quan Ngưng Nguyệt chỉ là một đám tôm tép nhãi nhép, mỗi người đều mang theo mặt nạ diễn kịch làm cho nàng kinh thường.
Nhìn xuống dưới, ánh mắt của tất cả mọi người ngưng tụ trên người Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Rõ ràng là khuôn mặt xấu xí như ma quỷ, nhưng toàn thân lại toát ra khs chất lạnh lùng cao ngạo. Gió nhẹ khẽ thổi, mái tóc dài ở trên không trung bay múa như khiêu vũ, cả người giống như tinh linh trong đêm tối, quỷ dị xen lẫn hơi thở thần bí khó lường.
"Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngươi thật to gan. Không thấy Thượng Quan Hạo nhìn thấy chúng ta đều phải hành lễ sao?" Hiên Viên Kỳ đập tay xuống mặt bàn, thẹn quá hóa giận quát lớn. Thượng Quan Ngưng Nguyệt rõ ràng đang trào phúng hắn, coi người của Tuyên vương phủ là chó điên, lại còn giết đi ba tên hộ vệ tâm đắc, cắt đứt lưỡi quản gia trong phủ hắn. Những điều này hắn đã ghi nhớ rồi, đợi đến lúc hắn thành công từ trong tay Thượng Quan Hạo lấy vật đó, hắn chắc chắn trước tiên sẽ làm cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt sống không bằng chết. TruyenLau.com
Ánh mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt lạnh nhạt nhìn Hiên Viên Kỳ, ánh mắt cất dấu một tia khí tức rét lạnh, bởi vì nàng từ trên người Hiên Viên Kỳ đánh hơi được một mùi thơm quen thuộc. Thì ra . . . Người áo xanh trong rừng đêm đó muốn giết nàng chính là Tuyên vương trước mắt.
"Kỳ hoàng đệ, Thượng Quan Ngưng Nguyệt chỉ là tiểu nha đầu vị thành niên, không hiểu lễ nghĩa cũng là bình thường. Xem công lao của Thượng Quan Tướng quân, tạm tha thứ cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt tội vô lễ đi!" Hoàng đế Hiên Viên Ly lặng lẽ nhìn Thụy vương Hiên Viên Diễm một cái, chậm rãi lên tiếng.
"Thần thay Nguyệt nhi khấu tạ long ân." Thượng Quan Hạo trong mắt có chút kinh ngạc nhìn về phía Hiên Viên Ly, sau đó lập tức khom người một cái nói. Một bên thái hậu thâm thúy liếc nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, rồi lại hướng Tuyên vương hơi lắc đầu, tựa hồ đang bảo hắn không nên vọng động.
Mà cử động rất nhỏ của hai người, cũng không có trốn được ánh mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Trong lòng nàng đã hiểu, thì ra là Thụy vương cùng hoàng đế là một phe, mà Tuyên vương cùng thái hậu cũng là một phe.
"Tiểu nha đầu, hai vị hoàng đệ muốn trẫm làm chủ, hứa hôn cho ngươi cùng một trong hai người. Hai vị hoàng đệ đều có thành ý, trẫm nhất thời cũng không biết nên lựa chọn như thế nào, cho nên nghĩ lại, quyết định để cho ngươi tự mình chọn lựa." Hiên Viên Ly trong mắt mỉm cười nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, dịu dàng nói.
Thượng Quan Ngưng Nguyệt hướng Hiên Viên Ly khiêu mi. Người này bản lĩnh trợn mắt nói dối cũng thật không tệ!
"Khụ. . . Tiểu nha đầu, hiện tại ngươi tự mình nói cho trẫm đáp án, được không?" Thấy Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhíu mày Hiên Viên Ly liền ho khan, tiếp mở miệng chậm rãi nói ra, nhưng mà khóe miệng hắn khẽ co giật quét mắt nhìn Hiên Viên Diễm đang cúi đầu uống trà. Khó trách người này lén lút nói với mình, nha đầu này hết sức thú vị, xem ra hắn là nói sự thực.
"Hôn sự từ trước đến giờ đều do cha mẹ làm chủ, hoàng nhi, ai gia cảm thấy hãy để cho Thượng Quan Tướng quân tự mình chọn lựa mới thỏa đáng. Ngài thấy thế nào?" Đang lúc Thượng Quan Ngưng Nguyệt chuẩn bị mở miệng thì âm thanh lạnh nhạt uy nghiêm của Khương thái hậu vang lên.
"Mẫu hậu nói rất đúng, là nhi thần hồ đồ. Như vậy. . . Liền do Thượng Quan tướng quân thay mặt nữ nhi chọn rể thôi." Hiên Viên Ly đem ánh mắt hướng tới Thượng Quan Hạo.
"Hoàng thượng, Nguyệt nhi hiện tại mới mười bốn tuổi, còn chưa tới tuổi cập kê. Hôm nay nói chuyện kết hôn, hình như có chút hơi sớm?" Thượng Quan Hạo kiềm chế phẫn nộ trong nội tâm, khom lưng nhẹ giọng nói.
"Không sao, trước tiên có thể ban thưởng phong hào vương phi, vào ở trong vương phủ. Đợi nàng đến tuổi cập kê, lại cử hành đại hôn." Hiên Viên Ly khoát tay áo nói.
"Chuyện này. . ." Thượng Quan Hạo nắm chặt quả đấm, một khi để Nguyệt nhi vào ở vương phủ, tương đương với việc ông bị kiềm chế, căn bản không thể đồng ý a. Nhưng trước mắt, ông không đồng ý thì có đường sống sao?
"Thượng Quan tướng quân, đây là thánh chỉ. Không cho cự tuyệt, nếu như ngươi cố ý kháng chỉ, sẽ liên luỵ cửu tộc. Cho nên. . . Ngươi mau chóng chọn lựa đi!" Hiên Viên Ly mở miệng nói, chỉ là đáy mắt cũng nổi lên một chút khẩn trương. Thượng Quan Hạo, lòng của ngươi nếu thật là trung thành với Long Diệu hoàng triều, vậy thì hãy cho trẫm một đáp án hài lòng đi.
Hai mắt Thượng Quan Hạo bất đắc dĩ nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt một cái, ánh mắt không tiếng động hỏi: Nguyệt nhi, ngươi muốn phụ thân chọn người nào?
Thượng Quan Ngưng Nguyệt hai mắt chứa ý cười nhìn Thượng Quan Hạo, môi đỏ mọng không tiếng động xuất ra hai chữ: tùy tiện.
"Đã như vậy, thần liền thay nữ nhi chọn. . ." Thượng Quan Hạo nhìn Hiên Viên Diễm vẫn vùi đầu yên lặng uống trà phía bên phải, nếu như bắt buộc phải chọn một, như vậy thì chỉ có thể chọn hắn.
"Thượng Quan tướng quân, chuyện này dù sao cũng quan hệ đến hạnh phúc cả đời của nữ nhi bảo bối, ngươi phải chọn lựa cẩn thận a..." Âm thanh Khương thái hậu lạnh lùng vang lên, tiếp nàng từ trong tay áo lấy ra một cây quạt có gắn một ngọc bội, tư thế lười biếng quạt gió. Mà Thượng Quan Hạo vốn là chuẩn bị lựa chọn Hiên Viên Diễm, thấy ngọc bội trong tay thái hậu đang cầm thì sắc mặt bỗng nhiên trắng bệch. . .
- Chương 1: Mị thần
- Chương 2: Ngu ngốc hại chết người
- Chương 3: Khó tin
- Chương 4: Không thể tưởng tượng nổi
- Chương 5: Cuộc xuyên qua ngoạn mục
- Chương 6: Lạc đường
- Chương 7: Thuật dịch dung
- Chương 8: Bí mật không thể nói
- Chương 9: Chiến thần Thụy Vương
- Chương 10: Đồng ý
- Chương 11: Thiếu dạy dỗ
- Chương 12: Ý nghĩ
- Chương 13: Huyền Băng Thiết
- Chương 14: Chặt chẽ bao vây
- Chương 15: Cắt lưỡi của ngươi
- Chương 16: Khiêu khích
- Chương 17: Lục đục đấu đá
- Chương 18: Đau nhức phát tác
- Chương 19: Cho ta cái hài lòng hồi báo
- Chương 20: Giải độc
- Chương 21: Tiễn các ngươi đi cầu Nại Hà
- Chương 22: Không nên làm ta bất mãn
- Chương 23: Chế bom
- Chương 24: Trực tiếp nổ tung nó
- Chương 25: Không chỉ nổ tung phủ còn muốn lấy mạng người
- Chương 26: Vô Ngân công tử
- Chương 27: Đây là dạy dỗ ngươi
- Chương 28: Bị hôn
- Chương 29: Ngươi từ nơi nào học được
- Chương 30: Phách lối không thể tả
- Chương 31: Thần phục
- Chương 32: Ra oai phủ đầu
- Chương 33: Không thể khinh thường
- Chương 34: Ăn hết bọn chúng
- Chương 35: Cố ý
- Chương 36: Khinh thường ra tay
- Chương 37: Cuộc chơi độc như thế nào mới càng thú vị
- Chương 38: Ngứa ngáy khó nhịn
- Chương 39: Khiêu khích
- Chương 40: Thất thải thánh lệnh
- Chương 41: Chuyển đến ở Thụy Vương phủ
- Chương 42: Vỏ quýt dày có móng tay nhọn
- Chương 43: Đá thủy tinh đổi sắc
- Chương 44: Ta hèn hạ ta thừa nhận
- Chương 45: Ngươi không có tư cách cò kè mặc cả
- Chương 46: Có nàng có thiên hạ
- Chương 47: Tin tưởng của ngươi, phần thưởng của ta
- Chương 48: Ta là tới đập phá tài quán
- Chương 49: Tiền cược
- Chương 50: Hỉu rõ tất cả
- Chương 51: Bất quá chỉ như vậy
- Chương 52: Chân thành xin lỗi ta
- Chương 53: Sởn gai ốc
- Chương 54: Ngươi phục đã định rồi
- Chương 55: Hủy phá hủy tự tin của hắn chính là lạc thú của ta
- Chương 56: Thiệp mới lấy mạng
- Chương 57: Mạng của ngươi do ta bảo hộ
- Chương 58: Nàng đúng là phương tinh
- Chương 59: Tiếp thu trí nhớ
- Chương 60: Linh thú xuất hiện
- Chương 61: Linh cung thánh chủ
- Chương 62: Nàng là yêu nữ
- Chương 63: Tra tấn
- Chương 64: Đây là cái tình huống gì
- Chương 65: Trở mặt
- Chương 66: Lễ vật vổ quái
- Chương 67: Phong tư kinh thế
- Chương 68: Cung điện đoạt bảo
- Chương 69: Cung điện đoạt bảo 2
- Chương 70: Cung điện đoạt bảo 3
- Chương 71: Cung điện đoạt bảo 4
- Chương 72: Tề tụ trong điện
- Chương 73: Địch nhân khủng bố
- Chương 74: Nhược điểm trí mạng
- Chương 75: Cấm địa
- Chương 76: Bảo vật hiện thế
- Chương 77: Linh cung đến lấy mạng
- Chương 78: Đấu linh lực
- Chương 79: Âm mưu của thánh tôn
- Chương 80: Trước lúc đại chiến
- Chương 81: Chỉ mảnh treo chuông
- Chương 82: Vạn quang tề chiếu
- Chương 83: Lấy mạng đánh cược
- Chương 84: Điều kiện rút quân
- Chương 85: Ngươi đang chơi với khỉ sao
- Chương 86: Tỷ thí bắn cung
- Chương 87: Lâm trận lùi bước
- Chương 88: Ai dám tranh phong
- Chương 89: Mọi thứ sẵn sàng chỉ thiếu gió đông
- Chương 90: Hái hương
- Chương 91: Lửa cháy lan tràn
- Chương 92: Mọi người ngổn ngang trong gió
- Chương 93: Lửa càng thêm lửa
- Chương 94: Dùng lửa dập tắt lửa
- Chương 95: Dạy ngươi chơi cắt thịt
- Chương 96: Tự mình hại mình
- Chương 97: Đập tan cứng cỏi của ngươi
- Chương 98: Gãy xương lấy máu
- Chương 99: Thánh thủ y vương
- Chương 100: Huyền cơ bên trong
- Chương 101: Cùng chồn tranh thủ tình cảm
- Chương 102: Thú vui
- Chương 103: Độc vương độc tiên
- Chương 104: Lấy cớ mà thôi
- Chương 105: Rốt cuộc muốn giở trò quỷ gì?
- Chương 106: Ẩn dấu âm mưu
- Chương 107: Nhận lỗi
- Chương 108: Giết không tha
- Chương 109: Ức Hiếp Người Khác, Là Sở Trường Của Ta
- Chương 110: Trò chơi, vừa mới bắt đầu
- Chương 111: Nắm chắc trong tay
- Chương 112: Tự đào hố chôn thân
- Chương 113: Trúng Độc Chết Trong Ngục
- Chương 114: Kẻ xướng người họa
- Chương 115: Có chứng cứ không
- Chương 116: Huyết Sát Hắc Châm
- Chương 117: Mạng của nàng, chúng ta bảo vệ rồi
- Chương 118: Tiên Lễ Hậu Binh
- Chương 119: Hoa Héo Hương Tàn
- Chương 120: Kẻ mạnh thua kẻ khôn
- Chương 121: Ẩn Hình Truy Tung Phấn
- Chương 122: Cố chấp
- Chương 123: Uy Hiếp
- Chương 124: Ma Xà Xuất Động
- Chương 125: Nhân Xà Đại Chiến
- Chương 126: Huyết Bàng Vương *
- Chương 127: Thu Thập Thánh Tôn
- Chương 128: Thành Toàn
- Chương 129: Tích Lệ Thảo
- Chương 130: Tuyết Ảnh Các
- Chương 131: Phương Thuốc Kinh Người
- Chương 132: Rừng Đào Ma
- Chương 133: Cần Gì Chịu Chết
- Chương 134: Tẩy Sạch Linh Hồn Dơ Bẩn
- Chương 135: Tỷ Thí Nội Lực
- Chương 136: Toàn Thắng
- Chương 137: Thê Thảm Không Nỡ Nhìn
- Chương 138: Ong Đoạt Mạng
- Chương 139: Huyết Phách Thần Châu
- Chương 140: Thử Nghiệm Uy Lực
- Chương 141: An Toàn Rời Khỏi
- Chương 142: Đã Từng Qua Đây
- Chương 143
- Chương 144: Nhiếp Hồn Thuật
- Chương 145: Không thể ngăn cản
- Chương 146: Tụ Hội Trong Rừng Đào
- Chương 147: Mê Nguyệt Trận
- Chương 148: Tuyết Ảnh Các
- Chương 149: Cùng Uống Trong Rừng Trúc
- Chương 150: Dụng Tâm Lương Khổ
- Chương 151: Dược Liệu Quý Hiếm
- Chương 152: Tiêu Dao Môn chủ
- Chương 153: Thánh Hoa Thánh Cỏ
- Chương 154: Không chơi như vậy
- Chương 155: Âm mưu
- Chương 156: Long Sư binh phù
- Chương 157: Không tiễn
- Chương 158: Không ngại làm trời
- Chương 159: Trúng chiêu
- Chương 160: Máu tươi chữa khỏi đau lòng
- Chương 161: Thiên Cơ lão nhân
- Chương 162: Bí Mật của Linh Cung
- Chương 163: Hậu phát chế nhân
- Chương 164: Đồn đại
- Chương 165: Cố ý
- Chương 166: Phần thưởng kinh người
- Chương 167: Thiếu bang chủ thần bí
- Chương 168: Nước thuốc kỳ lạ
- Chương 169: Kinh hồn phá đảm
- Chương 170: Lo âu thấp thỏm
- Chương 171: Môn chủ hiện thân
- Chương 172: Yên tĩnh trước bão táp
- Chương 173: Sởn cả tóc gáy
- Chương 174: Sóng to gió lớn
- Chương 175: Kịch hay lên sàn
- Chương 176-1: Nhân vật khả nghi (1)
- Chương 176-2: Nhân vật khả nghi (2)
- Chương 177: Sát phong cảnh
- Chương 178: Phát điên
- Chương 179: Tín hiệu uy hiếp
- Chương 180: Quần hùng tề tụ
- Chương 181: Quần hùng tề tụ
- Chương 182: "Môn chủ" giá lâm
- Chương 183: Nhận lỗi
- Chương 184: Ký tên kỳ lạ
- Chương 185: Khiếp sợ dị thường
- Chương 186: Trúng chiêu
- Chương 187: Giải độc
- Chương 188: Để ngươi thất vọng rồi
- Chương 189: Ban đêm xông vào hoàng cung
- Chương 190: Heo và chuồng heo
- Chương 191: Chấn động lớn
- Chương 192: Mệnh như trăng trong nước
- Chương 193: "Nhiệt tình đón khách"
- Chương 194: "Lễ phép đáp lễ"
- Chương 195: Ma quỷ trong ma quỷ
- Chương 196: Thần kinh sụp đổ
- Chương 197: Gạt người là không đúng
- Chương 198: "Mang ơn "
- Chương 199: " Lời di ngôn trước khi lâm chung "
- Chương 199-2: Lời di ngôn trước khi lâm chung (tiếp)
- Chương 200: Đành chịu khuất phục
- Chương 201: Khiêu khích thất bại
- Chương 202: Tư tưởng bạo lực
- Chương 203: Thì ra là các ngươi
- Chương 204: Tâm như nổi trống
- Chương 205: Hạnh phúc ngọt ngào
- Chương 206: Giả ngây giả dại
- Chương 207: Mật phương dưỡng nhan
- Chương 208: Dọa dẫm vơ vét
- Chương 209: Phá hủy đồ vật
- Chương 210: "Hoàn thành gia quy"
- Chương 211: Xông vào cung ám sát
- Chương 212: Âm mưu quỷ kế
- Chương 213: Hang ổ" của Quỷ Chú môn
- Chương 214: Lòng dạ sâu thẳm
- Chương 215: "Từ trên trời giáng xuống"
- Chương 216: Tới thu phí bảo hộ
- Chương 217: Tạm ngừng kinh doanh
- Chương 218: Ôm cây đợi thỏ
- Chương 219: Yêu cầu đáp án
- Chương 220: Ma tộc Hắc Yên
- Chương 221: Chúng" xà" xuất động
- Chương 222: Thi động Huyết Chú
- Chương 223: Ý đồ riêng (1)
- Chương 223-2: Ý đồ riêng (2)
- Chương 224: Lời mời ác ý
- Chương 225: Đến nơi hẹn sớm
- Chương 226: Kẻ địch khủng bố
- Chương 227: Trận Thiên La Địa Võng
- Chương 228: Cố ý hỗ trợ
- Chương 229: Vơ vét tài sản trong hiểm nguy
- Chương 230: Tiễn các ngươi lên đường
- Chương 231: Tê tâm liệt phế
- Chương 232: Điều kiện cứu người
- Chương 233: Lời nguyền của Ma tộc
- Chương 234: Truyền thuyết hạc giấy
- Chương 235: Đột phá linh lực
- Chương 236: Điều động đại quân
- Chương 237: Một màn ngoài dự định
- Chương 238: Không đủ gây sợ hãi
- Chương 239-1: Dạy dỗ kẻ địch (1)
- Chương 239-2: Dạy dỗ kẻ địch (2)
- Chương 240: Kêu xà, gọi sấm
- Chương 241: Người yêu tỉnh lại
- Chương 242: Bộc phát "tiềm năng"
- Chương 243: Không ngờ
- Chương 244: Ra oai bằng nước đông lạnh
- Chương 245: "Tiền trảm hậu tấu"
- Chương 246: "Thư mời" địch
- Chương 247: Đau khổ chờ đợi
- Chương 248: Thêu dệt âm mưu
- Chương 249: Mở màn trừng phạt địch
- Chương 250: Con mồi sa lưới
- Chương 251: Tự tạo nghiệt, không thể tha
- Chương 252: Trước giờ lấy mạng
- Chương 253: Kêu sấm gọi chớp
- Chương 254: Đại chiến bắt đầu diễn ra
- Chương 255: "Nguy hiểm giáng xuống"
- Chương 256: Hậu lễ tử vong
- Chương 257: Bí mật của Ma Châu
- Chương 258: Tha thứ để trả ơn
- Chương 259: Dụ dỗ bằng thức ăn ngon
- Chương 260: "Thần điểu" giáng uy
- Chương 261: Vạn kiếp bất phục
- Chương 262: Trăm miệng cũng khó giải thích
- Chương 263: Có khổ khó nói
- Chương 264: "Giúp người làm niềm vui"
- Chương 265: Ăn như hổ đói
- Chương 266: Tin dữ kinh người
- Chương 267: Đấu trí đấu mưu
- Chương 268: Ngươi giết ta thưởng (thưởng ở đây là thưởng thức, xem, ngắm)
- Chương 269: Liên hoàn kế
- Chương 270: Phân tích sâu sắc
- Chương 271: Thảm, trúng mai phục
- Chương 272: Tương kế tựu kế
- Chương 273: Liệu sự như thần
- Chương 274: Hai bên tổn thất
- Chương 275: Đốt lương thực
- Chương 276: Thuận thì sống, nghịch thì chết
- Chương 277: Ám chiêu hiểm cược
- Chương 278: Sai một nước cờ
- Chương 279: "Bồi dưỡng tình cảm"
- Chương 280: Tiết mục dụ hàng
- Chương 281: Đùa giỡn rồi lại đùa giỡn
- Chương 282: Ân huệ nhỏ
- Chương 283: Cố ý khiêu khích
- Chương 284: Coi như các ngươi lợi hại
- Chương 285: Hiện tượng nghịch thiên
- Chương 286: Lệ như suối trào
- Chương 287: Mừng như điên
- Chương 288: Kích động thét chói tai
- Chương 289: Đại ân đại đức
- Chương 290: Vạn chúng thần phục
- Chương 291: Bao vây hoàng cung
- Chương 292: Vạch trần việc ác
- Chương 293: Tứ quốc thống nhất
- Chương 294: Thần đế tiên hậu
- Chương 295: Bị
- Chương 296: Đại hôn đế hậu
- Chương 297: Ngươi bị sao vậy?
- Chương 298: Buồn vui lẫn lộn
- Chương 299: Lặng lẽ theo sau
- Chương 300: Bám riết không tha
- Chương 301: Ta là Ma Đế
- Chương 302: Ý trời trêu người
- Chương 303: Hao tâm tổn huyết
- Chương 304: Sợ bóng sợ gió
- Chương 305: Người làm chuyện tốt
- Chương 306: Đối thoại của các bảo bảo
- Chương 307: Lấy lòng
- Chương 308: "Đồng lòng thám hiểm"
- Chương 309: Chú Kiếm (*) sơn trang
- Chương 310: Không biết nên khóc hay cười
- Chương 311: Kiên quyết dây dưa quấy rầy
- Chương 312: Trăm mối nghi ngờ
- Chương 313: Đồng lòng "hát hí khúc"
- Chương 314: Huyết tẩy tai ương
- Chương 315: Khiến người ta giận sôi
- Chương 316: Giả câm vờ điếc
- Chương 317: Đọc tâm thuật
- Chương 318-1: Sinh tử xa cách, cùng người thề nguyện
- Chương 318-2: Sinh tử xa cách, cùng người thề nguyện (tiếp)
- Chương 319: Đến Linh cung
- Chương 319-2: Đến Linh cung (2)
- Chương 320: Ngoài dự đoán
- Chương 321: Ngươi nói cái gì?
- Chương 321-2: Ngươi nói cái gì? (tiếp)
- Chương 322: Hỏi sai người
- Chương 322-2: Hỏi sai người(tiếp)
- Chương 322-3: Hỏi sai người(tiếp)
- Chương 323: Ý tốt giấu giếm
- Chương 324: Giải thích điều nghi ngờ
- Chương 325: Mệnh châu tương liên (mạng gắn liền với châu)
- Chương 326: Khổ sở rối rắm
- Chương 327-1: Thần ngọc thức tỉnh
- Chương 327-2: Thần ngọc thức tỉnh 2
- Chương 327-3: Thần ngọc thức tỉnh (3)
- Chương 328: Bảo bảo phát uy
- Chương 329-1: Bảo bảo ra đời 1
- Chương 329-2: Bảo bảo ra đời 2
- Chương 329-3: Bảo bảo ra đời 3
- Chương 330-1: Ác độc uy hiếp 1
- Chương 330-2: Ác độc uy hiếp 2
- Chương 331-1: Cho con mượn chơi một chút 1
- Chương 331-2: Cho con mượn chơi một chút 2
- Chương 331-3: Cho con mượn chơi một chút 3
- Chương 332-1: Trừng phạt "dịu dàng" 1
- Chương 332-2: Trừng phạt "dịu dàng" 2
- Chương 333: Rốt cuộc Thần là ai?
- Chương 333-2: Rốt cuộc Thần là ai? 2
- Chương 333-3: Rốt cuộc Thần là ai? 3
- Chương 333-4: Rốt cuộc Thần là ai? 4
- Chương 334: Sùng bái điên cuồng
- Chương 335: (Đại kết cục) Yêu cả cuộc đời
- Chương 335-2: (Đại kết cục) Yêu cả cuộc đời 2
- Chương 335-3: (Đại kết cục) Yêu cả cuộc đời
- Chương 335-4: (Đại kết cục) Yêu cả cuộc đời 4
- Chương 335-5: (Đại kết cục) Yêu cả cuộc đời 5
Đặc Công Tà Phi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.