Ngô Huy đứng đó, như một bóng ma giữa ánh sáng bừng lên từ tay Thảo. Sự hiện diện của hắn không chỉ làm không khí trở nên nặng nề mà còn dấy lên nỗi sợ hãi trong lòng mỗi người. Huy, tên trùm tàn nhẫn trong thế giới ngầm, với những vết sẹo trên khuôn mặt, như những dấu tích của những cuộc chiến không ngừng nghỉ. Hắn nhìn nhóm của Minh bằng đôi mắt lạnh lẽo, như thể đang tính toán từng bước đi của họ.
“Các ngươi có vẻ tự tin quá,” Huy nói, giọng điệu mang đầy tính mỉa mai. “Nhưng ánh sáng chẳng thể xua tan bóng tối mãi mãi.”
“Chúng ta không sợ ngươi!” Minh gắt lên, cảm giác tức giận dâng cao. Anh nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh từ bên trong. “Chúng ta sẽ không để ngươi thao túng cuộc sống của những người vô tội nữa!”
Huy nhếch môi cười, một nụ cười lạnh lẽo khiến lòng Minh chùng xuống. “Thật hài hước. Các ngươi nghĩ rằng chỉ với ánh sáng, các ngươi có thể chống lại sức mạnh của bóng tối sao?” Hắn vung tay, và trong chớp mắt, bóng tối xung quanh như sống dậy, kéo dài và lan tỏa, tạo thành những hình thù kỳ quái.
“Cẩn thận!” Lan hô lớn, vội vàng đẩy Thảo ra sau mình. “Đừng để hắn chiếm ưu thế!”
Ánh sáng từ tay Thảo chói lòa, nhưng bóng tối của Huy như một bức tường vững chắc, dường như không hề bị ảnh hưởng. Minh cảm thấy bất lực. Họ đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng trước sức mạnh của Huy, mọi kế hoạch dường như trở nên vô nghĩa.
“Hãy xem trò chơi này thú vị đến mức nào,” Huy nói, giọng điệu đầy thách thức. “Ta sẽ cho các ngươi thấy sức mạnh thực sự của bóng tối!”
Những bóng đen từ xung quanh bắt đầu trườn về phía nhóm, như những con rắn khổng lồ, chực chờ nuốt chửng họ. Thảo cảm thấy ánh sáng từ tay mình đang yếu dần. “Minh! Mình phải làm gì đó!” Cô kêu lên, hoảng loạn.
“Đừng từ bỏ!” Khoa hét, cố gắng giữ vững tinh thần. “Thảo, hãy tập trung! Chúng ta phải kết hợp sức mạnh!”
Minh gật đầu, anh biết rằng đây không chỉ là cuộc chiến của riêng họ mà còn là cuộc chiến của tất cả những người đã sống trong bóng tối. “Thảo, hãy tập trung vào ánh sáng! Đừng để bóng tối lấn át!”
Cảm xúc trong Thảo dâng trào, cô nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu. Từng kỷ niệm, từng người mà cô muốn bảo vệ, tất cả như hiện về trong tâm trí. “Mình sẽ không bỏ cuộc!” Cô hét lên, ánh sáng từ tay cô bùng nổ một lần nữa, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Bóng tối chao đảo, nhưng Huy không hề nao núng. Hắn cười lớn, như thể đang thưởng thức một vở kịch. “Hãy xem ánh sáng của các ngươi có thể tồn tại bao lâu!”
Nhưng ngay lúc ấy, một điều bất ngờ xảy ra. Ánh sáng từ Thảo không chỉ chiếu rọi vào bóng tối mà còn tạo ra những vòng sáng, như những bức tường bảo vệ. Minh cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy trong lòng. “Chúng ta cùng nhau!” anh kêu gọi, và nhóm lập tức đoàn kết, cùng nhau tạo nên một nguồn sáng lớn hơn.
“Đúng vậy! Chúng ta không thể để hắn thắng!” Lan hô lớn, ánh mắt rực lửa.
Nhóm đứng bên nhau, ánh sáng lan tỏa, tạo thành một vòng tròn bảo vệ. Huy, cảm thấy sức mạnh của mình đang bị thách thức, bắt đầu tấn công mạnh mẽ hơn. Những bóng đen lao về phía nhóm như những cơn sóng dữ.
“Giữ vững! Đừng để bóng tối nuốt chửng!” Khoa hô, trong khi Thảo tập trung tạo ra một luồng sáng mạnh mẽ.
Nhưng Huy không dừng lại. Hắn vung tay, và bóng tối như một cơn lốc, cuốn lấy nhóm. Minh cảm nhận được sức ép từ mọi phía, nhưng lòng quyết tâm không cho phép anh lùi bước. “Chúng ta sẽ không để ngươi giành chiến thắng!” Anh hét lên, cảm giác ánh sáng trong lòng mình đang dâng trào.Đột nhiên, một tiếng nổ vang lên, và ánh sáng từ tay Thảo bùng nổ, tạo thành một tia sáng mạnh mẽ, chiếu rọi khắp không gian. Những bóng đen bị đánh bay, nhưng Huy vẫn đứng vững, như một cột trụ trong bão tố.
“Thú vị! Nhưng vẫn chưa đủ!” Huy gầm lên, và bóng tối lại quay về, mạnh mẽ hơn trước.
“Chúng ta không thể để hắn thắng!” Minh nói, ánh mắt quyết tâm. “Hãy dồn toàn bộ sức mạnh vào một điểm!”
Nhóm gật đầu, hiểu rằng đây là thời khắc quyết định. Họ tập trung, cùng nhau tạo ra một luồng sáng mạnh mẽ, một sức mạnh kết hợp không thể ngăn cản. Ánh sáng từ tay Thảo như một ngọn hải đăng, chiếu rọi vào bóng tối.
“Bây giờ!” Minh hét lên, và cả nhóm cùng nhau đẩy mạnh sức mạnh. Ánh sáng bùng nổ, như một vụ nổ lớn, làm chao đảo mọi thứ xung quanh.
Nhưng ngay khi họ nghĩ rằng đã chiến thắng, Huy cười lạnh. “Các ngươi không thể thoát khỏi bóng tối dễ dàng như vậy!” Hắn vung tay, và bóng tối như một cơn bão, lại lao về phía họ.
“Cẩn thận!” Lan kêu lên, nhưng không còn thời gian để phản ứng. Bóng tối cuốn lấy họ, và cả nhóm bị đẩy lùi.
Minh cảm thấy mặt đất dưới chân mình rung chuyển. “Chạy!” anh hét lên, và cả nhóm lập tức quay đầu, tìm đường thoát.
Họ lao vào những con đường tối tăm, trong khi bóng tối của Huy vẫn theo sát, như một cơn ác mộng không bao giờ kết thúc. Minh cảm thấy sự tuyệt vọng tràn ngập, nhưng anh không thể từ bỏ. “Chúng ta sẽ không để hắn bắt được!” Anh hô lớn, dẫn dắt nhóm.
“Đi nhanh lên!” Thảo thúc giục, ánh sáng từ tay cô vẫn cố gắng chiếu rọi trong bóng tối dày đặc. “Chúng ta phải tìm một nơi an toàn!”
Họ chạy qua những con đường chật chội, không biết rằng Huy vẫn đang theo sát, từng bước từng bước một, như một bóng ma không thể tránh khỏi. Minh cảm nhận được sự đe dọa từ phía sau, lòng anh dâng trào một nỗi sợ hãi tột cùng. Website TruyenLau.com
“Đừng dừng lại!” Khoa hô, hơi thở gấp gáp. “Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi hắn!”
“Đi về phía ánh sáng!” Lan chỉ dẫn, đôi mắt cô không rời khỏi con đường phía trước. Nhưng trong bóng tối, ánh sáng dường như ngày càng mờ nhạt.
Chạy mãi, cuối cùng họ dừng lại trước một ngã ba. Một con đường dẫn ra phía ánh sáng, nhưng một con đường khác lại chìm trong bóng tối. “Chúng ta nên đi đâu?” Thảo hỏi, lo lắng.
“Ra ngoài! Chúng ta không thể để bóng tối bắt được!” Minh quyết định, không chút do dự. Họ chạy về phía ánh sáng, nhưng bóng tối vẫn đang ở ngay sau lưng, như một kẻ thù không bao giờ ngủ yên.
Lòng Minh đầy lo lắng, nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Họ sẽ không để bóng tối nuốt chửng, không bao giờ. Trước mắt là ánh sáng, và họ sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ nó.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive Website TruyenLau.com
truyenfull,truyenfull vn