Nhân lúc Vô Thường không chú ý thì có một con quỷ nhỏ khúm núm ngồi bên ngoài phòng cấp cứu, nó lén lút thò đầu ra nhìn thấy cảnh này thì há hốc mồm.
"Người đó là gì thế? Sao phải đích thân Vô Thường đến bái kiến?"
Cùng với sự suy tàn của Huyền môn trong thời mạt pháp thì các nhân sĩ Huyền môn cũng lịch sự hơn khi gặp tiểu quỷ sai.
Mặc dù không phải là bậc cao nhất trong Địa phủ và có tiếng tăm cao nhất trong mười âm sư Hắc Bạch vô thường, nhưng Cổ Chi Dao cùng với một vị Hắc Vô Thường khác cùng thống lĩnh chúng quỷ sai dưới tay của Thành Hoàng.
Vô Thường là sứ giả gọi hồn nên cô ấy không phải là kẻ mà một con quỷ nhỏ có thể vẫy tay gọi đến xua tay đuổi đi được, nên đã bao giờ thấy cô ấy kính trọng một người như vậy chưa? Đại sư đương thời của Huyền môn cũng có đãi ngộ như vậy sao?
Người trong xe lười nhác chìa tay ra ngoài giữ lấy Vô Thường, ngăn không cho cô ấy cúi đầu hành lễ nữa.
"Sức sống và sinh hồn chưa tận mà chỉ là đang trốn chạy thôi, tôi mang anh ta quay lại là làm trái với quy cũ, vậy tại sao ngài Vô Thường lại đến đây?"
Diệp Tuyền nghiêng đầu ung dung mỉm cười hỏi giống như một người bình thường tốt tính, đôi mắt phượng thờ ơ của cô ngước lên mang theo cảm giác áp ức chưa được giải phóng.
"Không không không, cô hiểu lâm rồi!"
Sắc mặt của Cổ Chi Dao thay đổi, hai tay cô ấy bị giữ chặt nên không thể động đậy. Cô ấy liên tục lắc đầu đến mức suýt chút nữa đã văng cả đầu ra ngoài.
"Chúng tôi là quỷ thân nghiêm túc nên sẽ không ức h.i.ế.p quỷ hồn, đó chỉ là chuyện khóa chặt hồn phách để thu đủ công trạng thôi! Chưa kể đến sẽ tổn hại đạo đức, mà bây giờ cái này cũng không được tính trong đánh giá công trạng! Cô xem quỷ sai đều đang ở đây mà bác sĩ đã cấp cứu rồi nên anh ta không tuyệt mạng được, chúng tôi sẽ vẫn chuyển hồn phách đi để ngăn bọn họ không chạy loạn."
Cho dù tư cách là âm thần thì ngoài âm khí quỷ hồn ra còn có công hộ thể, khoảnh khắc Vô Thường bị Diệp Tuyền giữ chặt thì lông tóc của cô ấy vô thức dựng đứng, cô ấy có thể cảm nhận được mối nguy hiểm đang đến gần.
Cổ Chi Dao không còn nghi ngờ nữa, nếu như cô ấy giải thích chậm hơn hoặc nếu như không may mà cô ấy phá vỡ quy tắc thì trên mặt lý thuyết rất có thể cô ấy đã bị đóng gói tống khứ đi rồi.
Diệp Tuyền thu đi kim quang trong lòng bàn tay rồi nhẹ nhàng đỡ Vô Thường đứng dậy.
"Tôi không nhậm chức ở địa phủ mà chỉ muốn làm chủ của một quán ăn nhỏ nên cô đừng gọi tôi là đại nhân cái gì đó. Vô Thường đại nhân đến đây là vì chuyện gì?"
Cổ Chi Dao cảm thấy bớt căng thẳng hơn nên thở phào nhẹ nhõm, cô ấy cũng không rảnh để trêu chọc Diệp Tuyền rằng một chủ quán ăn bình thường cũng không có bản lĩnh như cô mà nhanh chóng giải thích. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Diệp... bà chủ Diệp đã quyết định sẽ dừng chân ở thành phố Thanh Giang và không có ý định quay đầu, nên Thành Hoàng đại nhân và các liêu tá chúng tôi cũng không dám tự ý đến cửa làm phiền. Hôm nay thấy cô đi ngang qua nên tôi mới đặc biệt đến xem cô có cần gì không."
"Cô vĩnh viễn là bạn tốt của địa phủ, nếu cô có hứng thú với quỷ hồn ở vùng này thì bất luận cô muốn làm sứ giả âm gian, Vô Thường sống hay là kiêm thêm chức phán quan đều được, cô có thể làm bất cứ thứ gì cô thích..."
"Dừng."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khóe mắt của Diệp Tuyền khẽ giật khi nghe như vậy nên thẳng thừng ngắt lời cô ấy.
"Dưới quyên Hoàng Thành thiếu nhiều người lắm à?"
Ngày nay Hoàng Thành chính là nơi mà số ít chính thần có thể qua lại giữa hai giới âm dương và trên dưới có thể trao đổi với nhau ngay cả khi không ở Âm gian, phần lớn quan hệ giữa địa phủ và nhân gian được thiết lập dựa trên nên móng của Thành Hoàng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
Dị Năng Thiên Bẩm, Nữ Đầu Bếp Diệt Trừ Ác Quỷ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.