“Ai tới nói cho trẫm biết, đã xảy ra chuyện gì?”
“Bệ…….hạ…….”
Thu Thủy cố nén đau đi tới quỳ xuống, nơm nớp lo sợ trả lời.
“Dạ bẩm…… bệ hạ, nhóm nô tì theo phân phó của bệ hạ mang tiểu điện hạ đi tắm rửa, lúc bắt đầu rất tốt, nhưng không biết vì sao, tiểu điện hạ đi tới cạnh bể thì đột nhiên lùi về, nhóm nô tì quýnh lên, liền tiến tới ngăn tiểu điện hạ, muốn hỏi xem tiểu điện hạ có chỗ nào không hài lòng, kết quả…… kết quả…… thành như vậy, nô tì biết tội, xin bệ hạ khai ân!”
“Xin bệ hạ khai ân!!!”
Mấy người khác cũng quỳ xuống, không ngừng dập đầu.
“Được rồi, mau chuẩn bị lại, dọn sạch sẽ nơi này đi.”
Hoàng Phủ Ngạo tuy rằng nghiêm khắc, nhưng cũng không vì chút việc nhỏ này mà phát hỏa.
“Tạ ơn bệ hạ!”
Thu Thủy, Xuân Cảnh vội vàng dọn dẹp, chỉnh lí, bốn người còn lại cũng nhanh chóng chuẩn bị hương lộ, thay đổi quần áo.
Hoàng Phủ Ngạo thấy Thanh Việt vẫn đứng im không nhúc nhích liền đi qua.
“Bé con, vì sao không nghe lời?”
Thấy y đi tới, Thanh Việt theo bản năng lui về sau, nhưng không chạy trốn, Thanh Việt nhớ rõ y là người cứu mình, nghe đối thoại của bọn họ, Thanh Việt biết y là phụ thân của mình.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Bé con, lại đây, đến đây với phụ hoàng.”
Hoàng Phủ Ngạo cẩn thận tới gần Thanh Việt, sau đó ôm bé vào lòng.
“Đừng sợ, đừng sợ, phụ hoàng sẽ không thương tổn ngươi.” TruyenLau.com
Hoàng Phủ Ngạo nhẹ nhàng vỗ lưng Thanh Việt, làm bé thả lỏng.
“Bệ Hạ, bể đã chính lí xong, đồ dùng tắm rửa cũng chuẩn bị đầy đủ.”
“Ừ.”
TruyenLau.com
Hoàng Phủ Ngạo không muốn nhìn bộ dạng chật vật của bọn họ liền phất tay bảo lui, ôm Thanh Việt đi về phía bể.
Ai ngờ, Thanh Việt vốn đang im lặng lại bắt đầu giãy dụa.
Hoàng Phủ Ngạo sửng sốt một chút lập tức cười ha hả.
“A……. ha hả…… a…… bé con, không phải sợ nước chứ, ha hả….. thực thú vị, ha hả…… phụ hoàng còn tưởng bé con không sợ trời, không sợ đất chứ, không ngờ….. ha hả…. bé con thực sự rất đáng yêu…….”
Thanh Việt thấy y không có ý muốn thả mình ra, ngược lại còn rất cao hứng. Thanh Việt có chút khó thở liền hung hăng cắn một ngụm lên cánh tay Hoàng Phụ Ngạo, không chịu nhả.
Hoàng Phủ Ngạo thấy bé cắn mình, cũng không giận, biết bé tức giận nên dùng tay không bị cắn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc bạch kim mềm mại, chờ bé tự mình nhả ra.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Thanh Việt một ngụm này cắn rất sâu, mùi máu tươi nhàn nhạt lan tràn trong khoang miệng. Thanh Việt giương mắt nhìn, phát hiện Hoàng Phủ Ngạo vẫn mỉm cười như trước, ánh mắt đen láy như màn đêm, không có chán ghét, ngược lại còn sủng nịch vuốt tóc bé.
Thanh Việt ngây ngốc nhả ra, đôi mắt to tròn lóng lánh quang mang dị sắc tràn ngập nghi hoặc.
Hoàng Phủ Ngạo thấy bé con còn đang ngẩn người, thừa cơ hội cởi hài, ôm Thanh Việt trực tiếp nhảy vào bể.
Lúc này Thanh Việt không dám ngọ ngoạy nữa, tay chân như bạch tuột bám chặt lấy cánh tay Hoàng Phủ Ngạo, làm thế nào cũng không chịu buông.
“Ha hả……..”
Bộ dáng đáng yêu của bé làm Hoàng Phủ Ngạo cười không ngừng.
Hoàng Phủ Ngạo tìm một nơi nước cạn ngồi xuống, nghiêng người tựa vào thành bể, đặt Thanh Việt ngồi trên người mình, nước trong ao còn chưa cao qua thắt lưng Thanh Việt.
“Bé con, nước nơi này rất cạn, không cần khẩn trương.”
Chờ Thanh Việt thả lỏng, Hoàng Phủ Ngạo mới cởi bỏ quần áo hai người, với tay lấy hương lộ bên cạnh xoa lên mái tóc bạch kim mềm mại của Thanh Việt.
Dòng nước ấm áp, thơm mát, Thanh Việt cảm thấy rất thoải mái, hơi híp mắt lại, bộ dáng rất hưởng thụ.
“Bé con, biết ta là ai không?”
Thanh Việt gật đầu, bé nghe người khác gọi.
“Vậy, biết ngươi là con của ta không?”
Thanh Việt gật đầu, bé nghe y nói qua.
“Bé con, sao tới giờ cũng chưa nói câu nào, vì sao vậy?”
Thanh Việt lắc đầu, đôi mắt to xinh đẹp có chút ảm đạm, không ai nói chuyện với bé, bé chỉ có thể trốn ở một nơi rất xa, nghe người khác nói, dần dần bé quên mất mình có thể nói chuyện hay không.
“Y sư kiểm tra nói yếu hầu ngươi không có vấn đề, vì cái gì không nói?”
Thanh Việt cúi đầu không nói.
“Không ai nói chuyện với ngươi đúng không?”
Lúc Hoàng Phủ Ngạo nói lời này, rõ ràng cảm nhận được bé con đang ngồi trên người mình run rẩy một chút, y biết mình đoán đúng rồi.
“Sau này cùng phụ hoàng nói chuyện, được không?”
Hoàng Phủ Ngạo nâng đầu Thanh Việt lên, để bé nhìn vào mắt mình.
“Sau này ở cùng với phụ hoàng, cùng phụ hoàng nói chuyện, được không?”
Ánh mắt lưu ly của Thanh Việt không ngừng biến ảo, hồi lâu sau, nhẹ nhàng nhưng kiên định gật đầu.
“Ân.”
Hoàng Phủ Ngạo nghe thấy bé trả lời, mỉm cười, đã rất lâu y không có hạnh phúc, hạnh phúc vì có được trân bảo!
- Chương 1: Chương 1: Giản giới
- Chương 2: Vân trạch đại lục
- Chương 3: Chào đời
- Chương 4: Muốn sống
- Chương 5:
- Chương 6: Ngũ điện hạ
- Chương 7: Chữa trị
- Chương 8: Tắm rửa
- Chương 9: Tắm rửa 2
- Chương 10: Nói chuyện
- Chương 11: Ngự hoa viên
- Chương 12: Thiên phú
- Chương 13: Chất tử 1
- Chương 14: Chất tử 2
- Chương 15:
- Chương 16: Đại ma đạo sư
- Chương 17: Tiểu thụ lâm 1
- Chương 18: Tiểu thụ lâm 2
- Chương 19: Tiểu thụ lâm 3
- Chương 20: Tiểu thụ lâm 4
- Chương 21: Tiểu thụ lâm 5
- Chương 22: Khôi phục
- Chương 23:
- Chương 24: Quyết định
- Chương 25: ‘Ma Nha’
- Chương 26: Dạ thành 1
- Chương 27: Dạ thành 2
- Chương 28: Dạ thành 3
- Chương 29: Hội đấu giá
- Chương 30:
- Chương 31: Trấn hồn
- Chương 32: Thương nghị
- Chương 33:
- Chương 34: Yến hội
- Chương 35: Giao dịch
- Chương 36: Trò chơi 1
- Chương 37: Trò chơi 2
- Chương 38:
- Chương 39:
- Chương 40:
- Chương 41: Về nước
- Chương 42:
- Chương 43:
- Chương 44: Quan cận vệ
- Chương 45: Bắt đầu trưởng thành
- Chương 46: Huyết tộc
- Chương 47: Bí mật ma châu
- Chương 48: Thoại đề
- Chương 49:
- Chương 50: Pháp trượng thất sắc
- Chương 51: Săn bắn [1]
- Chương 52: Săn bắn [2]
- Chương 53: Thảm Tử của Quốc Vương
- Chương 54: Ma đao kì dị
- Chương 55: Lễ Vật của Minh Khê
- Chương 56: Quyết đấu
- Chương 57: Hậu quả quyết đấu
- Chương 58: Con mèo nhỏ
- Chương 59: Tiểu miêu?
- Chương 60:
- Chương 61: Minh Khê gặp Nguy Hiểm
- Chương 62: Sinh linh đồ Thán
- Chương 63: Xâm nhập linh hồn
- Chương 64: Ngự hồn sư
- Chương 65: Thức thần
- Chương 66: Biên thành
- Chương 67:
- Chương 68: Tinh thần
- Chương 69:
- Chương 70:
- Chương 71:
- Chương 72: Tiếng khóc trẻ sơ sinh
- Chương 73:
- Chương 74:
- Chương 75:
- Chương 76: Huyết anh quỷ thai
- Chương 77:
- Chương 78:
- Chương 79: Thẩm vấn
- Chương 80: Chân tướng [1]
- Chương 81: Chân tướng [2]
- Chương 82:
- Chương 83:
- Chương 84: Dẫn hồn
- Chương 85: Thân mật
- Chương 86: Hiến kế
- Chương 87: Hải lộ [1]
- Chương 88: Phệ hồn [1]
- Chương 89: Phệ hồn [2]
- Chương 90: Biểu diễn
- Chương 91: Biểu diễn [2]
- Chương 92: Cái rương
- Chương 93:
- Chương 94:
- Chương 95: Huyết chú
- Chương 96: Thủ hồn
- Chương 97: Băng tuyết thành
- Chương 98:
- Chương 99: Thiếu niên thú nhân
- Chương 100: Phiền toái
- Chương 101: Phá phách
- Chương 102: Nghi hoặc
- Chương 103:
- Chương 104: Điều tra
- Chương 105:
- Chương 106: Lời mời
- Chương 107:
- Chương 108: Nguy Cơ của Tộc Thú Nhân
- Chương 109: Tỉ thí ma vũ
- Chương 110: Quyết đấu
- Chương 111: Thánh quang bạch hổ vương
- Chương 112: Không gian lĩnh vực
- Chương 113:
- Chương 114: Vết thương
- Chương 115:
- Chương 116: Tịnh sinh thuật
- Chương 117: Thẩm vấn tạp ân
- Chương 118: Tạp ân cung khai
- Chương 119: Lời mời từ trí giả
- Chương 120: Sáng thế chi thần
- Chương 121: Hư vô chi uyên
- Chương 122: Hư vô chi lực
- Chương 123: Trong màn đêm
- Chương 124: Hành trình lên tuyết sơn [1]
- Chương 125: Hành trình lên tuyết sơn [2]
- Chương 126: Hành trình lên tuyết sơn [3]
- Chương 127: Hành trình lên tuyết sơn [4]
- Chương 128: Hành trình lên tuyết sơn [5]
- Chương 129: Hành trình lên tuyết sơn [6]
- Chương 130: Cảm ứng thực vật
- Chương 131: Vãn thiện
- Chương 132:
- Chương 133: Chuẩn trị
- Chương 134: Lại gặp mặt
- Chương 135: Loại xà quỷ dị
- Chương 136: Minh khê tỉnh lại
- Chương 137: Thái tử vị
- Chương 138: Tinh linh chi tử
- Chương 139: Xúc mục kinh tâm
- Chương 140: Địa ngục yêu nhiêu
- Chương 141: Lưu ngôn tứ khởi
- Chương 142: Lưu ngôn tứ khởi (2)
- Chương 143: Thứ cổ quái
- Chương 144: Trứng xà
- Chương 145: Hương vị
- Chương 146: Tuyết sơn hiểm cảnh
- Chương 147: Tuyết sơn hiểm cảnh (2)
- Chương 148:
- Chương 149: Trong ôn tuyền
- Chương 150: Kế hoạch tìm kiếm
- Chương 151: Khứu giác của thú nhân
- Chương 152: Đại kiếm sư!
- Chương 153: Tiến vào huyệt mộ
- Chương 154: Cung điện dưới lòng đất
- Chương 155: Phát hiện huyết tộc
- Chương 156: Đã chết rồi
- Chương 157:
- Chương 158: Thân vương huyết tộc
- Chương 159: Đoạn trí nhớ
- Chương 160: Vu cổ tế tự
- Chương 161: Vu cổ tế tự [2]
- Chương 162: Địa cung chi chiến
- Chương 163: Địa cung chi chiến [2]
- Chương 164: Địa cung chi chiến [3]
- Chương 165: Địa cung chi chiến [4]
- Chương 166: Địa cung chi chiến [5]
- Chương 167: Khởi hành về nước
- Chương 168: Bàn tính hôn nhân
- Chương 169: Hoạt sắc sinh hương
- Chương 170: Tiểu thư mất tích
- Chương 171: Vụ mất tích
- Chương 172: Vụ mất tích [2]
- Chương 173: Vụ mất tích [3]
- Chương 174: Vụ mất tích [4]
- Chương 175: Mê hương huyễn cảnh
- Chương 176: Mê hương huyễn cảnh [2]
- Chương 177: Sơn vũ dục lai
- Chương 178: Sơn vũ dục lai [2]
- Chương 179: Sơn vũ dục lai [3]
- Chương 180: Sơn vũ dục lai [4]
- Chương 181: Ma đạo sư toàn hệ
- Chương 182: Màn kịch mở màn yến hội
- Chương 183: Bất ngờ trong yến hội
- Chương 184: Bất ngờ trong yến hội [2]
- Chương 185: Bất ngờ trong yến hội [3]
- Chương 186: Bất ngờ trong yến hội [4]
- Chương 187: Trò hề trong yến hội [1]
- Chương 188: Trò hề trong yến hội [2]
- Chương 189: Hậu điện dạ sắc
- Chương 190: Thư phòng
- Chương 191: Ma Nha cùng Tiểu Miêu
- Chương 192: Manh mối huyễn yêu
- Chương 193: Ma nha kể lại tiến trình
- Chương 194: Sự Trả Thù của Tinh Linh
- Chương 195: Chuẩn bị bắt giữ huyễn yêu
- Chương 196: Cảnh tượng đế đô
- Chương 197: Xảo ngộ bất ngờ
- Chương 198: Huyễn yêu bị bắt
- Chương 199: Chính quyền đông chích
- Chương 200: Huyễn yêu biến hóa
- Chương 201: Tạp ân xui xẻo
- Chương 202: Kế hoạch của hoàng phủ tĩnh nghi
- Chương 203: Suy đoán của trí giả
- Chương 204: Tiền căn hậu quả
- Chương 205: Đêm trước đại hôn
- Chương 206:
- Chương 207: Hôn lễ (2)
- Chương 208: Mỹ nhân trì mộ
- Chương 209: Người hạ độc
- Chương 210: Sửu nha đầu
- Chương 211: Tự chui vào rọ
- Chương 212: Âm dương song sinh kiếm
- Chương 213: Tự chui vào rọ (2)
- Chương 214: Lời Mời của Phỉ Lý Đặc
- Chương 215: Hoàng thành hãm lạc
- Chương 216: Hải luân chi tử
- Chương 217: Thủy quỷ chú
- Chương 218: Tìm kiếm vong hồn
- Chương 219: Ảnh ngược trong mắt
- Chương 220:
- Chương 221: Tự chui vào rọ (3)
- Chương 222: Tự chui vào rọ (4)
- Chương 223: Hoàng lăng tế tự
- Chương 224:
- Chương 225: Trao đổi linh hồn
- Chương 226: Dung hợp ma pháp
- Chương 227:
- Chương 228: Hư vô chi uyên
- Chương 229: Ân oán kết thúc
Dị Thế Chi Tuyệt Thế Vô Song
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.