Có lẽ là bởi vì tâm tình Lam Phi biến tốt, dọc theo đường cũng không làm gì khó xử Lăng Vũ. Khiến tâm trạng Lăng Vũ cũng chậm rãi thả lỏng xuống.
Bên trong xe một mảnh yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở.
Chỉ chốc lát sau, xe liền trở lại đường cũ. Lăng Vũ nhìn thấy con đường quen thuộc dẫn về nhà, lúc này xem như thật sự thả lỏng, sau đó trộm nhìn thoáng qua Lam Phi bên cạnh.
Phát hiện khi đứng đắn Lam Phi kỳ thật cũng không phải làm người đáng ghét.
Chỉ cần tên kia không giống như trước, toàn thân tản ra hơi thở thô bạo, có lẽ mình cũng sẽ có thái độ tốt khi gặp hắn!
Đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, Lăng Vũ cũng không phát hiện Lam Phi đã đem xe ngừng lại bên đường.
Lam Phi ngừng xe trước cổng tòa nhà mà Lăng Vũ trước đó đã nói cho hắn biết địa chỉ. Vừa định nói đã đến, hắn lại phát hiện Lăng Vũ thế nhưng nhìn chằm chằm mình, vì thế liền rất có hứng thú nhìn Lăng Vũ không ngừng biến hóa biểu tình.
Đại khái là ánh mắt Lam Phi quá mức nóng rực, làm Lăng Vũ tức khắc từ trong suy nghĩ phục hồi lại tinh thần. Sau khi nhìn nhìn quanh thấy hoàn cảnh quen thuộc, Lăng Vũ phát hiện xe đã ngừng ở dưới lầu nơi mình ở.
Chỉ là bởi vì mình quá mức xuất thần, mới không có chú ý tới chung quanh!
Nghĩ vậy, trên mặt Lăng Vũ một trận nóng lên.
Mình vừa rồi thế nhưng nhìn Lam Phi phát ngốc. Mà tên kia hiện tại chính là vẻ mặt hài hước nhìn lại mình. Biểu tình đúng là đắc ý đến không chịu nổi!
Cái này làm cho Lăng Vũ hận không thể tìm cái khe chui vào xuống đất.
Nhìn đầy mặt xấu hổ của Lăng Vũ, Lam Phi tâm tình rất tốt. Sau đó nhân lúc Lăng Vũ không chú ý, hắn cúi người về phía trước, in một cái hôn lên mặt Lăng Vũ, rồi lại nhanh chóng lui về. Sau đó hắn nhướng mày hài hước nhìn Lăng Vũ nói.
“Như thế nào? Đột nhiên phát hiện tôi rất đẹp trai, làm anh không rời mắt được! Bất quá Lam thiếu gia đây xác thật là soái khí bức người, không phải sao? Muốn suy xét chuyện ở bên nhau hay không?”
Vốn còn có chút xấu hổ, Lăng Vũ lại cảm giác trên mặt một trận ướt nóng, sau đó lại nghe được Lam Phi dùng ngữ khí trêu đùa, tức khắc Lăng Vũ oán hận trừng mắt nhìn cái tên cười đến vẻ mặt sáng lạn kia. Sau đó tự mình kéo ra cửa xe, Lăng Vũ bước xuống xe.
Đưa lưng về phía Lam Phi, Lăng Vũ bỗng nhiên nhớ tới câu hỏi của Lam Phi lúc nãy. Tuy rằng không biết tên kia vì cái gì hỏi mình chuyện này, nhưng Lăng Vũ vẫn là xoay người nói cho Lam Phi biết:
“Tôi… Tôi cùng Phương Na kỳ thật chỉ là quan hệ đồng nghiệp mà thôi!”
Nói xong, Lăng Vũ cũng không quay đầu lại lần nào nữa, trực tiếp chạy lên lầu. Website TruyenLau.com
Mà ở trên xe, Lam Phi khi nghe Lăng Vũ nói, đầu tiên là sửng sốt, sau đó ý thức được Lăng Vũ nói gì trên mặt chậm rãi hiện lên một nụ cười ôn nhu.
Hắn nhìn theo bóng dáng Lăng Vũ thật lâu. Đến khi Lăng Vũ biến mất ở trong tầm mắt, hắn mới khởi động xe rời khỏi nơi đó.
Mà một màn này đều bị Âu Dương Hạo vừa mới về thu hết vào trong mắt.
Khi thấy rõ người ngồi trên xe chính là ai, hai tròng mắt Âu Dương Hạo tức khắc phụt ra tia nguy hiểm, sau đó siết chặt đôi tay, toàn thân phát run.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tên kia sao xuất hiện ở đây? Hơn nữa còn đưa Vũ ca ca về nhà. Hắn làm như thế nào quen biết Vũ ca ca? Chẳng lẽ…
Nghĩ đến tính hướng của Lam Phi, Âu Dương Hạo tức khắc hiểu rõ. Nhưng phát hiện đôi mắt Lam Phi dần hiện ra ôn nhu cùng yêu thích không hề che giấu, trong đầu Âu Dương Hạo lại hiện lên một khuôn mặt khác. Hắn nghi hoặc nhìn thoáng qua hướng Lam Phi đã rời đi.
Không thể nào. Tên kia thích người đồng tính, cũng thích người xinh đẹp, thấy có hứng thú với Vũ ca ca là đương nhiên. Nhưng vừa rồi tên kia nhìn bóng dáng Vũ ca ca, hai tròng mắt thế nhưng dần hiện ra ôn nhu khó có thể che giấu.
Ôn nhu trong đôi mắt kia không chỉ có hứng thú đối với Vũ ca ca, mà còn có tình cảm hỗn loạn khác. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng không phải tên kia… Sao hắn đối với Vũ ca ca sinh ra cái loại tình cảm đó được?
Cái ý tưởng này tức khắc làm Âu Dương Hạo cảnh giác lên, sau đó híp mắt nhìn chiếc xe của Lam Phi đã đi xa.
Đây cũng không phải là chỗ mà Lam Phi nhà ngươi muốn như thế nào là có thể như thế đó. Vũ ca ca chính là bảo bối của Âu Dương Hạo này, không phải thứ để tên cặn bã nhà ngươi có thể dòm ngó!
Ánh mắt sắc bén bắn về phía Lam Phi đã rời đi. Sau đó hắn tính toán có phải mình nên gọi điện thoại cho người kia hay không. Nghĩ đến người kia, Âu Dương Hạo cười gian tà. Cặp mắt đáng yêu như thỏ con dần hiện ra tia không có ý tốt. Sau đó hắn xoay người chạy lên lầu.
- Chương 1: Tiết tử
- Chương 1-2: Trở về
- Chương 2: Đi nhờ xe
- Chương 3: Cậu ấm phiền phức
- Chương 4: Ánh trăng bao phủ
- Chương 5: Con trai còn xinh đẹp hơn con gái
- Chương 6: Về nhà
- Chương 7: Em họ
- Chương 8: Đối tượng xuất hiện
- Chương 9: Muốn đi học lại
- Chương 10: Tìm đến nhà
- Chương 11: Hạt giống
- Chương 12: Muốn thử
- Chương 13: Mộng
- Chương 14: Giải thích chính là che giấu
- Chương 15: Rời nhà
- Chương 16: Giám sát
- Chương 17: Đau xót
- Chương 18: Ý tưởng xấu xa
- Chương 19: Phát ngốc
- Chương 20: Tìm việc làm
- Chương 21: Đi báo danh
- Chương 22: Gặp lại thiên sứ
- Chương 23: Ý tưởng khác
- Chương 24: Thương lượng
- Chương 25: Tránh không được
- Chương 26: Quỳ
- Chương 27: Lộ ra
- Chương 28: Không ngủ được
- Chương 29: Lại mộng như thật
- Chương 30: Bài phát biểu
- Chương 31: Đến hội trường
- Chương 32: Sẽ học nấu ăn
- Chương 33: Ông chủ An
- Chương 34: Thuê phòng
- Chương 35: Hạo Hạo
- Chương 36: Tình địch
- Chương 37: Nhắc lại
- Chương 38: Mùi thuốc súng
- Chương 39: Phân phó
- Chương 40: Sát khí
- Chương 41: Nỗi lo của bạn tốt
- Chương 42: Mời ở chung
- Chương 43: Ngày đi làm đầu tiên
- Chương 44: Hộ tống
- Chương 45: Đồng nghiệp
- Chương 46: Gợi hứng thú
- Chương 47: Không chơi nổi
- Chương 48: Không trốn
- Chương 49: Phiền toái
- Chương 50: Bạc bẽo
- Chương 51: Hổ thẹn
- Chương 52: Hương vị cũ
- Chương 53: Liên lạc
- Chương 54: Căn nhà quỷ dị
- Chương 55: Tự an ủi
- Chương 56: Giao dịch
- Chương 57: Cảm giác ấm áp
- Chương 58: Đau đớn vô hình
- Chương 59: Cảnh báo
- Chương 60: Lãnh Giác
- Chương 61: Vui quá hóa buồn
- Chương 62: Nguyện vào bếp cả đời
- Chương 63: Dấu bàn tay
- Chương 64: Tìm hỗ trợ
- Chương 65: Chị gái
- Chương 66: Đêm không ngủ
- Chương 67: Quan tâm
- Chương 68: Tiếp tục đi làm
- Chương 69: Quên
- Chương 70: Nhận lỗi
- Chương 71: Công tác
- Chương 72: Núi văn kiện
- Chương 73: Tâm lý tà ác
- Chương 74: Đả kích của Bách Tiêu
- Chương 75: Đen mặt
- Chương 76: Tâm rung chuyển
- Chương 77: Không có nghĩ tới
- Chương 78: Cảm xúc
- Chương 79: Thất thường
- Chương 80: Cảnh giác
- Chương 81: Không buông
- Chương 82: Cự tuyệt
- Chương 83: Chọc giận
- Chương 84: Trả đũa
- Chương 85: Kích thích
- Chương 86: Không xử lý được
- Chương 87: Không còn giống trước kia
- Chương 88: Đức hạnh
- Chương 89: Chậm rãi
- Chương 90: Sùng bái
- Chương 91: An Nhàn
- Chương 92: Ghé chơi
- Chương 93: Chưa đủ?
- Chương 94: Hôn
- Chương 95: Hiếm lạ
- Chương 96: Thật tùy ý
- Chương 97: Không đến được
- Chương 98: Cần thiết phải làm như vậy
- Chương 99: Chỉ liếc mắt
- Chương 100: Đã yêu
- Chương 101: Gia nhập
- Chương 102: Chọn nhiệm vụ nguy hiểm
- Chương 103: Quá chân thật
- Chương 104: Nỗi lòng ba mẹ
- Chương 105: Minh Hiên kỳ lạ
- Chương 106: Đứa cháu tri kỷ
- Chương 107: Cơ hội
- Chương 108: Tâm tư Âu Dương Hạo
- Chương 109: Lên đảo
- Chương 110: Đáng yêu
- Chương 111: Du thuyền
- Chương 112: Nóng rực
- Chương 113: Biến hóa
- Chương 114: Bắt quay về
- Chương 115: Oan uổng
- Chương 116: Cái gì Cũng quên mất
- Chương 117: Mặt sắt
- Chương 118: Ghen ghét
- Chương 119: Không khắc chế
- Chương 120: Trầm luân
- Chương 121: Hâm mộ
- Chương 122: Khách không mời
- Chương 123: Hồ Ly tinh
- Chương 124: Khó giải quyết
- Chương 125: Anh họ
- Chương 126: Ngậm bồ Hòn
- Chương 127: Ghen tuông
- Chương 128: Phấn đấu
- Chương 129: Ngăn chặn
- Chương 130: Dự cảm xấu
- Chương 131: Ra nước ngoài
- Chương 132: Không biết mắc cỡ
- Chương 133: Không liên lạc được
- Chương 134: Tự chiếu cố
- Chương 135: Giam cầm
- Chương 136: Kính viễn vọng
- Chương 137: Không nhúng tay
- Chương 138: Trừng phạt
- Chương 139: Sủng vật
- Chương 140: Cứu
- Chương 141: Khôi phục lại đi
- Chương 142: Lý do thích hợp
- Chương 143: Người trong tối
- Chương 144: Hoãn binh
- Chương 145: Hương vị thế nào?
- Chương 146: Cảm động
- Chương 147: Mượn tay
- Chương 148: Hai người cố chắp
- Chương 149: Ngứa
- Chương 150: Bẻ lại
- Chương 151: Lâm Tư Vũ
- Chương 152: Ảnh
- Chương 153: Tiền bị coi là rác
- Chương 154: Chờ con
- Chương 155: Tâm nguyện lớn nhất
- Chương 156: Rơi lệ không ngừng
- Chương 157: Ảo tưởng
- Chương 158: Tiêu sưng
- Chương 159: Bạn học cao trung
- Chương 160: Ngâm mình
- Chương 161: Vào ở
- Chương 162: Theo sau
- Chương 163: Bóng đèn
- Chương 164: Nắm chắc cơ hội
- Chương 165: Bạn nhảy
- Chương 166: Muốn biết
- Chương 167: Thẩm mỹ
- Chương 168: Tân sủng
- Chương 169: Kẻ bạc tình
- Chương 170: Làm như vô tình
- Chương 171: Trốn không xong
- Chương 172: Giải quyết đánh cược
- Chương 173: Cố không được nữa
- Chương 174: Kẹp nách mang đi
- Chương 175: Vật lưu niệm
- Chương 176: Hành động đau lòng
- Chương 177: Ký thác hy vọng
- Chương 178: Mặt dày
- Chương 179: Thiên sứ thuần khiết
- Chương 180: Đừng để tiếc nuối
- Chương 181: Có chút hốt hoảng
- Chương 182: Người thừa kế gia tộc
- Chương 183: Lộ diện
- Chương 184: Áp lực mười năm
- Chương 185: Sự thật không thể phủ nhận
- Chương 186: Em đã trở lại!
- Chương 187: Tình huống gì có lựa chọn nào
- Chương 188: Tin tưởng
- Chương 189: Khắc khẩu
- Chương 190: Mỗi người một đêm
- Chương 191: Quấy rối
- Chương 192: Hứa hẹn
- Chương 193: Nhẫn nhịn
- Chương 194: Ra tay giúp
- Chương 195: Có được
- Chương 196: Kéo dài thời gian
- Chương 197: Sám hối
- Chương 198
- Chương 199: Hiên tỉnh lại! +200: An Diệp
- Chương 200: Người thực vật+ 202: Giải đáp
- Chương 203: Rõ ràng
- Chương 204: Điên cuồng
- Chương 205: Gửi Gắm
- Chương 206: Giao Hẹn Ba Năm
- Chương 207: Phiên Ngoại
Đại Thúc Ngự Lang Chiến
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.