Đỉnh Cấp Tông Sư

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Đỉnh Cấp Tông Sư

Tác giả : Tô Minh

Chương 283: Đủ Rồi!



Một tên rác rưởi có thể bị mình đánh chết bằng một ngón tay mà lại tốt số trong giới thế tục vậy sao? Không chỉ có được trái tim của Trần Chỉ Tinh mà có cả người đẹp Tiêu Nguyệt vừa đến này nữa? Trên đời còn lẽ công bằng không?
Hắn ta thầm nghĩ, đến thằng ranh như Tô Minh còn sướng như vậy thì sao mình lại không được?
Nếu như mình ở lại giới thế tục thì chắc chắn sẽ biến tất cả người đẹp trong giới thế tục
thành hậu cung’ của mình?
"Nhìn thấy vết roi trên đất không? Sư muội của cháu đánh đại vài roi đấy", Phùng Nam Phong chỉ vào mặt đất, cười nói: "Sư muội và cháu ở cùng một cảnh giới, đều là cảnh giới tông sư.


Kia là Tứ trưởng lão của Huyết Thần Tông, ở cảnh giới thiên vị.

Tu giả võ đạo chia làm tụ khí, tông sư, thiên vị và tôn giả.

Cái thằng Tô Minh mà bác gái nói ban nãy ý, nếu không có gì bất ngờ thì cùng lắm nó đang ở cảnh giới bán bộ tông sư thôi.

Chỉ cần một ánh mắt của Tứ trưởng lão là đã có thể khiến nó sợ mất hồn rồi".
Nghe thấy vậy, Tiết Lâm cảm thấy khỏ thở.

Nếu như nhà họ Tiêu có thể bám được vào Huyết Thần Tông thì chẳng phải sẽ còn lợi hại hơn nhà họ Trần nhiều sao? Vậy thì bà ta còn bám lấy Tô Minh làm gì?
imgwebtruyen


Đến lúc đó cháu sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy, sớm muộn gì cô ấy cũng trở thành cường giả", Phùng Nam Phong vội nói.

Chỉ cần Tiêu Nguyệt vào Huyết Thần Tông thì sẽ ngoan ngoãn trở thành đồ của mình rồi? Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hà Hồng Lăng bĩu môi nhưng vẫn không lên tiếng ngăn cản.

Cũng chả sao cả! ở Huyền
Linh Sơn, chỉ xinh đẹp mà thực lực không đủ thì cũng vô dụng.

Cùng lắm là trở thành vợ lẽ thôi, vợ cả của Phùng Nam Phong chắc chắn phải thuộc về mình.
"Thật sao?", sắc mặt Tiết Lâm đỏ ửng, hận nỗi không thể quyết định thay con gái.

Trần Chỉ Tình ở cách đó không xa cười mỉa dáng vẻ vô liêm sỉ và nịnh nọt của Tiết Lâm, đúng là ghê tởm. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Đủ rồi!”, Tiêu Nguyệt đột nhiên lên tiếng quát lớn.

Sau đó cô khoát tay mẹ mình ra, nói: "Mẹ! Nếu mẹ còn như vậy thì đừng trách con trở mặt.

Mẹ
quá...".
Cô ta rất muốn nói tục..

Đọc truyện tại TruyenLau.com


Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu