Đậu Nương

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Đậu Nương

Chương 6

Ngô thẩm cũng bị dọa đến run rẩy, quỳ xuống đất lắp bắp tính tháng năm.

"Đã hai năm, hai năm năm tháng."

Tạ Như Đường lộ vẻ nghi hoặc: "Ngươi làm sao nhớ rõ như vậy?"

"Chuyện này…" Ngô thẩm ngẩng đầu nhìn ta, muốn nói lại thôi.

Vương phi quét mắt qua mọi người, trấn an: "Không cần lo lắng, ngươi cứ nói thẳng là được."

Ngô thẩm lúc này mới yên tâm.

"Bởi vì khi đó chính ta dẫn Đậu nương vào kinh thành, nó là cháu gái ta."

"Cái gì!"

Mọi người đều chấn kinh.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Tạ Như Đường đập bàn, đôi mày liễu dựng đứng.

"Ngươi có biết đây là nơi nào không! Nếu dám ăn nói bừa bãi, có tin ta lập tức đưa ngươi đi gặp quan không?"

Ngô thẩm liên tục dập đầu.

"Vương phi nương nương trên cao, dân phụ không dám nói dối nửa câu!

"Ba năm trước, ca tẩu ta qua đời, để lại một đứa cháu gái côi cút. Nó chưa kịp định thân, không nơi nương tựa. Ta nghĩ kinh thành phồn hoa, một cô bé câm nếu tìm việc hay tìm người nương tựa cũng dễ dàng hơn ở lại thôn trang, liền đưa nó vào kinh.

"Con bé có tay nghề làm đậu hoa, thấy ta bán bánh nuôi gia đình, cũng học theo mà mở quán nhỏ.
Website TruyenLau.com
"Vừa rồi các nương nương hỏi về thời gian nhập kinh, dân phụ ngu muội nên nhất thời không nhớ ra."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Vương phi hỏi: "Ngươi ở đâu?"

"Dạ bẩm nương nương, dân phụ là người thôn Thanh Thạch, huyện Thúy Vi, châu Vân." Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tạ Như Đường vẫn chưa cam lòng: "Chỉ bằng lời ngươi nói.."

Ngô thẩm bỗng nhớ ra điều gì, vội vàng thưa: "Nương nương, tẩu tử dân phụ chính là trù nương trong phủ vương gia! Nàng có thể làm chứng!"

Chẳng bao lâu sau, Triệu trù nương được gọi đến. Website TruyenLau.com

Sau một hồi tra hỏi, thân phận của ta rốt cuộc cũng được xác nhận.

Tạ Như Đường không nói được gì thêm, hoàn toàn im lặng.

Hồ Trắc phi đứng dậy, liếc Tạ Như Đường một cái, cười lạnh rồi nghênh ngang rời đi.

Tạ Như Đường gây sự bất thành lại còn bị chê cười, cũng không ngồi nổi nữa, hậm hực vung tay áo rời đi.

"Thật không nghe Đậu di nương nhắc đến…"

Vương phi lúc này mới sực nhớ ta không thể nói, sắc mặt có chút lúng túng.

"Đã là dì ruột của ngươi, xa cách lâu ngày, lát nữa đi theo ngươi ngồi một lát rồi hãy về."

Ta hành lễ nhận lệnh.

Vương phi hôm nay bị lợi dụng, trong lòng có chút không vui, nhưng lúc rời đi vẫn tự tay đỡ ta dậy, nói rằng Tạ trắc phi mang thai nên tâm tư nặng nề, bảo ta chớ để bụng.

Thấy ta hoảng hốt xua tay, vương phi mới hài lòng rời đi.

Một làn hương dành dành nhàn nhạt vương lại trong không gian.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu