Đại Tiểu Thư Họ Mạnh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Đại Tiểu Thư Họ Mạnh

Tác giả : Võng Nhược

Chương 10: Mạnh Gia bị một tiếng sấm đánh thức, ngay sau đó, mưa đổ xuống. Lúc đầu chỉ là từng hạt lác đác lộp độp nh�

Lò Äá»ng nhá» treo trên lá»­a Äã tắt, than ô-liu Äen vẫn bá»c khói lách tách, Äá»ng tác rót trà cÅ©ng ngừng lại, cả cÄn phòng chìm vào tÄ©nh lặng.

Tay áo sÆ¡ mi cá»§a Chung Túc Thạch xắn lên, lá» ra Äoạn cánh tay rắn chắc, làn da trắng lạnh, mạch máu màu xanh hiá»n rõ.

Má»t lúc lâu sau, anh cá» nén qua cÆ¡n xúc Äá»ng muá»n nắm lấy tay Mạnh Gia, trầm giá»ng nói:
âChá»n má»t ngày Äi, tôi ÄÆ°a em Äến gặp mẹ.â

Ngoài dá»± Äoán, phản ứng Äầu tiên cá»§a Mạnh Gia là kinh ngạc thá»t lên:
âThật sao?â

Cảm xúc cuá»n trào vừa dâng lên Äã nhanh chóng lắng xuá»ng như thá»§y triá»u rút, lúc ấy cô má»i thấy có gì Äó không á»n, lại nợ anh thêm má»t ân tình, mà món nợ này e rằng không bao giá» trả hết.

Mạnh Gia vá»i xua tay: âChung tiên sinh chá» cần cho tôi biết á» Äâu là ÄÆ°á»£c rá»i.â

Giá»ng cá»§a Chung Túc Thạch hạ thấp, như sợ dá»a Äến cô:âBên cạnh nghÄ©a trang cạnh chùa Phúc Äiá»n.â

Những nÄm theo Mạnh Duy Quân há»c thuật, má»i dá»p giá» vợ trưá»c, ông Äá»u Äến chùa Phúc Äiá»n, sau khi vá» không nói má»t lá»i, lặng lẽ ngá»i trong vÄn phòng Äến tận ná»­a Äêm.

Äàm Tông Hòa cÅ©ng không bao giá» quấy rầy ông vào ngày này.

âCảm Æ¡n anh, Chung tiên sinh.â

Lá»i cảm Æ¡n này, so vá»i má»i câu cô nói hôm nay Äá»u chân thành hÆ¡n cả. Vì dá»n chứa quá nhiá»u cảm xúc thến nên khi qua chất giá»ng má»m mại cá»§a cô, lại càng thêm êm tai Äá»ng lòng.

Chung Túc Thạch khẽ bật cưá»i, Äoạn tâm tư tá»n phí uá»ng công kia cÅ©ng ÄÆ°á»£c kéo ra khá»i ná»i buá»n vì cô mà anh vưá»ng phải. TruyenLau

Trà Äã rót ÄÆ°á»£c gần ba khắc, Äến khi Mạnh Gia uá»ng Äến cÄng bụng thì gió má»i ná»i lên, mưa cÅ©ng dần tạnh.

Chung Túc Thạch thấy cô Äã ngá»i không yên, vẻ mặt vẫn má»t má»±c lá» Äá» khách sáo, nhưng ánh mắt cứ liên tục liếc ra ngoài cá»­a sá», chá» thiếu Äiá»u khắc chữ âSao trá»i còn chưa tạnh mưaâ lên trán nữa thôi.
TruyenLau.com
Anh không ngá» có má»t ngày, má»t ấm trà cá»§a mình lại khiến ngưá»i ta uá»ng Äến phát chán. Không phải ai cÅ©ng chen nhau, giành giật Äá» ÄÆ°á»£c bưá»c vào nhà anh, uá»ng trà cá»§a anh.

Mạnh Gia trưá»c mặt Äây chính là ngoại lá».

Anh gá»i má»t cuá»c Äiá»n thoại, dặn tài xế lái xe tá»i trưá»c hành lang ÄÆ°a tiá»u thư Mạnh vá» trưá»ng.

Chung Túc Thạch Äặt Äiá»n thoại xuá»ng, nói: âTá»i nay tôi còn có viá»c, sẽ không tiá»n em nữa.â

Mạnh Gia Äứng dậy, trong lòng thầm nghÄ© như vậy là tá»t nhất, má»m cưá»i cảm Æ¡n:
âChung tiên sinh còn bận viá»c mà.â Nguồn copy từ TruyenLau.com

Chung Túc Thạch nhìn thấu chút tính toán nhá» trong cô, cưá»i nhạt không thành tiếng:
âÄi Äi.â

Tài xế lái xe từ sân sau ra, chá» chừng ba, nÄm phút sau Äã che ô Äứng trưá»c cá»­a Äợi Mạnh Gia.

Cô xách túi lên, nói má»t câu làm phiá»n rá»i theo tài xế ra xe.

Chung Túc Thạch cầm chén ngá»c men lam, vô thức quay Äầu lại, khóe mắt liếc qua khung cảnh mưa phùn gió nhẹ, rÆ¡i vào vòng eo mảnh mai kia.

Cô gái nhá» như vậy, chưa Äầy hai mươi tuá»i mà vẻ Äẹp thanh tú Äó lại hiếm thấy á» Äá»i.

Cá»­a xe Äen Äóng lại, bóng dáng cô không còn trong tầm mắt, Chung Túc Thạch má»i như sá»±c tá»nh, thu lại ánh mắt Äang còn vẽ hình bóng cô trong Äầu, chợt thấy trá»ng rá»ng.

Chung Túc Thạch không có mặt, không chỠMạnh Gia cảm thấy thoải mái, mà ngay cả tài xế cũng nhẹ nhõm hẳn.

Chú Khá»ng qua gương chiếu hậu nhìn cô mấy lần, lần sau tò mò hÆ¡n lần trưá»c. Äiá»u này cÅ©ng không trách chú ÄÆ°á»£c, vì chiếc xe này xưa nay chưa từng chá» ai là con gái, trừ tam tiá»u thư.

Nhưng Mạnh Gia không má» miá»ng, chú cÅ©ng không dám há»i. Ai mà biết ÄÆ°á»£c cô là tiá»u thư nhà nào?

Chuyá»n cá»§a Chung tiên sinh xưa nay vá»n không ai ÄÆ°á»£c phép tò mò.

Mạnh Gia thấy chú ngập ngừng khó chá»u, má»m cưá»i:
âChú có gì cứ nói Äi ạ.â

Chú Khá»ng ngượng ngùng:
âKhông có gì Äâu, cô Mạnh, chá» là tôi thấy hÆ¡i ngạc nhiên thôi.â

Cô hiá»u ý, nói thay:
âNgạc nhiên vì Chung tiên sinh lại Äá» chú ÄÆ°a cháu vá»?â

âGần như vậy Äó, vì từ trưá»c Äến giá», tôi chưa từng thấy ngài ấy ÄÆ°a cô gái nào vá» cả.â

âÃ, chắc là anh ấy thấy cháu Äáng thương thôi.â

Vẻ mặt cá»§a Mạnh Gia, lẫn vào khung cảnh trá»i Äất má»t mù bên ngoài cá»­a xe, má» mỠảo ảo như mưa bụi.

Bằng không thì còn là gì?
Lẽ nào còn có thỠlà gì? ChỠcó thỠlà⦠thương hại.

Sau cÆ¡n mưa lá»n, trong không khí ngập tràn mùi Äất trá»i ÄÆ°á»£c gá»t rá»­a.

Chung Linh và Lưu Tiá»u Lâm cùng tá»±a bên bậu cá»­a sá», nhìn Mạnh Gia mảnh mai như liá»u, từ từ bưá»c xuá»ng xe.

âMá Æ¡iâ¦â

Lưu Tiá»u Lâm vừa Äá»nh thá»t ra, Äã bá» Chung Linh chặn lại:
âNày! Hứa rá»i là phải ra dáng thục nữ, không nói bậy.â

âRá»i rá»i, thì là má»t loại thá»±c vật vậy. Nhưng Äây là xe cá»§a anh hai cậu Äấy!â

Chung Linh chá»ng cằm nghá»ch Äám lá xanh trong chậu:
âTá» Äâu có mù.â

Lưu Tiá»u Lâm xoay ngưá»i nhẹ nhàng, Äứng cạnh cô:
âTá» Äã nói rá»i, con nhá» Mạnh Gia này không ÄÆ¡n giản mà.â

Không ÄÆ¡n giản là chắc chắn, nếu không sao lại liên tiếp dính líu Äến anh hai cá»§a cô, Chung Linh nghÄ© vậy.

Nhưng cô không Äoán ra, ngưá»i con gái trông có vẻ Äiá»m Äạm yên á»n ấy, rá»t cuá»c phức tạp Äến mức nào.

Chung Linh liếc cô má»t cái:
âSao cậu vui thế?â

âTá» thích thôi.â

Lưu Tiá»u Lâm quay lại bàn, tung hứng quả táo trong tay, rá»i nằm xuá»ng ghế sofa, cắn má»t miếng giòn rụm:
âTá» cưá»i là bá»i vì, nếu Mạnh Gia Äã là ngưá»i cá»§a anh hai cậu rá»i, thì thằng Äàm Dụ kia khá»i mÆ¡ má»ng gì nữa.â

Chung Linh vá»i biá»n há»: âCậu nói linh tinh gì vậy, sao lại là ngưá»i cá»§a anh tá» ÄÆ°á»£c? Chẳng qua là ÄÆ°a cô ấy vá» thôi mà!â

Lưu Tiá»u Lâm phản bác ngay:
âThôi Äi Anh hai cậu cái kiá»u ngưá»i không màng thế sá»± Äó, mà dá» gì ÄÆ°a ai Äi Äâu? Cậu tá»± mà Äếm, Äã từng Äi chiếc xe này mấy lần rá»i? Loại chen lên không tính Äấy!â

Chung Linh xẹp giá»ng, ngá»i phá»ch xuá»ng giưá»ng:
âÄÆ°á»£c rá»i, má»t lần cÅ©ng không có.â

Má»t lúc sau cô lại lẩm bẩm:
âNhưng cÅ©ng không thá» vì thế mà nói Äàm Dụ không còn cÆ¡ há»i ÄÆ°á»£c, dù sao anh tá» cÅ©ng sắp ba mươi rá»i.â

Lưu Tiá»u Lâm lắc Äầu, trách cô ngá»c:
âLinh Nhi, cậu không phải là Äứa trẻ bá» nhà há» Chung nhặt ngoài ÄÆ°á»ng vá» Äấy chứ?â

âLàm gì mà nói dữ vậy?â

Lưu Tiá»u Lâm giá»ng chắc ná»ch, nói vá»i Chung Linh:
âNgưá»i mà anh cậu ÄỠý, thì thằng Äàm Dụ kia có mà Äứng sang má»t bên!â

Chung Linh cứng há»ng không nói lại ÄÆ°á»£c, chá» có thá» bá»±c bá»i nói:
âCậu bây giá» lo giữ chặt ngưá»i ta, chuyá»n Äông tây nam bắc Äá»u lo hết, muá»n gả cho ngưá»i ta Äến thế sao?â

âCÅ©ng chưa chắc, còn phải xem nhà há» Äàm sau này thế nào, nhưng chắc cÅ©ng không thay Äá»i gì nhiá»u Äâu. Nói chung mẹ tá» có má»t cuá»n sá» ghi mấy ngưá»i trạc tuá»i tá», môn ÄÄng há» Äá»i, bà ấy Äá»u ghi hết rá»i. Còn mấy nhà á» Äá»a phương thì khá»i, mặt còn chưa thấy ấy tá» chẳng thích ná»i. Hợp nhất vẫn là Äàm Dụ.â

Lưu Tiá»u Lâm nằm nghiêng trên sofa, cau mày bàn chuyá»n chung thân Äại sá»±, nhưng giá»ng Äiá»u lại dá»­ng dưng, như thá» Äang nói vá» cuá»c Äá»i cá»§a ngưá»i khác.

Chung Linh nghÄ© má»t lát rá»i nói:
âVậy tức là, cậu chá» cảm thấy cậu ấy âhợpâ, chứ không phải âyêuâ.â

Trong mắt cô, Lưu Tiá»u Lâm chẳng qua chá» là xem Äàm Dụ như má»t Äá»i tượng phù hợp sẵn, sẵn sàng thân thiết vá»i anh ta chá» vì tính toán cho tương lai.

Còn thích ư, có lẽ có má»t chút, nhưng chắc chắn không bằng lợi ích.

Vì sau cùng, cái sau má»i là thứ có thá» nắm chặt trong tay, thấy rõ, chạm vào ÄÆ°á»£c.

âYêu á?â

Lưu Tiá»u Lâm như thá» vừa nghe thấy từ gì ghê gá»m lắm.

Cô bật dậy, nhìn Chung Linh như thá» Äang nhìn sinh vật thá»i tiá»n sá»­.

Má»t lúc sau, cô nói:
âCậu Äúng là ÄÆ°á»£c nuông chiá»u Äến hư rá»i Äấy, tam tiá»u thư ạ.â

Äá»i vá»i ngưá»i như bá»n há», hôn nhân chẳng qua chá» là má»t cuá»c giao dá»ch quyá»n lá»±c. Nói chuyá»n tình cảm, nghe thật ná»±c cưá»i.

Lưu Tiá»u Lâm thầm nghÄ©, không biết á» nhà, Chung Linh ÄÆ°á»£c bảo bá»c kiá»u gì, Äến mức chuyá»n này mà cÅ©ng chưa chuẩn bá» tâm lý?

Chung Linh giÆ¡ tay vạch má»t ÄÆ°á»ng ngừng trên không trung:
âOK, dừng lại Äi. Kết hôn còn xa lắm, không bàn nữa.â

Lưu Tiá»u Lâm nghe thấy tiếng Mạnh Gia má» cá»­a phòng bên cạnh, nghiêng Äầu nói vá»i Chung Linh:
âÄi Äi, Äến lượt cậu rá»i Äó.â

Chung Linh chá»ng tay vào hông Äứng dậy:
âLần sau Äàm Dụ còn dám sai vặt tá» nữa, tá» sẽ ném cái này vô mặt cậu ta!â

Cô giận dữ bê há»p cam trên bàn Äi vá» phía phòng Mạnh Gia, má»t tay rảnh Äá» gõ cá»­a:
âMạnh Gia, tá» vào ÄÆ°á»£c không?â

Mạnh Gia xoay ngưá»i lại, bá» khí thế nghiêm trá»ng cá»§a Chung Linh làm ngÆ¡ ngác:
âÄÆ°Æ¡ng nhiên ÄÆ°á»£c chứ.â

âTá» là ngưá»i ÄÆ°á»£c nhá» chuyá»n lá»i, Äàm Dụ nhá» tá» ÄÆ°a cái này cho cậu, quà cậu ta tặng.â

Vừa nói, Chung Linh vừa tháo lá»p gói há»p, bên trong là má»t chiếc túi Mini Kelly khóa vàng cá»§a Hermès, màu trắng bÄng, da cá sấu bóng, vân da tuyá»t Äẹp.

Mạnh Gia hÆ¡i hé môi, vẻ mặt không hiá»u:
âTại sao lại tặng mình cái này?â

Vừa ra tay Äã là món quà Äắt giá thế này.

Chung Linh Äẩy há»p vá» phía cô:
âCậu ta muá»n theo Äuá»i cậu Äấy. Äàm Dụ Äã Äến há»i thÄm má»t vòng á» há»c viá»n các cậu, há»i xem cậu thích gì, nhưng mấy bạn cùng lá»p ai cÅ©ng không biết. NghÄ© tá»i nghÄ© lui, cậu ta Äành làm theo kinh nghiá»m cÅ©. Không hợp ý cậu à?â

Ngoài giá» há»c, Mạnh Gia hầu như Äá»u á» thư viá»n, lại ít thân thiết vá»i ai, viá»c bạn bè không hiá»u cô cÅ©ng là bình thưá»ng.

Mạnh Gia nhíu mày:
âHợp ý mình làm gì? Mình vá»i cậu ta có quen biết gì Äâu.â

Chung Linh cưá»i lắc Äầu:
âChuyá»n này không lạ, cậu ta từ trưá»c Äến giá» vẫn tán gái kiá»u vậy mà.â

âVậy phiá»n cậu giúp mình trả lại nhé?â

Mạnh Gia nhìn món Äá» xa xá» kia thấy bức bá»i trong lòng.

Vưá»ng víu chật chá»i, lại thêm má»t món khiến ngưá»i ta khó lòng dứt khoát. Ai thèm cái túi cá»§a cậu ta chứ?

Chung Linh nhún vai:
âTá» chá» nhận nhiá»m vụ ÄÆ°a tận tay cậu thôi, muá»n trả lại thì tá»± Äi tìm cậu ta mà nói.â

âMình sẽ tuyá»t Äá»i không Äi.â

âThế thì hết cách rá»i.â

Mạnh Gia mím môi, suy nghĩ vài giây:
âCậu ta nói tặng cho mình rá»i, Äúng không?â

âÄúng.â

âVậy mình có quyá»n xá»­ lý nó chứ?â

Chung Linh không hiá»u cô Äá»nh làm gì, nhưng lý lẽ này chẳng sai, nên gật Äầu.

Mạnh Gia má» ngÄn kéo lấy ra chiếc kéo, má» khóa vàng ra, vung tay cắt hai ÄÆ°á»ng lá»n.

Trong ánh mắt trá» mắt lặng ngưá»i cá»§a Chung Linh, cô tiá»n tay lật nắp há»p lót phía dưá»i, quẳng cái túi như rác thải ra ngoài cá»­a ký túc.

Mạnh Gia má»m cưá»i quay Äầu lại, phá»§i phá»§i bụi trên tay:
âMình xá»­ lý xong rá»i.â

Giây phút ấy, cô như má»t Äứa trẻ vừa chiến thắng, Äôi mắt sáng rá»±c lên thần thái khó tả, vừa hoạt bát vừa linh Äá»ng. Khoảnh khắc ấy, Chung Linh khắc ghi trong lòng suá»t nhiá»u nÄm.

Lâu Äến mức sau này Mạnh Gia Äã không còn á» Bắc Kinh nữa, lặng lẽ biến mất khá»i vòng tròn quen biết cá»§a há».

Nhưng cô vẫn thưá»ng bá» nhắc Äến, ngưá»i ta chá» biết lá» má» rằng Äó là cô gái từng khiến Chung tiên sinh ngá»i trên thần Äài kia Äá»ng lòng phàm tục, nuôi bên cạnh hÆ¡n hai nÄm, vì sá»§ng ái mà suýt gây nên sóng gió.

Má»i lần nghe ngưá»i ta bàn tán, Chung Linh Äá»u phải lên tiếng:
âÄừng vá»i Äá»nh nghÄ©a cô ấy bằng suy Äoán vô cÄn cứ, Mạnh Gia chá» là chính cô ấy.â

Má»t cô gái sá»ng theo cảm tính, không thích là sẵn sàng cắt phÄng túi mấy trÄm triá»u, chẳng há» do dá»±.

Phật có nói, tài sắc là dao bén, ngưá»i Äá»i tham luyến không rá»i.

Ngưá»i có thá» kháng cá»± cám dá» tiá»n tài không phải không có, chá» là vô cùng hiếm. Nhưng trưá»c mắt cô, chính là má»t ngưá»i như vậy.

Chung Linh nhìn cô, biết Äiá»u kiá»n vật chất cá»§a Mạnh Gia không há» dư dả, vậy nên cô chá» có thá» là ngưá»i giàu có vá» tinh thần.

Dù ấn tượng Äầu tiên cá»§a Mạnh Gia khiến ngưá»i ta nghÄ© Äến má»t cô gái môi há»ng rÄng trắng, dá»u dàng nết na, thì tận sâu trong cá»t tá»§y, vẫn là má»t tâm há»n tá»± do rá»±c rỡ không ngừng cháy sáng.

Äừng ai cá» gắng giải mã cô ấy. Những lá»i Äá»n Äoán rải Äầy thá» phi, cÅ©ng không thá» tạo nên má»t Mạnh Gia trá»n vẹn.

Chung Linh không kìm ÄÆ°á»£c, lắc Äầu vá» tay khen:
âCậu Äúng là Äá»nh thật.â

âTiá»n cá»§a thứ khá»n thôi mà,â Mạnh Gia má»i cô ngá»i, âChung tiá»u thư, có uá»ng nưá»c không?â

Chung Linh chìa hai tay ra, kiá»u dáng như má»t buá»i há»i nghá» ngoại giao:
âGá»i tá» là Chung Linh.â

Mạnh Gia cÅ©ng ÄÆ°a hai tay ra nắm lấy, má»m cưá»i:
âÄÆ°á»£c, Chung Linh muá»n uá»ng nưá»c không?â

âMuá»n má»t cá»c.â

Trong lúc Mạnh Gia Äi rá»­a cá»c, Chung Linh Äảo mắt nhìn quanh phòng cô, chÄn thêu màu be nhạt, rèm cá»­a sá»c xanh, ban công trá»ng mấy chậu sen, bàn há»c gá»n gàng Äầy sách vá», cả cÄn phòng phảng phất hương sen nhẹ nhàng, sạch sẽ và thanh nhã.

Mạnh Gia mang nưá»c Äến, kéo ghế ngá»i bên cạnh:
âSao cậu lại giúp Äàm Dụ chuyá»n này?â

Chung Linh giải thích:
âTụi tá» lá»n lên cùng nhau và là bạn rất thân, hÆ¡n nữa lần trưá»c tá» nợ cậu ta má»t ân tình.â

âÃ, cả cô Lưu phòng bên cạnh nữa Äúng không?â

Mạnh Gia ÄÆ°a tay chá» há»i.

Chung Linh cưá»i ranh mãnh:
âCòn có anh hai cá»§a tá» nữa, chẳng phải cậu cÅ©ng quen anh ấy rá»i sao?â

âAnh haicá»§a cậu là Chung...â

Cô gái há»n nhiên trưá»c mặt há» mang há» Chung, gia thế hiá»n hách, Mạnh Gia chợt nhận ra, trong Äầu hiá»n lên gương mặt ÄÆ°á»ng nét ưu tú cá»§a Chung Túc Thạch, chân mày rậm Äen, sá»ng mÅ©i cao vút.

Chung Linh gật Äầu:
âÄúng, chính là ngưá»i vừa ÄÆ°a cậu vá» Äấy.â

Mạnh Gia á» má»t tiếng, không muá»n nói nhiá»u vá» Chung tiên sinh, giá»ng nhạt:
âHóa ra là anh cá»§a cậu.â

âWow, thế mà cậu lại... gá»i thẳng tên anh ấy rá»i hả?â
Chung Linh Äảo mắt trêu chá»c, xoay ly nưá»c trong tay.

âKhông có Äâu, tá» gặp Chung tiên sinh là sợ chết khiếp, Äâu dám bá» kính ngữ.â

Mạnh Gia mím môi, khóe môi mang theo má»t nét sợ hãi tá»± nhiên. Cô thẳng thắn thừa nhận.

Bá»i vì, những chuyá»n kiá»u tin Äá»n ái muá»i, cÅ©ng cần phải có thân phận cân xứng. Nếu không thì sẽ bá» hiá»u lầm là cá» tình lợi dụng, Äu bám quyá»n thế.

Mạnh Gia biết mình không Äá»§ tư cách. Nhưng ít nhất, cô có thá» giữ ÄÆ°á»£c má»t danh tiếng trong sạch. Má»t ánh mắt lấp lá»­ng, má»t lá»i nói nưá»c Äôi, Äá»u có thá» khiến ngưá»i ta hiá»u sai. Cô rất ghét Äiá»u Äó.

Vẻ cÄng thẳng cá»§a cô lúc này, hoàn toàn trái ngược vá»i khí thế mạnh mẽ khi nãy cắt chiếc túi Hermès, khiến Chung Linh cưá»i nghiêng ngả, vá» bàn:
âTá» nhìn ra rá»i, cậu sợ anh ấy thật Äấy!â

Cưá»i xong cô lại hạ giá»ng nói nhá»:
âVậy là chúng ta lại có thêm má»t Äiá»m chung.â

âGì cÆ¡?â

âTá» cÅ©ng sợ anh hai tá» lắm.â

Mạnh Gia che miá»ng ngạc nhiên:
âLà em gái mà cÅ©ng sợ sao?â

Dù mấy ông bác nhà cô ngoài Äá»i có hung dữ thế nào, thì vá»i ngưá»i nhà cÅ©ng không Äến mức ra oai. Mạnh Gia chưa bao giá» sợ há» cả.

Chung Linh bÄ©u môi, chá» cần nhắc Äến là ná»i da gà:
âSao lại không sợ ÄÆ°á»£c?â

Rá»i cô ká» chuyá»n há»i lá»p chín.

Khi ấy Chung Linh vẫn còn nghá»ch ngợm, lén Äeo chuá»i vòng há» phách cá»§a mẹ Äến trưá»ng, hạt nhá» nhá» Äeo lên rất Äẹp. Trong giá» thá» dục tháo ra, quay lại thì không thấy Äâu, cuá»i cùng tìm thấy trong ngÄn bàn cô bạn ngá»i cạnh, cả há»p nhung cÅ©ng còn nguyên.

Chung Linh tức quá, lật bàn mắng bạn là Äá» Än trá»m. Nhưng cô bạn kia cÅ©ng oan ức, thật sá»± không lấy, bá» Äám Äông chá» trích Äến mức bật khóc, mấy hôm không Äến lá»p.

Mãi sau má»i có má»t nam sinh vì sợ má»i chuyá»n Äi xa, má»i dám ra nhận là mình nhặt ÄÆ°á»£c há»p ngoài hành lang, tiá»n tay bá» vào chá» Äó.

Chung Linh biết mình sai, nhưng vì sÄ© diá»n không chá»u nhận lá»i, còn mạnh miá»ng nói:
âCÅ©ng Äâu phải tá» vu oan cho cô ta.â

Hôm Äó Äúng lúc Chung Túc Thạch có nhà, mắng cô má»t trận:
âLén lấy Äá» cá»§a ngưá»i lá»n Äem Äi khoe là sai thứ nhất; chưa rõ ngá»n ngành Äã vu khá»ng bạn há»c là sai thứ hai; sau khi biết sá»± thật còn không xin lá»i là sai chá»ng sai.â

Anh còn Äích thân ÄÆ°a Chung Linh tá»i trưá»ng, bắt cô Äứng trên bục giảng xin lá»i cô bạn kia má»t cách trá»nh trá»ng.

Chung Linh không thá» quên hôm Äó mình nuá»t nưá»c mắt ngá»i lại chá» thế nào. Anh hai cô thật quá Äáng!

Mạnh Gia nghe xong thì cảm thán, chá» vào chậu sen trên bá» cá»­a sá»:
âSen ÄÆ°á»£c gá»i là quân tá»­, nhân cách Chung tiên sinh Äúng là ngay thẳng.â

Nhưng lúc nói câu này, trong Äầu cô lại hiá»n lên hình ảnh Chung Túc Thạch sau khi uá»ng rượu, nắm tay cô không buông, vẻ phong nhã có thêm phần ngông nghênh.

Chung Linh nhún vai:
âCậu bảo tá» không sợ ảnh sao ÄÆ°á»£c? Sợ chết Äi ÄÆ°á»£c.â

Mạnh Gia nghiêng ngưá»i vá» phía cô:
âChắc giá» Chung tiên sinh Äang hắt hÆ¡i liên tục á» nhà.â

Hai cô như Äang bàn chuyá»n tuyá»t mật, tá»± nhiên kéo gần khoảng cách.

Mãi Äến khi tài xế gá»i Äiá»n bảo Äã Äến dưá»i lầu, Chung Linh má»i rá»i ký túc xá.

Mạnh Gia tiá»n cô ra hành lang:
âTạm biá»t.â

âỪ, cậu vào Äi nhé.â

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu